Đóng góp của bạn Trương Thanh Hùng

Thầy Cô và các bạn thân mến, Trương Thanh Hùng là một học sinh kỳ cựu của Trường Trung Học Hà Tiên chúng ta ngày xưa,..Hùng là em của bạn Trương Thanh Hào và bạn Trương Thái Minh (Minh là bạn học thân của Trần Văn Mãnh suốt những năm Trung Học Hà Tiên và cả năm Đệ Nhất Nguyễn Trung Trực Rạch Giá nữa). Bạn Hùng đã theo dỏi và đọc rất thường xuyên những bài viết xuất hiện trên trang Blog THHTX của chúng ta. Chẳng những thế mà bạn Hùng còn thả bút viết rất nhiều nhận xét cho từng bài, các nhận xét của bạn Hùng chủ yếu là nhắc lại chuyện vui ngày xưa còn đi học, chuyện Thầy trò, trường lớp,…Rất tiếc nếu mình để các lời viết nhận xét nầy dưới dạng « comments » vì có một số bạn sẽ không để ý và không có dịp đọc qua. Vì vậy hôm nay mình gom góp lại và sắp xếp thành một bài viết theo nhiều chủ đề rất phong phú, xin mời Thầy Cô và các bạn xem qua nhé, nhân đây mình cũng xin cám ơn bạn Hùng rất nhiều và mong rằng bạn sẽ tiếp tục theo dỏi bài mới trên Blog và đóng góp cho trang Blog của chúng ta thêm phong phú nhé,.. (TVM)

 15 décembre 2015 à 22 h 44 min, Trương Thanh Hùng:

1/ Một vài ấn tượng đối với Thầy Trương Minh Hiển

Hình như tất cả các thầy cô đã dạy tôi từ Đệ Thất đến Đệ Nhị (năm 1970 đã gọi là lớp 11) ở Trung học Hà Tiên đều để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp, trong đó, thầy Trương Minh Hiển là người đã đem lại cho tôi lòng yêu văn chương để tôi theo nghiệp viết lách đến ngày hôm nay.
Tôi nhớ năm học lớp Đệ Tứ, Thầy đọc bài thơ « Chơi động Hương Sơn » của Chu Mạnh Trinh cho cả lớp cùng nghe. Thầy đọc một hơi, gần như « không lấy hơi tiếp », giọng đọc lôi cuốn lạ lùng làm cho tôi say mê và sau này đi theo cái nghiệp văn chương. Hết sức cám ơn Thầy.
Lại còn có một chuyện. Không biết năm đó tôi mắc lỗi gì mà Thầy bắt tôi lên văn phòng đánh cho mấy roi. Một việc làm mà hình như bất cứ thầy cô nào cũng không làm khi dạy trung học.

Tuy bị Thầy đánh, nhưng tôi lại càng yêu Thầy hơn.
Có lần, lúc tôi đang học ở trường Sư phạm Vĩnh Long, Thầy cùng anh Trần Văn Dõng sang thăm, Thầy cho tiền bảo anh Dõng cùng tôi đi chơi. Anh Dõng và tôi đến bắc Mỹ Thuận uống nước. Đó cũng là một kỷ niệm đẹp.
Sau này, tôi cùng một số bạn bè tiếp Thầy cùng cô Loan tại cơ quan Ban Tuyên Giáo huyện Hà Tiên. Buổi gặp mặt hết sức vui vẻ. Tôi tin là Thầy cùng các bạn khó quên.
Khi Thầy viết và xuất bản quyển tiểu thuyết « Thành phố bị chôn vùi 15 thế kỷ », Thầy có đến nhà tôi ở Rạch Giá ngủ 1 đêm.

Còn nhiều chTruongMinhHienuyện khác nữa, khi có dịp sẽ nhắc lại để các anh chị và bè bạn nghe chơi.      (Trương Thanh Hùng)

HoangDucTrung_TruongThanhHung Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTHình trên: Trương Thanh Hùng (bên phải); hình dưới: Trương Thanh Hùng (bìa trái)

Sach_TMHBìa quyển sách tiểu thuyết do Thầy Hiển viết.

 

27 décembre 2015 à 22 h 09 min, Trương Thanh Hùng:

2/ Trường Trung Học Hà Tiên

Trường Trung học Hà Tiên của chúng ta có lịch sử khá hay và đẹp. Trường được thành lập vào sau năm 1954, lúc đó còn mượn tạm cơ sở của trường tiểu học (Trường Nam), một trong những người Thầy đầu tiên là thầy Trương Minh Đạt (em song sinh của thầy Trương Minh Hiển), lớp học trò đầu tiên có Trần Phình Chu, Lâm Thị Ánh Tuyết (Cả hai người này sau đều tham gia nghề giáo). Đặc biệt có nhà văn Doãn Quốc Sĩ từng làm hiệu trưởng của trường (Doãn Quốc Sĩ có xuất bản cuốn « Vào Thiền » rất hay). Tôi sẽ cố gắng sưu tầm về lịch sử của Trường để chúng ta cùng tham khảo
Trương Thanh Hùng.

TruongMinhDat_Manh_LangMacCuu_1994Thầy Trương Minh Đạt và Trần Văn Mãnh năm 1994

27 décembre 2015 à 0 h 08 min, Trương Thanh Hùng:

3/ Kỷ niệm với Thầy Nguyễn Hồng Ẩn

Trong đời học sinh, hình như thầy cô nào cũng để lại những ấn tượng đẹp trong tôi, nhưng có thầy ghi dấu ấn đậm đà hơn, trong những vị đó, tôi luôn nhớ đến thầy Nguyễn Hồng Ẩn.
Năm học 1969-1970, tôi đang học lớp Đệ Tam (Năm này đổi cách gọi lại là lớp 10). Từ năm Đệ Thất, tôi là một học sinh được vinh dự đứng trong tốp 10 từ dưới đếm lên. Nhưng không hiểu sao, năm Đệ Tam, trong môn Lý-Hóa do Thầy Ẩn dạy tôi lại được số điểm cao nhất trong kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt. Từ đó tôi học khá lên và thi đậu tú tài 1.
Năm 1972, tôi vào học trường Sư phạm Vĩnh Long, lúc này Thầy Ẩn về dạy tại trường Phan Thanh Giản (Cần Thơ).
Một hôm, tôi đang ở nội trú, Thầy Ẩn vào tìm tôi, hình như Thầy biết tôi học Sư phạm Vĩnh Long là do chị Nguyễn Ngọc Lan và chị Hứa Nguyệt Quang lúc ấy học khóa 10, trên tôi 1 khóa cho Thầy biết, Thầy gọi ra quán nước, tôi còn nhớ hôm ấy tôi uống một ly sữa đậu nành. Thầy bảo tôi về dạy kèm toán-lý-hóa cho hai đứa em vợ của Thầy là Nguyễn Hồng Tuấn và Nguyễn Hồng Châu. Cũng năm này, Thầy được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường Bình Minh.
Tôi hết sức bất ngờ và cảm động vì một người Thầy mà lại vào tận nội trú để tìm một đứa học trò tạm gọi là vô danh tiểu tốt lúc bấy giờ. Tình của tôi đối với Thầy càng đậm thêm.
Sau này, tôi có liên lạc với Thầy qua văn chương. Hình như Thầy vẫn còn dành cho tôi tình cảm của năm xưa.
Trên trang Web này, tôi xin cám ơn Thầy Nguyễn Hồng Ẩn vì những gì Thầy đã làm cho tôi để tôi vững bước vào đời.
Cũng cám ơn anh Mãnh đã lập trang Web này để những người đã từng sống dưới mái trường Trung học Hà Tiên xưa có dịp ôn lại những kỷ niệm đẹp, êm đềm
                                                                           Trương Thanh Hùng.

NguyenHongAn_Toronto_1987Thầy Nguyễn Hồng Ẩn chụp tại Toronto (Canada) 1987

 1 janvier 2016 à 0 h 25 min, Trương Thanh Hùng:

4/ Núi Lăng

Trong số học sinh Trung học Hà Tiên xưa, ít có người nào không một lần lên Núi Lăng cùng bè bạn vui chơi. Tôi cũng vậy, nhất là vào những năm học Đệ Tứ đến lớp 11.
Năm học Đệ Tam, vào những giờ trống (Thầy cô bận việc cho nghỉ), anh em chúng tôi hay rủ nhau lên Núi Lăng phá phách. Trong lớp có Mong Đức Hưng ra vẻ là người sành điệu, rủ nhau đến quán của gia đình Thái Thanh Niên ở đầu đường vào chùa Lò Gạch (ngang nhà thờ) mua 1 xị rượu trắng pha với 1 chai nước cam rồi mang lên núi, thường đến ngồi ở mộ Mạc Thiên Tích, mỗi đứa uống vài hớp rồi trở về trường học tiếp. Tôi thường nói với bạn bè rằng tôi biết uống rượu từ năm 1970 là vậy.
Năm học Đệ Tứ, lúc Thầy Hậu, Thầy Chiếu, Cô Hoa về dạy, anh em cũng hay lên Núi Lăng chơi trò « Cầu cơ ». Tôi nhớ hình như Hà Quốc Hưng học sau tôi 1 lớp có 1 cây cơ hình trái tim đàng hoàng, rất láng nói rằng lấy ván hòm (cải táng) làm nên rất linh.
Trước đó, hình như lúc tôi đang học đệ lục, đệ ngũ thì phải, có một lần tôi cùng Trần Phước An (con ông Yết Ma, nhà ở chùa Phù Dung) cùng Dương Văn Hiến lên núi ăn cắp dừa. Tôi là đứa vụng về nên chỉ theo chầu rìa. Trần Phước An leo lên cây dừa ở gần mộ Mạc Thiên Tích bẻ, Hiến đứng ở dưới chụp vì sợ có tiếng động ông Từ Nguơn ra bắt. Hiến đứng dưới gốc dừa tè còn đang gài nút quần (lúc đó còn mặc quần khá chật, lại gài nút chứ chưa xài phẹcmơtuy). Ở trên An hỏi « Rồi chưa? », Hiến trả lời « Rồi » ngửa mặt lên mà tay còn gài nút quần, An thả trái dừa xuống ngay mặt Hiến. Môi Hiến sưng vù lên nhưng cũng ráng chụp thêm hai trái, rồi ba đứa đến mộ Mạc Thiên Tích đập, xé vỏ dừa, đập gáo uống nước. Hiến bây giờ ở Mỹ, còn An thì vẫn ở nhà cũ gần chùa Phù Dung.
Hơn 45 năm đã qua, nhưng những kỷ niệm ấy vẫn còn mãi trong tôi.  (Trương Thanh Hùng)

                        HaTien_LangMacCuu_1994_h             Cảnh Núi Lăng và những cây dừa nhiều trái hấp dẩn cho nhóm học sinh nghỉ học đến hái trộm,…             

Hình ảnh: Trần văn Mãnh, Trần văn Dõng, Hoàng Thị Minh Liên, Nguyễn Hồng Ẩn

Giới thiệu Lý Mạnh Thường

Thầy Cô và các bạn thân mến, trong quảng đời học sinh của mình, mình có nhiều bạn thân lắm : Nguyễn Ngọc Thanh, Nguyễn Đình Nguyên, Lý Mạnh Thường, Nguyễn Văn Tài và Trương Thái Minh. Các bạn nầy đều học chung một lớp từ đệ thất đến đệ nhị (chỉ có Nguyên là học trên một lớp). Nhìn lại thì hai trong số các bạn thân nầy đã ra đi : Nguyến Ngọc Thanh (mất lúc trong trại ở Thái Lan) và Lý Mạnh Thường (mất bệnh tại Hà Tiên)…Viết bài về Nguyễn Đình Nguyên mà thiếu bài về Lý Mạnh Thường là điều thiếu sót,…Vậy hôm nay đến bài giới thiệu Lý Mạnh Thường nhé,..

Mạnh Thường thì có lẻ tất cả các bạn Hà Tiên xưa (ngay cả nay nữa) đều biết hết, hơn nữa là trong khoảng thời gian giữa những năm 70 trở đi Mạnh Thường trở lại trường Trung Học Hà Tiên không phải để ngồi ghế trong lớp nhìn lên bảng đen mà là để đứng trên bục giảng nhìn xuống lớp…

Trong suốt những năm học Trung Học, mình và Mạnh Thường đều ngồi kế nhau trong lớp…Mạnh Thường có tài vẻ rất đẹp, mà Mạnh Thường vẻ các cô gái mặc áo dài, tóc dài với chiếc nón lá rất đẹp, còn mình thì hay vẻ hình vua Quang Trung với chiếc mảo oai nghiêm …vì mình không biết vẻ hình cô gái…Lúc đó trường Hà Tiên đón nhận một đợt các giáo sư trẻ mới đổi về trường (Nguyễn Hồng Ẩn, Bùi Hữu Trí, Nguyễn Minh Nguyệt…), học trò nhôn nhao chờ được các Thầy Cô dạy lớp của mình,..Trong những giờ Lý Hóa của thầy Ẩn, Mạnh Thường vì rất ái mộ thầy, nên trong lúc giảng bài không biết bạn có chăm lo nghe bài hay không mà cứ chút chút thì Mạnh Thường thúc chỏ mình và cứ nói không thôi : « Xem kìa Mãnh, xem ổng kìa…tóc ổng chải đẹp quá,…!! »….(phải lúc đó có bài hát có câu « Biết rồi nói mãi,… !! » thì mình sử dụng câu đó rồi,…).

Hồi xưa, Mạnh Thường và mình thường nói đùa với nhau Mạnh Thường là giáo sư Anh Văn còn mình là giáo sư Toán…Vậy mà có lẻ đó cũng là lời tiên tri vì quả thật sau đó mỗi đứa ra đời đều trở thành đúng y như lời nói đùa ngày xưa,…Sau khi học xong bậc Trung Học Mạnh Thường lên Long Xuyên học về ngành Quản Trị Xí Nghiệp rồi chuyển về Hà Tiên dạy học môn Anh văn còn mình thì học ngành Sư Phạm Cần Thơ,..và đi dạy môn Toán nhiều năm sau,…,…

Có một lần Mạnh Thường đặt may áo sơ mi tại tiệm may ở nhà mình, (lúc đó chị và anh Tư của mình có một gian nhà làm tiệm may áo quần đàn ông và phụ nữ). Khi đến ngày lấy áo, Mạnh Thường kêu mình mặc thử áo trước đi để Mạnh Thường xem, và Mạnh Thường nói : « Mãnh mặc cái gì xem cũng đẹp cả,… !!!… »….

Một lần khác lúc mình đi chợ đi ngang xe nước đá bào (của Hia Tăng trước tiệm Bà Ba Góp) thấy Mạnh Thường đang chờ mua nước đá bào, khi thấy mình đi ngang, Mạnh Thường nói để chọc ghẹo mình « Mã Oanh »,……Thầy Cô và các bạn cứ nói « lái » lại hai chữ đó sẽ hiểu vì lúc đó mình đang thích một cô bạn học cùng lớp có tên là Hoa,…. !!!

Nói đến những năm trung học mà không nhắc đến hoạt động văn nghệ thì không đầy đủ. Trong những năm trung học nầy Hà Tiên có hai ban nhạc : « Sao Đêm » và « Tiếng Hát Quê Hương ». Ban « Tiếng Hát Quê Hương » đặt trụ sở tại nhà Mạnh Thường ở góc đường Mạc Công Du và Lam Sơn, trong ban có các danh ca Lý Mạnh Thường, Nguyễn Đình Nguyên, Lê Công Hưởng, tay đàn thì có Trần Văn Mãnh, Nhan Hồng Hà,..Mỗi tuần phải họp mặt tại nhà Mạnh Thường để dợt đàn ca trước rồi thứ bảy cuối tuần kéo cả nhóm lên Chi Thông Tin để ca đàn trực tiếp phát thanh chương trình ca nhạc…Mạnh Thường rất thích mình đệm đàn cho Mạnh Thường ca vì có lẻ ăn ý và hai người đàn ca dể ăn nhịp với nhau.

Mình thường đến nhà Mạnh Thường chơi rất nhiều lần, nhiều lần trong một tuần. Lúc nào cũng lân la ở nhà trước, cả nhóm bạn họp lại để nói chuyện, và đàn ca. Có một lần mình đến nhà Mạnh Thường chơi, đến trưa giờ cơm, Má Mạnh Thường mời mình ở lại để ăn cơm chung, vì rất quen thuộc nên cả nhà không cần ngồi vào bàn ăn mà họp nhau lại trong căn nhà sau và ngồi xếp bằng trên nền gạch bông để ăn. Trong lúc sửa soạn ai ngồi vào chỗ nấy thì thấy có một cậu trai rất trẻ cũng tham gia ngồi xuống, có vẻ hơi rụt rè, Má Mạnh Thường mới giới thiêu : « Cậu nầy là để tính cho bé Thũy đó,.. »… A thì ra đó là người bạn đời tương lai của em Lý Thanh Thũy sau nầy (đó chính là Ba Má tương lai của Ngoc DoLy trên trang fb của chúng ta…).

Sau nầy trong lúc mình đi học ở Rạch Giá và Cần Thơ, rồi ra trường đi dạy xa Châu Đốc, Mỹ Luông, Long Xuyên, mỗi lần nghỉ hè về nhà Hà Tiên, lập tức ngày hôm sau là mình đến nhà Mạnh Thương trước nhất để thăm viếng bạn. Ngay cả sau nầy khi xa Việt Nam, mấy lần về Hà Tiên cũng ghé nhà xưa thăm Mạnh Thường tuy lúc đó cảnh cũ đã thay đổi nhiều, Ba Má Mạnh Thường đều đã quy tiên, căn nhà rất im tiếng không còn vang tiếng đàn ca và tiếng bạn bè nói chuyện vui cười như trước nữa, …thay vào đó Mạnh Thường có lập một bàn thờ Phật và thường xuyên tụng niệm kinh pháp mỗi ngày…

Trong chuyến về thăm VN vào tháng 6/2012, mình có dịp cùng với bạn Trương Thái Minh đến nhà thăm Mạnh Thường. Đó là lần mình và Mạnh Thường gặp nhau lần cuối cùng vì qua năm sau 2013 Mạnh Thường đã chia tay chúng ta vĩnh viễn.

Chuyện xưa còn rất nhiều, nhưng mình xin phép tạm ngưng nơi đây vì kỹ niệm xưa và tình cảm bạn bè cũ bắt đầu dâng lên trong hồn mình và khóe mắt cũng cay cay,…xin dừng bút và mượn trang Blog nầy gởi đến linh hồn bạn thân bên kia cỏi vĩnh hằng một lời chào thân mến…

                                                                                                      (TVM)

LyManhThuong_1968Chân dung Lý Mạnh Thường vào năm 1968 (bức ảnh tặng Trần Văn Mãnh)

LyManhThuong_aChử viết và chử ký tên của Lý Mạnh Thường viết sau tấm ảnh tặng Tô Huyền Linh

ManhThuong_Manh_ToChau_1994Lý Mạnh Thường và Trần Văn Mãnh gặp lại nhau năm 1994

LyManhThuongLý Mạnh Thường và cháu trai Ngoc DoLy  (con của em gái tên Lý Thanh Thũy)

Lý Mạnh Thường trở thành thầy dạy học môn Anh văn tại trường Trung Học Hà Tiên trong những năm cuối thập niên 70

Lý Mạnh Thường chụp trước chùa Vạn Hòa (Dương Hòa, Kiên Lương)

Ly_Manh_Thuong_HaTien_aThầy Cô và các bạn đều biết là Mạnh Thường là một ca sĩ toàn diện ở đất Hà Tiên, ca rất hay và trình độ nhạc lý rất vửng. Xin mời nghe qua vài bài hát quen thuộc do Manh Thường trình bày:

                       https://soundcloud.com/patricetran/sets/l-m-nh-th-ng

CD_ManhThuongBìa một đỉa nhạc CD của Lý Mạnh Thường thân tặng Trần Văn Mãnh…

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Ngoc DoLy, Lý Thanh Xuân