Em yêu thầy ! (Hồ Thị Kim Hoàn)

Giới thiệu bài « Em yêu thầy » của tác giả Hồ Thị Kim Hoàn

Thầy cô và các bạn thân mến, không biết ngày xưa lúc còn đi học thầy cô như thế nào nhưng ở trường Trung Học Hà Tiên thì học trò rất đa tình, nhất là học trò nữ….(đúng không các bạn nữ sinh Trung Học Hà Tiên, nếu không đúng thì hãy đính chánh nhé vì mình có bằng chứng hẳn hoi sẽ đem ra đối chiếu ngay tại đây cho các bạn xem…). Vấn đề là cho tới ngày hôm nay không ai khám phá ra được nhân vật « thầy » trong câu chuyện của cây bút quen thuộc của chúng ta là bạn Hồ Thị Kim Hoàn, « thầy » nào được diểm phúc lọt vào mắt xanh (không! mắt đen vì nhân vật nữ là người Việt Nam mà) của em học trò 14 tuổi…Nếu thầy cô và các bạn đọc bài kỷ, sẽ thấy có một vài điểm giúp cho ta trong công cuộc tìm tòi sự thật…: đó là thầy nào đã dạy năm lớp Đệ Tứ của cô bé 14 tuổi trong câu chuyện và cô ấy đã đứng hạng nhứt trong hai kỳ thi lục cá nguyệt, dể quá chỉ cần nhớ lại cô ấy đứng nhứt trong môn nào thì có thể suy ra thầy nào dạy môn đó,…!!. Thêm một chi tiết nữa là vị thầy đó lại rời khỏi Hà Tiên trong ba tháng hè…, thôi hãy để đọc giả tự tìm tòi suy luận và nếu có kết quả nhớ viết « nhận xét » dưới bài nầy nhé,…Dù sao thì « cuộc tình to lớn của thập niên 60 » đó cũng đã tan biến nhanh đi như bọt biển Hà Tiên sau vài tuần lễ « đau khổ »….Đúng như tác giả đã viết, thà rằng như vậy để cho « mối tình » ấy vẫn đẹp, ngây thơ, trong trắng và trở thành một kỷ niệm dễ thương và như thế chúng ta mới có một câu chuyện thật vui, thật nhẹ nhàng điểm tô cho quảng đời học sinh đầy mộng mơ…

(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Em yêu thầy

Xin đừng hỏi “thầy nào?” nhé.
Nếu tôi nói:
– Thầy hiền lành nhất, dáng cao cao. Thì bạn sẽ đoán là Thầy Chiếu.
– Còn tả thầy vui vẻ, trẻ đẹp, nói giọng miền trung. Thì bạn biết ngay đó là thầy Cầm.
– Thầy đạo mạo, hay mặc áo sơ mi màu xanh. Đó là thầy Hậu.
– Thầy nổi tiếng đẹp trai, mái tóc bồng bềnh, đôi mắt đượm tình. Còn ai ngoài thầy Ẩn.
– Thầy đã có vợ rồi ư. Đó là thầy Trí, thầy Thành, thầy Hiển.
Tôi sẽ không khai tên của thầy đâu. Đánh chết cũng không khai!
Chỉ xin kể cho các bạn nghe thôi.
Năm học đệ tứ, 14 tuổi, tôi đã biết yêu!

Cô học trò 14 tuổi học lớp Đệ Tứ trường Trung Học Công Lập Hà Tiên

Tôi không yêu các bạn trai cùng lớp. Cũng không để ý các anh học lớp trên. Mà tôi nghe lòng xao xuyến trước hình ảnh của một vị giáo sư. Dưới mắt tôi, thầy là thần tượng, học cao, hiểu rộng. Tôi ghiền nghe giọng giảng bài của thầy. Hôm nào thầy vắng mặt, tôi buồn lắm, hồn phách tôi phiêu lạc nơi nao!

Khi yêu ai, mình cũng muốn đối tượng chú ý tới mình. Tôi không đẹp, không có gì đặc biệt để gợi sự chú ý của ai cả. Vậy thì làm cách nào đây?

Tôi nghĩ ra rồi: Tôi phải gắng học! Tôi phải hạng nhất trong môn học của thầy dạy, may ra thầy sẽ chú ý đến tôi. (Cũng chẳng cần nghĩ, thầy chú ý tôi để làm gì? :))

Thế là suốt năm học ấy, tôi đặc biệt cố hết sức vào một môn học. Kết quả là tôi đã đạt được mong muốn: Tôi đứng hạng nhất trong 2 kỳ thi lục cá nguyệt.

Thế nhưng than ôi, thầy cũng không chú ý đến tôi chút nào. Tôi cũng vẫn là một cô học trò bình thường như bao học trò khác của thầy mà thôi.

Tôi không dừng lại. Tôi tìm cách đến nhà thầy. Thường thì giả vờ hỏi bài, chuyện trò bâng quơ. Chỉ cần nhìn thấy thầy thôi, là tôi đủ vui vẻ cả ngày rồi.

Mùa hè năm ấy tôi buồn lắm. Sắp xa thầy đến 3 tháng, làm sao tôi chịu nỗi đây?

Khi thầy đi, tôi tưởng đất trời như sụp đổ. Không gian xứ Hà chợt hiu hắt hơn bao giờ:

Mây chết lặng chẳng buồn trôi
Khung trời mùa hạ chơi vơi nỗi sầu
Biển đong đưa sóng rì rào
Cảm thông cô bé nát nhàu tâm tư.

Đúng là tôi bị… thất tình rồi! Tôi biếng ăn, biếng ngủ. Ai rủ đi đâu cũng chẳng thèm đi. Tôi thấm thía 2 câu thơ của Xuân Diệu:

“Người đi một nửa hồn tôi chết
Một nửa hồn kia bỗng dại khờ.”

Những ngày đầu mùa hè của tôi như thế đấy. Nhưng rồi “thời gian là liều thuốc nhiệm mầu” Cho đến khi hồn tôi dường như sống lại, tôi dần dần trở về với cuộc đời bình thường.

Tôi nhẩm tính xem nửa hồn tôi đã chết trong bao lâu? : Vỏn vẹn 4 tuần lễ! Và rồi sau đó, tôi đã quên thầy lúc nào không hay.

Chao ôi, sao tôi nghe người ta nói khi mình yêu ai thì “ngàn đời vẫn còn nhớ, muôn kiếp không hề phai…” Thế sao tình yêu của tôi lại… yểu mệnh thế này?

Thì ra đây chẳng phải là tình yêu. Đây chỉ là một thứ tình lãng mạn, bồng bột của tuổi học trò. Đến như vũ bão và đi thật âm thầm.

Lại thấm thía câu: “Tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Nhưng tình mình có “họp” đâu mà “dang dở” cơ chứ? Thôi thì cứ xem là mối tình ấy rất đẹp, thơ ngây và trong trắng. Một kỷ niệm dễ thương của tuổi học trò.

Hồ thị Kim Hoàn

July 8, 2017

Hình ảnh: Hồ Thị Kim Hoàn, Internet

Publicités

Thầy Nguyễn Văn Thành

Thầy Nguyễn Văn Thành

Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » đã viết rất nhiều bài giới thiệu những thầy cô yêu quý đã từng giảng dạy tại trường Trung Học Hà Tiên xưa, nếu không nhắc đến thầy Nguyễn Văn Thành thì sẽ là một thiếu sót đáng kể…Mình không biết trường Trung Học Công Lập Hà Tiên của chúng ta có tất cả là bao nhiêu đời Hiệu Trưởng nhưng theo mình biết trước thầy Nguyễn Văn Thành trường Hà Tiên chúng ta có hai thầy Hiệu Trưởng:  thầy Doãn Quốc Sỹ và sau đó là thầy Lại Xuân Quất (khi mình vào bậc Trung Học niên khóa 1964-1965 thì thầy Lại Xuân Quất đã là Hiệu Trưởng của trường. Sau đó có đợt giáo sư ở Sài Gòn được bổ nhiệm xuống trường Hà Tiên (khoảng năm 1964-1965), trong đó có thầy Nguyễn Văn Thành dạy môn Lý Hóa, khi mình vào lớp Đệ Ngũ (niên khóa 1966-1967) thì thầy Thành bắt đầu nhận chức Hiệu Trưởng của trường Hà Tiên.

Thầy Nguyễn Văn Thành cũng thuộc trong nhóm giáo sư ở trọ căn nhà số 16 đường Nhật Tảo, Hà Tiên (Quý thầy ở trọ trong căn nhà nầy là: Huỳnh Văn Hòa, Nguyễn Hồng Ẩn, Phùng Tuấn Sinh, Nguyễn Văn Thành, Út, Nguyễn Phúc Hậu, Nguyễn Thanh Liêm, Phan Văn Chiếu, Bùi Văn Cầm…..)

Trong khoảng thời gian đó sau khi có biến cố 1963, các tướng lảnh bắt đầu nắm quyền hành trong nước, lúc đó có tướng Nguyễn Khánh với bộ râu dưới càm rất lạ và rất oai. Thầy Nguyễn Văn Thành cũng theo phong cách để râu càm như vậy…

Lớp mình có nhiều kỷ niệm với thầy Thành, xin kể kỷ niệm thứ nhứt:

Vì thầy dạy môn Lý Hóa nên trong những giờ môn Vật Lý thầy thường giảng về các khái niệm: « Năng Lượng », « Điện Tích », « Điện Trường »,….và định luật Coulomb. Trong các ký hiệu dùng để diển tả công thức, thầy thường dùng ký hiệu Q (đọc theo âm Việt là « cu »…), và khi trên bảng thầy viết có hai công thức khác nhau nên thay vì dùng hai ký hiệu khác nhau Q1 và Q2, thầy lại dùng hai ký hiệu Q và q, thầy đọc trong lúc giảng… »cu lớn » và « cu bé »…!!! làm cả lớp cứ khúc khích cười không tập trung theo dỏi bài giảng được.

Kỷ niệm thứ hai:

Mình không nhớ vì một lý do gì đó mà thầy vào lớp để điều tra xem có học sinh nào làm một điều gì đó mà mình quên rồi, thầy đứng trước giữa lớp cứ hỏi to và nhiều lần: « Em nào vào đây ?? », « Em nào làm hãy cứ ra nhận lỗi ?? « ….Cả lớp im phăng phắt vì không ai ngu dại gì ra nhận tội….Cả lớp cứ chối: « Đâu có ai làm gì đâu thầy ơi…!! » Chờ và hỏi hoài không thấy có kết quả thầy giận quá thầy quát to: « Không ai « quô » đây thì ma quỷ nó « quô » đây …!! »….Câu nầy về sau mình và Lý Mạnh Thường rất thích cứ nhái đi nhái lại thầy hoài (dỉ nhiên là đâu dám nói trước mặt thầy…)

Kỷ niệm thứ ba:

Kỷ niệm nầy lại rất ghê gớm…Rất nhiều lần học trò thường hay đến chơi nhà quý thầy ở trọ (căn nhà số 16 đường Nhật Tảo Hà Tiên), mỗi lần các học trò « thân » đến chơi, các bạn thường khai ra hết những chuyện bí ẩn trong lớp cho quý thầy biết,..Có lần đó không có mặt mình, có một nhóm bạn hình như là Lý Cui, Lý Văn Tấn,…đến nhà thầy chơi tối, không biết là thầy Thành tò mò hỏi các bạn nầy hay các bạn nầy tự khai ra mình không nhớ rỏ, mà các bạn đã khai ra hết trong lớp mình, ai là bồ của ai, hay là ai « yêu » thích ai.. …Thời đó trong lớp có Tiền Công Thành (tiệm Tiền Thành Ký bán nước mắm nhỉ) cặp bồ với bạn Quách Thị Chol, còn nhiều cặp nữa mà mình đã quên rồi, chắc lúc đó các bạn Lý Cui và Tấn Lý có khai trường hợp của mình nữa…Thầy Thành nghe các bạn khai hết như vậy rất thích, không biết thầy có ghi lại tên mỗi cặp cho dể nhớ hay không mà sáng hôm sau, có giờ thầy Thành dạy Vật Lý, thầy bắt đầu kêu tên trả bài, thầy cứ kêu tên một bạn nam và sau đó thầy kêu tới tên bạn nữ trong cặp nam nữ mà thầy đã biết đêm hôm qua, lúc đầu trong lớp không ai để ý, một lúc sau, cả lớp khám phá ra quy luật kêu tên trả bài của thầy Thành, lúc đó cả lớp hiểu ra chiến thuật đó nên rất thích chí và cười to mỗi khi có một nam và một nữ đúng tên trong một cặp bị kêu lên trả bài,…Bởi vậy khi thầy kêu tên bạn nam A thì cả lớp nói bạn nữ B phải chuẩn bị đó….(trong cặp nam nữ tên A và B)…Đọc đến đây chắc các bạn muốn thắc mắc vậy khi thầy Thành kêu tên mình lên trả bài thì sau đó sẽ kêu tên bạn nữ nào trong lớp,…?? Thôi mình không nói ra để cho các bạn học cùng lớp năm xưa đoán nhé,…  :-)…(bạn nào không biết cứ hỏi Hà Mỹ Oanh sẽ rỏ…  :-)…)

Kỷ niệm thứ tư:

Trong thời gian thầy Nguyễn Văn Thành làm Hiệu Trưởng trường Trung Học Công Lập Hà Tiên thì phong trào văn nghệ của trường phát triển khá mạnh. Mỗi dịp cuối năm trường làm lễ phát thưởng đều có kèm theo chương trình văn nghệ rất phong phú. Vì mình phụ trách đàn guitare đệm nhạc cho cả trường hát (có cả các bạn chơi guitare khác như Tống Châu Thành, Lý Cui,…) nên thầy Thành hứa là sẽ mua cho trường một dàn trống và một cây đàn điện Fender với cả ampli. Mình còn nhớ lúc thầy Thành nhân một chuyến đi về Sài Gòn công việc, khi trở xuống Hà Tiên, thầy có mua đem về dàn trống và một cây đàn điện Fender và ampli. Hôm đầu tuần thứ hai kế sau ngày thầy về, lúc đó có thông lệ làm lễ chào cờ đầu tuần. Học sinh cả trường ra sắp hàng ngoài sân trước cột cờ để làm lễ chào cờ, có ca bài Quốc Ca nữa. Lúc đó thầy kêu mình lên thử đàn guitare điện Fender mới mua, thầy kêu mình đệm đàn cho cả trường ca bài Quốc Ca… Không biết đến bây giờ số phận của cây đàn điện Fender và cái ampli đó ra sao rồi nhỉ???

Kỷ niệm thứ năm:

Kỷ niệm nầy rất thú vị và mình rất thích tuy bây giờ mình muốn kể lại đầy đủ chi tiết nhưng không làm sao nhớ ra được. Đó là việc vì thầy Nguyễn Văn Thành có nhiều bạn làm Sĩ Quan Hải Quân thời đó, thời đó các tàu Hải Quân thường vào ra ghé bến Hà Tiên (60-70), tàu đậu dưới Đài Kỷ Niệm chổ cầu tàu bến đậu của chiếc tàu đoan quan thuế. Lúc đó là ngày 20/06/1969, vị Sĩ Quan Thuyền trưởng chiếc tàu HQ-607 là bạn của thầy Thành nên ông nầy mời thầy Thành cùng tất cả học sinh trường Trung Học Hà Tiên đi một chuyến du ngoạn ở ngoài Hòn Nghệ. Thầy Thành đồng ý và thầy trò trường Hà Tiên chúng ta được một dịp lên chiếc tàu HQ-607 cùng ra khơi đi thăm Hòn Nghệ. Chuyện đi du ngoạn Hòn Nghệ trên chiếc tàu HQ-607 nầy rất thú vị và là đề tài cho một bài viết mà mình rất muốn viết lại để cho các bạn đọc Blog thưởng thức, tuy nhiên mình không còn nhớ nhiều các chi tiết về chuyến đi Hòn Nghệ nầy, mình rất lấy làm tiếc và nhân đây xin lên tiếng quý Thầy Cô và các bạn Trung Học Hà Tiên xưa những vị có mặt trên chuyến đi nầy xin cố gắng nhớ lại từng chi tiết, từng kỷ niệm chuyến đi và xin đóng góp cho mình các chi tiết đó, mình sẽ tổng hợp lại thành một bài viết để đọc cho vui nhớ về chuyện xưa nhé, rất cám ơn thầy cô và các bạn. Trong chuyến đi Hòn Nghệ nầy có đủ cả các bạn: Lý Cảnh Tiên, Lâm Hữu Quyền, Quách Ngọc Sơn, Trần Văn Dõng, Nguyễn Ngọc Thanh, Trần Văn Mãnh,…Mai Thị Ngọc Minh, Nguyễn Nguyệt Hồng,…đủ hết rất nhiều có cả chị Huỳnh Thị Kim, chị Dung (con Ông Bà Ngữ) cùng lớp với chị Kim,…Mình còn nhớ khi các học sinh lên tàu ra khơi, vì sóng biển bắt đầu đánh nhấp nhô, đi được một lúc, ai nấy đều lừ đừ. ..Khi lên được ở trên Hòn Nghệ thì vui chơi cả ngày, có mua heo, vịt làm tiết canh vịt và cả nhóm bên học sinh nam cùng uống rượu với các anh Hải Quân… .Chiều lại trên chuyến về bị sóng đánh nữa nên ai nấy đều ói mửa đầy cả sàn tàu…khổ cho các anh thủy thủ và các quan chức trên tàu sau chuyến đi đó phải rửa tàu cho sạch lại. Tuy nhiên các chàng thủy thủ và các Sĩ Quân trên tàu rất thích và rất vui trong chuyến đi đó, vì các vị đó được dịp phục vụ các cô nàng nữ sinh Hà Tiên đẹp như mơ mà thường ngày các vị đó tìm cách làm quen nhưng chưa được,…

Vì thầy Nguyễn Văn Thành đảm nhiệm chức vụ Hiệu Trưởng nên trong công việc điều hành sinh hoạt của trường lớp đôi khi cũng có một vài mâu thuẩn với các đồng nghiệp, và với cả với học sinh.Tuy nhiên theo mình nghĩ qua thời gian hơn 40, 50 năm nay ta nên gìn giữ lại những gì tốt đẹp của ngày xưa mà hãy quên đi những lúc khó khăn, tranh chấp,…Sống theo một tinh thần rộng lượng và thoải mái là tốt đẹp nhất trong những quan hệ xưa và nay.

                       Paris,  mùa lễ Toussaint 02/11/2017 Trần Văn Mãnh tự thuật…

Thầy Nguyễn Văn Thành

Thầy Nguyễn Văn Thành mặc áo xám đứng giữa trong hình

Thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Văn Thành  trao giải thưởng Danh Dự cho học sinh Trần Văn Mãnh trong ngày lễ phát thưởng cuối năm

Chữ ký tên của thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Văn Thành trong sổ Thông Tín Bạ

Chính trên chiếc tàu Tuần Duyên Hạm PGM Nam Du HQ-607 nầy cả thầy trò và học sinh trường Trung Học Công Lập Hà Tiên đi chơi Hòn Nghệ ngày 20/06/1969 (PGM = Patrol Gunboat Motor)

Khưu Thiên Phước (hồi xưa Phước thường hoạt động trong Gia Đình Phật Tử chùa Tam Bảo, nay đã chết), Trần Văn Dõng, Nguyễn Văn Tỹ (cháu Dì Hai Sánh) và anh Chư (anh Chư nhà ở đường Bạch Đằng kế nhà Thầy La Từ Sự, anh Chư học chung lớp với Hải con ông Ba Nhan), hình chụp ngày 20/06/1969 trên tàu Hải Quân HQ-607 chở ra hòn Nghệ đi du ngoạn.

Sau đây là một vài cảm nghĩ của bạn Lâm Thị Lan viết về thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Văn Thành:

Nhớ về thầy hiệu trưởng NGUYỄN VĂN THÀNH của Trung học Hà Tiên xưa.
Một người thầy hiền từ rất quan tâm tới học sinh nhất là đối tượng học sinh nghèo có ý chí vượt khó vươn lên. Thầy lại rất giỏi về chuyên môn nhất là môn Lý Hoá. Thầy có tư tưởng chuyên sâu đi vào nghiệp vụ chuyên môn để nâng cao kiến thức cho học sinh, lại có tâm quyết đào tạo thế hệ người thầy tương lai cho những học sinh xuất thân từ Trung học Hà Tiên.
Cảm ơn và trân trọng những phẩm chất cao quý của Thầy ”Tất cả vì học sinh thân yêu” nơi mảnh đất xa xôi phía Tây Nam của Tổ Quốc Việt Nam thân yêu.

Tác giả Lâm Thị Lan

Hình ảnh: Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh, Phùng Học Thông

Tái Bút: Trong phần kể lại kỷ niệm thứ hai, bạn Lê Phước Dương có cho biết lý do tại sao thầy Hiệu Trưởng Nguyễn Văn Thành vào lớp mình hỏi để tìm ra thủ phạm: đó là vì có một học sinh vẻ một bức hình hí họa có ý trêu chọc ba người thầy: Thầy Hứa Văn Vàng (Giám Thị), thầy Nguyễn Văn Thành (Hiệu Trưởng) và ông Thân (Thư Ký). Bức hình diển tả một trường hợp hơi có ý phạm thượng với ba người thầy đó nên thầy Thành rất giận, phải điều tra cho ra ai là học sinh vẻ hình đó để sửa sai…Không biết kết cuộc ra sao mình quên rồi nhưng Dương còn nhớ học sinh đó là bạn Chung Lưởng Tài, học cùng lớp với mình. Cám ơn bạn Lê Phước Dương đã đóng góp cho bài thêm đầy đủ chi tiết.

 

 

 


Những khuôn mặt thân quen (Cô Dương Thị Minh Hoa)

Thầy Cô và các bạn thân mến, ngày xưa khi còn học trường Tiểu học Hà Tiên, mình còn nhớ thầy Hà Phương Linh dạy lớp tiếp liên của mình có nói một câu rất hay khi một bạn học đem một tấm thiệp Xuân lên tặng thầy: « Ngày sau dù các em có ở những phương trời xa xôi như Paris hay New York thì cũng đừng quên Thầy Cô dạy các em nhé,…. ». Ngày nay dù ở nước Mỹ xa cách trường lớp của Hà Tiên, các bạn cùng Trường của chúng ta vẫn thực hiện lời căn dặn của thầy …Các bạn đã không ngại xa xôi tuy cùng ở nước Mỹ nhưng cũng túi xách lên đường đến thăm cô Dương Thị Minh Hoa và đã may mắn được cô đãi ăn một trái mít rât to lớn…làm cho cả nhóm nhớ lại những trái mít hái trộm của Ông Từ Ngươn trên Lăng Ông Mạc Cửu khi có những giờ vắng tiết học lên núi Lăng chơi…Mời thầy cô và các bạn xem bài cô viết về cuộc viếng thăm nầy nhé,..(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Những khuôn mặt thân quen…

Một cuộc hội ngộ bất ngờ của thầy trò chúng tôi nhân dịp các em đi đám cưới con của Sáu Bùi. Hơn 40 mươi năm mới gặp lại tôi tưởng rằng đã quên không dể gi nhận ra các em, nhưng không ngờ những khuôn mặt thân quen đó đã nằm sâu trong tiềm thức, tôi nhận ngay được những khuôn mặt quen thuộc không khác gì ngày xưa ngoài những nếp nhăn bị ghi dấu theo thời gian, chỉ có tên là nhớ hơi lộn xộn. Tất cả khoảng 60 tuổi nhưng các em còn rất trẻ, cô rất vui khi các em còn đủ sức la hét không khác gì khi còn học lớp sáu hoặc bảy, ông hàng xóm sát bên nhà tôi người Mỹ họ sống rất trầm lặng với một con chó và một con mèo, tôi nghĩ hôm đó ông ấy rất ngạc nhiên sao nhà tôi hôm nầy dậy sóng, đúng rồi !! sóng thần từ Hà Tiên đã tràn sang Cali.

Một niềm vui tràn ngập mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi. Tôi quá cảm xúc, tôi đã hồi hộp từ trước đó mấy ngày trông gặp lại các em, huyết áp tôi lên 160 mmHg tôi cũng hơi lo và em Hạnh cũng lo cho tôi, em cứ hỏi thăm «Cô khoẻ không, cô đừng lo tổ chức gì để tụi em lo hết, cô lo mệt huyết áp lên tụi em tới thăm không gặp được cô», nhưng không ngờ gặp các em vui quá huyết áp tốt hơn bao giờ hết, chỉ hơi mệt thôi.

 Các em có ghé thăm cô mới cảm nhận được tình thầy trò thắm thiết hơn mình nghĩ, các em dễ thương quá, gần sáu mươi tuổi rồi vậy mà gặp lại cô giáo cũ, bạn cũ các em dường như trẻ lại quậy phá nhau la hét ầm ĩ và cũng theo nũng nịu với cô như ngày xưa thật là dễ thương, em nào cũng nói là « em thương cô nhất » làm cô cảm động, cô không ngờ các em thương cô nhiều đến như vậy, câu nói này là một món quà vô giá mà cô sẽ giữ nó đến cuối đời. Các em kể nhau nghe những chuyện ngày xưa qua 40 năm mà còn như mới, không quên một chi tiết nào từ những bức thư tình đến những lá thư hồi âm mà cả lớp cùng viết, làm cả đám cười vui, một niềm vui thật sự. Ông xã của cô lần này bị hạ knock out rồi, anh nhận là anh thua em vì học trò của anh không la lớn bằng học trò của em !!! Các em đến nhà cô chơi rất tự nhiên, xem như nhà của cha mẹ, thích món gì thì đòi món đó, may mắn cô đã chọn được trái mít thật ngon cho các em, cô cố tình chon trái mít lớn hơn trái mít mà Hoàng Thị Mình Liên đã đãi cô Loan, không biết có hơn không? Các em đã mang quà đến cho cô thật nhiều,mặc dù đi máy bay phải đóng gói kỹ lưỡng, phải có một tình cảm gắn bó lắm mới chịu khó như vậy.

Trái mít của Cô Dương Thị Minh Hoa đãi học trò đến thăm cô.

Bùi Văn Sáu, Đỗ Ngọc Giao, Cô Dương Thị Minh Hoa (áo tím), Tạ Văn Ba (phía sau), Trần Kim Mỹ, Hồ Thị Kim Phượng, Thanh (phía sau), Lâm Mỹ Nga, Tiền Ngọc Hương (mang kính đen), Hồ Thị Kim Hoàn, anh Nguyễn Văn Xuân, Mai Phạm, Phù Ngọc Liên, Tô Văn Hạnh

Hồ Thị Kim Phượng, Bùi Văn sáu, Cô Dương Thị Minh Hoa, Bùi Văn Bình, Tiền Ngọc Hương, Lâm Mỹ Nga

Hồ Thị Kim Phượng, Bùi Văn Sáu, Cô Dương Thị Minh Hoa,Tiền Ngọc Hương, Lâm Mỹ Nga, Thanh

Sáu Bùi xách cho cô giỏ quít khi gặp cô vừa cười vừa nói « em hái chỗ đậu xe nè cô », cô tuởng thật nghĩ trong đầu anh chàng nầy vẫn còn phá như hồi lớp sáu lớp bảy, nhưng đến khi em Hạnh nói quít này của Sáu Bùi trồng nè cô, nhà Sáu Bùi trồng nhiều quít lắm cô mới hay là mình bị lừa.

Quả thật dưới mắt cô các em vẫn còn bé nhỏ như hồi xưa và các em vẫn cười nói lung tung như ngày nào, có điều các em lớn biết lo cho cô hơn cứ sợ cô mệt không dám làm phiền. Thuở nhỏ cô có anh em đông mấy anh la hét tới đâu thì cô cũng theo tới đó, thích la nên khi dạy học có điều kiện cô dẫn khoảng 40 em học sinh (cô không nhớ lớp nào) đi ra bãi biển Thuận Yên chơi, có bày trò cho các em la, học sinh chia làm ba nhóm A B C, nhóm A nói, nhóm C nghe và nhóm B ở giữa có nhiệm vụ la, hét như thế nào để nhóm C không nghe được là thắng, rồi cứ đổi phiên nhau các em có dịp la thỏa thích, vui quá, làm gì còn có dịp như vậy nữa.

Đỗ Ngọc Giao, Tạ Văn Ba, Cô Dương Thị Minh Hoa, Tô văn Hạnh, Bùi Văn Sáu

Hồ Thị Kim Phượng, Lâm Mỹ Nga, Cô Dương Thị Minh Hoa, Tiền Ngọc Hương, Mai Phạm ….với trái mít đã được cắt ra từng miếng đãi học trò…

 Cô cảm ơn các em đã đến thăm cô và mang lại cho cô tình thầy trò nồng thắm làm cô vui trong cuối đời còn lại. Cô gửi lời thăm các bạn và tất cả học sinh Hà Tiện xưa, thăm em Tiền Ngoc Dung thường đến nhà trọ cô chơi ngày xưa và thăm Bùi Thị Dung. Cô rất tiếc là huyết áp cô cao nên không đủ sức kết friend đề liên lạc với các em, mong các em hiểu cho cô, lúc nào cô cũng nhớ các em, nhớ Hà Tiện, nhớ Việt Nam thân thương.

Dương Thị Minh Hoa (cựu giáo sư Trường Trung Học Hà Tiên)

Tái bút: Cám ơn Tô Văn Hạnh đã cung cấp chi tiết họ và tên các bạn trong hình.

Hình ảnh: Cô Dương Thị Minh Hoa

Giới thiệu Trương Công Bạch

Thầy Cô và các bạn thân mến, mình còn nhớ rất rỏ người bạn tên Trương Công Bạch nầy, bạn Bạch người Kiên Lương, lên Hà Tiên theo học bậc Trung Học (lớp Đệ Tam, lúc đó có hai bạn từ Kiên Lương đến) vừa sau lớp mình một lớp. Mình còn nhớ Bạch hoạt động văn nghệ rất mạnh, trong đầu óc mình còn nhớ buổi văn nghệ (không nhớ là trong một dịp nào, cuối năm lễ phát thưởng, hay dịp đặc biệt nào đó…), Bach có đóng một vai trong một vở kịch xã hội,..vai một thanh niên trẻ hơi sa đọa nhưng đoạn cuối thì có ăn năn tốt đẹp. Lúc Bạch diển trong vở kịch, không hiểu lúc đó mình có nhiệm vụ gì cho buổi văn nghệ mà mình cũng có mặt đứng trong « cánh gà sân khấu » nhìn ra theo dỏi vở kịch, Bach đội một chiếc mũ rộng vành rất oai phong trong vai trò đó. (Có lẻ trong buổi văn nghệ đó, mình giữ vai người đệm đàn guitare cho các bạn hát…mình còn nhớ mình đệm bài « Lời Thề Trên Đá » cho em Quách Ngọc Điền hát rất hứng thú…)    Trần Văn Mãnh

Sau đây là phần bạn Giá Khê Trương Thanh Hùng kể về Trương Công Bạch

Trương Công Bạch là người Kiên Lương, về học tại trường Trung học Hà Tiên năm học 1969-1970 (lớp Đệ Tam, đến giữa năm học thì đổi lại thành lớp 10). Bạch lúc đó ốm, dong dỏng cao, có khiếu làm thơ. Về Hà Tiên, Bạch ở trọ nhà của một chú làm cảnh sát bên cạnh Nhà Thờ cùng với Trần Văn Kiểu (cũng người Kiên Lương) và Danh Ngữ, Tô Cốt Huồl (ở Minh Lương). Đến năm học 1970-1971 thì quận Kiên Lương có lớp 11 nên Bạch và Kiểu về Kiên Lương học.

Năm học Đệ Tam có một chuyện chắc nhiều bạn còn nhớ, đó là việc trường tổ chức cho học sinh đi tham quan Nhà máy Xi Măng Hà Tiên (tại quận Kiên Lương). Tôi nhớ có khoảng 100 học sinh các lớp Đệ Tứ, Đệ Tam, Đệ Nhị, do Thầy Trương Minh Hiển hướng dẫn, toàn bộ đi bằng xe gắn máy (Honda). Đoàn xe đi qua Ba Hòn thì có sự cố, xe tôi đi (hình như là Phan Thanh Tùng chở) va chạm với xe đi kế nên té, vài xe khác cũng ngã, tôi bị bỏng chân do chạm vào ống khói xe. Sau khi vào nhà máy thăm phòng thí nghiệm, hầm đất sét, hầm đá và được nhà máy chiêu đãi nhẹ, một nhóm chúng tôi đến nhà Trương Công Bạch chơi (lúc đó ở Ngã Ba Núi Trầu), tắm sông rất vui rồi mới về lại Hà Tiên. Năm 1974, tôi đi dạy học ở Bãi Ớt thì gặp Bạch ở Bãi Ớt, Hòn Heo, vì công vụ nên hai anh em chỉ nói chuyện qua loa rồi chia tay. Sau đó, khi chiến tranh biên giới xãy ra, tôi về làm việc ở Kiên Lương thì gặp lại Bạch, lúc này nhà Bạch ở Cống Năm Cơ, đã có vợ, con, Bạch buôn bán ở chợ Tròn. Khi chiến tranh biên giới kết thúc, cơ quan dời về Hà Tiên thì rất ít gặp Bạch. Nói về năm học Đệ Tam, tôi rất phục Bạch về chuyện làm thơ, tôi còn nhớ 2 câu thơ của Bạch mà tôi rất thích:

 » Độc hành đếm bước cô đơn
Mạc Thiên Tích đó tủi hờn chất cao ».

            Vài dòng nhớ về bạn bè.   Trương Thanh Hùng  (12/12/2016)

truongcongbach_1Chân dung rất thư sinh và rất đẹp trai của Trương Công Bạch

Trương Công Bạch tự bạch…

Mình kể lại cho các bạn cùng nghe những kỷ niệm cùng các bạn Trường Trung Học Hà Tiên.
Trương Công Bạch thời gian học chung lớp với các bạn 1969-1970 (lớp 10) nhưng còn mãi trong tôi những kỷ niệm chưa bao giờ phai nhạt.
Mãi nhớ về các bạn chung lớp: Hùng, Hào, Huồl, Ngữ, Quang, Tùng, An …..và Phương, Nhu, Điệp, Lê, Mai, Thúy Vân, Xuân Mỹ….và các bạn chung trường Dõng, Mãnh, Kim Hoàn, Liên, Liễu, Hoa, Nỡ …..và và rất nhiều bạn nữa nhưng không tiện viết hết trên những dòng này mong các bạn đừng buồn và thông cãm.

Trương Thanh Hùng nói đúng dạo đó mình rất thích làm thơ và cùng rất nhiều bạn của nhóm in tập thơ “Suối Mơ” chắc có bạn còn nhớ. Hiện thời mình không còn nhớ gì ngoài bạn Hùng còn nhớ “ Độc hành đếm bước cô đơn, Mạc Thiên Tích đó tuổi hờn chất cao” là tâm sự của mình đó và còn có đôi dòng thơ về người bạn gái chung trường họ Hà (có 2 chị em cùng học dưới mình một lớp)
Rồi có lần mình được bầu làm trưởng ban văn nghệ của lớp (mình không biết ca, hát gì hết có ca thì cũng rất dở) nhưng không hiểu sao có những lần đầu tiết học các bạn lại bắt mình ca chứ mình chỉ biết ca mỗi một bài « Thương về Miền Trung » và mình ca …Sao anh không về thăm lại miền trung … không biết có dỡ lắm không? Các bạn muốn “chọc quê” mình nên cứ yêu cầu mình ca mãi, còn quê đến bây giờ đó, một kỷ niệm mà mình khó quên.

Và mình còn nhớ năm 1969-1970 đợt Việt kiều hồi hương về Hà Tiên nhiều có người còn gặp khó khăn, nghèo ở tạm Đình, Chùa. Ban văn nghệ lớp mình dám đứng ra tổ chức đêm Văn nghệ bán vé vận động hổ trợ giúp đở Việt kiều hồi hương.
Nhớ chương trình có nhiều tiết mục: Ca nhac, Ca cổ và có một vở kịch nữa chớ. Không còn nhớ nhiều chắc có lẽ phần cuối là sự ăn năn hối cải của những đứa trẻ bụi đời, làm lại cuộc đời.
– Vào vai cùng bạn Lê và vài bạn nữa cũng ăn chơi sa đọa, rượu bia, ăn hút (thời gian đó thì mình ốm nhom, ốm nhách mà ai lại giao mình vai nầy vậy Trời !!). Còn nhớ đến phần diễn và thoại sẽ kêu bạn Lê đến bên mình nói nhỏ một câu thoại gì đó, chắc bạn Lê quên dợm bước vào trong (nếu bạn Lê vào trong thì sẽ mất đi đoạn thoại kịch đó). Lúc đó tôi vội nắm tay Lê kéo lại quá đà có hơi loạng choạng rồi tôi kề tai Lê nói nhỏ (nhưng đâu có nói gì, vì là đoạn truyền đạt trong kịch mà) lúc năm tay kéo lại thì có lẽ là hơi ngượng, nhưng đó là một kỷ niệm của thời học sinh.
Thân chào các bạn.      Trương Công Bạch  (tự bạch)

Kiên Lương, ngày12 tháng 12 năm 2016

truongcongbach_2Trương Công Bạch hiện nay sinh sống tại Rạch Giá (Kiên Giang)

Hình ảnh: Trương Công Bạch

Mối tình Văn Khoa (Trang Lệ Thủy)

Thầy Cô và các bạn Trung Học Hà Tiên xưa thân mến, sau khi giữ « bí mật » mấy chục năm qua, Trang Lệ Thủy đã « tiết lộ » cho chúng ta biết một « Love Story » rất thơ mộng và lãng mạn dưới khung trường Đại Học Văn Khoa Sài Gòn ngày xưa,….Mời Thầy Cô và các bạn đọc bài mới đăng nhé,..(và hãy theo « gương » của Lệ Thủy viết vài bài kể lại những chuyện tình ngày xưa cho Blog THHTX nhé,….)                        

                                               Mối tình Văn Khoa
 
Tôi thật sự chưa có một vị “Hoàng Tử bạch mã” nào trong trái tim của mình, khi tôi còn theo học Trường Trung học Hà Tiên. Cho tới khi tôi vào Đai Học. Tôi chọn ban Triết ở Trường Đại học Văn khoa.
Có lần tôi đi học về, gặp một người bạn của anh tôi đến chơi, anh ấy nói đùa rằng: “ Sơn ơi! em mày rồi sẽ ế chồng cho coi, con gái mà đi học ban Triết”. Không biết lời tiên tri ấy có đúng với số phận “bi đát” của cô sinh viên ngu ngơ dạo đó hay không, mà mãi tới bây giờ vẫn chưa có bóng ma nào dám đến rước cô đi cả!
 
Tôi bắt đầu chú ‎‎ý đến anh, khi tôi học Văn Khoa năm đầu tiên, giờ Triết Tây. Trong đôi mắt của cô sinh viên nhà quê, mới lên thành phố đi học, anh quả là một nhân vật đáng để ‎‎‎ý. Anh học Triết rất giỏi, dáng vẽ phong trần, bình dị lại hay giúp đỡ các sinh viên mới tới, về sách vở, tài liệu học tập…

DaiHocVanKHoaSGTrường Đại Học Văn Khoa Sài Gòn (đường Cường Để nay là đường Đinh Tiên Hoàng)

Một ngày, ban Triết Tây tổ chức buổi du ngoạn ngoài trời ở Thủ Đức. Tất cả các sinh viên tham dự đứng theo vòng tròn, rồi đếm theo số thứ tự, bắt đầu từ số 1, 2, 3, 4…để chọn đội của mình. Ai có số chẳn thuộc vào đội A và số lẻ thuộc về đội B. Tôi có số chẳn và anh có số lẻ, nên chúng tôi không cùng chung đội. Anh đã đổi vị trí của mình với một người bạn và chúng tôi lại cùng chung một đội.
 
Màn trình diễn của đội chúng tôi để tranh đua với đội bạn là một điệu múa với một bài hát rất dễ thương (không biết từ đâu anh có?) và anh là một trong những người hướng dẫn. Tôi cũng có phần trong điệu múa này.

 Thuy_Trang127px
Chân có bằng lòng cho chân theo với
Tay có bằng lòng kéo nhè nhẹ thôi
Mắt có bằng lòng trông theo vời vợi
Tim có bằng lòng giử hộ tình tôi
 
Không biết tôi có bằng lòng hay không, mà từ hôm đó, mắt tôi đã biết trông theo vời vợi và tim tôi như đã âm thầm giử hộ tình ai…

                                                            Trang Lệ Thủy

Bạn Trương Thanh Hào thăm các bạn THHTX nhân dịp đi Mỹ

Trong tháng 3 (2016) vừa qua, bạn Trương Thanh Hào lại tiếp tục hành trình « xuyên lục địa », chuyến nầy bạn Hào cũng trở lại nước Mỹ và viếng nhiều thành phố, bạn Hào có ghé qua tiểu bang Cali và ghé lại thăm các bạn học cùng trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa. Trong số đó có hai bạn cùng lớp 11A (niên khóa 1970 -1971): Hồ Thị Kim Hoàn và Trang Lệ Thủy, ngoài ra còn có cô bạn cùng lớp với mình ngày xưa: Mai Thị Ngọc Minh chụp hình lưu niệm nữa,…thật là vui và rất cám ơn bạn Hào đã cho tin, đã chuyển lời thăm hỏi của các bạn đến cho mình và đã cho xem hình rất đẹp,…Mình rất vui và cãm động khi biết được các bạn cùng trường ngày xưa vẫn thường nhắc nhở đến mình ,…Cám ơn tất cả các bạn nhé,…              (Trần Văn Mãnh)

Jpeg

Jpeg

Phía trên: trái Hồ Thị Kim Hoàn, phải Trương Thanh Hào, phía dưới: trái Mai Thị Ngọc Minh, phải Trang Lệ Thủy

TruongThanhHao_Hollywood_03_2016_a TruongThanhHao_LosAngles_03_2016

Hình ảnh: Trương Thanh Hào

Cơm ngày bốn bữa…(Trần Văn Mãnh)

                                       Cơm ngày bốn bữa…

Thầy Cô và các bạn thân mến, Thầy Cô và các bạn lại đặt vấn đề cái anh chàng Mãnh nầy lại muốn xài từ to lớn gì nữa đây, ai lại ăn cơm một ngày bốn bữa?? Chắc chắn không phải là anh chàng Mãnh nầy rồi vì hồi xưa lúc còn đi học Trung Học Hà Tiên xưa, anh chàng nầy ốm như cây tre,..nếu có ăn cơm một ngày bốn bữa thì làm sao lại ốm được?? Tuy nhiên người trong chuyện sắp kể ra đây đúng là đã có một thời ăn cơm một ngày bốn bữa, và người đó cũng chính là anh chàng Mãnh đang kể chuyện đây,….Vậy mời Thầy Cô và các bạn vào chuyện nhé,..

Thời gian xảy ra câu chuyện thì mình quên mất rồi nhưng còn nhớ ra là khoảng học lớp Đệ Ngũ, Đệ Tứ,…Lúc đó ở Hà Tiên phong trào chơi nhạc đang thịnh hành và rất sôi nổi, nhóm mình thường họp tại nhà bạn Lý Mạnh Thường mỗi tuần một lần để dợt nhạc, chuẩn bị vào thứ bảy mỗi tuần sẽ kéo nhau phát thanh trên Chi Thông Tin Quận. Trong ban nhạc ngoài một số ca sĩ chính như Mạnh Thường, Chị Hằng (con Thầy giáo Lộc), Duyên Đình, Song Nguyên,…còn có một số các nữ sinh đàn em như : Như Liên, Tiền Ngọc Dung, Kim Loan, Khánh Linh (DHM)….và đặc biệt là các bậc đàn chị đã ra Trường rồi cũng có khi tham gia. Hôm đó có chị DHĐ tham gia dợt nhạc chung tại nhà Mạnh Thường, sau khi dợt nhạc xong, có lẻ chị HĐ có vẻ thích nên ngỏ ý mời mình đến nhà chị chơi…, mình cũng hứa là sẽ đến khi nào tiện,..Vả lại chị là chị của một ca sĩ trong nhóm (DHM), HM học sau mình hai lớp, thường ngày mình cũng có để ý đến cô bé HM nầy vì thấy cô sao ưa uốn éo mình khi đạp xe đạp, có lẻ là để vặn mình lấy trớn đạp xe cho mạnh,…Thời đó HM có tóc ngắn, cộng với khuôn mặt hơi tròn trong cũng khá xinh,… !! (lại chọn tên hiệu là Khánh Linh cũng có chữ Linh như trong tên hiệu của mình là Tô Huyền Linh,…).

Cuối cùng rồi thì vào một ngày đẹp trời nào đó mình cũng đến nhà chị HĐ (và HM) như lời mời của chị,..Đến nhà chơi, ngồi trong phòng khách nói chuyện văn nghệ vu vơ cũng rất vui, vả lại má của chị cũng rất tử tế, tiếp đải vui vẻ, còn có hai người chị nữa cũng rất vui và nói chuyện rất hợp với mình,…Đó là buổi đầu tiên mình đến nhà HM, gần tới giờ cơm, mình cũng sắp lên tiếng từ giã để về nhà ăn cơm (nói cho Thầy Cô và các bạn biết là mặc dù lúc đó mình cũng khá trưởng thành rồi nhưng đi đâu cũng phải về ăn cơm nhà vì sợ mẹ và ngoại rầy vì ham chơi bỏ cơm,.. !! ). Tính lên tiếng từ giã thì má của HM ngỏ ý mời mình ở lại nói là hôm nay có bún thịt heo….nên đặc biệt mời khách ở lại ăn bún thịt heo…Mình nghe nói thì trong bụng nữa mừng nữa lo, vì ở lại ăn bún thịt heo thì cũng vui và chắc cũng ngon lắm nhưng cũng hơi lo, lo đến hai vụ, thứ nhứt là sợ về trể mẹ mình chờ cơm, và thứ hai là sợ thịt heo có nhiều mở vì mình rất kén ăn, từ nhỏ đến lớn không bao giờ ăn mở heo, chỉ lựa thịt nạc ăn mà thôi, nếu có nhiều mở mà mình lựa ra thì sợ người ta cười…. !! Sau đó thì mọi người vào nhà trong và ngồi vào bàn ăn thưởng thức món bún thịt heo,….(may là thịt nạc ít mở nên mình ăn cũng rất ngon,… !!). Xong xuôi theo phép lịch sự mình cũng nán lại tí thời gian nữa và sau đó xin phép ra về không quên cám ơn má của HM cho mình ăn bữa bún rất ngon. Vừa ra khỏi nhà mình tăng nhanh tốc độ đi bộ để về nhà cho nhanh nhưng cũng hơi trể bữa cơm ở nhà, mình không dám nói là đã ăn cơm xong no rồi, nên cũng phải tự dọn cơm ra ăn một mình ở nhà vì cả nhà ngoại và mẹ cùng các anh em đã ăn cơm xong rồi,…Tuy đã no bụng nhưng cũng ráng ăn thêm hai chén cơm nhà cho ra vẻ tỉnh bơ để mẹ mình khỏi thắc mắc tại sao mình ăn ít quá,…

Đến chiều có lẻ hôm đó nhằm ngày chúa nhật hay sao đó mà rốt cuộc chiều đến khoảng 3, 4 giờ chiều mình lại thả bộ đến nhà HM ghé thăm nữa, cũng nói chuyện văn nghệ, văn thơ lai rai đến chạng vạng tối, định xin phép ra về, má của HM lại mời mình ở lại ăn cơm tối, khổ nổi là rất khó từ chối nên mình cũng phải nhận lời và cũng ăn xong bữa cơm tối ở nhà HM, trong bữa ăn nầy mình đã quên không biết ăn món gì,….Cơm nước xong, ngồi lại chơi một tí và sau đó mình cáo từ ra về, má HM còn bảo đem về một túi toàn là trái cây, trái «Lê Ki Ma»….Không biết tên chính thức của trái cây nầy là gì, chỉ nhớ là trái có vỏ mỏng bên ngoài màu vàng, thịt bên trong cũng màu vàng, thuở xưa mình rất ghét trái nầy vì ăn không ngon, còn có tên là trái hột gà vì thịt nó màu vàng cháy giống như trồng đỏ trứng gà vậy,…Mình còn nhớ mỗi lần cúng kiến trong nhà, bà ngoại thường hay mua trái nầy để chưng lên các bàn thờ trong nhà, cúng xong không có ai ăn cả vì ăn không ngon,…Rốt cuộc mình cũng phải nhận túi trái cây và cám ơn má của HM và ra về lẹ như trong buổi sáng,…Ra về mà trong lòng lại lo âu vì nếu đem túi trái cây nầy về nhà mẹ mình sẽ hỏi ở đâu mà có túi trái cây nầy?…Vì thế khi gần tới nhà, gặp một bạn quen đang đi lang thang qua, mình kêu bạn lại chào hỏi xong và biếu bạn túi trái cây đó để khỏi phải đem về nhà,… !! (hồi xưa mình cũng không hiểu tại sao một vấn đề giản dị như vậy mà sao mình lại lo âu thắc mắc, mình cứ nói là của người quen cho biếu là xong,…có lẻ vì không dám nói dối hay sợ mẹ hỏi ra nhiều thứ nên không dám đem quà về,…đúng là con nít thật,…mặc dù đã học đến Đệ ngũ, Đệ Tứ rồi,…)…Giải quyết xong vụ trái cây biếu lại đến vụ ăn cơm tối, vì mình vừa về đến nhà thì cũng quá tối nên nhà cũng đã ăn cơm xong hết, lại cũng không dám nói là đã ăn cơm xong, (nếu nói ăn cơm xong rồi thì mẹ sẽ hỏi ăn ở đâu? Tại sao người ta mời ăn cơm,…đủ thứ câu hỏi mình sẽ không biết trả lời ra sao??!!…Nghĩ lại mình cũng quá khờ thì cứ việc nói là đến nhà người quen chơi và người ta mời ở lại ăn cơm, giản dị như thế thôi mà cũng không dám nói ra,…)..Rốt cuộc mình cũng phải tự dọn cơm ra ngồi ăn một mình qua loa hai chén như trong buổi sáng cho xong bữa cơm tối, tổng kết trong ngày đó là ăn tất cả bốn bữa cơm (đúng ra là ba bữa cơm cộng với một bữa bún thịt heo,…. !!)

trai-le-ki-maTrái « Lê Ki Ma » (trái hột gà đây.)

Thời gian đó mình rất thường đến chơi nhà HM, trong tuần thì vào buổi tối, cuối tuần thì cả ngày nên cứ vào cuối tuần là mình tiếp tục ăn cơm một ngày bốn bữa,…vì lúc nào má HM cũng mời ở lại ăn cơm rồi mới cho phép về,…mình không có cách nào từ chối,…

Thắm thoát thời gian trôi qua nhanh, có một lúc mỗi tối lại có bạn Hà Quốc Hưng cũng đến nhà HM chơi, cả nhóm ra ngoài mái hiên ngồi nói chuyện tâm sự mà không cần biết cả hai là cùng có liên hệ với một người bạn gái,…

Không biết khoảng thời gian sau đó như thế nào nhưng từ từ rồi mình cũng không dám kéo dài việc ăn cơm ngày bốn bữa như thế nên mình cũng hạn chế dần việc lui tới nhà HM, kết thúc câu chuyện thì cũng tốt đẹp không có việc gì thắc mắc,…Từ đó đến sau nầy tuy có bao nhiêu thay đổi đã diển ra, nhưng mình cũng còn giữ một kỷ niệm đẹp của những ngày xa xưa đó thôi…

IMG_1786Một góc đường Nhật Tảo – Lam Sơn (Hà Tiên)

IMG_1780Một góc đường Lam Sơn – Cầu Câu (Hà Tiên)

Rồi đến lúc thật xa sau nầy sau khi mình định cư ở Pháp (1986), đến năm 1994 mới trở lại Việt Nam lần đầu tiên, về đến Hà Tiên thăm mẹ và anh em, hôm đó cả nhà tổ chức đi bãi Mũi Nai chơi biển, lúc đó người ta còn quen thuê xe lam đi nên nhà nhờ anh Dõng ra chợ kiếm thuê một chiếc xe lam để đi, có xe xong, khi xe lam chạy đến trước nhà mình ở Hà Tiên (đường Bạch Đằng) để mọi người lên xe đi ra Mũi Nai thì thấy trên xe đã có sẳn hai người khách, đúng là Ông Trời tính toán trước, hai người khách trên xe không ai xa lạ mà chính là hai chị em DHĐ và DHM, vì vậy mà mình không hiểu tại sao khi xe vừa đến trước nhà thì mình thấy anh Dõng cứ cười cười hoài không biết vụ gì,…còn mình thì cũng hơi lo vì có bà xả mình đi cùng luôn trên xe,…Vì mình cũng có kể chuyện xưa cho bà xả mình nghe qua nên bà xả mình cũng biết DHM, nên khi lên xe cũng thông qua một màn giới thiệu cho thoải mái không khí trên xe…

Khi ra đến Bãi Mũi Nai, mọi người xuống xe, HM và chị là HĐ thì đi chơi riêng theo chương trình của hai chị em, còn nhóm nhà mình thì bắt đầu ổn định tại một nơi có bóng mát cạnh bờ biển,…từ lúc đó cho đến khi về bà xả mình cứ lai rai để mắt trông chừng mình, xem có lúc nào mình bỏ đi đâu một mình không,…Tuy nhiên mình cũng đâu có đi đâu chơi một mình chỉ ở trong nhóm gia đình ăn uống và tắm biển thật vui mà thôi,…(nói cho oai chớ chắc không dám đi đâu)…Vài hàng kể lại chuyện vui buồn thời xưa mong rằng Thầy Cô và các bạn xem qua, thông cảm đừng thắc mắc hỏi tên cụ thể các nhân vật là ai nhé,…mà nếu có đoán ra thì cũng để trong bụng nhe đừng nói lên nhe, cám ơn Thầy Cô và các bạn rất nhiều,…

Trần Văn Mãnh (đầu xuân 2016)

ManhThuong_Manh_ToChau_1994Manh_1994_DuongHoa_HaTien

    Trái: Hình chụp với bạn Lý Mạnh Thường nhân dịp về Hà Tiên lần đầu tiên 1994. Phải: Trần Văn Mãnh (bãi biển Hà Tiên 1994)                                     

 

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh

Thầy Hứa Văn Vàng

                                      Thầy Hứa Văn Vàng

– Thầy giáo dạy Trường Tiểu  Học.
– Thầy Giám thị Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên
– Đạo diễn kịch thơ .
( Xin dâng lên Thầy ba nén nhang mong Thầy hãy tha thứ cho những lổi lầm của đám học trò tụi con ở ngày xưa ).
…..
Gần đến 9 giờ, đội đạo tỳ đang múa đuốc để làm thủ tục khiêng áo quan của Thầy ra nghĩa địa thì một đám giông mưa mùa chướng thật lớn ập về, thay vì cho khiêng Thầy ra luôn nhưng anh Hứa Nhứt Tâm (con trai của Thầy) cho dừng lại và Thầy đã được nấn ná ở lại với con cháu và với gia đình Thầy được thêm gần nửa tiếng đồng hồ .Có lẽ Thầy còn nấn níu điều gì …!
Năm 1963.
Mình (Lê Phước Dương), Trần Tuấn Kiệt, Sỹ ,Hùng và thêm khoãng 40 bạn khác nữa cùng học lớp Ba với Thầy .
Thầy vóc dáng nhỏ ngưới mà giọng nói sang sảng, rất khó và nghiêm khắc, không dùng roi như những Thầy khác mà dùng cây bê (kích cở như thước thợ may) bằng giấy cứng Carton khi Thầy đánh vào bả vai hay  vào mông, vào bàn tay…nghe chát chát âm thanh rất lớn ..
Cái đau qua nhanh không ê buốt như những Thầy dùng roi cây mây hay roi cá đuối.. .
Trong lớp năm đó mình và Kiệt thay phiên nhau giử phiến gỗ có thứ hạng hằng tháng 1 và 2 , phiến gỗ này được Thầy sơn màu vàng viết số màu đỏ từ 1 đến 5 lớn gấp đôi với phiến gổ hạng từ 6 tới 45 và được gắn vào lon sửa bò được đóng trên bàn trước chỗ ngồi của từng đứa …thứ hạng đó được thay đỗi hàng tháng .
Mình được Thầy giao cho giữ cuốn sổ ghi chép luân chuyển hằng ngày để mỗi em đều có nét chử ghi chép vào đó bằng bút lá tre chấm mực bằng phẩm màu .
Không biết từ đâu mà Thầy đọc được một vở kịch đối thoại bằng thơ có tựa là :
« Lê Lai cứu Chúa » rồi Thầy mê rồi Thầy khoái và rồi 2 thằng Dương và Kiệt rơi vào chọn lựa của Thầy .
Vở kich chỉ có 2 vai : Lê Lợi và Lê Lai .
Khi bắt đầu tập tuồng thì mình được Thầy giao cho vai Lê Lợi còn Kiệt thì vai Lê Lai
…Và những ngày gian khổ bắt đầu .
2 thằng trẻ trâu mới 9 tuổi mê chơi mà giờ đây mổi ngày 2 giờ phải đến nhà Thầy tập tuồng, phải học thuộc lòng những câu thơ đối thoại, phải học từng động tác rút gươm múa kiếm, phải quỳ phải đứng phải xưng vương phải xưng thần phải trợn mắt phải nhíu mài phải vui phải buồn …ôi thôi! nhắc lại mà ngán ngẩm gì đâu …
.(..2 cánh màn nhung kéo ra, 2 bên cánh gà tiếng quân Minh hò reo đuổi bắt .
Lê Lợi mặc long bào rút gươm chạy qua chạy lại một bên cánh gà ngó dáo dác.
Lê Lai mặc áo làm tướng cũng rút gươm chạy qua chạy lại ngó dác dáo .
Cảnh bị vây rượt đuổi túng cùng khó thoát nên Lê Lợi đút gươm vào vỏ ngữa mặt lên Trời mà than thở ..)

-Trời ! bốn phía giặc reo hò tở mở .
Chắc phen này ta hết nỗi cự đương .
Vận nhà Lê đã đến lúc cùng đường .
Thương đất nước đã đến hồi nghiêng ngữa.
Tâu Bệ hạ .!
-Lê Lai khanh cứ bẩm …
…….rồi thì cũng đi đến tập tành ứng đối trôi chãy thuần thục sau khi đã được Thầy thêm bớt cắt tề tỉa tót ..
Ngày phát thưởng của năm lớp ba mình hạng nhất khi được đoc tên ra lãnh thưởng với áo mảo đóng tuồng vai Lê Lợi, cảm giác nó sướng rợn ngưới.
Rồi đến lúc người giới thiệu chương trình văn nghệ phát thưởng giới thiệu .
…Tiếp theo đây là vở kịch thơ có tên :
« Lê Lai cứu Chúa » do 2 em hoc sinh lớp 3 :
– Lê Phước Dương vai Lê Lợi .
– Trần Tuấn Kiệt vai Lê Lai .
Do sự dàn dựng cảnh trí và đạo diễn của Thầy Hứa Văn Vàng …
Chưa kéo màn mà đã nghe vỗ tay rào rào. ..
Mình chợt thấy cặp mắt Thầy long lanh miệng mĩm cười…giây phút đó dù chưa diễn mà đã thấy Thầy vui sướng rồi.
..2 con sẽ cố gắng diễn tròn vai và diến thật tốt….Thầy ơi !
Lê Phước Dương
( 29/2/2016 )

cropped-th_hatien_19681.jpgThầy Hứa Văn Vàng (bìa trái) trước cổng chính Trường Trung Học Hà Tiên (1968)

Từ trái qua phải: Thầy Hiệu Trưởng Trần Văn Hương, thầy Hứa Văn Vàng, dự đám cưới của hai em Trần Thị Thúy Hằng và Hà Mỹ Khôi. (Hình: Trần Thị Thúy Hằng)

Bìa trái: Thầy Hứa Văn Vàng (dự đám cưới của Trần Thị Thúy Hằng và Hà Mỹ Khôi). Hình: Trần Thị Thúy Hằng

Trái: (tác giả) Lê Phước Dương vai Lê Lợi, phải: Trần Tuấn Kiệt vai Lê Lai

Hình ảnh: Nguyển Hồng Ẩn, Hoàng Thị Minh Liên, Trần Thị Thúy Hằng

Giới thiệu Trang Lệ Thủy

Thầy Cô và các bạn thân mến, hôm nay xin giới thiệu với Thầy Cô và các bạn một một người bạn học cùng Trường Trung Học Hà Tiên xưa,…đặc biệt là người bạn nầy không xa lạ với chúng ta, vừa không xa lạ với nhóm bạn chúng ta hiện còn ở Hà Tiên, vừa cũng không xa lạ với nhóm bạn hiện ở vùng Californie nước Mỹ,…và cũng là một cây bút mới rất duyên dáng vừa xuất hiện trên Blog của chúng ta,…Thầy Cô và các bạn đoán ra ai chưa?…Xin để hình cho thấy rỏ nhé,….:-)….!!….

Thuy_Trang127pxĐó là bạn Trang Lệ Thủy…, bạn Trang Lệ Thủy học Trường Trung Học Hà Tiên cùng chung lớp với Hồ Thị Kim Hoàn, Trần Phương Nhu, Lâm Thị Lan, Lê Phước Hãi, Trần Phước An,…..và còn nhiều bạn khác nữa mà Thầy Cô và các bạn sẽ thấy trong hình toàn thể lớp học 11A niên khóa 1970 – 1971 dưới đây.

Ngoài ra người anh trai của Trang Lệ Thủy là anh Trang Thanh Sơn cũng là học sinh ngày xưa của Trường Hà Tiên chúng ta và còn là một thành viên trong ban văn nghệ học sinh, học trên mình một lớp (cùng lớp với anh Trần Văn Dõng…), mình cũng thường đích thân đệm đàn guitar cho anh Sơn ca, anh thường ca một bài mà mình quên tựa nhưng câu đầu như sau: « Mình cứ trách anh thư không hồi âm… »….:-)…!! 

Theo lời Lệ Thủy nói, gia đình Lệ Thủy sống thường xuyên trên mặt nước,..thay đổi nơi chốn nhiều lần, nhưng có lẻ có một cơ duyên nào đó, gia đình Lệ Thủy dừng chân lâu dài tại đất Hà Tiên, làm nơi dung thân và kết bạn với người Hà Tiên và với cảnh đẹp Hà Tiên,…Nhờ cơ duyên như vậy, Lệ Thủy gia nhập vào Trường Trung Học Hà Tiên chúng ta và những kỷ niệm bắt đầu dệt đầy thành một quyển sách lưu bút to lớn,…Nào là kỷ niệm về người bạn « Hà Liên Khúc », nào là kỷ niệm cuối năm đòi kẹo với Thầy Cô và ca hát văn nghệ,…Hiên nay Lệ Thủy định cư cùng với gia đình Ba Mẹ tại vùng Californie nước Mỹ, Lệ Thủy sẽ kể cho Thầy Cô cuộc sống hằng ngày phục vụ tha nhân như thế nào, mời Thầy Cô và các bạn đọc sau đây nhé,..        (Trần Văn Mãnh)

                                    Tiếng nói của mình.

(Kính tặng quý Thầy, Cô ngày xưa của các em. Thầy Cô đã cho các em trái tim biết nhớ mãi tình người, trong đó có cả tình thầy trò mà các em luôn giữ gìn, trân trọng: Học sinh của Trường Trung Học Hà Tiên xưa.)

                                                       Trang Lệ Thủy.   
                                                         
Trời đã vào đông, có những cơn gió thổi lành lạnh đến run người. Tôi  bước vội vào nhà thờ và tìm một chổ ngồi, trong Thánh Đường, nơi hàng ghế gần bục giảng để lắng nghe học sinh của trường Việt Ngữ hát bài Thánh ca ‘Đêm yên lặng”. Nhìn thấy những khuôn mặt hồn nhiên và tươi sáng của các em với y phục rất xinh xắn và dễ thương trong ngày lễ Giáng Sinh. Học sinh của tôi giống như những thiên thần trong trái tim của tôi vậy. Tiếng nhạc trổi lên êm đềm, quyện vào lời hát thật thánh thiện và bình yên của các em đã đưa tôi trở về vùng quê hương hiền hòa và thân ái trong những ngày tôi còn thơ ấu nơi quê nhà. Bất chợt mi mắt tôi thấm ướt, tôi đã khóc. Không biết tôi khóc vì xúc động khi nhớ về quê hương của mình, trong những ngày Giáng Sinh xa xưa. Hay tôi khóc, vì vui mừng khi thấy những học sinh của tôi, đã có thể hát được bài Thánh ca an bình này, trong mùa Giáng Sinh năm nay, bằng chính tiếng nói của mình.

Nhớ những ngày đầu tiên khi các em cắp sách tới trường, theo ba mẹ ghi danh học tiếng Việt. Có em không nói được tiếng Việt nào cả, có em bập bẹ được vài tiếng. Có em học lớp mẫu giáo cứ khóc hoài, vì tiếng Việt khó quá…có em hay đùa trong lớp: “Thưa cô, con sinh ra ở Mỹ, con là người Mỹ, có Quốc tịch Mỹ, nên con không cần học tiếng Việt phải không cô?”, hay “ Sao học bài nào con cũng thấy có trò Tí hết vậy cô”. Tôi cũng còn nhớ, có lần tôi tình cờ nhìn thấy, vài học sinh của lớp chúng tôi, đã âm thầm, thút thít khóc vì đội của mình thua cuộc, trong một lần tham dự đố vui để học nào đó, với các trường bạn. Trái tim của tôi cũng lặng lẽ khóc theo.

Hôm nay, tôi cũng đã nhìn thấy John, người học trò tiếng Việt của lớp chúng tôi cách đây vài năm về trước, đã chuyển dịch bài giảng của Mục Sư bằng tiếng Việt qua Anh ngữ một cách rất lưu loát và thông thạo. Hình như có niềm vui nào đó, len lén vào tim tôi làm lòng mình rất ấm.

Rồi cũng có lần nào đó, trong dịp Tết ở nhà thờ, tôi nhớ. Tôi bỗng nghe trong đám đông có tiếng gọi “ Cô ơi, cô có khỏe không?”. Quay lại, tôi bất chợt nhận ra người học trò cũ của mình, đã theo học lớp tiếng Việt với tôi lâu lắm rồi. Thì ra tình thầy trò vẫn muôn thuở tồn tại và ấm áp, dù ở đây hay ở quê nhà.

Cám ơn trường Việt Ngữ  El Monte, ngôi trường đã đem lại cho tôi tình yêu quê hương, tiếng nói và tình người, trong đó có cả tình thầy trò, mà tôi, suốt một đời luôn trân trọng.

                                          Trang Lệ Thủy (03/2016)

Hai bạn học thời Trung Học Hà Tiên: Hồ Thị Kim Hoàn và Trang Lệ Thủy

TrangLeThuy_11A_1970_1971Lớp học 11A niên khóa 1970 – 1971 Trang Lệ Thủy (chấm xanh dương) cùng Thầy Cô và các bạn

TrangLeThuy_1996Trang Lệ Thủy nhân một dịp về Việt Nam, Hà Tiên năm 1996

Tái bút: Trang Lệ Thủy đi dạy tiếng Việt cho các trẻ em hải ngoại vào mỗi sáng chủ nhật, ngỏ hầu bảo tồn phần nào nền văn hóa nước nhà. Hai năm nay, tuy nghĩ dạy vì bận rộn, và cha mẹ già cần người săn sóc, nhưng trong tương lai gần khi mọi việc được sắp xếp ổn thỏa, Lệ Thủy sẽ đi dạy trở lại. Đây là bài viết về Trường Việt ngử ở hải ngoại có Lệ Thủy tham dự với vai trò Cô Giáo.

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Trần Phương Như, Nguyễn Phúc Hậu

Trường xưa – phần 2 (Trương Thanh Hùng)

  TRƯỜNG XƯA II

Trưa ngày Mùng 2 tết, anh Trần Văn Dõng, Trương Thanh Hào, Trần Tuấn Kiệt, Lâm Thị Lan đến nhà tôi “ăn tết”. Có rượu, có trà, có những gương mặt xưa vui biết bao nhiêu, rồi nhắc lại đủ thứ chuyện thời còn đi học, mà hình như chuyện nào cũng gây cười, cũng là kỹ niệm đẹp. Trần Tuấn Kiệt hỏi tôi sao chưa viết về nó. Tôi hứa là sẽ có dịp, bởi tôi và Kiệt cùng học chung nhau từ năm lớp nhì với thầy Hứa Văn Vàng.

Hop_Ban_Maison_TruongThanhHung_2016Trương Thanh Hào, Tài (bạn của Hào) Trần Văn Dõng, Lâm Thị Lan, Thúy (Vợ Hùng), Trương Thanh Hùng, Trần Tuấn Kiệt. Mùng 2 tết Bính Thân tại nhà Trương Thanh Hùng ở Sài Gòn.

Hôm nay lại nhớ chuyện thời đi học, thời tuổi mới 12, 13, mới bước chân vào trường Trung học Hà Tiên, có những chuyện vui nho nhỏ nhưng có lẽ khá nhiều bạn cũng có những kỷ niệm giống như mình. Đó là chuyện cây bàng trước văn phòng Hiệu trưởng, chuyện cây Phượng bên trường Tiểu học Hà Tiên, xin được kể lại cho vui.

Hồi đó, trong suốt những năm 1965-1970, cổng trường chính trên đường Mạc Thiên Tích nhưng học sinh cũng ít đi cổng này. Một phần lớn học sinh đi cổng sau văn phòng hiệu trưởng ở đường Mạc Tử Hoàng. Phía sau văn phòng có cất một cái mái che cho học sinh để xe, có lúc để một bàn banh bong. Sau đó là gian hàng nước nhỏ.

TH_HaTien_1968Cổng chính của Trường Trung Học Hà Tiên ở Đường Mạc Thiên Tích

Ha_Tien 1968_4Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trước cổng chính Trường Trung Học Hà Tiên (hình 1968)

Ha_Tien 1968_5Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trước cổng chính Trường Trung Học Hà Tiên (hình 1968)

Ha_Tien1968_3Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trước cổng sau Trường Trung Học Hà Tiên, có một mái che làm nhà để xe và có bàn ping-pong (hình 1968)

Vào cổng sau qua văn phòng thì gặp ngay một cây bàng có xây bệ quanh gốc. Phía trước sân ngắn của 4 phòng cũng có mấy cây bàng như vậy nhưng bị nắng nên anh em ít khi ra ngồi ở đó, chỉ có cây bàng trước văn phòng nhờ dãy nhà che mát nên nhiều học sinh thích ngồi chơi ở đây. Bàng của trường Trung học mới trồng sau này nên còn hơi nhỏ, không như những cây bàng cổ thụ của trường Tiểu học.

Hồi đó, không biết ai bày ra mà chúng tôi hay đến chơi dưới gốc bàng trước văn phòng hiệu trưởng bắt kiến vàng ngắc râu cho chúng cắn lộn. Con kiến vàng khi còn râu gặp nhau thì cụng râu chào nhau, nhưng khi đã mất râu thì chúng tôi gọi nó bị “điên” không nhận ra nhau nữa, cụng đầu nhau thì cắn chí tử, chúng tôi theo dõi một cách say mê, xem con của ai cắn thắng. Rồi ra lề đường sau trường tìm ngắc cỏ gà “đá lộn” cũng rất vui. Cỏ gà là một loại cỏ chỉ nhưng không hiểu sao có nhiều cọng cỏ lại xuất hiện một túm phía ngọn. Bứt những cọng cỏ ấy quất vào nhau xem ai bị rụng đầu là thua. Chuyện chơi đùa của học sinh trung học có hơi đằm một chút so với tiểu học, không còn chơi trò rượt đuổi, đánh lộn. Chỉ khi đi lên núi Lăng mới có chuyện này.

Vào những ngày gần nghỉ hè, nhóm học sinh chúng tôi hay qua trường tiểu học hái hoa phượng. Hình như trường tiểu học nghỉ hè sớm hơn trung học hay sao đó mà chúng tôi vào trường bằng cổng sau, có khi phải leo rào. Trước văn phòng hiệu trưởng có một cây phượng trổ đầy hoa. Bọn con trai chúng tôi trèo lên hái cả cành chủ yếu là để tặng bạn gái. Mà các bạn gái rất thích được tặng hoa phượng (nguyên cành). Rồi còn ép những cánh phượng vào tập cho thẳng, khi cánh hoa đã khô thì đính vào tờ giấy pơ luya tặng cho nhau làm kỷ niệm. Thường là con trai tặng cho bạn gái. Không biết có bạn trai nào được bạn gái tặng không?. Tôi cũng thực hiện việc này, nhưng không hiểu sao không có hiệu ứng, kể cũng buồn. Xin miễn cho tôi kê khai là tôi đã tặng ai.

Rồi còn lấy những búp phượng xé ra lấy nhụy chơi trò đá gà cũng khá vui.

Cây phượng gắn bó với học sinh chúng ta rất nhiều và bài hát “Nỗi buồn hoa phượng” của nhạc sĩ Thanh Sơn gần như được tất cả học trò ưa thích. Trong chương trình văn nghệ cuối năm của lớp cũng như của trường đều có người hát bài này. (Nhạc sĩ Thanh Sơn đã qua đời cách đây mấy năm. Ít nhạc sĩ nào viết về trường lớp, thầy cô, học trò thành công như ông).

IMG_2000Hoa Phượng nở đỏ bên bờ ao sen trước Lăng Mạc Cửu (Hà Tiên)

Xa trường đã 46 năm, bạn bè tôi thuở ấy giờ đã bạc tóc, bạc râu, lên chức ông, chức bà. Giờ trở lại trường chắc không thể nào gặp lại Thầy xưa, bạn cũ, nhưng chắc ai cũng có chút bâng khuâng khi nhắc đến ngôi trường thân yêu và những kỷ niệm thời trong trắng ấy.

                                        Trương Thanh Hùng

                                    Mùng 11 Tết Bính Thân (2016)

Hình ảnh: Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Văn Mãnh, Trương Thanh Hùng

(Cám ơn Thầy Nguyễn Hồng Ẩn đã cung cấp bốn tấm hình rất quý và hiếm có)