Tháng tư, nhớ bạn! (Hồ Thị Kim Hoàn)

       Tháng tư, nhớ bạn!

Tôi và Dương Hà học chung từ năm đệ thất dưới mái trường Hà Tiên. Sau này lên Sài Gòn học, lại có cơ duyên là bạn hàng xóm, 2 nhà chung vách trong một con hẻm nhỏ ở đường Nguyễn Trãi, hằng ngày ra vào gặp mặt, nên trở thành bạn thân.

Nhớ ngày 30 tháng 4 năm 75, tôi đang ngồi khóc một mình thì Hà chạy qua, không phải để tán gẫu, đùa giỡn như mọi lần, mà 2 đứa cùng tâm trạng, than thở, lo âu cho người tình là lính đang biệt tăm dạng cả mấy tuần nay. Hà đề nghị:

– Để tao chở mày đi một vòng hỏi thăm tin tức của “chàng” và xem bên ngoài ra sao? Nghe nói hỗn loạn lắm.

– Ừ, đi nhìn Sài Gòn lần cuối nhe Hà. Chẳng biết mai mốt có còn là Sài Gòn nữa hay không? Có lẽ ngay hôm nay, Sài Gòn đã chết?

Chắc mọi người đã đọc qua, đã thấy hình ảnh Sài Gòn của một ngày cuối tháng tư đó. Nhưng quả thật bao nhiêu bút mực cũng không diễn tả hết cái kinh hoàng, xót xa cùng cực… Tôi có cảm tưởng như một ngày tận thế! Lớp lớp người đang hôi của, khiêng đồ, đang tải thương, đang gào thét, khóc la… Áo lính, nón sắt, súng, giày…vất đầy bên vệ đường khiến Hà nghẹn ngào:

– Chắc “chàng” cũng lâm vào cảnh tượng này, Hoàn ơi!

Một đám cháy khổng lồ nơi đường Trần Quốc Toản. Lữa đỏ rực, khói đen ngòm phủ đầy trời nên chúng tôi phải quay xe về. Hai đứa lặng câm, lòng đau như cắt.

Cuối cùng “chàng” cũng về được.

Rồi tôi lấy chồng. Rồi Hà lấy chồng. Chúng tôi vẫn sống sát vách nhau.

HTKim_Hoan_3Hồ Thị Kim Hoàn trong những năm 70’….

Đến năm 1977 Người Hà Tiên lục đục đi vượt biển. Lúc này thì không ai dám hé lộ tin tức gì của mình cho người khác biết nữa. Tôi và Hà bận lo kế sinh nhai, nên ít có dịp tán gẫu. Nhưng chúng tôi có ngầm nói với nhau là gia đình đang sắp xếp việc ra đi.

Ngày ấy cũng đã đến. Hà lo cho các em về Hà Tiên. Tôi biết là mình sẽ không còn gặp mặt nhau nữa.

5 giờ sáng. Mổi khi ra xa cảng miền tây để về quê, mấy đứa em Hà ồn ào lắm. Nhưng hôm nay khác hẳn, chị em Hà âm thầm dắt díu ra ngoài đường đón xe.

Hà không biết là tôi đứng lặng trong bóng tối nhìn theo từng bước chân bạn và các em. Tôi cũng thương em Lệ Hà lắm. Em tuổi mới lớn, thật dịu dàng và hồn nhiên.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, tôi nhìn Hà lần cuối. Vâng, lần cuối, vì tôi cũng sẽ ra đi, với hy vọng sống còn thật mong manh. Dù mình không chết ngoài biển, nhưng ở nơi xa xôi nào đó, biết mình có còn gặp lại nhau hay không? Nước mắt tôi rơi dài, dường như có dao nhọn đâm vào trái tim tôi. Vĩnh biệt nhé, Dương Hà ơi, Lệ Hà ơi!

“Trãi qua một cuộc bể dâu,

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng”…

Chuyến vượt biển của tôi, cũng như hàng vạn người Việt Nam khác, không hề đơn giản. Cuộc sống mới phải đánh đổi bằng tiền của, bằng máu, bằng nước mắt…

Tôi đau xót mổi khi biết người thân và bạn bè đã chết mất xác trên đường đi tìm tự do, trong ấy có 2 người thân thiết là anh Lâm Tấn Hào và anh Trần Tiên.

DuongThiPhuongHa (11)Hai chị em Dương Diễm Hà và Dương Lệ Hà

Năm 1978 tôi định cư tại Mỹ. Tôi vẫn dõi theo tin tức của chị em Hà, nhưng chiếc ghe định mệnh ấy đã mất dạng thật rồi!

Sau này tôi có dịp gặp lại gia đình Hà. Mổi lần má của Hà nhìn tôi, ánh mắt bà vời vợi thương đau, ngập tràn cảm xúc! Tôi thấy được cả một trời nhớ thương con, trong đôi mắt của người mẹ khổ đau.

Ôi, nhớ ơi là nhớ, Dương Hà ơi!

Hồ thị Kim Hoàn

Nước Mỹ, Tháng 4, 2016

Hình ảnh: Hồ Thị Kim Hoàn, Dương Thị Phương Hà

Publicités

« Người bán phở không bán cơm tấm » (Trần Văn Mãnh)

Thầy Cô và các bạn thân mến, bây giờ Thầy Cô và các bạn lại tự hỏi cái anh chàng Mãnh nầy lại muốn kể chuyện gì nữa đây mà chuyên môn đặt những cái tựa cho « kêu », « nổ »….Ai mà có dính líu với Trung Học Hà Tiên xưa mà lại bán phở và không bán cơm tấm,…!!

Chuyện là như vầy: Khoảng lớp Đệ Tứ vì lúc đó có bạn Trần Tiên tham dự với mình trong chuyện nầy,…Lúc đó Thầy Trương Minh Hiển ra ứng cử nhưng mình đã quên là ra ứng cử để được thành đại biểu gì: Hội Đồng Tỉnh, Hạ Nghị Viện,…? Theo bạn Lê Phước Dương thì chuyến ứng cử nầy là để được bầu làm Dân Biểu ở Hạ Nghị Viện, đơn vị Rach Giá (Kiên Giang). Đối thủ của Thầy Hiển trong chuyến bầu cử nầy là ông Nhan Minh Trang.

TruongMinhHien

Thầy Trương Minh Hiển, ứng cử viên Dân Biểu đơn vị Rạch Giá (Kiên Giang)

Hể nói tới bầu cử thì phải có vận đông tranh cử,….Lúc đó Thầy Hiển cũng vận động tranh cử sôi nổi lắm. Mình còn nhớ là có lúc người ta dựng khán đài trước khách sạn Đại Tân để cho các ứng cử viên lên nói chuyện với đồng bào. Đến phiên Thầy Hiển lên nói, thì có nhóm học trò ruột ở phía dưới ngồi im lặng nghe và chờ xong thì vổ tay ủng hộ. Nhóm học trò ruột thì gồm có mình Trần Văn Mãnh, Trần Tiên, Lê Phước Dương, Trương Thái Minh, Nguyễn Minh Hùng,….còn nữa nhưng mình đã quên tên các bạn khác rồi. Khi Thầy Hiển nói xong (mỗi ứng cử viên chỉ được quyền nói trong khoảng 15, 20 phút mà thôi. Khi Thầy nói xong, mình còn nhớ, trong lúc nhóm học trò vổ tay nồng nhiệt để cho có khí thế thì Thầy xông xáo xuống khán đài, đi thẳng vào đám đông dân chúng đang đứng nghe trước khán đài để bắt tay từng người một,….Mình còn nhớ rỏ hình ảnh đó, mặc dù dân chúng đến dự nghe buổi diển thuyết tranh cử rất đông nghẹt, nhưng thầy Hiển cũng bắt tay nhanh nhẹn từng người một,….ai nấy cũng có vẻ vui vẻ bắt tay với Thầy,…

TranTien_TranVanManhTrái: Trần Tiên, phải: Trần Văn Mãnh

Rồi một lúc sau đến một đại diện của ứng cử viên đối thủ (Nhan Minh Trang) lên nói chuyện, ông nầy chính là ông phó quận Hà Tiên lúc đó, tên là Kỳ (họ thì mình đã quên mất rồi,..). Ông Kỳ diển thuyết vận động cho ông Nhan Minh Trang, khi nói xong xuôi, lúc đó Trần Tiên đang rỉ tai trong nhóm, nói là khi ông Kỳ nói xong thì cả bọn la lớn lên « Phó Tiêu! Phó Tiêu!… ». Đúng vậy khi ông Kỳ vừa nói xong cũng có tiếng vổ tay trong công chúng thì cả nhóm học trò của Thầy Hiển (nhóm mình) đồng thời la lớn lên « Phó Tiêu! Phó Tiêu!… » Mình còn nhớ gương mặt của ông Kỳ hơi sựng lại có vẻ ngạc nhiên bất ngờ,…khi nghe hai tiếng « Phó Tiêu » như vậy…Tại sao lại phải la lên là « Phó Tiêu »…Là vì trước đó ông Kỳ có làm phó Quận ở Phú Quốc và nghe nói có tham nhủng ăn hố lộ của các chủ vườn Tiêu ở Phú Quốc nên nhóm mình mới « chọc quê » như vậy….

NguyenMinhHungHình trái: Di ảnh bạn Nguyễn Minh Hùng, lái xe Lambretta trong chuyện

Nảy giờ nói đủ thứ nhưng vẫn chưa cắt nghĩa được khẩu hiệu « Người bán phở không bán cơm tấm… ». Chuyện là như vầy: Khi ra tranh cử mỗi ứng cử viên đều phải chọn cho mình một khẩu hiệu, một câu nói đặc trưng cho bản thân mình, Thầy Trương Minh Hiển vốn xuất thân từ ngành giáo thì còn khẩu hiệu nào đúng nghĩa và hay hơn là câu « Người Bán Phổi Không Bán Lương Tâm… ».…Vì thế lúc đó mình hay nói đùa để ghẹo Thầy trở thành « Người bán phở không bán cơm tấm… »…Thầy Cô và các bạn đã thấy ra chưa…?..!! Nghĩ lại bây giờ thấy cũng có lổi với Thầy,….

LePhuocDuongHình trái: Lê Phước Dương

Diển thuyết tranh cử xong rồi còn phải có xe để đi tận vào làng xóm xa xôi của Hà Tiên để vận động,…Chuyện nầy thì Thầy Hiển nhờ có nhóm học trò nhiệt tình ủng hộ,…Số là bạn Nguyễn Minh Hùng (con của ông Chánh làm cảnh sát ở Quận Hà Tiên), nhà bạn Hùng có chiếc xe Lambretta do Ba của Hùng sắm để ở nhà sau nầy có thể làm ăn, Hùng lấy xe Lambretta đó  để giúp Thầy Hiển chạy đi vận đông tranh cử nhưng không thông báo cho Ba của Hùng biết,…Nhóm mình có mình, Trương Thái Minh, Lê Phước Dương,..không biết vụ nầy có Trần Tiên đi theo không mình quên rồi,…Còn nhớ là lúc đó cũng treo khẩu hiệu « Người bán phở » ý quên « Người bán Phổi không bán Lương Tâm » bên hông xe Lambretta, mỗi đứa cũng trang bị giấy chương trình vận động tranh cử để phát cho dân chúng,…Hùng cầm lái xe Lambretta, mình, Trương Thái Minh và Lê Phước Dương ngồi phía sau, xe chạy chầm chậm để gây chú ý cho dân chúng…Theo lời Lê Phước Dương kể lại thì lúc đó xe qua đến bên kia sông, đi vận đông ở xóm dưới chân núi Tô Châu, gần Thánh Thất Cao Đài, lúc xe đang lên dốc, phải xuống xe bớt và cũng không may là xe bị tắt máy,…Cả nhóm đang hì hụt đẩy xe cho qua khỏi dốc thì bổng nhiên ông Chánh Ba của Hùng chạy xe Honda đến, vừa dựng xe xong, nét mặt còn đang hầm hầm sát khí, không nói không rằng, Ông phóng tới cho thẳng vào Hùng một cú đá, Hùng té xuống, Trương Thái Minh thì rất anh hùng, dám phóng tới ôm chặt chân của Ba của Hùng và can thiệp, còn mình Trần Văn Mãnh và Lê Phước Dương thì vốn sinh ra đời dưới con giáp là « con thỏ đế » nên hai đứa sợ xanh mặt phóng chạy như là vận đông viên điền kinh, chỉ trong vòng có 1, 2 phút đã chạy đến bến đò Tô Châu, phóng luôn xuống đò không dám quay lại chớ đừng có nói tới chuyện trở lại,….Chính vì thế mình cũng rất tiếc là sau đó không biết chuyện kết thúc ra sao để kể tiếp cho Thầy Cô và các bạn biết,…Nghĩ lại cũng tội nghiệp cho bạn Nguyễn Minh Hùng, vì thương Thầy mà giúp Thầy vận động tranh cử, nhưng vì Ba của Hùng thì lại ủng hộ ứng cử viên đối thủ là bên ông Nhan Minh Trang, nên Ba của Hùng đâu có chấp nhận cho Hùng lấy xe nhà đi vận động cho Thầy Hiển như vậy…

TruongThaiMinhHình trái: Trương Thái Minh (dám ôm chân Ba của Hùng để tránh cho Hùng khỏi bị trị tội dám lấy xe Lambretta nhà đi vận động tranh cử cho Thầy…)

Chuyện như vậy, hiện tại chỉ còn nhờ vào bạn Trương Thái Minh và Lê Phước Dương nếu còn nhớ đoạn kết ra sao xin bổ thúc vào (xin mời viết vào phần « commentaire » dước bài viết trong Blog đấy nhé,…)…Nghe nói lúc đó Hùng bị đá vào ngực rất đau,….tội nghiệp quá bây giờ thì Hùng lẩn Thầy Hiển đều đã ra người thiên cổ hết cả rồi,….Xin mượn bài viết nầy gởi đến Thầy và bạn Hùng một phút suy tư tưởng niệm, mong rằng Thầy trò vẫn còn gặp gở nhau bên kia một thế giới tốt đẹp không còn ứng cử viên hay người đi vận động tranh cử nào cả,…

Lambretta_1968

Một kiểu xe Lambretta mà bạn Nguyễn Minh Hùng đã chạy để vận động tranh cử cho Thầy Hiển

                   Trần Văn Mãnh (viết theo sự góp ý của Lê Phước Dương)

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Trần Văn Dõng, hình sưu tầm trên mạng

Nhớ Trường Trung Học Hà Tiên xưa (Trương Thanh Hùng)

                             NHỚ TRƯỜNG TRUNG HỌC HÀ TIÊN XƯA

Trường Trung học Hà Tiên của chúng ta được thành lập từ khoảng năm 1955-1956, lúc đầu còn mượn cơ sở của trường Tiểu Học, theo thầy Trương Minh Đạt, đến năm 1956 mới bắt đầu xây dựng cơ sở mới gồm 4 phòng học trên đường Mạc Thiên Tích (cổng chính) và phòng thí nghiệm dưới chân Lầu Ba.

DuongThiDiemHa (5)DuongThiPhuongHa (10)

Học trò chụp hình trong sân Trường Trung Học Hà Tiên xưa (giữa hình là « Ao xà lách », phía xa là dảy phòng thí nghiệm, xa hơn là Lầu Ba)

Tôi vào học đệ thất năm 1965, lúc đó trường đã có 6 lớp từ đệ thất đến đệ nhị. Các lớp từ đệ thất đến đệ ngũ học buổi chiều, đệ tứ đến đệ nhị học buổi sáng, học sinh Anh văn và Pháp văn học chung, đến giờ sinh ngữ thì 1 môn phải học tại phòng thí nghiệm (vào buổi chiều nắng rất nóng). Nền nếp này được duy trì cho đến năm học 1970-1971. Nhưng đến năm học 1968-1969, do nhu cầu phát triển, trường có thêm 1 lớp 6 và phân ra 6A (Anh văn), 6P (Pháp văn) mà chưa có cơ sở vật chất nên phải mượn phòng học của trường tiểu học cho 1 lớp 6, đồng thời trường cũng được cất thêm dãy phòng học cặp đường Mạc Thiên Tích. Sau đó tôi đi Rạch Giá học nên không biết phát triển thế nào.

Khoảng cách từ dãy phòng học chính và phòng thí nghiệm khá xa, chính giữa có 1 cái ao nước ngọt được gọi là “Ao xà lách” vì trước đây ao nước này vừa cung cấp nước dùng cho xóm dân dưới chân Lầu Ba, đồng thời cũng là ao nước tưới cho vườn rau xung quanh nên mới có tên là Ao xà lách.

TH_HaTien_1968Thầy Cô giáo và nhân viên Trường Trung Học Hà Tiên xưa

Theo cảm nhận của tôi, trường Trung Học Hà Tiên của chúng ta, sau này thêm từ “Công lập” là một ngôi trường nhỏ êm đềm nằm trong một thị trấn cũng êm đềm, bởi Hà Tiên là nơi “Đất Phật, người hiền”. Bạn học tôi, các lớp đàn anh cũng như những lớp học sau đều hiền lành, dễ thương và rất gắn bó với nhau. Các anh Trần Tấn Công, Trần Văn Danh, Trần Tiên, Nguyễn Ngọc Thanh, Lý Cui, Lý Văn Tấn, Huỳnh Văn Năm. . . học chung với anh Trương Thái Minh của tôi đều rất dễ thương và gần gũi. Đặc biệt có anh Trần Tấn Công hay chở tôi trên chiếc xe đạp của anh đi rong trong thị trấn. Khoảng năm các anh học đệ tứ làm bích báo, tôi rất thích và học theo làm cho lớp mình. Trong lớp tôi có Trần Tuấn Anh (ở nhà tên Quới), anh của Trần Yến Phượng vẽ khá hay, hai anh em tôi cũng ra sức “o” cho tờ bích báo của lớp mình. Còn lớp sau cũng có bích báo đăng thơ của Quách Ngọc Điền mà tôi rất phục. Thú thật, còn với anh Mãnh thì tôi chỉ ngưỡng mộ từ xa mà thôi chứ ít gần.

TranVanManh_Hippy10TranVanManh_Hippy7

Phải: Gốc cây Bàng trước sân Trường Trung Học Hà Tiên xưa. Trái: Ao xà lách và trại lính bên hông Trường.

Tuy nhiên, “Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò”, hình như anh em chúng ta phá phách cũng không ít, mà chủ yếu là lên Núi Lăng giởn hớt, bẻ dừa, xoài, mít ăn. . . Ông Từ Nguơn hình như cũng dung túng cho sự phá phách đó. Có lần ông nói đại khái: « Tụi bây bẻ mít rồi dấu, tới khi mít chín thơm thì tao nghe mùi ra đem về, bắt chi mất công ». Mà thật như vậy.

TVM_ClasseTrái: Học trò chụp hình trước sân ngay tại cột cờ nhà Trường (Trần Tấn Công ở hàng trên bên trái)

Có lần tôi theo đàn anh lên Núi Lăng chơi trò rượt bắt rồi đến vườn xoài phía sau mộ Mạc Cửu hái trộm khá nhiều mang đến dưới gốc cây đa trước chùa Lò Gạch ăn. Đổ mồ hôi, khát nước, cắn miếng xoài thanh ca chua nó ngon ngọt làm sao. Tôi ăn hết 2 trái. Nhưng rồi nó ê răng, mấy ngày sau ăn cơm cũng còn bị ê. Tởn luôn.

Đến năm học đệ ngũ, lớp lớn nhất của buổi chiều, lại thêm tâm, sinh lý thay đổi nên hầu hết các bạn đệ ngũ đều có chút tự hào là lớp đàn anh nên có phần “lên mặt”, quậy nhiều hơn một chút. Nhiều bạn “có bồ” làm tôi cũng bắt chước, nhưng vì không có duyên nên sớm bị bỏ rơi !!!

Tôi nhớ năm này trường tổ chức cắm trại bên Thất Cao Đài với nhiều sinh hoạt rất vui. Lại có một lần tàu hải quân (hình như số hiệu HQ607) chở học sinh ra Hòn Nghệ tắm biển, chui vào hang đầu hòn rồi ăn tôm nhúng nước dừa tươi rất ngon. Khi về hầu hết anh em bị say sóng ói tùm lum, vào cả phòng hạm trưởng nằm la liệt.

P1190191 P1190192Một vài kỷ niệm nhỏ với trường Trung Học Hà Tiên xưa viết ra để Thầy Cô và các bạn đọc cho vui. Hẹn sẽ viết tiếp nếu các bạn không chê và anh Mãnh cho phép.

                                                                          TruongThanhHung

Giá Khê Trương Thanh Hùng 

(Sài Gòn 24-1-2016)                     



Hai câu chuyện vui thời đi học (Trần Văn Mãnh)

Thầy Cô và các bạn thân mến, hôm trước viết bài về bạn Lý Mạnh Thường làm Thầy Cô và các bạn đọc thấy buồn quá, vậy để hôm nay mình kể vài câu chuyện kỹ niệm vui lúc còn đi học cho khuây khỏa nhé,…

Chuyên 1: Học Anh Văn với người Mỹ

Khoảng vào những năm đầu bậc Trung Học của mình (60-70) , Hà Tiên bắt đầu thấy xuất hiện những người lính Mỹ gọi là cố vấn Mỹ. Các cố vấn Mỹ nầy có nhả ý là muốn truyền bá cho học sinh Trường Trung Học Hà Tiên biết nói tiếng Mỹ nên mở lớp dạy Anh Văn ban đêm tại trường (vì ban ngày là các lớp học chánh thức rồi). Có rất nhiều học sinh ở trường hưởng ứng theo học, trong đó có mình nữa. Đa số các học sinh ghi tên theo học Anh Văn buổi tối là con trai, chắc con gái đi học ban đêm không tiện..!!. Ngoài ra thành phần của lớp học cũng có đủ trình độ hết, có các anh học lớp cao cũng vào học, đủ thành phần: lớn, nhỏ, học sinh Đệ Thất, Đệ tứ, Tam,….đều học tiếng Anh chung với nhau ..

Mình còn nhớ có một đêm, người cố vấn Mỹ bắt đầu dạy cho biết nói tên mình bằng tiếng Anh, bằng cách phải trả lời câu nầy: « What’s your name? »…Cố vấn Mỹ bắt đầu chỉ từng người trong lớp và hỏi rồi người đó phải trả lời dỉ nhiên phải bằng tiếng Anh. Tới phiên mình cũng may là êm xuôi: « My name is Mãnh ! »,…Kế đó cố vấn Mỹ chỉ anh Lâm Hữu Dư (anh Dư anh của chị Lâm Xuân Cúc, anh học trên mình ba lớp nhưng cũng học chung lớp Anh Văn đêm nầy…). Anh Dư đứng lên và nói với một giọng nói hơi khàn khàn: « My name is Mẻo…!! » Cả lớp đều cười vang lên vì biết anh Dư muốn trêu chọc mấy tay lính Mỹ nầy,…Trong khi đó thì cố vấn Mỹ tuy không hiểu tại sao cả lớp cười vang nhưng vì nghe anh Dư trả lời đúng văn phạm nên cũng gật gù « Very good,…very good…!! »

Hồi đó người Việt Nam mình thường gọi lính Mỹ là « Mẻo »,….

Chuyện 2: Đi chơi đêm với Thầy Nguyễn Thanh Liêm và Trần Tiên

Khoảng vào năm Đệ Tứ, có Thầy Nguyễn Thanh Liêm ở Cần Thơ mới đổi về và dạy môn Toán cho lớp mình. Nhóm bạn Trần Tiên, Phan Văn Hữu (nhà Trần Tiên ngoài chợ, đường Tuần Phủ Đạt, nhìn qua phố tứ diện, có bảng hiệu « Nam Viên ») thường đi chơi với Thầy Liêm. Buổi tối đó sau khi cơm nước xong mình thả  ra chợ vừa gặp Trần Tiên, Tiên rủ mình lên xe Honda đi chơi một vòng trên đường ra biên giới phía Thạch Động, có Thầy Liêm đi nữa. Vậy là Trần Tiên trên chiếc xe Honda dame chở ba, mình ngồi giữa, Thầy Liêm ngồi phía sau. Xe chạy êm ru trên đường Phương Thành, qua khỏi Đề Liêm thì trời cũng sụp tối hù, lại không may bị xe jeep của ông Quận trưởng đi tuần đêm bắt ngừng lại. Vào thời đó chắc cũng hơi không mấy an ninh nên buổi tối thường có xe Quận trưởng đi tuần, có vài người lính địa phương theo ông để phò tá. Vả lại ông Quận trưởng nầy rất khó khăn và khó chịu,…mấy người lính địa phương theo ông thường phàn nàn ai cũng biết,…Trong khi đó thì trước ông nầy có mấy đời ông Quận trường Hà Tiên (Đại Úy Tiên, Thiếu Tá Hoa,…) đều rất tử tế ai cũng thích, nhất là Thiếu Tá Hoa vì có con trai học chung lớp với mình nên thường mời học trò đến dinh Quận trưởng chơi..Trở lại chuyện ông Quận trưởng khó chịu mà mình quên tên rồi,..Xe jeep ngừng lại, ông bắt cả ba: Trần Tiên, Thầy Liêm và mình đứng xếp hàng một và bắt đầu hỏi tội… »Các người đi đâu ban đêm ra đây ??!! »…Mình và Trần Tiên nín khe chỉ có Thầy Liêm mạnh dạn trả lời: « Tôi là giáo sư dạy Trường Trung Học đây, còn hai em nầy là học trò của tôi, tụi tôi đi dạo hóng mát thôi không có điều chi sai trái cả… ». Ông Quận trường nhất định không nghe lời giải thích, chỉ mở miệng nói lia: »Bồng….bồng…!! » (tức là ông nói theo Tây « Bon….bon…. »….theo kiểu ta đây là có học dân Tây…., ổng đâu biết là mấy chục năm sau mình cũng là dân Tây chính hiệu,.!!…). Rốt cuộc ông ta ra lệnh cho lính Địa phương áp tải ba người về chợ Hà Tiên, lúc đó mình bắt đầu lo trong bụng…Ông Quận trưởng bắt Trần Tiên chở Thầy Liêm bằng xe Honda của Tiên, còn mình thì ông kêu chú Sáu Lỹ chở mình trên một chiếc Honda khác nữa (lúc đó chú Sáu Lỹ là lính địa phương đang đi theo xe để phò tá Quận trưởng, chú Sáu Lỹ thì quen biết, biết Trần Tiên và mình nhưng trước mặt ông Quận khó khăn chú không dám kêu nài hay cải lệnh, chú Sáu Lỹ là em của chú Năm Nghép, tiệm cà phê hủ tiếu Dũ Long, kế tiệm thuốc Bắc Sanh Hoạt)…

NguyenThanhLiem_1NguyenThanhLiem_3

Thầy Nguyễn Thanh Liêm

Sau khi xe áp tải về đến chợ Hà Tiên, không biết ông nghĩ sau mà rốt cuộc ông cũng ra lệnh thả ra hết, hú hồn, ai về nhà nấy. Đến đây chưa hết chuyện, vì sáng hôm sau, mình ra nhà sau của mình đứng chơi thì có chú Hiếm (chú Hiếm là Ba của anh Bún nhà sau đối diện với nhà sau của mình, chú là người lái xe jeep cho các ông Quận trưởng Hà Tiên, buổi tối đó chú cũng là người lái xe jeep đó), chú kêu mình lại và nói phân trần: »Ông Quận trưởng đâu có quyền làm như vậy phải không, người ta đang đi chơi mà đâu có quyền bắt người ta như vậy,… »…mà chú nói hơi lớn nên mình hoảng hồn bước tới gần chú và nói « Chú Tư nói nhỏ nhỏ, sợ má con nghe được má rầy con,… »…Chú cười thông cảm…Vì khi về nhà mình đi ngủ tỉnh queo đâu dám kể chuyện đi chơi bị lộn xộn như vậy cho nhà nghe đâu, sợ bị má và bà Ngoại mình la cho một trận…Đến đây thì mới hoàn toàn hết chuyện.

                                                                                                           Trần Văn Mãnh

TranTien_TranVanManhTrái: Trần Tiên, phải: Trần Văn Mãnh

         Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Nguyễn Thị Hoa