Giới thiệu Trần Anh Kiệt

Trần Anh Kiệt là bạn thân chung của hai anh em mình. Kiệt học chung lớp với anh Trần Văn Dõng, tức là học trên mình một lớp (tức niên khóa 1963-1964 Kiệt vào học lớp Đệ Thất Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên). Các bạn học chung một lớp với Kiệt: La Văn Cao, Bùi Văn Tư, Phan Văn Hữu, Nguyễn Đình Nguyên, Lê Công Hưởng, Tiền Hữu Minh, Trương Trung Cang, Lê Mai Hương, …

Nhà Kiệt ở góc đường Phương Thành – Chi Lăng. Nhà Kiệt vốn là tiệm may y phục phụ nữ vì đó là nghề truyền thống của gia đình. Ông ngoại của Kiệt mọi người kêu là Ông Thợ Ân, là một người thợ may lành nghề, gia đình di cư từ Bắc vào Nam. Ông Thợ Ân có ba người con gái, mình kêu là Dì Cần và Dì Mẫn và Dì Nga, mấy Dì cũng đều là thợ may. Dì Cần là má của Kiệt, Kiệt còn có nhiều anh em, có một em gái tên là Trần Thị Như Liên, cũng là học sinh của Trường Trung Học Hà Tiên, Như Liên học chung với nhóm bạn Hà Quốc Hưng, Lê Phước Dương, Trang Việt Thánh, Hoàng Thu Bình..v..v..và  là bạn thân với Nguyễn Thị Điệp nhà ở trước mặt nhà Như Liên. (Như Liên định cư ở Úc Châu nhưng đã qua đời vì bệnh từ lâu). Dì Mẫn có con trai là Trần Tấn Công, học chung lớp với mình, có con gái là Trần Thị Yến Vân, ngày xưa Như Liên và Yến Vân là một cặp vừa là chị em bạn dì, vừa là bạn học cùng lớp và cũng là hai nữ ca sĩ thường xuyên tham gia vào ban nhạc « Tiếng Hát Quê Hương » và những hoạt động văn nghệ địa phương (Yến Vân đã bị mất tích trong một chuyến vượt biển từ rất lâu năm rồi). Ngoài ra Dì Mẫn còn có một con trai nữa tên là Bình, hiện cũng đã định cư ở nước Mỹ.

 Dì Nga nổi tiếng rất đẹp và sau đó Dì lập gia đình với một sĩ quan cao cấp trong đơn vị Hãi Quân.

Trở lại chuyện về bạn Trần Anh Kiệt, bạn Kiệt là một trong những học sinh ngoan giỏi của lớp. Bạn thường xuyên lui tới nhà của mình để trao đổi bài làm với anh Dõng, hai người đều chọn ban Pháp Văn, nói tóm lại gia đình Kiệt và gia đình mình cũng khá thân trong quan hệ và hai người mẹ đều quen biết, thân mật với nhau. Mình còn nhớ một câu chuyện như sau:

Số là ngày xưa còn đi học mình rất ít khi hay có thể nói là chưa bao giờ được mẹ và bà ngoại cho phép đi chơi đêm và ngủ ở nhà người khác, nhưng lúc đó không biết vì lý do gì, có lẻ đang lúc họp bạn học cùng trường tại một căn nhà, đang hứng thú nên các bạn trong nhóm khởi xướng đề nghị là Dõng, Mãnh, Kiệt hảy ngủ lại tại nhà nầy để tiếp tục cuộc vui,…Các bạn biết đó là căn nhà nào không? Đó là căn nhà số 16 đường Nhật Tảo Hà Tiên, căn nhà của quý Thầy đang ở trọ (Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Phúc Hậu,…..). Nhóm bạn gồm có rất nhiều bạn, mình không nhớ rỏ hình như là có Phan Văn Hữu, Bùi Văn Tư, Tòng (quên họ), La Văn Cao,…Mục đích rủ ở lại ngủ nhà quý Thầy là để tiếp tục cuộc vui, mình cũng quên không rỏ diển tiến như thế nào, có lẻ là để nhậu lai rai với các món ăn biến,…và cùng vui với quý Thầy. Như vậy phải tính sao để được ngủ lại, tức là bỏ nhà đi chơi đêm. Mưu kế bàn xong xuôi, mình và anh Hai Dõng liền đến nhà Kiệt thưa với Dì Cần má của Kiệt là xin phép cho Kiệt ngủ lại nhà mình ở đường Bạch Đằng để cùng làm bài vở học chung nhau cho có kết quả tốt !!! Còn Kiệt thì đến nhà mình báo cho má của mình (Dì Xuân Lan) là Dõng Mãnh xin ngủ lại nhà Kiệt để họp tác làm bài tập cho lớp,…cả hai Bà Mẹ nghe nói như vậy thì còn gì hay bằng và cũng là hai nhà « gia giáo » cả không phải chổ đi chơi sai trái nên vui vẻ đồng ý ngay. Thế là Kiệt và hai anh em mình như là chim sổ lồng, cùng cả bọn kéo xuống nhà Thầy đường Nhật Tảo hưởng trọn vẹn một đêm « tự do »……

Có điều là sáng hôm sau ai về nhà nấy tưởng đâu êm xuôi cả, ai ngờ hai người mẹ đi chợ gặp nhau cùng nói chuyện trời trăng mây nước và cả chuyện « à mấy đứa nó ngủ nhà chị có làm phiền gì không? « ….Rốt cuộc chuyện bị bể cả, hai người mẹ biết được sự thật,…là bị mấy đứa con ngoan nó qua mặt mình….Nghĩ lại thấy cũng sai trái thật, dám nói gạt bậc cha mẹ để đi chơi…., nhưng quả thật lúc đó chỉ có cách đó mới được phép đi ngủ đêm ở nhà khác….Cuối cùng hai người mẹ cũng thông cảm cho tuổi trẻ và tha thứ cho cái tội nói dối….

Còn một chuyện vui nữa mình đã kể trong bài giới thiệu Nguyễn Thị Điệp, xin nhắc lại ở đây cho đủ: 

Mình còn nhớ một chuyện vui lúc cả nhóm gồm La Văn Cao, Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh đến chơi nhà của bạn Trần Anh Kiệt (anh trai của Như Liên), thời đó Hà Tiên vừa mới nhập loại xe gắn máy Honda «Dame», loại xe thường dành cho phụ nữ chạy vì thao tác rất dể, lúc vô số không cần bấm «embrayage» trên tay mà chỉ cần đạp nhẹ «càng số» phía dưới chân phải thôi..Trong lúc cả nhóm con trai mình ở nhà trong nói chuyện chơi thì nghe văng vẵng tiếng của Điệp nói ở nhà trước với nhóm Như Liên, chắc là đang giãng nghĩa cách chạy xe Honda «Dame» vô số như thế nào,…số 1, số 2, số 3,…Lúc đó mình mới nói : « Chà nhiều số quá, tụi mình kiếm một số cũng không ra… !!» ý muốn nói là cả bọn mình không ai có một chiếc xa Honda…Cả nhóm nghe xong cùng cười vui…

Sau những năm 70, gia đình Kiệt cũng phân tán người thì đi định cư ở nước ngoài, còn Kiệt thì ở lại khu trại Cữu Long, Thị Nghè (Sài Gòn), có vợ và một con gái. Thời gian sau Kiệt lâm bệnh kéo dài và mới mấy hôm nay được tin bạn Kiệt đã về nước Chúa.

Kể lại chuyện vui ngày xưa để ngậm ngùi cho phần số của bạn, bây giờ bạn Kiệt đã ra đi sau một thời gian dài lâm bệnh, bạn đã ra đi trước người mẹ tuổi đã quá cao, mời Thầy Cô và các bạn xem tiếp phần tái bút bổ túc do anh Dõng kể lại để biết thêm chi tiết nhé.    (Trần văn Mãnh kể 01/04/2017)

Trái Trần Văn Dõng, phải Trần Anh Kiệt hình chụp khoảng 16, 17 tuổi trước nhà của Kiệt (Hà Tiên)

Trần Tấn Công (con Dì Mẫn)

Trần Thị Như Liên (con Dì Cần)

Trần Thị Yến Vân (con Dì Mẫn)

Trần Văn Dõng và Trần Anh Kiệt hình chụp trước trường Tiểu Học Hà Tiên

Tái bút bổ túc do anh Dõng viết: Hôm nay liên lạc điện thoại với bà xã Kiệt thì nắm rõ hơn là Kiệt mất ngày 22 tháng giêng âm lịch, năm Đinh Dậu, tức là khoãng 2 tháng nay thôi, còn trước đó thì nằm một chỗ khoảng 5,6 tháng với nhiều bịnh ( tựa như Parkinson), tai biến rồi phải nằm BV Hoàn Mỹ để mổ do ruột bị xoắn. Sau mổ do yếu quá phải nằm một chỗ đến ngày mất). Khi Kiệt bị bịnh thì dì Cần (mẹ̣ Kiệt) có về VN thăm, dì về một mình và ngồi xe lăn ( dì trên 90t) và sau khi Kiệt mất 2 tuần thì dì đã trở lại Mỹ). Kiệt chỉ có một con gái đã lập gia đình ( trên dưới 30t), hiện cũng ở chung nhà.
R.I .P Kiệt ơi !
(28/03/2017)

 Hình ảnh: Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh, Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Thị Điệp

Publicités

Giới thiệu Nguyễn Thị Điệp

Nguyễn Thị Điệp là một nữ sinh của Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên xưa, Điệp học sau mình hai lớp : tức là vào niên khóa 1966-1967 Điệp vào học lớp Đệ Thất.

Lớp học của Điệp là một lớp của Trường mà mình giao tiếp khá thân vì mình quen thân với rất nhiều bạn nam và nữ trong lớp nầy.

Các bạn học cùng lớp với Điệp: Lê Phước Dương, Huỳnh Ngọc Sơn (anh em bạn dì với Trần Văn Mãnh), Trang Việt Thánh, Trần Tuấn Kiệt, Hoàng Thu Bình, Trần Tuấn Sĩ … Trần Thị Như Liên (bạn thân với Điệp), Trần Thị Yến Vân (chị em bạn dì với Như Liên, Yến Vân là em của Trần Tấn Công học chung lớp mình), Phạm Thị Kim Loan, Tiền Ngọc Dung, Dương Hồng Minh, Mai Thị ngọc Xuân,…v..v….

Nhà của Điệp ở trên đường Chi Lăng (góc Phương Thành – Chi Lăng) ngay trước nhà của Như Liên (nhà Như Liên là tiệm may ngày xưa). Điệp có tham gia trong hoạt động văn nghệ của Trường Trung Học Hà Tiên và của quận Hà Tiên. Điệp là một nữ ca sĩ cùng nhóm với Như Liên, Hồng Minh, Ngọc Dung, trong ban nhạc «Tiếng Hát Quê Hương» do bạn Lê Công Hưởng làm trưởng ban và do mình phụ trách đệm đàn cùng với bạn Nhan Hồng Hà. Có rất nhiều kỷ niệm cùng cả nhóm đi trình diển văn nghệ giúp vui ở các địa điểm chung quanh quận Hà Tiên và trong những dịp lễ phát thưởng cuối năm.

Mình còn nhớ một chuyện vui lúc cả nhóm gồm La Văn Cao, Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh đến chơi nhà của bạn Trần Anh Kiệt (anh trai của Như Liên), thời đó Hà Tiên vừa mới nhập loại xe gắn máy Honda «Dame», loại xe thường dành cho phụ nữ chạy vì thao tác rất dể, lúc vô số không cần bấm «embrayage» trên tay mà chỉ cần đạp nhẹ «càng số» phía dưới chân phải thôi..Trong lúc cả nhóm con trai mình ở nhà trong nói chuyện chơi thì nghe văng vẵng tiếng của Điệp nói ở nhà trước với nhóm Như Liên, chắc là đang giãng nghĩa cách chạy xe Honda «Dame» vô số như thế nào,…số 1, số 2, số 3,…Lúc đó mình mới nói : « Chà nhiều số quá, tụi mình kiếm một số cũng không ra… !!» ý muốn nói là cả bọn mình không ai có một chiếc xa Honda…Cả nhóm nghe xong cùng cười vui…

Nguyễn Thị Điệp theo học Trường Trung Học Hà Tiên suốt 6 năm, dến năm 1972 Điệp rời khỏi trường Hà Tiên. (Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Phạm Thị Kim Loan và Nguyễn Thị Điệp

Nguyễn Thị Điệp nữ sinh Trung Học Hà Tiên

Nguyễn Thị Điệp nữ sinh Trung Học Hà Tiên

Nguyễn Thị Điệp nữ sinh Trung Học Hà Tiên

. Cả nhóm đi chơi bên thành phố Kép (Cambodge) trên chiếc tàu Hải Quân PCF 3806 vào năm 1971. Đứng bìa là Mai thị Ngọc Xuân, Trần Thị Như Liên (áo trắng), Nguyễn Thị Điệp (mặc áo sọc ngang), Trần Thị Yến Vân (em bạn dì của Như Liên),  vợ chồng anh Trần Hồng Khanh, vợ anh Khanh đội nón, người đứng bìa gần vợ anh Khanh là Đảnh con Bác Sáu Viên phát thư.

Bạn học cùng lớp: Trên trái qua phải: Nguyễn Thị Điệp, Tô Mỵ Nương, Thái Thanh Niên, dưới trái qua phải: Mai Thị Ngọc Xuân, Tăng Thu Hồng, Trần Thị Như Liên

Từ trái qua phải: Thái Thanh Niên, Nguyễn Thị Điệp, Phan Cẩm Vân (nhà trước chùa Phật Đường), phía sau: Trần Ngọc Bích (nhà trước hảng nước đá Cữu Long), Vương Ngọc Hường (hiện nay đinh cư ở Pháp với gia đình), bìa phải: Huỳnh Thị Đông (nhà ở gần nhà Trần Hoàng Trang)

Trái qua phải: Nguyễn Thị Điệp, Phạm Thị Kim Loan, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Thị Như Liên

Trên trái: Nguyễn Thị Điệp, Trần Thị Như Liên, anh Phục. Dưới trái: Tăng Thu Hồng, Anh Ba, Anh Tràng trong chuyến đi Đảo An Tây năm 1970

Nguyễn Thị Điệp và Trần Thị Như Liên trên chiếc tàu PCF Hải Quân đi chơi Kép (Cambodge) ngày 07/11/1971.

Nguyễn Thị Điệp (đường đi bãi biển Mũi Nai Hà Tiên 2017)

Nguyễn Thị Điệp (trước Ao Sen Hà Tiên 2017)

Nguyễn Thị Điệp và con gái (bãi biển Mũi Nai Hà Tiên 2017)

Hiện tại Nguyễn Thi Điệp sống cùng với gia đình tại thị trấn Minh Lương, huện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang.

Hình ảnh: Nguyễn Thị Điệp, Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Văn Mãnh, Lê Thị Việt Nga.

Tự bạch (Trương Thanh Hùng)

                                              TỰ BẠCH

Gia đình tôi về sống tại Hà Tiên từ năm 1963 khi ba tôi là thầy giáo Trương Tự Phát chuyển từ Tri Tôn (Hòn Đất) về dạy tại trường tiểu học Hà Tiên. Gia đình tôi ở trên đất của bà Đội Căn mà chúng tôi gọi là “Bà Cô”, địa chỉ tại số 6 đường Mạc Cửu, xéo xéo nhà Bác Tư Trượng (sau này gia đình Thúy Vân ở).

Về Hà Tiên, tôi học lớp nhì do Thầy Minh dạy, rồi Thầy Minh chuyển đi, tôi cùng với anh tôi là Trương Thanh Hào học với Thầy Hứa Văn Vàng, còn anh Trương Thái Minh thì học tiếp liên. Thầy Vàng đã để lại trong tôi dấu ấn khó quên là vì tôi viết chữ xấu, lại ẩu nên Thầy thường ngồi bên tôi, khi tôi viết ẩu, Thầy cho ngay một cây “bê”, không đau lắm, nhưng tiếng cây “bê” bằng cạc tông nghe rất sợ. Chính vì thế sau này tôi viết chữ không đến nỗi tệ, chỉ còn tật ẩu thì chừa chưa được.

Năm lớp nhất, tôi học với Thầy Phan Tấn Hoàng cùng với nhiều bạn sau này vào trung học như Lý Minh Chữ, Trần Phước An. . .

Thi vào đệ thất năm học 1965-1966 đậu hạng 47/50. Năm đó có 200 thí sinh thi vào đệ thất trường trung học Hà Tiên gồm 2 lớp nhất nam, 1 lớp nhất nữ của trường tiểu học Hà Tiên và 1 lớp nhất của trường Kiên Lương mà chỉ tuyển có 50 em, kể cũng ít.

Năm học đệ thất, tôi được học với cô Hà Thị Hồng Loan, Vương Thị Lành, hình như trường trung học Hà Tiên những năm đó chỉ có cô Loan và cô Lành là người Hà Tiên, còn lại là thầy cô ở nơi khác đến dạy. Không nhớ hết các thầy cô dạy những năm đệ thất, đệ lục, nhưng còn nhớ thầy Đức Sinh dạy Anh văn. Trong giờ học Anh văn mà Thầy lại dạy hát 2 bài thánh ca, đến nay tôi còn thuộc. Năm này, thầy Lại Xuân Quất đã chuyển, thầy Nguyễn Văn Thành làm hiệu trưởng.

Trong những năm học từ đệ thất đến đệ tứ, tôi là một học sinh kém “toàn diện”, nhưng may mắn là không ở lại lớp, tuổi cũng nhỏ so với các bạn. Không hiểu sao tôi luôn có mặc cảm mình là người xấu trai, học dốt. Tôi luôn ngưỡng mộ các bạn học cùng lớp như Tô Vĩnh Tuấn, Tiền Thiên Lộc, Tiền Minh Quang, Lý Minh Chữ, Trần Tuấn Anh, Trần Học Quang, Trương Công Tước. . . dĩ nhiên là có cả anh Trương Thanh Hào của tôi. Các anh ở lớp trên cùng học với anh Trương Thái Minh của tôi có Trần Văn Mãnh, Trần Tiên, anh Trần Tấn Công (anh của Vân, nhà ở góc đường Phương Thành-Chi Lăng), anh Trần Văn Danh con Bác Ba Đen (ở xéo nhà tôi, góc đường Phương Thành-Mạc Cửu, sau đó anh Danh về Nhà Bàng ở không còn nghe tin tức), anh Nguyễn Ngọc Thanh (Thiếu úy), anh Lý Văn Tấn, Lý Cui. . . Kể cả ngưỡng mộ lớp đàn em như Hà Quốc Hưng, Quách Ngọc Điền ở khả năng văn nghệ. Còn nhiều anh chị và các bạn nữa nhưng tôi không thể kể hết ra đây. Hình như vì mặc cảm đó cùng với ba tôi rất khó nên tôi cũng ít đi chơi, nhưng những năm học đệ thất, đệ lục, tôi hay đi câu cá ở bờ Đông Hồ, bán cà rem nên có dịp dạo khắp đất Hà Tiên.

Học hết năm đệ tứ, có lẽ ba tôi thấy tôi học yếu nên cho đi học sửa máy ở tiệm của bác Năm Xuân Thạnh vào hè năm đó.

Năm Đệ Tam, tôi chơi khá thân với Hoàng Đức Trung vừa từ ở Kampuchia về. Hết năm đệ tứ, nhiều bạn trai phải đi lính, trong đó có Trần Tuấn Anh, Chung Lưỡng Tài, sau này anh Tài về ở Bãi Chà Và và đã mất khoảng 5 năm nay. Do đó lớp đệ tam còn rất ít bạn trai. Đến năm lớp 11 thì trong lớp chỉ còn 6 bạn trai mà thôi, vài bạn gái cũng đi Long Xuyên hay Sài Gòn học.

Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTTrương Thanh Hùng, Cô Trần Diệu Hiền, Mong Đức Hưng, Hoàng Đức Trung, Lý Minh Chữ và Kiệt

HoangDucTrung_TruongThanhHungHoàng Đức Trung và Trương Thanh Hùng (ở trần leo cây không biết để làm gì ??)

Đậu tú tài 1 năm 1971, tôi ra trường Nguyễn Trung Trực học lớp 12, đậu tú tài 2 rồi đi học ở Sư phạm Vĩnh Long.

Năm 1974 về dạy trường sơ cấp Bãi Ớt, lúc này các bạn Lâm Thị Lan, Trần Yến Phượng, Thúy Phương cũng vào nghề giáo.

Cuộc đời đưa đẩy, năm 1977, tôi chuyển công tác rồi thành người viết lách cho đến hôm nay.

Năm 1987 tôi ra Rạch Giá công tác.

Năm 2013 nghỉ hưu về Sài Gòn sinh sống.

TruongThanhHung_DessinTrương Thanh Hùng qua nét vẻ của họa sĩ Huỳnh Phương Đông (2012)

Hiện tôi vẫn còn hoạt động trên lĩnh vực văn học nghệ thuật, chủ yếu là nghiên cứu, viết lách về lịch sử, văn hóa vùng đất Nam bộ, đặc biệt là Kiên Giang và Hà Tiên của chúng ta.

Qua trang “Trung học Hà Tiên xưa”, tôi rất mong được liên lạc với các Thầy cô, các bạn, các anh chị mà tôi hằng quí mến.

TruongThanhHung_Nay

                Sài Gòn 10-1-2016

               Trương Thanh Hùng

Hình ảnh: Trương Thanh Hùng, Hoàng Thị Minh Liên