Từ một học sinh xuất sắc của Hà Tiên (Thầy Trương Minh Đạt)

Thầy cô và các bạn thân mến, thầy Trương Minh Đạt có nói một câu rất lạ và thú vị: « Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, khắp nước ta có hàng trăm bài viết về người Thầy. Riêng ở Hà Tiên, cũng ngày này, có ông Thầy giáo kể về một học sinh của trường Trung Học Hà Tiên xưa. »….Học trò viết bài, làm thơ để ca tụng thầy cô trong ngày nhớ ơn nhà giáo thì đúng là rất hay và cũng rất hợp lý phải không thầy cô và các bạn, tuy nhiên lại cũng có một ông thầy viết bài nhắc nhở và kể lại chuyện về một người người học sinh thân mến của mình, đó mới là điều thú vị và đáng được chúng ta chú ý,…, vậy người học sinh đó là ai, có liên quan đến trường Trung, Tiểu Học Hà Tiên của chúng ta hay không, vì nơi đây chính là khu vườn của khung trời Hà Tiên chúng ta đi dạo để nhớ thầy, nhớ cô, nhớ bạn…

Xin thưa, đó là bài viết của thầy Trương Minh Đạt, viết về một người học sinh rất xa xưa của thầy, người học sinh đó các bạn Hà Tiên có lẽ đều biết, đó là một bậc đàn anh tên là Đường Minh Phương, học sinh nhiều năm của ngôi trường mới mở, trường Trung Học Hà Tiên, đó cũng là thầy giáo Đường Minh Phương dạy nhiều năm ở ngôi trường Tiểu Học Hà Tiên, đó cũng là giáo sư Đường Minh Phương của trường Tống Phước Hiệp Vĩnh Long, và sau cùng, theo cơ duyên của dòng đời và cũng là nguyện ước của thầy Phương, nay chính là Đại Đức Thích Kiến Nguyệt.

Riêng về bản thân mình, thì trong ký ức của mình cũng còn nhớ rất nhiều chi tiết về những ngày xa xưa khi còn đi học ở Hà Tiên thân yêu, mình cũng nhớ thầy Đường Minh Phương, thầy có vóc dáng hơi ốm, cao ráo và cũng có tính chất rất nghệ sĩ….. Tuy là không có học lớp do thầy dạy ở bậc Tiểu Học, nhưng mình nhớ và hình dung rất rỏ thầy Đường Minh Phương, mình nhớ thầy thường dạy lớp Nhất (tức là lớp cuối của bậc Tiểu Học) và thầy cũng thường hay phụ trách, góp sức tổ chức văn nghệ cuối niên khóa ở trường…Cho đến ngày nay, tình cờ nhìn các hình ảnh do một trong những người học trò Trung Học của thầy Phương đăng lên trang face Book của người đó, mình chợt nhớ ra ngay thầy Đường Minh Phương, và thông qua các hình ảnh sinh hoạt trên con đường hoằng pháp của thầy, mình cũng chợt nhớ ra là đúng rồi, thầy Đường Minh Phương đã đi tu, vì từ lâu hình như là có tin như vậy nhưng thực hư ra sao thì mình chưa có dịp biết rỏ. Từ lúc đó, mình đã nảy ra ý định là viết một bài để giới thiệu thầy Đường Minh Phương, trong tiết mục « Thầy Cô » trên Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » nầy, nhưng mình hơi thiếu ý, thiếu thông tin, nên do dự mãi, rồi đăng tin hỏi nơi nầy nơi nọ để được biết thêm về cuộc sống từ lúc rời Hà Tiên của thầy Đường Minh Phương, để có chất liệu viết bài cho phong phú và đầy đủ,…Giống như người đang lúc hụp lặn thì may mắn thay lại có cái « phao » ai đẩy ra cho mình nắm…Thì ra khi trao đổi ý  với thầy cô Trương Minh Đạt, Nguyễn Phước Thị Liên thì quả là gõ ngay đúng cửa nhà…. Thầy cô có trả lời là thầy cô biết rất rỏ về người học trò năm xưa Đường Minh Phương vì chính gia đình thầy cô đã bao bọc, lo nơi ăn chốn ở cho thầy Phương từ lúc còn thư sinh của mái trường Trung Học Hà Tiên…Cô Nguyễn Phước Thị Liên còn nói là chính thầy Trương Minh Đạt có viết một bài kể lại quá trình ăn học thành người của thầy Đường Minh Phương và cô nói sẽ chuyển bài lại cho mình để đăng trên Blog THHTX nầy…Thật là quá may mắn, mình cám ơn thầy cô rát nhiều, như vậy là sẽ có bài viết để giới thiệu thầy Đường Minh Phương, một tấm gương sáng rực đáng cho chúng ta ngưỡng mộ và kính phục con đường của thầy đã chọn…

Xin trân trọng cám ơn tác giả bài viết, thầy Trương Minh Đạt, đã cho chúng ta có dịp biết rỏ thêm về thầy Đường Minh Phương, và cũng trân trọng cám ơn cô Nguyễn Phước Thị Liên đã nhẫn nại ngồi lại để đánh toàn bộ bài viết tay vào máy tính, để gởi bài đi tiện lợi cho mình qua con đường giao thông hiện đại ngày nay, đó là qua phương tiện E-mail,…Vậy mới thấy kỹ thuật số tinh tiến, môn thông tin vi tính ngày nay đã xâm nhập vào hầu hết mọi lứa tuổi, mọi tầng lớp trong chúng ta, đó cũng là một điều đáng vui mừng… 

Trước khi dứt lời giới thiệu để thầy cô và các bạn đọc bài viết của thầy Trương Minh Đạt, mình cũng xin cám ơn anh Vương Bình Thành, anh đã góp ý cho mình nhiều thông tin về thầy Đường Minh Phương. Được biết thầy Đường Minh Phương học cùng lớp với anh Trần Phình Chu và anh Lâm Văn Rầm. Thầy còn có một em trai là Đường Minh Hồng học cùng lớp cô Tiền Ngọc Thanh. Một người em trai khác tên là Đường Minh Hoàng (ở Sài Gòn về Hà Tiên học một hai năm cùng lớp với anh Lâm Hữu Dư, sau trở về Sài Gòn học Đại Học Y khoa và ra Bác Sĩ). Cuối cùng xin cám ơn bạn Lê Hồng Kỳ, học trò của thầy Đường Minh Phương ở trường Tống Phước Hiệp, Vĩnh Long, mình có mạn phép trích một vài hình ảnh. (Paris, 07/09/2020, TVM viết vài hàng giới thiệu).

Từ một học sinh xuất sắc của Hà Tiên (Thầy Trương Minh Đạt)

Xin được nói lời chân tình của người viết: Con hơn cha là nhà có phúc, trò hơn thầy hạnh phúc vô biên.

Tôi là người ở Rạch Vượt xã Thuận Yên (Hà Tiên – Kiên Giang). Năm 1954 vừa tốt nghiệp trường Sư phạm Nam Việt. Tôi nhận quyết định của Nam Trung Tiểu học Sài Gòn về tỉnh Hà Tiên dạy học, thời đó Hà Tiên là tỉnh lỵ. Tôi mừng lắm, vì không gì bằng được dạy con em địa phương mình; vả lại, tôi có mẹ già ở đây. Tôi dạy lớp Tiếp Liên là lớp cao nhất ở Hà Tiên lúc đó. Từ lớp này ai muốn học lớp trên, phải thi vào trường Trung học ở Sài Gòn hay Cần Thơ, ngay như Rạch Giá cũng chưa có trường Trung học.

Phụ huynh học sinh thấy con em mình còn nhỏ mà phải đi học xa rất bất tiện nên viết đơn yêu cầu chính quyền và ông Thanh tra Tiểu học mở trường Trung học. Sau khi được duyệt, chính tôi là người cầm đơn lên thẳng Nha Trung Tiểu học Sài Gòn, xin gặp ông giám đốc Trần Văn Chức.

Năm sau, tức năm 1955 – 1956, Hà Tiên có lớp Trung học, xóa hẵn lớp Tiếp liên, ấy là lớp đệ thất (lớp 6). Có lớp nhưng chưa có trường, học sinh phải học nhờ một phòng ở dãy trường Nam tiểu học ( trường Tiểu học Đông Hồ ngày nay).

1/ Về cậu bé con nhà nghèo học giỏi.

Khi mới về Hà Tiên, lớp Tiếp Liên do tôi phụ trách có 40 em. Đặc biệt có một em trai con nhà nghèo nhưng học thật giỏi, giỏi đều các môn, trội nhất là môn toán. Với tư chất thông minh nhưng em rất điềm đạm, lễ phép và khiêm tốn, gần như an phận thủ thường, khác hẳn các học sinh trong lớp. Ấy là em Đường Minh Phương. Cả bốn năm sau (Thất – Lục – Ngũ – Tứ) tôi đều dạy em. Nhà em chỉ là một cái chòi lá nhỏ dột nát trên đỉnh núi Bình San. Mẹ em là một Phật tử thuần thành, khi chồng đi kháng chiến, bà như một người đàn bà góa, tảo tần nuôi sáu đứa con dại. Sau đó, bà xuống tóc, mặc áo già lam thoạt trông như cô vải ở am…

Anh Trần Văn Bân, quê ở Tiền Giang là đồng nghiệp, dạy trước tôi một năm, thấy hoàn cảnh nhà Phương nghèo, anh xin mẹ em cho anh nuôi em ăn học. Thế là em về ở với anh Bân. Phần tôi thời đó, đã nuôi em Mao Xuân Kia. Năm 1958, anh Bân đổi về quê, tôi tiếp tục nuôi em Phương tại nhà tôi, như vậy lúc đó tôi nuôi hai em học sinh. Thấy hai em đêm đêm ngồi bên ngọn đèn “trứng vịt” học tập, tôi rất thương. Em Phương luôn là học sinh xuất sắc của Trường Trung học Hà Tiên.

Đến những năm 1956, 1957, Giáo Hội Phật Giáo bắt đầu quan tâm đến các chùa chiền ở thôn quê, từ đó chùa chiền được gầy dụng lại. Chùa Vạn Hòa ở xã Dương Hòa (Hà Tiên) có hai thầy Thích Thiện Hoa và Thích Thiện Hòa; chùa Tam Bảo có hai thầy Thích Huyền Vi, và Thích Thanh Từ về mở đường khai lối.

Thời gian thọ giáo với hai thầy, tôi cùng một số các bạn được qui y ngũ giới . Thầy Huyền Vi thọ ký lễ qui y của chúng tôi, thầy đặt cho tôi pháp danh Minh Ân và ban cho những lời khuyên dạy ân cần. Khi hai thầy về Sài Gòn, chúng tôi tiếp tục vô chùa lo Phật sự và thành lập đội thiếu nhi Phật tử, qui tụ nhiều học sinh của mình. Trong đội thiếu nhi Phật tử, em Đường Minh Phương hoạt động rất chăm chỉ.

Qua năm 1956, tỉnh Hà Tiên bị bãi bỏ và trở thành một cấp quận, chánh quyền mới chủ trương áp chế các nhóm đối lập. Năm 1959 thầy giáo Trần Phát Đạt (bác Thiện Niệm), thầy Rép quê ở Mỏ Cày – Bến Tre, ông Quách Ngọc Bá (chủ tiệm chụp hình), Ông Lý Văn Hai (công chức) bị bắt đi tù. Ông Huỳnh Văn Thuần, thư ký hành chánh tòa bố Hà Tiên bị giết. Thầy giáo Nguyễn Văn Nhường bị tống khứ ra Quãng Ngãi. Riêng tôi bị đày ra Phan Rang vì bị khép vào tội có liên lạc với người anh ruột đi tập kết. Tôi đi rồi, em Phương và em Xuân Kia vẫn ở nhà mẹ tôi để đi học. Suốt mấy năm trời tôi vắng nhà, chính hai em là người kề cận chăm sóc mẹ tôi.

Phát triển là quy luật của xã hội, dần dà Trường Trung học Hà Tiên mở đủ các lớp, đến lớp đệ nhị, đệ nhất (lớp 11-12 bây giờ). Phương học đến lớp đệ tam (lớp 10) thì thi vào Trường Sư phạm Vĩnh Long, cấp Tiểu học. Ra trường, em về Hà Tiên dạy 2 – 3 năm thì chuyển về Vĩnh Long. Vì cuộc sống, em với tôi mất liên lạc một thời gian. Sau đó, tôi biết em lập gia đình ở Vĩnh Long và gặp duyên lành, người bạn đời của em cũng là một Phật tử thuần thành. Nhạc mẫu của em đang tu tại gia, ngày đêm kinh mõ không thôi.

2/ Một nhà giáo có chí hướng tự học và tự lập.

Khi gặp lại em, tôi không ngờ bây giờ em là một giáo sư có bằng cử nhân Văn khoa (thời ấy giáo viên Trung học được gọi là giáo sư). Tôi khen em, học Toán giỏi mà đi Văn khoa cũng giỏi luôn. Em cười đáp: “Chính thầy dạy em, thầy cũng tự học để có Tú tài toàn phần”. Em kể chuyện vừa dạy vừa học vừa làm kinh tế nuôi gia đình có hai con nhỏ, tôi phải cúi đầu tâm phục khẩu phục.

Với em, khi lên lớp là giáo án đầy đủ, giáo cụ trực quan đầy đủ, chấm bài, phê bài đầy đủ. Còn chuyện học là học hàm thụ, tự tìm sách học, mày mò qua tài liệu, không ai giảng, không ai hướng dẫn bài làm. Có chương trình thì cứ thế mà học, đến kỳ kiểm tra, phải nộp bài qua đường bưu điện hoặc đi xe về Sài Gòn. Chưa hết, có khi phải đương đầu với cảnh con khóc, heo kêu, vợ ốm… Rồi có lúc em vỡ đất làm rẫy, mở lớp luyện thi tú tài, thi đại học. Học trò của em thi đâu đậu đó, lớp luyện thi thường đạt từ 80-90%, tiếng vang khắp giới học sinh, sinh viên Vĩnh Long. Thời đó, đến Vĩnh Long, hỏi tên em, học trò ai cũng biết. Thằng con tôi ở Hà Tiên vừa học xong lớp 12, chạy về “thọ giáo” chú Phương, luyện  hai tháng, đậu ngay.

Trong một bức thư gửi cho các con tôi, em viết khi giải thích hai chữ “hạnh phúc”: “…Còn hạnh phúc thì chú xin nhắc hai cháu, nó không ở đâu xa mà phải tìm, mà nó luôn ở bên mình ta, nó do ở cách suy nghĩ, cách nói và cách sống biết tri túc là có hạnh phúc. Hiện tại nhờ chú sống trong chánh niệm mà thân tâm được an lạc.

Buổi sáng thức dậy thấy mình khỏe mạnh, mình nhớ đến những người đang chờ ca mổ, hay bệnh ở nhà thương, nghĩ vậy mà hạnh phúc.

Đến giờ đi dạy thì nghĩ mình đem sự hiểu biết về khoa học mà giúp cho các em thoát dốt, do đó mình sẽ vui vẻ, thoải mái suốt 2 giờ lên lớp, mình thấy hạnh phúc với đám trẻ dại khờ, nếu mình nghĩ đến đồng lương mình sẽ thấy bực bội và sẽ sống đau khổ suốt hai giờ lên lớp.

Về nhà khen vợ một câu: “Em nấu canh ngon quá”, thế là vợ hết mệt nhọc, mình vui vẻ suốt bữa ăn…

Thôi, chú chỉ nói sơ để các cháu có dịp suy nghĩ…”

3/ Được Bổn Sư ân cần dẫn dắt, hoàn thành sứ mệnh trong thiết lập các thiền viện ở Việt Nam.

Bản tánh hiền hòa, chịu thương chịu khó lại được sống trong môi trường Phật pháp, em Phương bắt đầu nghiên cứu đạo Phật. Lời Phật mở ra cho em con đường chân lý, đó là giải thoát khổ đau, tiêu trừ nghiệp chướng luân hồi. Em phải mất mười năm nghiên cứu, học tập và thử thách. Sau khi làm tròn bổn phận người cha, người chồng, người con, em dứt khoát thoát ly bể ái, chính thức xuất gia đầu Phật dưới sự cho phép của Bổn Sư Thích Thanh Từ. Từ đó mở ra trang sử mới đời em với pháp danh Thích Kiến Nguyệt.

Tỳ kheo Kiến Nguyệt được Hòa thượng hết lòng tin yêu, cho tu tập tại Đà Lạt đồng thời giúp Hòa thượng trong công việc xây cất Thiền viện Trúc Lâm nơi đây. Và những lần Hòa thượng đi hoằng hóa ở các nước châu Âu, Tỳ kheo cũng được Hòa thượng cho đi cùng, vừa để nhìn xa thấy rộng vừa giúp Hòa thượng hoàn thành những thước phim, những pô hình lưu dấu bước chân Ngài… Nhờ tri thức và trí thông minh sẵn có, khi được đi nhiều, được tiếp cận nền văn văn minh tiến bộ của nhân loại, Tỳ kheo Kiến Nguyệt có sự hiểu biết sâu rộng về nghệ thuật kiến trúc, tự mình khai phá, kết hợp hài hòa giữa hai nền văn hóa Đông-Tây mà điển hình là mô hình kiến trúc chùa chiền, làm sao để không đánh mất hồn dân tộc ở thời hội nhập của Việt Nam, thế kỷ XXI…

Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt vừa hoàn thành, Hòa thượng Thanh Từ lại giao sứ mệnh xây dựng Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử (tỉnh Quảng Ninh) cho Tỳ kheo Kiến Nguyệt. Không ngờ với công trình này, Tỳ kheo được Giáo hội Phật giáo Việt Nam cũng như trong dân chúng khâm phục và công nhận tài năng. Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt đã oai nghi đẹp đẽ mà Thiền viện Trúc Lâm Yên Tử còn đẹp hơn, mỗi nơi một vẻ, vừa mang nét dịu dàng cổ kính vừa uy nghi, hoành tráng, quy tụ toàn bộ tinh hoa tinh túy tâm hồn Phật giáo Việt Nam. Khách du lịch trong và ngoài nước đua nhau về đây chiêm bái chiêm ngưỡng, mỗi ngày một đông.

Công trình vừa mỹ mãn, Tỳ kheo Kiến Nguyệt liền được thụ phong Đại đức và rồi không lâu sau, Đại đức nhận nhiệm vụ mới, chịu trách nhiệm thiết kế, hoàn thành Thiền viện Tây Thiên nơi vùng núi Tam Đảo tỉnh Vĩnh Phúc. Muốn có nước dùng trong xây dựng cũng như trong sinh hoạt hằng ngày cả cho khách tham quan, Đại Đức nghiên cứu, thực hiện hệ thống dẫn nước từ trên đỉnh núi xuống. Và từ con đường ngoằn ngoèo từ chân núi lên thiền viện đến viện gạch lát nền; từ những bậc cấp bước lên cho đến  đường dây điện âm tường, đâu đâu cũng in dấu trí óc, bàn tay thầy Kiến Nguyệt. Thiền viện này có quy mô lớn hơn, công trình vĩ đại hơn Thiền viện Yên Tử và đẹp nhất Việt Nam lúc đó. Nhìn bãi đậu xe mênh mông, lúc nào cũng ngập xe nằm chờ, ta biết ngay lực hút khách tham quan nơi đây như thế nào.

Qua việc làm của mình, Đại đức Kiến Nguyệt được chánh quyền cấp trên khen ngợi, đặc biệt được chính quyền địa phương quan tâm giúp đỡ, tạo điều kiện tốt nhất để Đại đức lo Phật sự. Người ta nói vui rằng trong xây dựng nhà cửa thì có kiến trúc sư còn trong xây dựng chùa chiền thì thầy Kiến Nguyệt là Sư kiến trúc. Bởi vậy, thầy Kiến Nguyệt được đề cử làm cố vấn trong công trình xây dựng khu du lịch chùa Bái Đính (tỉnh Ninh Bình) rất to lớn, nơi thực hiện tổ chức đại lễ Vesak thế giới năm 2008.

Phải nói rằng những thành công to lớn trong công cuộc hoằng hóa thiền phái Trúc Lâm trên cả nước, đặc biệt ở các tỉnh đồng bằng miền bắc, có công sức rất lớn của thầy Kiến Nguyệt.

***

Hôm ấy từng bước một, em dìu tôi đi lên những bậc thang vời vợi đến chóng mặt để đến cổng Thiền viện Tây Thiên. Ở chánh điện, tôi ôm em vào lòng, gọi em bằng Thầy và chỉ có nước mắt mới nói lên hết nỗi bất ngờ của hạnh phúc. Em cũng ôm lấy tôi, gọi mãi: “Xin thầy bớt xúc động”.

Tôi lưu lại đây mấy ngày, Thầy trụ trì Kiến Nguyệt đưa tôi tham quan khắp khu thiền viện. Có những nơi quá cao, vì sức khỏe, tôi chỉ đứng bên dưới nhìn lên, nghe Thầy dẫn giải, thuyết minh. Rồi Thầy đưa tôi đi thăm các danh lam thắng cảnh, các chùa cổ ở đất Bắc, như chùa Tiêu, chùa Thầy, chùa Đậu, chùa Trăm Gian, chùa Bái Đính, v.v. những nơi mà trước đây, tôi chỉ biết qua truyền thuyết, qua sách vở hay qua các tác phẩm văn học nước nhà. Lần đi này tôi được mở mắt như đứa trẻ mới học vỡ lòng…

Đại đức Thích Kiến Nguyệt thật sự là người Phật tử, người học trò của quê hương Hà Tiên vốn nổi danh đất Phật người hiền.

Hà Tiên đã sản sinh ra những đứa con như thế ■ 

***

Đại đức Thích Kiến Nguyệt cùng nhiều kỹ sư, kiến trúc sư danh tiếng trong cả nước thực hiện dự án “QUỐC THÁI DÂN AN ĐẠI PHẬT ĐÀI” ở miền bắc với lời nguyện cầu cho đất nước hòa bình, nhân dân an lạc.

Tác giả: Trương Minh Đạt  (Hà Tiên 09/2020)

Thầy Đường Minh Phương, thời gian là giáo sư Trường Trung Học Tống Phước Hiệp Vĩnh Long. Hình nguồn: fb Lê Hồng Kỳ

Thầy Đường Minh Phương, chụp hình với một học sinh Trung Học Tống Phước Hiệp Vĩnh Long. Hình nguồn: fb Lê Hồng Kỳ

Thầy Đường Minh Phương, nay là Đại Đức Thích Kiến Nguyệt, trụ trì Thiền viện Tây Thiên, xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc, Việt Nam

Thầy Đường Minh Phương, nay là Đại Đức Thích Kiến Nguyệt

Thiền viện Tây Thiên, xã Đại Đình, huyện Tam Đảo, tỉnh Vĩnh Phúc, Việt Nam

Hình trái: Thầy Trương Minh Đạt, tác giả bài viết « Từ một học sinh xuất sắc của Hà Tiên « ; hình phải: thầy Trần Văn Bân (nhà giáo Trường Tiểu Học Hà Tiên vào những năm 1952…)

 

Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa qua buổi họp Hội Đồng Hương Hà Tiên

Thầy cô và các bạn thân mến, qua hình ảnh những lần gặp gỡ trong các buổi họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên ở tiểu bang California do cô Tiền Ngọc Thanh tổ chức (điển hình là vào năm 2017…) mình thấy đó quả thật là một dịp thuận tiện để cùng một lúc gặp lại thầy cô và bạn bè rất là vui…Vì thế trong đầu óc mình nảy ra ý nghĩ là tại sao mình không tham dự một lần ngày họp Hội Đồng Hương Hà Tiên vào năm 2019 nầy đây…Quyết định xong, bàn với Ngọc Tiếng thì hai đứa đều đồng ý là mình sẽ làm một chuyến đi Mỹ tới đây để dự ngày Hội Đồng Hương Hà Tiên…Sau đó mình có thông báo cho cô Tiền Ngọc Thanh biết ý định và cô cũng rất vui khi biết tin nầy…Lúc trước Ngọc Tiếng có người anh ruột ở thành phố Anaheim (thuộc tiểu bang California) mình và Ngọc Tiếng cũng đã có nhiều lần đến thăm nhà người anh ở đây…Tuy nhiên hiện tại gia đình người anh của Ngọc Tiếng không còn ở Anaheim nữa nên mình tỏ ý với cô Thanh là chưa biết sẽ trú ngụ tại đâu khi sang đó,..cô Thanh có nhã ý đề nghị hai vợ chồng mình ở ngay nhà cô ở thành phố Duarte thuộc tiểu bang California trong thời gian qua Mỹ dự họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên, thật là may mắn, mình và Ngọc Tiếng cám ơn sự giúp đở rất tử tế của cô Thanh…

Chuẩn bị xong xuôi, ngày lên đường đến rồi, theo lịch của Hội thì ngày họp mặt là ngày chúa nhật 09/06/2019, mình quyết định đi qua Mỹ một tuần lễ từ ngày 06/06/2019 đến ngày 12/06/2019…Trước khi đi cũng có liên lạc với cô Thanh và một số bạn bè bên đó để thông báo cho biết sự có mặt của mình và Ngọc Tiếng trong buổi họp mặt, bạn bè ai nấy cũng đều rất vui mừng, trông ngóng cho đến ngày họp để gặp tụi mình, vì dù là đã giao tiếp với nhau rất chặc chẻ trên mạng fb nhưng đã rất lâu rồi, có hơn vài chục năm chưa hề gặp lại nhau, có người thì mình chỉ biết qua hình ảnh, tuy là cùng quê hương Hà Tiên nhưng chưa bao giờ diện kiến…Ai nấy đều rất nôn nóng được gặp lại nhau…

Chuyến bay đưa mình và Ngọc Tiếng đáp xuống phi trường Los Angeles (LAX) có trể hơn dự báo khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, theo cô Thanh thông tin, có người bạn gái cùng trường là Trang Lệ Thủy sẽ cùng với cô Thanh đón mình và Ngọc Tiếng tại phi trường…Hai đứa đẩy va li ra ngoài cửa phi trường, trông ngóng vào đám đông người đang vây chật cả lối ra để tìm người thân nhân, sao mình chưa thấy cô và bạn Lệ Thủy, đang cố bắt vào mạng wifi của phi trường trên chiếc phone di động của mình, có lúc vô được mạng wifi, có lúc lại bị đứt mạng…để đánh tin cho cô biết là mình và Ngọc Tiếng đang đứng chờ cô và Thủy trước phía cửa ra. Loay hoay một lúc sau cũng liên lạc được với nhau, cô bảo mình cứ đứng tại chỗ chờ và bạn Lệ Thủy sẽ đến tìm mình…Nhìn qua nhìn lại đám đông người thì may thay như một phép mầu, mình thấy rỏ ràng Trang Lệ Thủy đang đi nhanh đến, mặc dù là mình và Lệ Thủy đã không gặp lại nhau có hơn 50 năm rồi, nhưng không biết sao mình vẫn nhận ra ngay bạn Thủy, mình kêu to …Thủy… Thủy…Mừng quá thế là thoát nạn khỏi bơ vơ tại phi trường rộng lớn có tầm vóc quốc tế nầy…(mình nhìn ra Lệ Thủy có lẽ là tại vì dù sau bao nhiêu năm rồi nhưng Lệ Thủy vẫn còn giữ được nét trẻ trung ngày xưa nên khi thấy thì đã nhận ra ngay…).

Thế rồi cả nhóm đi lại nơi gặp cô Tiền Ngọc Thanh đang ngồi nghỉ chân nơi một băng ghế trong phi trường, đi bộ ra nơi Thủy đậu xe và sau đó lên đường, cô bạn gái ngày xưa nay đã mạnh dạn trở thành một người địa phương lái xe chạy phon phon…làm cho mình và Ngọc Tiếng rất khâm phục…Xin ghi lại nơi đây lòng cảm ơn và cảm kích sự giúp đở của cô Thanh và bạn Lệ Thủy.

Trên đường về nhà cô Thanh để ổn định nơi ở thì Lệ Thủy đề nghị ghé qua nhà Thủy thăm gia đình Thủy và cũng nghỉ ngơi uống nước…Xe đến nhà Thủy thì mình lại được có dịp biết và chào hỏi thăm sức khỏe má của Thủy. Chẵng những Lệ Thủy đón tiếp nồng nhiệt vui vẻ mà bạn còn chuẩn bị một chiếc bánh có khắc dòng chữ phía trên « Welcome Patrice & Sylvie »….Thủy thật là chu đáo và tế nhị…

Trong thời gian chuẩn bị đến ngày 09/06/2019 ngày chánh thức họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên, Thủy và cô Thanh đưa mình và Ngọc Tiếng đi chơi và thăm vài người bạn học cùng trường. Lần đầu tiên được gặp lại người đẹp của Trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa sau hơn 50 năm, đó là bạn Mai Thị Ngọc Minh, với phu quân là anh Tiền Hữu Lộc, anh Lộc và Ngọc Minh tiếp đón mình và Ngọc Tiếng rất chân thành, vui vẻ, nồng nhiệt tại nhà riêng cùng có mặt cô Thanh (chính là em gái của anh Lộc) và Lệ Thủy. Nói thật gặp lại các bạn ngày xưa cùng trường cùng lớp mình rất xúc động, phải nói là cảm động…Mình nhận thấy Ngọc Minh ngày nay rất yêu đời, tính tình giản dị, cởi mở và rất hài hòa với mọi người…Cả nhóm cùng đi chơi ra khu phố Little Saigon, khu chợ Phước Lộc Thọ cùng chụp hình chung với nhau để ghi lại phút hội ngộ…Buổi chiều Lệ Thủy mời mọi người đến ăn chiều tại một quán ăn do người em của Thủy vừa mới mở ra, đó là quán ăn đặc biệt về các món ăn biển rất ngon…

Trong thời gian nầy mình cũng có dịp gặp vợ chồng em Huỳnh Thị Sáu (Jennie Huynh, em Sáu là em gái của bạn Huỳnh Văn Năm, Năm là bạn học chung lớp với mình thời Trung Học Hà Tiên). Em Sáu cùng với phu quân là Hoàng (người Rạch Giá) rất vui vẻ, tử tế, mời cả nhóm mình đi ăn DimSum (một loại ăn vừa điểm tâm vừa ăn trưa…) tại một nhà hàng lớn ở California, thức ăn có rất nhiều món, tha hồ mà chọn lựa…Sau đó nhân dịp họp mặt như thế, cả nhóm cùng đi đến nhà thầy cô Võ Thành Tường cũng không xa nơi đó..Đến nhà thầy cô Võ Thành Tường, đó là dịp mình gặp lại thầy Tường sau hơn 50 năm, tuy là mình không có học với thầy Tường, nhưng mình biết thầy từ lúc thầy và người em thầy là thầy Võ Thành Tài cùng ở tại căn biệt thự của Ông Bày đường Bạch Đằng Hà Tiên, xéo xéo nhà mình..Lúc đó quý thầy đang dạy học ở trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa, thời gian nầy mình còn chưa vào bậc Trung Học, anh Trần Văn Dõng thì mới vào lớp đệ thất (khoảng năm 1964…). Trái với sự tưởng tượng của mình trước đó, thầy cô Võ Thành Tường rất cởi mở, giản dị và rất gần gủi, thầy cô tiếp chuyện với mình một cách rất vui vẻ, nhắc lại chuyện xưa ở Hà Tiên, mình có nói với thầy lời thăm hỏi của chị Dương Hồng Châu nhờ mình chuyển đến thầy, sau đó thầy còn kêu điện thoại cho thầy Võ Thành Tài (thầy Tài có dạy lớp mình môn Pháp văn lúc mình học lớp đệ thất) và thầy Tài và mình có nói chuyện với nhau qua điện thoại. Thầy Võ Thành Tài cùng gia đinh cũng đang ở Mỹ, tiểu bang California, tuy thầy rất ít liên lạc với thầy cô và học trò Hà Tiên, nhưng thầy Tài cũng còn nhớ rất nhiều thời gian thầy còn dạy học ở Hà Tiên. Điều rất thú vị là khi thầy Tường hỏi thầy Tài còn nhớ mình hay không thì thầy Tài nói còn nhớ rất rỏ, thầy nói phải hai cậu tây lai ở Hà Tiên đó không .!!! Điều nầy làm cho mình rất cảm động và rất vui vì thầy Tài vẫn còn nhớ đến hai anh em mình…

Vì lúc nào cũng mang tinh thần sưu tầm hình xưa Trung Học Hà Tiên nên mình cũng có hỏi thầy Tường còn giữ hình xưa lúc còn dạy ở Hà Tiên, thầy bảo cô lấy vài album hình xưa ra xem chung, thừa lúc như vậy mình xin phép thầy Tường chụp lại được vài bức ảnh của thầy ngày xưa. Thầy cô Võ Thành Tường có hai người con, một gái và một trai, người con trai ở với thầy cô lúc nầy tên là Tấn, em Tấn cũng rất vui vẻ góp chuyện trò rất phấn khởi trong buổi viếng thăm đó.

Thầy Võ Thành Tường đang giảng bài trên lớp trong những năm 60…

Thầy Võ Thành Tường sau khi rời khỏi Trường Trung Học Hà Tiên (sau những năm 60)

Tính sổ qua lại thì còn có hai người mình chưa được gặp trước khi ngày họp mặt diễn ra, đó là anh Lâm Hữu Dư và phu nhân là bạn Lê Mai Hoa (bạn Lê Mai Hoa là bạn học chung lớp với mình từ lúc đệ thất, và sau đó thì Mai Hoa theo gia đinh ba mẹ về Rạch Giá học). Nghe thầy Tường nói là chiều ngày hôm đó anh chị Dư và Mai Hoa sẽ đến nhà thầy Tường nghỉ để ngày hôm sau cùng đi với thầy cô dự họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên…Vì phải về sớm theo chương trình dự định chung nên mình chưa được gặp anh Dư và Mai Hoa ngay hôm đó, thôi thì để đến ngày họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên thì sẽ gặp chung tất cả mọi người…

Buổi tối thật là đặc biệt vì cô Tiền Ngọc Thanh có mời mình và Ngọc Tiếng cùng với Lệ Thủy đến dự buổi họp mặt toàn bộ gia đình họ Tiền, nhân dịp nầy mình mới được gặp lại anh Huỳnh Văn Quang, một người anh và láng giềng rất thân quen với gia đình mình ở Hà Tiên vì nhà anh Quang ở cách nhà mình một căn mà thôi trên đường Bạch Đằng Hà Tiên. Anh Huỳnh Văn Quang là anh của hai bạn Huỳnh Văn Bé, Huỳnh Văn Bền ngày xưa…). Qua sự gặp gỡ nầy anh Quang có giới thiệu phu nhân của anh là chị Linh, hai ông bà hiện đang quản lý một tiệm bánh chuyên sản xuất các loại bánh Trung Thu rất lớn và nổi tiếng tại thành phố Los Angeles…Trong buổi họp mặt gia đình họ Tiền, đó là dịp mừng sinh nhật của bạn Tiền Hữu Đạt, em trai của cô Thanh, trong dịp nầy mình được gặp lại Tiền Ngọc Dung, từ bên Pháp qua đây, được biết thêm hai cô em gái của Dung là Tiền Ngọc Liên và Tiền Ngọc Ánh. Mình cũng được gặp lại bạn Tiền Hữu Minh mà mình đã biết từ ngày xưa, Minh học chung lớp với anh Trần Văn Dõng.., được gặp lại anh Tiền Hữu Phát, anh Phát học chung lớp với chị Huỳnh Thị Kim người chị bạn dì với mình, nhân dịp nầy mình cũng có chuyển lời thăm hỏi về anh Phát của chị Kim nhờ mình chuyển lại. Buổi tối họp mặt và cùng ăn mừng sinh nhật nầy rất là vui…Buổi họp mặt có đầy đủ tất cả từ anh hai chị hai Tiền Hữu Lộc và Mai Thị Ngọc Minh cho đến các người em trai gái trong gia đình họ Tiền, chỉ thiếu có em Tiền Ngọc Hương (Holly Tien), được biết em Tiền Ngọc Hương có việc riêng phải đi xa nên không đến dự được…

Rốt cuộc ngày họp mặt Hội Đồng Hương 09/06/2019 đã đến, buổi sáng đó cô Thanh đưa mình và Ngọc Tiếng đến khu vườn của thành phố Garden Grove, nơi hội chọn để làm nơi gặp gỡ người đồng hương Hà Tiên…Thật tình mà nói mình cũng rất hồi hộp…Trong lúc cô tìm chỗ đậu xe thì mình cũng đã thấy quang cảnh trong khu căn nhà rộng lớn nơi đã có rất đông người đến trước rồi…Khi đi vào căn nhà hội họp thì mình thấy từ xa bạn Mai Hoa đã nhìn ra Ngọc Tiếng (theo lời Ngọc Tiếng kể lại thì Mai Hoa nói …đây là chị Tiếng đây rồi….!!), mình cũng nhìn thấy bạn La Văn Cao từ trong chạy ra bắt tay chào mừng, gặp lại lần lượt rất nhiều người bạn ngày xưa cùng trường cùng lớp, có người từng học chung ngay từ bậc Tiểu Học…

Gặp lại bạn Lâm Tấn Kiệt, Hoàng thị Minh Liên cùng phu quân là nhà điêu khắc Ngô Hoàng Minh, hai bạn Hồ Thị Kim Hoàn và phu quân là anh Xuân, Hồ Thị Kim Yến, Hồ Thị Kim Phượng, cũng gặp được em Dương Thị Phương Hà cùng phu quân Phan An, Nguyệt Đường cùng người chị là chị Tuyết, gặp được Hồ Thị Kim Nga và phu quân là anh Lâm Văn Có cũng là người Hà Tiên…Gặp chị Chín Hương và quý cô con gái Diệu Khanh, Minh Thu …Đặc biệt là nhờ có sự nhắc nhở của em Huỳnh Thị Sáu, trong chuyến họp mặt nầy mình được gặp anh Giang Văn Thân là một người anh và người thầy dạy kèm hai anh em Dõng Mãnh ngày xưa khi còn học ở bậc Tiểu Học, anh Giang Văn Thân là bạn thân của người anh bạn dì với mình là anh Lê Quang Chánh, hai người học cùng lớp thời Trung Học, anh Giang Văn Thân đến họp mặt cùng với phu nhân của anh là chị Đỗ Ngọc Điệp, người Long Xuyên và sau khi tiếp xúc nói chuyện, Ngọc Tiếng cũng có quen biết gia đình của chị Điệp thời xưa ở Long Xuyên. Nhân dịp nầy mình cũng được gặp và biết hai đàn chị trong thời Trung Học Hà Tiên, học trò của thầy Võ Thành Tường, đó là hai chị Ngô Kim Loan và Lý Mũi Liềm (chị Liềm là em của chị Lý Thị Lắc còn ở Hà Tiên hiện nay). Gặp em Lâm Mỹ Nga và người mẹ (tiệm Tòng Phát đường Tuần Phủ Đạt Hà Tiên ngày xưa). Lần đầu tiên được gặp và biết mặt vợ chồng em Lê Quang Thùy (con của thầy Lê Quang Thuyên, cháu của thầy Lê Quang Khanh), và vợ chồng bạn Hồ Anh Dũng (Dũng là con của bác Âu Tư có tiệm bánh kẹo trước nhà lồng chợ Hà Tiên ngày xưa, Hồ Anh Dũng là một trong những người có nhiều hình ảnh xưa của phố chợ Hà Tiên, nhân dịp nầy mình cũng được hân hạnh biết phu nhân của bạn Dũng, là một người rất xinh đẹp…), cùng lúc nầy mình được quen biết vợ chồng anh Sủng, chị Phương, quý bạn nầy rất vui vẻ, nồng nhiệt và cho mình biết đều là đọc giả quen thuộc của Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa »…Trong dịp nầy, qua sự giới thiệu của cô Thanh, mình biết được anh Vương Bình Thành, là anh của hai bạn Vương Bình Phước (học chung lớp với mình thời Trung Học Hà Tiên) và Vương Đình Lộc, anh Thành cũng là học sinh Trung Học Hà Tiên xưa, anh đến dự buổi họp mặt với phu nhân là chị Dung, chị Dung rất vui tánh …Được biết bạn Mong Đức Kiết chính là em của Mong Đức Hưng và Mong Đức Thạnh, biết được em Tăng Thu Hiền là em của Tăng Thu Hồng (Tăng Thu Hồng là một trong những giọng ca ngày xưa của Trung Học Hà Tiên, trong nhóm chơi nhạc với mình…). Còn được gặp rất nhiều người Hà Tiên, nhưng mình chưa được hân hạnh biết trước, và cũng không biết là có phải là những người cựu học sinh Trung Học Hà Tiên ngày xưa hay không…Đặc biệt mình có nói chuyện với anh Đại, anh Đại là người con trai của ông bà Phán Cơ, ngày xưa mình và Lý Mạnh Thường rất thường xuyên ghé chơi lại nhà bác Phán Cơ đường Tô Châu gần phía sau chùa Bà Mã Châu,…Bác Phán Cơ thường mời mình và bạn Mạnh Thường vào nhà bác chơi, để bác thực hành đàn orgue và accordéon đệm nhạc cho Mạnh Thường hát…Có điều rất tiếc là trong lúc chụp hình sôi nổi, mình không có được một bức hình với anh Đại. Đặc biệt là trong chuyến đi nầy mình có dịp gặp lại người bạn thân đi chơi chung nagfy xưa, đó là Bạn La Văn Cao, bạn cao đã đến sớm dự buổi họp mặt Đồng Hương Hà Tiên để gặp lại mình, bạn bè hơn 40 năm qua tuy chỉ có liên lạc qua tin nhắn nhưng chưa được dịp gặp lại, nay đã gặp lại tận mặt bạn cao, mình rất vui. Tuy rằng cuộc gặp gở chỉ gò bó trong khuôn khổ họp nhóm đông đúc, thiếu phần riêng tư giữa hai người bạn lâu năm gặp nhau, vì điều kiện không gian và thời gian hạn hẹp nhưng cuối cùng cũng được vui lòng, thỏa mãn vì được hội ngộ với nhau.

Trong lúc mở đầu buổi họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên, những vị trong ban quản lý cũng có đọc lên một vài bản diễn văn, đại khái nói về sinh hoạt của hội và giới thiệu các thành phần trong ban quản lý. Nhân dịp nầy cô Tiền Ngọc Thanh có giới thiệu với mọi người lý do sự có mặt của mình và Ngọc Tiếng trong buổi họp mặt năm nay…và sau đó mình xin phép nói một vài cảm nghĩ cá nhân…Cô Thanh có nói cho mình biết trước nên hôm trước đó mình có chuẩn bị một vài ý cho bài « phát biểu » nầy, xin ghi lại đây cho quý vị đọc qua nhé,..

 » Kính thưa quý thầy cô, quý vị và các bạn, cho phép mình mượn giây phút nói chuyện ngắn ngủi nầy gởi lời cám ơn đến cô Thanh Lưu đã tạo điều kiện lưu trú và di chuyển tốt đẹp, cám ơn người bạn gái ngày xưa nhà ở cùng đường, học cùng trường Trung Học Hà Tiên là Trang Lệ Thủy có hai bàn tay nhiệm mầu đã biến những khoảng không gian rộng lớn, những con đường xinh đẹp của phố xá California trở thành ngắn ngủi và thật gần đưa mình đến gặp lại những người bạn thân thương ngày xưa. Một cách tổng quát, xin cám ơn tất cả các bạn đã vui vẻ, thật lòng đón tiếp chẳng những trong những ngày vừa qua mà còn trong những ngày ngắn ngủi sắp tới cho đến khi chia tay…Đù không bao giờ dám nhận là hậu duệ của những thi nhân Chiêu Anh Các ngày xưa, nhưng mình cũng ao ước có lần bước ra Thụ Đức Hiên, ngẫu hứng thảo vài hàng, trong khi chờ đợi giấc mơ đó chắc chắn là sẽ không bao giờ thực hiện , cho phép mình ngỏ ý, tỏ lòng trong vài câu viết vội:

Trời Cali hôm nay bao nhiêu nắng
Bấy niềm vui chứa chất ngập lòng tôi
Hà Tiên ơi dù xa người năm tháng
Vẫn chảy hoài một dòng nhớ không thôi…..
Và vì là người Hà Tiên, mình chắc chắn rằng các bạn sẽ trả lời được dễ dàng 4 câu hỏi sau đây:
Con đường nào đưa tôi về hàng dương?
Con đường nào đưa tôi về hàng dừa?
Con sông nào đưa tôi ra cửa biển?
Dòng nhạc nào đưa tôi đến cô miên?
Xin cám ơn quý thầy cô, quý vị và các bạn. »
Đến đây xin tạm ngưng bài phóng sự về những cuộc hội ngộ giữa thầy cô và các bạn Trung Học Hà Tiên xưa…Dĩ nhiên là sau buổi gặp gỡ đó, thời gian dù cho có kéo dài vô tận trong giây phút xiết tay nhau, rồi phải đến lúc chia tay, mọi người nắm tay nhau bịn rịn, vài cái hôn nhè nhẹ để bày tỏ niềm cảm xúc, vài cái vổ vai nhè nhẹ bày tỏ sự thân thiết sẽ còn với thời gian,…sau cùng thì chia tay, mình cảm thấy buổi gặp gỡ sao diễn ra nhanh quá, mọi người đều luyến tiếc phút giây nầy…vài nhóm bạn còn cố ghi lại vài hình ảnh cuối qua chiếc máy ảnh chụp vội vả,…một vài bảng tên của ai đó rót lại trên mặt cỏ xanh…Trong khi ban quản lý và những bạn tình nguyện còn ở lại để tiếp dọn dẹp các thứ vật dụng và gói ghém thức ăn lại, tiếng động cơ của xe hơi bắt đầu nổ vang và thực sự chúng ta đã rời xa khu vườn xinh đẹp với cái gian nhà rộng lớn đã bắt đầu trút vắng người hội họp…Xin hẹn lại năm sau?!! ….Lần tới?!! Không biết có được không, cuộc đời thường dành cho chúng ta nhiều nổi bất ngờ…dù sau riêng mình và Ngọc Tiếng đã được sống qua những giây phút tuyệt đẹp của một tình bạn, tình thầy trò, tình cô trò, mong rằng sau phút chia tay, mọi người về nhà sẽ nhắm mắt sống lại cái giây phút đó và hình ảnh thầy cô bạn bè mà mình đã có may mắn nhìn lại sau nhiều năm xa cách, sẽ ghi đậm hơn nữa trong ký ức…Xin cảm ơn tất cả….
Trần Văn Mãnh , Paris 02/07/2019
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm: Cô Tiền Ngọc Thanh (áo màu cam), Trang Lệ Thủy (bìa phải) và Trần Văn Mãnh (bìa trái), (06/2019, tại vườn nhà Trang Lệ Thủy, California, Mỹ)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 40 năm: Trang Lệ Thủy và Trần Văn Mãnh (06/2019, tại vườn nhà cô Tiền Ngọc Thanh, california, Mỹ)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 40 năm: Mai Thị Ngọc Minh và Trần Văn Mãnh (06/2019, tại khu phố chợ Phước Lộc Thọ Little Saigon, California, Mỹ)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên sau hơn 50 năm: Thầy Võ Thành Tường và Trần Văn Mãnh (06/2019, tại nhà thầy cô Võ Thành Tường, California, Mỹ)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên sau hơn 50: Huỳnh Thị Sáu (ngồi bìa phải) và Trần Văn Mãnh (đội nón đứng bìa trái). (06/2019, California, Mỹ)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm: Trần Văn Mãnh và anh Tiền Hữu Phát (anh Phát học chung lớp với chị Nguyễn Thị Hoa, Huỳnh THị KIm),  (06/2019, California, Mỹ)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm:  trái qua phải: anh Tiền Hữu Phát, Tiền Hữu Đạt, Tiền Hữu Minh (bạn Minh học chung lớp với anh Trần Văn Dõng), Trần Văn Mãnh, anh Tiền Hữu Lộc và anh Huỳnh Văn Quang (anh Quang ở cách nhà mình một căn, đường Bạch Đằng, Hà Tiên, anh của Huỳnh Văn Bé),  (06/2019, California, Mỹ)
Cô Tiền Ngọc Thanh đang giới thiệu sự có mặt của Trần Văn Mãnh và Nguyễn Ngọc Tiếng trong buổi họp mặt Hội Đồng Hương Hà Tiên (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm: anh Giang Văn Thân (ngày xưa ở đường Trần Hầu, Hà Tiên, học chung lớp với anh Lê Quang Chánh) và Trần Văn Mãnh, (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 40 năm: anh Lâm Hữu Dư và phu nhân, bạn Lê Mai Hoa (học chung lớp với mình), (06/2019, California)
Hội ngộ sau hơn 50 năm:Trần Văn Mãnh và Lâm Tấn Kiệt (Kiệt là bạn học và thân trong suốt thời Tiểu Học Hà Tiên), (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên sau hơn 40 năm: trái qua phải: Trần Văn Mãnh, Nguyễn Ngọc Tiếng, Hoàng Thị Minh Liên (em của Hoàng Đức Trung và Hoàng Thu Bình, diện kiến lần đầu tiên) và Lê Mai Hoa (bạn học cùng lớp Đệ Thất Trung Học Hà Tiên xưa), (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Trần Văn Mãnh và Hồ Thị Kim Nga (em của Hồ THị KIm Hoàn, diện kiến lần đầu tiên), (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm: Trần Văn Mãnh và chị Chín Hương (chị của bạn Lâm Xuân Mỹ), (06/2019, Califorlia)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm: Trần Văn Mãnh, Hồ Thị Kim Phượng, Hồ Thị Kim Nga, Nguyễn Ngọc Tiếng, Hoàng Thị Minh Liên, Hồ Thị Kim Hoàn, anh Xuân và anh Ngô Hoàng Minh (06/2019, Califorlia)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa sau hơn 50 năm: Trần Văn Mãnh và bạn thân thời Trung Học, La Văn Cao (bạn Cao học chung lớp với anh Trần Văn Dõng), (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: La Văn Cao, Tiền Ngọc Dung và Nguyễn Ngọc Tiếng (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Dương Thị Phương Hà (em của Dương Thị Diễm Hà), Nguyễn Ngọc Tiếng, Nguyệt Đường và chị Tuyết (06/2019, California)
Gặp gỡ quý đọc giả quen thuộc của Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » (áo trắng bìa phải: phu nhân của bạn Hồ Anh Dũng), (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Mẹ của Lâm Mỹ Nga, Lâm Mỹ Nga (tiệm Tòng Phát đường Tuần Phủ Đạt, Hà Tiên) chị Chí (phu nhân của anh Trần Đại Chí con của thầy Trần Hòa Hùng) và Nguyễn Ngọc Tiếng (06/2019, California)
Gặp gỡ quý chị Trung Học Hà Tiên Xưa: Ngô Kim Loan và Lý Mũi Liềm (06/2019, California)
Một số học trò xưa chụp hình chung với thầy cô Võ Thành Tường (thầy cô ngồi ghế) (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Trần Văn Mãnh và Mong Đức Kiết (em của Mong Đức Hưng và anh Mong Đức Thạnh) (06/2019, California)
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Hồ Thị Kim Nga và Trang Lệ THủy (06/2019, California). Hình: Thành Lâm
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Hoàng Thị Minh Liên và Trang Lệ Thủy (06/2019, California). Hình: Thành Lâm
Hội ngộ Trung Học Hà Tiên xưa: Dương Thị Phương Hà và Tiền Ngọc Dung (06/2019, California). Hình: Thành Lâm
Tái bút: Thầy cô và các bạn có thể xem thêm hình ảnh ở link sau đây:

Gửi bạn Đoàn Kim Minh (Lý Thị Lắc)

Thầy cô và các bạn thân mến, càng ngày chúng ta càng sống lại nhiều hơn với quá khứ và ký ức của Trường Trung Học Hà Tiên xưa….Thật vậy, mới hai ba hôm nay anh cả của Trường (tạm gọi như vậy nhé…) Trung Học Hà Tiên ngày xưa, anh Đoàn Kim Minh vừa xuất hiện với chúng ta qua sự khám phá và đọc bài trên Blog nầy, anh đã đem đến cho chúng ta nhiều kỷ niệm rất xa xưa, xa xưa đến nổi ngoại trừ những anh chị cao cấp không ai trong chúng ta có thể nhớ lại những câu chuyện do anh Minh kể trong bài viết…May mắn thay, tiếng kêu gọi của Trung Học Hà Tiên xưa đã vang đi khắp nơi, và hôm nay chúng ta hân hạnh đón tiếp một cách thật vui, thật trịnh trọng một cây bút mới, mới với Blog nhưng rất quen thuộc với khung trời Trung Học Hà Tiên ngày xưa…Đó là bài viết của chị Lý Thị Lắc, một người học trò của thời khai sanh ngôi trường Trung Học Hà Tiên,…Chị Lý Thị Lắc viết bài hôm nay chẳng những để gửi đến người bạn cùng trường lớp năm xưa với chị là anh Đoàn Kim Minh, mà còn viết bài để cho tất cả chúng ta, trước hay sau, cao tuổi hay vẫn còn « tươi trẻ »…biết được những kỷ niệm xa xưa mà chị và quý anh chị ngày xưa đã từng trải nghiệm qua…Chị Lý Thị Lắc viết bài hôm nay vì chị đã đọc qua bài viết của anh Minh và không thể không viết lên vài hàng chia sẻ cảm xúc. Một trong những người cô đã dạy mình thời Trung Học Hà Tiên, cô Tiền Ngọc Thanh, khi đọc bài của anh Minh viết cũng bồi hồi xúc động, vì hơn ai cả cô Thanh đã thấy trong bài anh Minh có nhắc đến người bạn đời thân yêu của cô năm xưa, cô đã viết nhận xét như sau:

« Cám ơn anh Đoàn Kim Mình. Tôi rất bùi ngùi khì anh nhắc đến Vương Mình Quí người yêu đầu tiên cũng là người chồng của tôi Tiền Ngọc Thanh. Khì ấy tôi còn rất nhỏ nên không biết các bậc đàn anh nhiều. Anh Quí mất rất sớm lúc chưa đầy 30 tuổi. » !! 

Hôm nay, trong bài viết nầy, chị Lý Thị Lắc cũng có nhắc đến thầy Vương Minh Quí, với một tính chất luôn cười vui nên được các bạn đặt cho danh hiệu, mình hoàn toàn không hiểu danh hiệu nầy và cũng không biết Ô.B.K ở gần chùa Năm Ông ngày xưa, mong rằng đó một danh hiệu vui, minh họa được tánh cách yêu đời, hay cười của thầy Quí…, hay cười, yêu đời cho dù thầy Vương Minh Quí đã rời xa cuộc sống một cách quá sớm…

Rồi thời gian cứ trôi qua, trường lớp có còn đó, vẫn « trơ gan cùng tuế nguyệt », cho dù dấu hằn của năm tháng, dấu tàn phá của chiến tranh biên giới, dấu hao mòn của bao nhiêu thế hệ học sinh sinh hoạt ở trường lớp từ lúc các bậc đàn anh, đàn chị rời xa trường mãi mãi,…Các anh chị người thì đi thật xa, người thì còn ở lại Hà Tiên, nhưng dù ở phương trời nào, ta cũng có cái tâm gần nhau, có một khung trời chung trong con tim, đó là khung trời kỷ niệm của Hà Tiên,…và dù cho ta chắc chắn sẽ rời xa trường lớp một lần nữa, lần nầy là vĩnh viễn, hãy tâm đắc với cái triết lý sống « đi về không hứa hẹn, không từ giả, hãy im lặng với vui buồn là đủ…. »  . (TVM viết vài hàng giới thiệu, Paris, 27/04/2019)

GỬI BẠN ĐOÀN KIM MINH (Lý Thị Lắc)

Tôi phải đặt bút viết ngay những dòng cảm xúc khi đọc bài của bạn. Rất cảm ơn đã cho tôi và những bạn học cùng lớp ngày xưa trở lại bao kỷ niệm vàng ngọc thuở ấu thơ. Thương yêu biết mấy tuổi học trò. Nếu không có Patrice Trần sáng lập trang “Trung học Hà Tiên xưa và nay” thì bao kỷ niệm ngày xưa… “tự mình ôm lấy”.

Đọc bài của bạn tôi phục sát đất, bạn nhớ kỹ quá, tài quá. Tôi nghĩ những ai là diễn viên múa trong bài “Gấm vàng” khi đọc những dòng của bạn chắc phải rưng rưng…

Tôi vẫn nhớ bạn rất thân với Vương Minh Quí. Quí lúc nào cũng cười cười, cười cười… Trong lớp mình, Nguyễn Văn Thu (ông xã của Huỳnh Thị Lành, nay đã mất) thường đặt cho mỗi người một “hỗn danh”, thấy Quí cười cười hoài Thu đặt Quí là “Ô.B.K” (Minh có nhớ ở chùa Năm Ông gần nhà máy đèn có Ô.B.K không?). Nói sao cho hết những kỷ niệm thuở học trò.

Còn một chuyện vui này nữa, tôi không biết bạn có bị “cồng sin” trong vụ án ăn cắp dừa nước ở mương đào gần lò vôi trên đường đi Thạch Động không? Hôm đó vào ngày chúa nhật, từ 7h – 9h chúng tôi bị thầy Giám thị Trịnh Học Ký bắt vào lớp “cấm túc” vì người chủ dừa nước thưa lũ học trò phá phách. Đến 9h, hết giờ “ở tù” thầy Giám thị nhỏ nhẹ: “Mấy em được về”. Bao nhiêu năm trôi qua, tôi vẫn không quên hình ảnh thầy Ký há mồm kinh ngạc khi “bọn tù” nhao nhao:

– “Không về! không về! Ai biểu thầy phạt tụi em…”

Chân dung thầy Trịnh Học Ký, dạy môn Thể Dục và là Giám Thị Trường Trung Học Hà Tiên

Ôi, cha mẹ ơi! có bọn tù nào không chịu về khi được thả??? Đúng là “Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò”. Bạn ạ, sau này chúng tôi thường đi đám giỗ thầy Trịnh Học Ký ở Sóc Trăng, khi cầm nén hương trước thầy tôi thường khấn: “Thầy ơi, xin tha tội cho lũ học trò quỉ quái ngày xưa”.

Bạn Minh ơi,

Thời gian qua nhanh quá, ngày nào chúng ta còn là những cậu bé, cô bé tuổi học trò, vui đùa vô tư trong sân trường Trung Học Hà Tiên mà nay đã là những lão niên tuổi cao sức yếu. Bây giờ, mỗi sáng chúng tôi thường tập dưỡng sinh trước sân nhà thầy Trương Minh Đạt. Trên đường đến sân tập, tôi thường tâm đắc với hai câu thơ:

“… Đi không từ giã, về không hẹn
Câm nín, vui buồn, ai biết đâu…”

Lý Thị Lắc, Hà Tiên, 27.4.2019

Cuộc hội ngộ giữa thầy, cô, học trò Trung Học Hà Tiên vào năm 2016. Hàng ngồi: Thầy cô Võ Thành Tường và thầy Nguyễn Văn Nén. Hàng đứng gữa: bìa trái chị Lý Thị Lắc và cô Nguyễn Thị Sồ, thầy Phan Văn Xuân và anh Đạng Văn Thơm. Phía sau: anh Lập (Hình: Nguyễn Bích Thủy)

Hình ảnh: Thầy Nguyễn Văn Nén, Nguyễn Bích Thủy

Thay mặt Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa », xin trân trọng cám ơn chị Lý Thị Lắc đã đóng góp cho chúng ta một bài viết thật hay, đầy kỷ niệm những năm xưa, hy vọng là chị sẽ tiếp tục cho chúng ta đọc những bài viết đầy ký ức của một thời trường Trung Học Hà Tiên.

Từ hai khung cửa sổ…(Trang Lệ Thủy)

Thầy cô và các bạn thân mến, trong một bài viết trước, trưởng lớp « Đệ Tứ Quốc Tế » của chúng ta đã kể một câu chuyện về « quậy » trong giờ thầy Nguyễn Văn Út…, tiếp tục truyền thống của giới học trò, giới mà giải đồng đội đã lãnh được « huy chương đồng » (vì các giải « huy chương vàng » và « huy chương bạc » thì Quỷ và Ma đã chiếm rồi…!!), hôm nay bạn Trang Lệ Thủy sẽ kể cho chúng ta một câu chuyện vui và cũng có tính chất « quậy » trong đó….Qua bài kể trước chúng ta đã phải đưa ta giở nón chào thành tích của nhóm Đệ Tứ Quốc Tế, hôm nay thầy cô và các bạn cũng sẽ tiếp tục giở nón chào thêm một thành tích mới nữa,…và có lẻ sẽ còn tiếp tục cho chúng ta giở nón chào đến mỏi cả tay…Tuy nhiên, cũng như Lệ Thủy và cả lớp thường kết luận, mọi việc « quậy » đều có một kết thúc vui, có tính chất xây dựng, vì sau cùng thì cả lớp đều biết cái sai trái trong sự vui quậy của mình và đã được quý thầy cô thông cảm và vui vẻ tha thứ cho tất cả…Đó là một điều rất tốt và rất đáng ngưởng mộ cho các bạn chúng ta, mong rằng tuổi trẻ của thời đi học, áo trắng học trò vẫn còn sống mãi trong tâm hồn các bạn chúng ta qua những mẫu chuyện vui nho nhỏ, lúc nào cũng hấp dẩn, gay cấn khi lúc vào đầu chuyện và phần kết thúc thì luôn luôn tốt đẹp, đưa đến sự đồng cảm và hài hòa giữa mọi nhân vật trong câu chuyện. Cuối cùng thì như bạn Lệ Thủy đã viết, đến bao giờ thì sự phá phách, chọc quậy quý thầy cô đó mới ngừng nghỉ ?? Mình nghĩ rằng chừng nào các bạn mình còn mang chiếc áo trắng học trò thì sự hoạt náo đó vẫn còn tiếp tục vì đó là một tinh chất đã pha trong giòng máu và chạy trong huyết quản của các bạn chúng ta…Quậy phá, trêu chọc để cười vui, rồi để nhận lỗi và để được tỉnh ngộ và để được tha thứ, bao dung và hòa nhã, có phải đáng được dể thương không quý thầy cô và các bạn. (Trần Văn Mãnh viết lời dẫn).

Từ hai khung cửa sổ…

Trang Lệ Thũy, cô trưởng lớp đáng nhớ của lớp Đệ Tứ Quốc Tế trường Trung Học Hà Tiên

Vâng, câu chuyện được bắt đầu từ hai khung cửa sổ của lớp Đệ Tứ Quốc Tế, trường Trung Học Hà Tiên, năm 1968-1969. Mời các bạn vào thăm lớp chúng tôi và theo dõi xem chuyện gì đã xảy ra nhé!
Lớp học của chúng tôi có vị trí rất tiện lợi là nằm sát bên đường (đường Mạc Tử Hoàng), có thể từ hai khung cửa sổ, nhìn ra những sinh họat bên ngoài: xe cộ, người qua lại…và đặc biệt nhất là lớp của chúng tôi lại đối diện với một lớp học của trường Tiểu Học Hà Tiên, lớp học đó cũng có hai khung cửa sổ.
Một ngày …như mọi ngày, chẳng có chuyện gì vui. Trưởng lớp quậy buâng khuâng nhìn qua cửa sổ và thấy một vị thầy nào đó, đang chăm chú viết bài trên bảng đen. Hiếu kỳ cô hỏi một người bạn cùng lớp: “Không biết thầy ấy tên gì nhỉ?” Thầy tên Minh, người bạn ấy trả lời. Có một người bạn khác chen vào và nói tiếp, ở nhà thầy còn có tên gọi là Mầm.

Thế là cô nghĩ ngay ra một câu ‎chuyện để chọc phá Thầy Minh và kêu gọi các bạn bè nữ cùng tham dự.
Từ khung cửa số thứ nhất cô và một số bạn bè gọi lớn : MINH
Và từ khung cửa sổ thứ hai, các bạn khác gọi lớn : MẦM
Gọi xong, tất cả đều núp xuống dưới cửa sổ để thầy Minh đừng trông thấy mặt.
Thầy Minh chỉ nghe tiếng gọi tên mình và tên ở nhà của mình, inh ỏi… trong lúc mình đang viết bài trên bảng, mà chẳng nhìn thấy ai. Chỉ biết tiếng gọi ấy, phát ra từ một nhóm nữ sinh và từ hai khung cửa sổ đối diện với lớp dạy của mình.
Còn bọn chúng tôi, sau khi gọi xong tên thầy, Minh và Mầm thì cười lăn ra như chưa bao giờ được cười…

Thầy Minh cũng rất nhẫn nại, thầy lại tiếp tục dạy học và viết bài trên bảng, còn bọn chúng tôi “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” vẫn tiếp tục quấy phá, gọi tên thầy.

Cuối giờ, thầy Giám Thị đến lớp chúng tôi và ra lệnh cho những ai “Gọi tên thầy Minh” trong giờ dạy của thầy đến gặp ông ở văn phòng gấp!

“Thôi rồi, tai họa lại đến nữa rồi” Trưởng lớp quậy thở dài não nuột.

Cái ngày “buồn thiu” lại đến rất nhanh, chúng tôi đứng xếp hàng trước lớp học của thầy Minh, đứng đầu cũng là Trưởng lớp quậy: Lệ Thủy rồi Dương Hà , Mai thị Hạt, Thanh Tuyên, Ngọc Lê…dưới sự hướng dẫn của thầy Giám Thị.
Tôi đứng ra đại diện cho các bạn để nói lời xin lỗi với thầy Minh về sự phá phách quá đáng của chúng tôi và kính xin thầy tha lỗi.

Thầy Minh vui vẽ nhận lời và hy vọng từ nay các cô để cho tôi được bình yên.

Tấm lòng vị tha của thầy đã để lại trong lòng tôi sự yêu kính bao la, cũng như niềm hối hận vô bờ.
Từ hôm đó, hai khung cửa sổ đã khép lại, cũng như tiếng gọi tên thầy Minh cũng vĩnh viễn không còn.

Chúng tôi đã trở lại lớp học với một tinh thần mới: “bao dung và hòa nhã”.

Nhưng cho đến bao giờ “học trò mới ngừng phá phách..” để có thể mang lại sự bình thản và thoải mái cho các thầy, cô đây? Vì phá phách đã hòa trong máu của những ai là học trò rồi, chỉ là sự phá phách đó …đôi lúc cũng dễ thương và đáng được tha thứ! Thưa với các thầy, cô.

Trang Lệ Thủy

Tháng hai, 2018

Cô Tiền Ngọc Thanh và Trang Lệ Thủy trong một buổi họp mặt ở Trung Tâm Việt Ngữ nam Californie (2018)

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Cô Tiền Ngọc Thanh

Cô Tiền Ngọc Thanh

Cô Tiền Ngọc Thanh

Thầy Cô và các bạn thân mến, Hà Tiên của chúng ta không thiếu nhân tài, nhất là trong ngành Giáo Dục…Tại trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa,trong những năm 60-70, không thiếu gì các Thầy Cô xuất thân ngay tại quê nhà Hà Tiên..Thầy Trương Minh Hiển, Trương Minh Đạt, Hứa Văn Vàng, Hà Thị Hồng Loan, Vương Thị Lành, Lâm Ngọc Mai,…và còn rất nhiều nữa…hôm nay trong danh sách quý Thầy Cô của Trường Trung Học Hà Tiên xưa, không thể thiếu tên cô Tiền Ngọc Thanh…

Cô Tiền Ngọc Thanh xuất thân ngay tại quê nhà Hà Tiên, nhà Cô ở trên đường Phương Thành…Hầu như ở Hà Tiên ai cũng biết gia đình của Ba Mẹ cô..Cô Thanh cũng có nhiều anh em trai và gái cũng đều là cựu học sinh của Trung Học Hà Tiên…Nầy nhé, anh Tiền Hữu Lộc (học lớp rất xưa), Tiển Hữu Phát (học chung lớp với chị Huỳnh Thị Kim nhà mình), Tiền Hữu Minh (học chung lớp với anh Trần Văn Dõng nhà mình), em Tiền Ngọc Dung (học chung lớp với các bạn Trần Tuấn Kiệt, Lê Phước Dương, Hà Quốc Hưng, Trang Việt Thánh,….), em Tiền Ngọc Hương (học các lớp sau nầy của Trung Học Hà Tiên)….Riêng với cô Tiền Ngọc Thanh, mình được hân hạnh học với cô vào năm lớp Đệ Tứ 1967-1968, cô dạy các môn Công Dân và Vạn Vật. Môn Công Dân mình được xếp hạng 17 (kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt) và hạng 3 (kỳ thi đệ nhị lục cá nguyệt), còn môn Vạn Vật thì được xếp hạng 2 (kỳ thi đệ nhất lục các nguyệt) và hạng 1 (kỳ thi đệ nhị lục cá nguyệt)..Tuy nhiên mình không phải là dân học bài tủ thuộc lòng,…chỉ thiên về các môn Toán và Khoa Học mà thôi…Chắc nhờ cô nương tay trong lúc chấm bài mình…xin cám ơn cô nhiều nhé,…

Sở dĩ có bài viết và hình để giới thiệu cô Tiền Ngọc Thanh hôm nay, đó là nhờ sự nhiệt tình tham gia Blog THHTX của bạn Lâm Thị Lan, bạn Lan đã không ngần ngại tiếp xúc với Cô trên mạng fb và xin cô gởi cho một vài tấm hình xưa để chúng ta còn có dịp chiêm ngưởng dung nhan rất đẹp, rất khả ái và rất nhân từ của cô, thay mặt tất cả xin cám ơn cô yêu quý Tiền Ngọc Thanh và bạn Lâm Thị Lan nhé,..Chẳng những cung cấp hình cho Blog, bạn Lan còn nhả bút viết một bài thơ ngắn ca tụng cô Tiền Ngọc Thanh của chúng ta, mời Thầy Cô và các bạn thưởng thức nhé,…

(viết lời giới thiệu Trần văn Mãnh)

Ngày xửa ,ngày xưa
Gần nửa thế kỉ
Hôm nay mới gặp
Cô giáo ngày xưa
Cô đẹp có duyên
Tóc chấm bờ vai
Dáng người thanh tao
Môi cười chúm chím
Trông thật có duyên
Má lúm đồng tiền
Giọng cô thanh tao
Truyền dạy kiến thức
Cho đàn em nhỏ
Đến giờ mới gặp
Đó là cô tôi😍
Cô Tiền Ngọc Thanh
Bút danh facebook
Thanh Luu tên người
Các bạn mình ơi!
Tìm được cô rồi
Cùng nhau lướt web
Với cô bạn ui!
🌹🌹🌹🌹
Hoa hồng tặng cô
Chúc cô vui khoẻ

                                                   Tác giả: Lâm Thị Lan  (22/09/2017)

Cô Tiền Ngọc Thanh với chiếc áo dài trắng của ngày xưa

Cô Tiền Ngọc Thanh với chiếc áo dài trắng của ngày xưa

Cô Tiền Ngọc Thanh ngày nay (đang đinh cư ở nước Mỹ), vẫn giữ nét xinh đẹp, thanh tao, quý phái và rất trẻ…

Cô Tiền Ngọc Thanh ngày nay (đang đinh cư ở nước Mỹ), vẫn giữ nét xinh đẹp, thanh tao, quý phái và rất trẻ…(có lẻ cô đang trình bày một nhạc phẩm nào đó,..;trong một buổi họp mặt thân hữu… 🙂 !!   )

Hình ảnh: Cô Tiền Ngọc Thanh (do bạn Lâm Thị Lan chuyển đến)