Cơm ngày bốn bữa…(Trần Văn Mãnh)

                                       Cơm ngày bốn bữa…

Thầy Cô và các bạn thân mến, Thầy Cô và các bạn lại đặt vấn đề cái anh chàng Mãnh nầy lại muốn xài từ to lớn gì nữa đây, ai lại ăn cơm một ngày bốn bữa?? Chắc chắn không phải là anh chàng Mãnh nầy rồi vì hồi xưa lúc còn đi học Trung Học Hà Tiên xưa, anh chàng nầy ốm như cây tre,..nếu có ăn cơm một ngày bốn bữa thì làm sao lại ốm được?? Tuy nhiên người trong chuyện sắp kể ra đây đúng là đã có một thời ăn cơm một ngày bốn bữa, và người đó cũng chính là anh chàng Mãnh đang kể chuyện đây,….Vậy mời Thầy Cô và các bạn vào chuyện nhé,..

Thời gian xảy ra câu chuyện thì mình quên mất rồi nhưng còn nhớ ra là khoảng học lớp Đệ Ngũ, Đệ Tứ,…Lúc đó ở Hà Tiên phong trào chơi nhạc đang thịnh hành và rất sôi nổi, nhóm mình thường họp tại nhà bạn Lý Mạnh Thường mỗi tuần một lần để dợt nhạc, chuẩn bị vào thứ bảy mỗi tuần sẽ kéo nhau phát thanh trên Chi Thông Tin Quận. Trong ban nhạc ngoài một số ca sĩ chính như Mạnh Thường, Chị Hằng (con Thầy giáo Lộc), Duyên Đình, Song Nguyên,…còn có một số các nữ sinh đàn em như : Như Liên, Tiền Ngọc Dung, Kim Loan, Khánh Linh (DHM)….và đặc biệt là các bậc đàn chị đã ra Trường rồi cũng có khi tham gia. Hôm đó có chị DHĐ tham gia dợt nhạc chung tại nhà Mạnh Thường, sau khi dợt nhạc xong, có lẻ chị HĐ có vẻ thích nên ngỏ ý mời mình đến nhà chị chơi…, mình cũng hứa là sẽ đến khi nào tiện,..Vả lại chị là chị của một ca sĩ trong nhóm (DHM), HM học sau mình hai lớp, thường ngày mình cũng có để ý đến cô bé HM nầy vì thấy cô sao ưa uốn éo mình khi đạp xe đạp, có lẻ là để vặn mình lấy trớn đạp xe cho mạnh,…Thời đó HM có tóc ngắn, cộng với khuôn mặt hơi tròn trong cũng khá xinh,… !! (lại chọn tên hiệu là Khánh Linh cũng có chữ Linh như trong tên hiệu của mình là Tô Huyền Linh,…).

Cuối cùng rồi thì vào một ngày đẹp trời nào đó mình cũng đến nhà chị HĐ (và HM) như lời mời của chị,..Đến nhà chơi, ngồi trong phòng khách nói chuyện văn nghệ vu vơ cũng rất vui, vả lại má của chị cũng rất tử tế, tiếp đải vui vẻ, còn có hai người chị nữa cũng rất vui và nói chuyện rất hợp với mình,…Đó là buổi đầu tiên mình đến nhà HM, gần tới giờ cơm, mình cũng sắp lên tiếng từ giã để về nhà ăn cơm (nói cho Thầy Cô và các bạn biết là mặc dù lúc đó mình cũng khá trưởng thành rồi nhưng đi đâu cũng phải về ăn cơm nhà vì sợ mẹ và ngoại rầy vì ham chơi bỏ cơm,.. !! ). Tính lên tiếng từ giã thì má của HM ngỏ ý mời mình ở lại nói là hôm nay có bún thịt heo….nên đặc biệt mời khách ở lại ăn bún thịt heo…Mình nghe nói thì trong bụng nữa mừng nữa lo, vì ở lại ăn bún thịt heo thì cũng vui và chắc cũng ngon lắm nhưng cũng hơi lo, lo đến hai vụ, thứ nhứt là sợ về trể mẹ mình chờ cơm, và thứ hai là sợ thịt heo có nhiều mở vì mình rất kén ăn, từ nhỏ đến lớn không bao giờ ăn mở heo, chỉ lựa thịt nạc ăn mà thôi, nếu có nhiều mở mà mình lựa ra thì sợ người ta cười…. !! Sau đó thì mọi người vào nhà trong và ngồi vào bàn ăn thưởng thức món bún thịt heo,….(may là thịt nạc ít mở nên mình ăn cũng rất ngon,… !!). Xong xuôi theo phép lịch sự mình cũng nán lại tí thời gian nữa và sau đó xin phép ra về không quên cám ơn má của HM cho mình ăn bữa bún rất ngon. Vừa ra khỏi nhà mình tăng nhanh tốc độ đi bộ để về nhà cho nhanh nhưng cũng hơi trể bữa cơm ở nhà, mình không dám nói là đã ăn cơm xong no rồi, nên cũng phải tự dọn cơm ra ăn một mình ở nhà vì cả nhà ngoại và mẹ cùng các anh em đã ăn cơm xong rồi,…Tuy đã no bụng nhưng cũng ráng ăn thêm hai chén cơm nhà cho ra vẻ tỉnh bơ để mẹ mình khỏi thắc mắc tại sao mình ăn ít quá,…

Đến chiều có lẻ hôm đó nhằm ngày chúa nhật hay sao đó mà rốt cuộc chiều đến khoảng 3, 4 giờ chiều mình lại thả bộ đến nhà HM ghé thăm nữa, cũng nói chuyện văn nghệ, văn thơ lai rai đến chạng vạng tối, định xin phép ra về, má của HM lại mời mình ở lại ăn cơm tối, khổ nổi là rất khó từ chối nên mình cũng phải nhận lời và cũng ăn xong bữa cơm tối ở nhà HM, trong bữa ăn nầy mình đã quên không biết ăn món gì,….Cơm nước xong, ngồi lại chơi một tí và sau đó mình cáo từ ra về, má HM còn bảo đem về một túi toàn là trái cây, trái «Lê Ki Ma»….Không biết tên chính thức của trái cây nầy là gì, chỉ nhớ là trái có vỏ mỏng bên ngoài màu vàng, thịt bên trong cũng màu vàng, thuở xưa mình rất ghét trái nầy vì ăn không ngon, còn có tên là trái hột gà vì thịt nó màu vàng cháy giống như trồng đỏ trứng gà vậy,…Mình còn nhớ mỗi lần cúng kiến trong nhà, bà ngoại thường hay mua trái nầy để chưng lên các bàn thờ trong nhà, cúng xong không có ai ăn cả vì ăn không ngon,…Rốt cuộc mình cũng phải nhận túi trái cây và cám ơn má của HM và ra về lẹ như trong buổi sáng,…Ra về mà trong lòng lại lo âu vì nếu đem túi trái cây nầy về nhà mẹ mình sẽ hỏi ở đâu mà có túi trái cây nầy?…Vì thế khi gần tới nhà, gặp một bạn quen đang đi lang thang qua, mình kêu bạn lại chào hỏi xong và biếu bạn túi trái cây đó để khỏi phải đem về nhà,… !! (hồi xưa mình cũng không hiểu tại sao một vấn đề giản dị như vậy mà sao mình lại lo âu thắc mắc, mình cứ nói là của người quen cho biếu là xong,…có lẻ vì không dám nói dối hay sợ mẹ hỏi ra nhiều thứ nên không dám đem quà về,…đúng là con nít thật,…mặc dù đã học đến Đệ ngũ, Đệ Tứ rồi,…)…Giải quyết xong vụ trái cây biếu lại đến vụ ăn cơm tối, vì mình vừa về đến nhà thì cũng quá tối nên nhà cũng đã ăn cơm xong hết, lại cũng không dám nói là đã ăn cơm xong, (nếu nói ăn cơm xong rồi thì mẹ sẽ hỏi ăn ở đâu? Tại sao người ta mời ăn cơm,…đủ thứ câu hỏi mình sẽ không biết trả lời ra sao??!!…Nghĩ lại mình cũng quá khờ thì cứ việc nói là đến nhà người quen chơi và người ta mời ở lại ăn cơm, giản dị như thế thôi mà cũng không dám nói ra,…)..Rốt cuộc mình cũng phải tự dọn cơm ra ngồi ăn một mình qua loa hai chén như trong buổi sáng cho xong bữa cơm tối, tổng kết trong ngày đó là ăn tất cả bốn bữa cơm (đúng ra là ba bữa cơm cộng với một bữa bún thịt heo,…. !!)

trai-le-ki-maTrái « Lê Ki Ma » (trái hột gà đây.)

Thời gian đó mình rất thường đến chơi nhà HM, trong tuần thì vào buổi tối, cuối tuần thì cả ngày nên cứ vào cuối tuần là mình tiếp tục ăn cơm một ngày bốn bữa,…vì lúc nào má HM cũng mời ở lại ăn cơm rồi mới cho phép về,…mình không có cách nào từ chối,…

Thắm thoát thời gian trôi qua nhanh, có một lúc mỗi tối lại có bạn Hà Quốc Hưng cũng đến nhà HM chơi, cả nhóm ra ngoài mái hiên ngồi nói chuyện tâm sự mà không cần biết cả hai là cùng có liên hệ với một người bạn gái,…

Không biết khoảng thời gian sau đó như thế nào nhưng từ từ rồi mình cũng không dám kéo dài việc ăn cơm ngày bốn bữa như thế nên mình cũng hạn chế dần việc lui tới nhà HM, kết thúc câu chuyện thì cũng tốt đẹp không có việc gì thắc mắc,…Từ đó đến sau nầy tuy có bao nhiêu thay đổi đã diển ra, nhưng mình cũng còn giữ một kỷ niệm đẹp của những ngày xa xưa đó thôi…

IMG_1786Một góc đường Nhật Tảo – Lam Sơn (Hà Tiên)

IMG_1780Một góc đường Lam Sơn – Cầu Câu (Hà Tiên)

Rồi đến lúc thật xa sau nầy sau khi mình định cư ở Pháp (1986), đến năm 1994 mới trở lại Việt Nam lần đầu tiên, về đến Hà Tiên thăm mẹ và anh em, hôm đó cả nhà tổ chức đi bãi Mũi Nai chơi biển, lúc đó người ta còn quen thuê xe lam đi nên nhà nhờ anh Dõng ra chợ kiếm thuê một chiếc xe lam để đi, có xe xong, khi xe lam chạy đến trước nhà mình ở Hà Tiên (đường Bạch Đằng) để mọi người lên xe đi ra Mũi Nai thì thấy trên xe đã có sẳn hai người khách, đúng là Ông Trời tính toán trước, hai người khách trên xe không ai xa lạ mà chính là hai chị em DHĐ và DHM, vì vậy mà mình không hiểu tại sao khi xe vừa đến trước nhà thì mình thấy anh Dõng cứ cười cười hoài không biết vụ gì,…còn mình thì cũng hơi lo vì có bà xả mình đi cùng luôn trên xe,…Vì mình cũng có kể chuyện xưa cho bà xả mình nghe qua nên bà xả mình cũng biết DHM, nên khi lên xe cũng thông qua một màn giới thiệu cho thoải mái không khí trên xe…

Khi ra đến Bãi Mũi Nai, mọi người xuống xe, HM và chị là HĐ thì đi chơi riêng theo chương trình của hai chị em, còn nhóm nhà mình thì bắt đầu ổn định tại một nơi có bóng mát cạnh bờ biển,…từ lúc đó cho đến khi về bà xả mình cứ lai rai để mắt trông chừng mình, xem có lúc nào mình bỏ đi đâu một mình không,…Tuy nhiên mình cũng đâu có đi đâu chơi một mình chỉ ở trong nhóm gia đình ăn uống và tắm biển thật vui mà thôi,…(nói cho oai chớ chắc không dám đi đâu)…Vài hàng kể lại chuyện vui buồn thời xưa mong rằng Thầy Cô và các bạn xem qua, thông cảm đừng thắc mắc hỏi tên cụ thể các nhân vật là ai nhé,…mà nếu có đoán ra thì cũng để trong bụng nhe đừng nói lên nhe, cám ơn Thầy Cô và các bạn rất nhiều,…

Trần Văn Mãnh (đầu xuân 2016)

ManhThuong_Manh_ToChau_1994Manh_1994_DuongHoa_HaTien

    Trái: Hình chụp với bạn Lý Mạnh Thường nhân dịp về Hà Tiên lần đầu tiên 1994. Phải: Trần Văn Mãnh (bãi biển Hà Tiên 1994)                                     

 

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh

Giới thiệu Lê Công Hưởng

Thầy Cô và các bạn thân mến, một trong những người học sinh của Trường Trung Học Hà Tiên xưa có ảnh hưởng nhiều nhất đến nền ca nhạc của Hà Tiên là bạn Lê Công Hưởng,…Vì bạn Lê Công Hưởng có một thời là trưởng ban nhạc « Tiếng Hát Quê Hương ».

Ngày trước, Hà Tiên vào đầu những năm 60, có ban nhạc « Sao Đêm » do bạn Tống Châu Thành làm trưởng ban và hoạt động rất sôi nổi, thính giả Hà Tiên (đa số là học sinh Trung Học) rất ủng hộ…Sau một thời gian ngắn, lại có thêm một ban nhạc mới xuất hiện, lấy tên là « Tiếng Hát Quê Hương », ban nầy do Lê Công Hưởng làm trưởng ban, thường xuyên tập hợp ở nhà Lý Mạnh Thường để tập dợt..Tống Châu Thành, Lê Công Hưởng, Nguyễn Đình Nguyên, Nhan Hồng Hà, Lý Cảnh Tiên, anh Trần văn Dõng … đều học chung một lớp và trên mình một lớp. Hôm nay xin viết về bạn Lê Công Hưởng.

Nhà Hưởng ở đường Đống Đa, gần về phía đường Mạc Tữ Hoàng và sau trường Tiểu Học Hà Tiên. Hưởng có người anh trai tên là anh Chung ngày xưa có đi lính Biệt Đông Quân, có một em trai và một em gái tên là Lê Thị Tám.  Mình có hai người bạn cũng đặc biệt, Nguyên thì không cao lắm còn Hưởng thì rất cao,..hai người rất tương phản với nhau về hình dáng bề ngoài. Lúc lập ban nhạc, mỗi người chọn một tên hiệu, Nguyễn Đình Nguyên là « Duyên Đình », Lê Công Hưởng là « Song Nguyên », (mình còn nhớ trước đó bạn Lý Cui chọn tên hiệu là « Hoài Thảo »), Lý Mạnh Thường vì tên đã nghe hay rồi nên giữ tên là « Mạnh Thường », còn mình thì là « Tô Huyền Linh » (tên nầy mình vẫn còn giữ đến bây giờ trong các kênh Youtube của mình, tại sao « Tô Huyền Linh », vì trước đó mình có xem tạp chí « Điện Ảnh » thời xưa, thấy có một đạo diển tên là « Tô Huyền Vân » nên nảy ý ra là « Tô Huyền Linh », tên thì nghe hay nhưng vẫn thường bị trêu chọc là « Tô Cơm Nguội »…!! và sau nầy nhiều người không biết thường viết nhận xét dưới các clips nhạc của Youtube mình là « Cô Tô Huyền Linh »…có lẻ tên giống tên con gái…)…Ban nhạc mới thành lập do Hưởng điều khiển, có quy luật rỏ ràng, mỗi tuần phải tập dợt đàng hoàng không ai được lười biếng bỏ phiên dợt,..Ban nhạc cũng chiêu mộ được một số ca sĩ nữ là học sinh các lớp sau: Dương Hồng Minh (tên hiệu là « Khánh Linh »),..Như Liên,..Tiền Ngọc Dung,…), ngoài ra trong lớp mình còn có Phù Ngọc Anh cũng tham gia (Phù Ngọc Anh nhà đường Tuần Phủ Đạt, tên hiệu tiệm may là Hoa Tân, em gái của anh Tùng Phương, Tùng Trang là các bậc đàn anh một thời nổi tiếng trong làng ca nhạc đất Hà Tiên (thời anh Tùng Phương có anh Hồ Hải đàn rất hay, và có chị Thái Cẩm Hà nhà trước nhà Mạnh Thường, chị Cẩm Hà là một nữ ca sĩ nổi tiếng và cũng là bậc đàn anh, đàn chị đi trước các ban nhạc mình sau nầy, anh Tùng Phương nổi tiếng với bài « Buồn Mà Chi Em »…..)

Hồi đó không có điều kiện thâu cả chương trình nhạc trước và cho phát thanh sau, nên đến mỗi ngày thứ bảy trong tuần là phải kéo nhau cả nhóm lên trụ sở Chi Thông Tin đường Bạch Đằng (phía đầu trên đối diện với trại lính cũ) và đàn, ca trực tiếp tại chổ trong một phòng phát thanh cũng khá nhỏ hẹp. Đầu tiên thì mình đàn một đoạn nhạc không lời và có Mạnh Thường (sau nầy có một giọng nữ thay thế là giọng của chị Hằng con Thầy Giáo Lộc) đọc lời chào mở màn cho chương trình (đại khái còn nhớ là « Sau những ngày hành quân mệt nhọc, xin mời các anh lính chiến….). Tiếp đến thường xuyên là một bài hợp ca (Cho Tôi Được Một Lần, Từng Bước Chân Âm Thầm, Giả Từ Đêm Mưa,…). Sau một thời gian hoạt động, ban nhạc rất được sự ủng hộ của các bạn học sinh và có nảy ra sự viết thơ gởi đến Lê Công Hưởng để yêu cầu nhạc,..và có đọc tên của những người yêu cầu trong lúc giới thiệu tựa bài nhạc,..

Để ủng hộ thiết thực cho ban nhạc, ông Quận Trưởng Hà Tiên có cấp cho ban nhạc mỗi tháng một số tiền nhỏ là 500 đồng (gọi là để uống nước, cà phê,…). Hưởng quản lý số tiền nầy và dĩ nhiên là để tiêu xài chung cho trong ban nhạc. Mục tiêu xài thông dụng nhất là để trả tiền uống cà phê quán Quãng Phát gần nhà mình. Lúc đó cả nhóm rất thường kéo nhau đi uống cà phê, mỗi lần uống xong Hưởng nói với Ông Quãng Phát ghi sổ để đó và cuối tháng lảnh tiền hát ra trả…

Trong thời gian học Trung Học, thường là cuối năm vào dịp trường làm lễ phát thưởng, có văn nghệ hẳn hoi, dĩ nhiên là phần văn nghệ thì do nhóm mình lãnh phần phục vụ. Trong năm đó, trong lúc lễ phát thưởng, có một vở kịch do Hưởng đóng vai chánh. Nội dung của vở kịch ra sao thì mình quên rồi, chỉ nhớ là Hưởng đóng vai một anh chàng học sinh hiền, có yêu một cô bạn gái cùng lứa, nhưng vì có hiềm khích với một nhóm khác (bây giờ gọi là « xã hội đen »…), nên cuối vở kịch thì Hưởng phải bị đâm chết trên sân khấu. Lúc đó sân khấu của buổi lễ phát thưởng làm trong dãy phòng thí nghiệm dưới chân núi Lầu Ba…Để chuẩn bị trước, Hưởng lấy một cái hột gà, soi một lổ nhỏ và rút hết tròng trắng, trong đỏ ra, lấy phẩm (mực) đỏ bơm vào hột gà rỗng đó và Hường cất kỷ trong túi áo. Trong lúc diễn kịch, lúc bị bọn côn đồ đâm Hưởng lấy tay ôm bụng và trong tay đã có hột gà sẳn, và Hưởng bóp mạnh cho hột gà bể ra, phẩm đỏ chảy ra y như là máu chảy ra,…nhưng chưa chịu chết lền, lúc đó theo như màn kịch soạn rồi, Hưởng còn đứng lại, lấy tay ôm bụng đầy máu và ca bài « Tình Yêu Trả lại Trăng Sao » (Thôi hết rồi người đã xa tôi,….chách.. chách .chách chách .chách chách bùm chách bum..vì bài nầy đánh theo điệu Habanera, lúc đó là mình đang đứng trong hậu trường đàn cho Hưởng ca…). Hưởng ca xong hết bài rồi mới chịu ngả xuống chết, lúc đó là màn kịch kết thúc, màn kéo lại….Không biết sau đó Hưởng tính cho cái áo sơ mi như thế nào vì áo đã bị ướt đỏ hết,….

Hà Tiên ngày trước thường có những dịp tiếp đón Tiểu Đoàn 40 chiến tranh chánh trị đến để trình diễn văn nghệ phục vụ đồng bào trong quận. Sân khấu được dựng lên phía khoảng đất trống đối diện với tiệm cơm Xuân Thạnh, kế đồn cảnh sát và song song với dãy tiệm hớt tóc dọc theo mé sông. Vì mình là dân chơi nhạc nên rất thích những dịp như vậy, và vì Hưởng là một đại diện cho làng chơi nhạc Hà Tiên nên cả nhóm bàn là Hưởng phải lên ca trong dịp nầy,…Quyết định xong, tập dợt lai rai trong buổi chiều rồi màn đêm kéo xuống, Tiểu Đoàn 40 chiến tranh chánh trị bắt đầu trình diễn, bọn mình có mặt đầy đủ phía trước sân khấu, trong lòng vừa hăng hái vừa hơi lo…(hồi xưa đi xem văn nghệ ngoài trời ở Hà Tiên thì phải đứng trước sân khấu thôi chớ không có xếp ghế ngồi như trong rạp hát…). Chương trình tiến hành được một lúc, cả bọn di chuyển đến bên hông sân khấu và Hưởng đề nghị với người lính phụ trách điều khiển chương trình là lên ca giúp vui một bài…Bây giờ nghĩ lại không biết tại sao mà hồi đó người ta cũng quá dễ dãi chấp thuận cho Hưởng lên ca liền,…(đúng là chiến tranh tâm lý…). Lập tức Hưởng leo lên sân khấu cầm lấy micro, mình cũng leo tiếp ngay sau đó xin « mượn » cây đàn điện của anh lính nhạc sĩ, rồi đang loay hoay máng dây treo đàn vào cổ thì nhìn lại sau lưng mình đã thấy Nguyễn Anh Tài (Tài bưu điện học lớp mình chuyên phụ trách dàn trống…) đã ngồi vào dàn trống…Tóm lại là chỉ trong vòng 30 giây đồng hồ mà các bạn trẻ Hà Tiên đã chiếm hết các nhạc cụ của ban nhạc Tiểu Đoàn 40 chiến tranh chánh trị…Sau đó người ta giới thiệu tên Song Nguyên, một ca sĩ địa phương sẽ trình bày nhạc phẩm « Nhớ Người Viễn Xứ »…..Đây là bài ruột của Lê Công Hưởng « Dựa đồi thông riêng ai một bóng,… »…Sau khi hát xong, khán giả Hà Tiên vổ tay nhiệt liệt vì thấy ca sĩ địa phương của mình cũng không thua ai,….!!!

Ngay trước mặt hông của bót Cảnh Sát nầy (khu chợ cá Hà Tiên ngày xưa), chỗ có bản đồ đó là nơi ngày xưa có Tiểu Đoàn 40 Chiến Tranh Chánh Trị đến dựng sân khấu trình diễn văn nghệ. Hình: Truman Library do Arthur Z. Gardiner Papers sưu tầm 1961

Trong suốt những năm trung học, mỗi buổi chiều nào mình cũng thường đi chơi với Nguyên, Hưởng..Đến tối khuya sửa soạn chia tay ai về nhà nấy, thường là cả ba đưa Nguyên về tới đầu đường Đống Đa trước, sau đó chia tay với Hưởng để ra về, nhưng khổ nỗi là Hưởng thường lấy một chiếc dép của mình và không chịu trả cho mình mang dép về,…Không có dép thì đâu có về được nên mình phải năn nỉ rất lâu Hưởng mới chịu trả dép,…nhưng chứng nào vẫn tật nấy, sau khi được dép mang vào chân chắc chắn xong, thì mình lại chưa chịu về, chạy ra đứng xa xa bắt đầu chọc ghẹo Hưởng…khiêu khích kêu Hưởng lại đây lấy dép,…nhưng chỉ dám đứng xa xa thôi chớ không dám cho Hưởng lấy được dép một lần nữa, nếu không sẽ không về nhà được…

Suốt những năm trung học trôi qua, thắm thoát đến cuối năm lớp Đệ Nhị (lúc đó mình Đệ Tam), các bạn lớp anh Dõng, Hưởng khăn gói đi Long Xuyên thi Tú Tài một,…Anh nào thi đậu thì tiếp tục qua Rạch Giá hay lên Sài Gòn học tiếp, anh nào không may thì ngưng lại và chuẩn bị chờ nhập ngũ với chức vụ khi ra trường là Trung Sĩ,…Hưởng ở trong trường hợp nầy,…sau đó Hưởng chọn quân chủng « Quân cảnh », Hưởng phục vụ tại Cần Thơ. Đến năm mình sang Rạch Giá học lớp Đệ Nhất, ở trọ nhà người quen phía sau rạp chiếu bóng Châu Văn. Có lúc Hưởng lái xe jeep về Rạch Giá đi công tác và Hưởng ghé lại nhà trọ để thăm mình, Hưởng đậu xe jeep có uy hiệu Quân Cảnh trước nhà, lúc đó chủ nhà trọ có người cháu đi lính Thiết Giáp trốn đơn vị về thăm nhà, anh tên Long, anh Long kể là khi anh vừa đi chơi về tới nhà, mới tới đầu hẻm sắp sửa quẹo vô nhà, anh thấy chiếc xe jeep của Quân Cảnh, anh Long hoảng hồn quay gót trở lại đi tuốt luốt vì tưởng là Quân Cảnh kiếm anh bắt về tội trốn đơn vị về nhà,…sau nầy kể lại cho anh nghe đó là xe jeep của bạn đến thăm mình làm anh tức cười. Chưa hết chuyện, rồi lúc đó Hưởng rủ mình lên xe jeep Hưởng chở đi vài vòng Rạch Giá chơi, mình ngồi với Hưởng phía trước, Hưởng lái xe…chạy một lúc sao thấy ai cũng nhìn mình cả,…sao lạ thế, suy nghĩ ra thì mới hiểu là người ta tưởng mình bị lính Quân Cảnh bắt lên xe chạy về đồn…(vì thời đó xe Quân Cảnh thường đi rảo bắt thanh niên trốn lính hay học sinh tóc dài,…)..Nghĩ ra nguyên cớ tại sao mình bị người ta nhìn nên mình sửa kiểu ngồi lại, gát tay gát chân làm ra vẻ là bạn của Quân Cảnh chớ không phải người bị bắt lên xe chở đi,….

Chưa hết chuyện về Lê Công Hưởng, sau đó mình lên Cần Thơ học Đại Học Sư Phạm, anh Dõng vào học Cao Đẳng Nông Nghiệp trước đó một năm, hai anh em ở chung một nhà trọ trong một con hẻm gần chổ đóng quân của Hưởng. Lúc đó Hưởng vẫn còn làm Quân Cảnh ở Cần Thơ, bạn bè gặp lại mừng quá và tối nào Hưởng cũng về ngủ tại nhà trọ của mình. Nhờ có Hưởng ngủ trong nhà, thường là máng cái nón sắt có Uy Hiệu Quân Cảnh lên tường nhà, nên thỉnh thoảng cũng có vụ lính xét nhà ban đêm, (thời đó thường có lính Quân Cảnh xét nhà ban đêm xem có ai lạ mặt ở không khai báo,…), khi lính vào nhà xét mới thấy nón Quân Cảnh thì thôi, bỏ qua không xét nữa…

Còn một chuyện nữa mới hết, có một chiến dịch hành quân qua đất Kampuchia (bây giờ là Cambodge) do Tướng Ngô Quang Trưởng lảnh đạo, Lê Công Hưởng được phái theo phái đoàn bảo vệ ông Tướng. Hình như là hết mấy tháng mới xong, sau đó Hưởng trở lại đơn vị cũ ở Cần Thơ được lảnh tiền thưởng rất nhiều số tiền là 60.000 đồng (so với lương giáo sư thời đó là khoảng 12.000 đồng/tháng..). Ngày Hưởng lãnh xong tiền, lúc về nhà trọ của mình, Hưởng không nói tiếng nào, thấy có vẻ rất lạ,…Hưởng cứ tới cái bàn rồi móc túi lấy tờ giấy 500 đồng ra để xuống bàn, tới cái ghế cũng móc thêm tờ 500 đồng khác để xuống ghế, cứ thế mà phủ hết bàn, ghế, giường ngủ trong nhà đầy giấy 500 đồng cả,…!! Mình và anh Dõng không hiểu gì cả, sau đó mới biết là Hưởng lảnh được tiền thưởng cho chiến dịch đi Kampuchia…rồi sau đó cả bọn ra ngoài quán Hưởng khao cho một chầu…Vài ngày sau nhân dịp về nghỉ hè và được phép, Hưởng và mình cùng mua vé xe về thăm nhà Hà Tiên. Tới bến xe mới Cẩn Thơ, mua vé xong xuôi, lên xe ngồi, mình ngồi kế Hưởng, ngoài ra còn một ghế trống Hưởng để cái giỏ xách rất nặng vì bên trong chứa nhiều chai rượu Tây quý và đắt tiền Hưởng đã mua trước để đem về cho Ba Hưởng. Có một ông khách muốn ngồi trên ghế có giỏ xách của Hưởng, Hưởng nói ghế nầy tôi đã mua vé rồi,….té ra là vì Hưởng sợ xe chạy dằn bể mấy chai rượu quý đắt tiền nên mua thêm một vé cho chiếc ghế trống để giỏ xách chứa rượu cho êm…

Đến những ngày sau ngày 30/04/1975, lính tráng bắt đầu trở về địa phương sau khi  tan hàng rả ngũ cả mà sao không thấy Hưởng về nhà,…Về sau lâu lắm mới biết Lê Công Hưởng đã hy sinh trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến,…Không ai biết rỏ tin tức cụ thể ra sao,…Nghe kể lại là sau nầy Ba Má Hưởng có lên đến tận chổ để tìm hài cốt, nhờ nhìn ra chiếc răng khểnh mới biết chắc là con mình…Hiện nay bạn Lê Công Hưởng có hình thờ trong chùa Tam Bảo Hà Tiên,..Mình viết những dòng nầy để tưởng nhớ người bạn đã một thời chia sẻ cùng nhau từng nốt nhạc, từng lời ca, từng ly cà phê và từng nỗi vui buồn trong thời đi học cũng như thòi gian ra đời làm lính …Cầu mong bạn Lê Công Hưởng yên nghỉ bình an nơi cỏi vĩnh hằng…….

Paris, ngày 28/112015 Trần Văn Mãnh

TranVanManh_Hippy4Lê Công Hưởng và Trần Văn Mãnh

  Lê Công Hưởng 1972 

LeCongHuong_aLê Công Hưởng thời đi học Trung Học Hà Tiên

LeCongHuong_Viet_Tang_Hinh_ManhLeCongHuong_Viet_Tang_Hinh_Dong_bLưu bút của Lê Công Hưởng sau những tấm ảnh đề tặng bạn

Le_Cong_Huong_QuanCanhLê Công Hưởng khi còn ở Quân Trường Chi Lăng (Châu Đốc)

Lê Công Hưởng trong bộ áo Quân Cảnh (Vũng Tàu)

Lưu bút của Lê Công Hưởng đề tặng mặt sau hình

Le_Cong_HuongLê Công Hưởng trong bộ áo Quân Cảnh

TranVanDong_LeCongHuong_QuanCanh

Trần Văn Dõng và Lê Công Hưởng

LeCongHuong_Viet_Tang_Hinh_Dong    Chữ viết của Lê Công Hưởng tặng hình Trần Văn Dõng

LeCongHuong_Ve_TranvanManhLê Công Hưởng vẻ hình Trần Văn Mãnh (vẻ xong ngày 09/06/1972)

LeCongHuong_Ve_TranVanDongLê Công Hưởng vẻ hình Trần Văn Dõng

LeCongHuong_ChuaTamBaoHình Lê Công Hưởng thờ tại Chùa Tam Bảo Hà Tiên

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Trần Văn Dõng