Giới thiệu Dương Văn Hiến

Dương Văn Hiến

Thầy Cô và các bạn cho phép tôi được dài dòng đôi chút để được biết rỏ về tôi, cũng giống như bài viết  « Tự bạch của Trương thanh Hùng » đã được đăng vào Blog nầy. Vào khoảng năm 1962 tôi từ Hòn Heo, Bãi Ớt lên Hà Tiên, ba tôi là ông Dương Công Huỳnh làm y tá ở bệnh viện Nguyễn Thần Hiến Hà Tiên, lúc đó tôi học lớp nhất với thầy Lê Đức Nguyên (chung với Lý Mạnh Thường).  Vì thi trượt vào lớp Đệ Thất nên tôi học lớp Bán Công chung với Trần Tiên, Tiền Công Thành… Tôi đậu vào lớp Đệ Thất « sau lưng » Trương Thanh Hùng ( Trương Thanh Hào đậu hạng 46/50, Trương Thanh Hùng đậu hạng 47/50 và tôi  Dương Văn Hiến đậu hạng 48/50, còn bạn Trương Minh Huệ đậu hạng 49/50). Không may, học lớp Đệ Thất năm đó (niên khóa 1965-1966) vận đen đến với tôi: ngay cái ngày thi Đệ nhị lục cá nguyệt tôi lại kẹt đi lưới chưa về được nên bỏ cuộc thi, tôi khóc và khóc thật nhiều, năm đó ở lại và học chung lớp với Lê Phước Dương, Trần Tuấn Kiệt…(niên khóa 1966-1967). Hết năm đó tôi vừa lên lớp Đệ Lục đươc 2 tháng thì trong nhà có nhiều chuyện xảy ra, tôi buồn tình bỏ học và đi hoang (đi Phú Quốc làm việc, khi thì đi biển khi thì đi tàu chở hàng hóa lênh đênh trên sông biển cho đến năm 18 tuổi thì trở về Hà Tiên đi lính Địa Phương Quân đóng ở Đá Dưng. Trong khi các bạn ngày xưa đứa có Tú Tài, đứa vào trường Sư Phạm, người nhập ngủ vô Thủ Đức,  người thì còn vui với đèn sách, còn tôi nếu có nhớ về trường về bạn về kỹ niệm học trò thì thật là không có gì để được nhớ và nói đến. Tôi không thể có khung thời thơ mộng nào của tuổi học trò để đóng góp trong Blog của thầy cô và các bạn, chỉ mong thầy cô và các bạn nhận ở tôi đôi dòng tâm sự nầy coi như tôi chia sẽ chút vui buồn về tôi đến thầy cô và các bạn. Vậy xin cám ơn anh Trần Văn Mãnh chủ Blog đã bỏ chút thời gian đọc thư của tôi. Xin kính chúc gia dình anh có được mùa xuân hạnh phúc và dồ dào sức khỏe. 

Tạm bút 12/2016: Dương Văn Hiếu  (ngày xưa tôi tên Dương Văn Hiến còn tên hiện dùng là Dương Văn Hiếu)

Dương Văn Hiếu

Dương Văn Hiến, người bạn khá đặc biệt của tôi (Trương Thanh Hùng)

Trong số bạn bè hồi còn học Đệ Thất, Đệ Lục (1965-1966), có lẽ Dương Văn Hiến là một trong những người bạn đã để lại ấn tượng trong tôi đậm nét nhất, bởi Hiến là học trò học lớp luyện thi vào Đệ Thất của ba tôi. Tôi quen Hiến và chơi thân với Hiến từ lúc đó. Kỷ niệm về Hiến hơi nhiều, xin kể lại các bạn nghe một vài mẫu chuyện vui vui về người bạn khá đặc biệt này.

Chuyện ở Núi Lăng

Tôi không nhớ đó là năm học Đệ Thất hay Đệ Lục, có một giờ trống, tôi cùng Dương Văn Hiến, Trần Phước An, Trương Thanh Hào (anh tôi) lên núi Lăng chơi. Mà hình như thời gian đó học trò hay đi núi Lăng phá phách vào những giờ trống (thầy cô có việc không dạy). Mấy anh em đến gần mộ Mạc Thiên Tích ăn cắp dừa. Trần Phước An là người leo dừa giỏi nên leo lên một cây dừa xiêm không cao lắm. Hiến là dân lao động, tháo vác nên phụ trách chụp dừa không cho rớt xuống đất, bởi nếu dừa rớt xuống đất gây tiếng động thì ông Từ Nguơn nghe lên bắt thì hư bột hư đường hết. Khi An leo lên cây thì Hiến đứng dưới gốc dừa mở nút quần ra tè. Lúc đó, vào ngày thứ hai học trò phải mặc quần trắng, mà quần còn gài nút chứ chưa có « phẹc mơ tuya ». Hiến tè vừa xong, còn đang lui cui gài nút thì ở trên, An hỏi “Rồi chưa?”. Hiến đáp “Rồi!”, An thả trái dừa xuống vừa lúc Hiến ngữa mặt lên, trái dừa rớt ngay miệng của Hiến một cái như trời giáng, cái mỏ lập tức sưng vù lên. Tuy đau, nhưng Hiến cũng ráng chụp thêm mấy trái nữa. Anh em đem dừa đến mộ Mạc Thiên Tích đập lột võ uống. Xong xuôi, Hiến mang cái mỏ sưng vù về trường, vô lớp bị bạn gái Lâm Thị Lan hỏi “Bộ bị vợ khẻ đũa vô mỏ sao mà sưng vù vậy?”. Hiến mắc cỡ không trả lời…!!

Bán cà rem

Tôi thương, quý Hiến cũng vì chuyện này. Nhà tôi nghèo, mà nhà Hiến cũng không khá, hai anh em lãnh cà rem ở hảng nước đá Triều Quang đi bán dạo. Lúc đầu tôi còn ngỡ ngàng nên rao “Ai mua cà rem hôn?”. Hiến dạy tôi: “Mầy phải rao Cà rem đây, chớ ai mà rao như mầy”. Vậy là tôi học được một chiêu. Hôm đó, bán cà rem ở khu nội ô hơi ế, Hiến rũ tôi qua Tô Châu bán. Hai anh em qua đò đi vòng núi Tô Châu rao bán. Khi có người kêu mua, Hiến hay nhường tôi bán trước. Hiến còn hỏi: “Nếu người ta trả giá 3 đồng 5 cây mầy bán không?”. Tôi chưa trả lời thì Hiến nói tiếp: “Mầy bán 4 đồng 5 cây rồi mầy ăn 1 cây, bây giờ mầy bán 3 đồng 5 cây thì coi như mầy ăn 1 cây chớ đâu có gì mà lo”. Vậy là tôi học thêm được một chiêu nữa.

Đi xuồng trên Đông Hồ

Hiến nghỉ học khá sớm, một thời gian rất dài tôi không gặp Hiến. Đến năm 1974 mới gặp lại khi Hiến làm lính đóng trên Đá Dựng. Đến năm 1976, lúc tôi đi dạy học ở Hà Tiên, có lần tôi đến nhà Hiến (ở mé sông gần Cầu Đá), hình như hai anh em có làm vài xị, sau đó Hiến rũ tôi xuống xuồng chèo vào Đông Hồ thả lưới. Hiến chèo chỉ có 1 chèo mà xuồng đi rất nhanh, Hiến giảng cho tôi biết về kỹ thuật chèo xuồng của người dân biển. Khi vào trong Đông Hồ Hiến nói: “Tao chỉ muốn có một chiếc ghe nhỏ, có mui để khi nào trời mưa vô ngồi trong mui nhậu là được rồi”. Vậy mà cho đến bây giờ Hiến không thực hiện được ước muốn đó cho dù điều kiện hiện nay của Hiến không còn nghèo khổ như trước nữa.

Cuộc gặp ở Vàm Rầy và nửa con khô cá bè.

Năm 1977, tôi đi dạy học ở Vàm Rầy (xã Bình Sơn), tình cờ gặp Hiến tại đây, tôi rũ Hiến về chỗ các thầy cô giáo ở để ăn với nhau một buỗi cơm. Hồi đó thầy giáo rất nghèo, khi tôi nói với mấy cô giáo nhà có khách, các cô khá băn khoăn vì bạn của thầy Hùng tới mà không có gì ăn. Khi Hiến ra phía sau đi vệ sinh thì nghe các cô nói với nhau: “Bạn thầy Hùng tới mà thức ăn không còn gì, mình phải đi mua vài cái trứng vịt chiên để đãi khách”. Hiến nghe nói cảm động quá. Khi các cô ra nhà trước để đi mua thức ăn thì Hiến ngăn lại nói: “Mấy cô đi mua thêm thức ăn phải không, thôi, mấy cô đi chi cho mất công, tui còn con khô cá bè, để tui cắt phân nửa chiên ăn là xong chớ gì”. Nói xong, Hiến vội lấy con khô cá bè gói trong tờ giấy nhật trình xuống bếp cắt phân nửa (phần đầu), còn khúc đuôi có dây cột thì gói lại treo lên vách. Hôm ấy mấy thầy cô có bữa ăn cơm với khô cá bè chiên thật ngon. Đến sau này tôi mới biết còn nửa con khô, Hiến xách đi qua Ba Chúc thăm bạn. Thật là cái tình của bạn nghèo cảm động biết bao nhiêu.

Chuyện của Hiến với tôi còn dài, nhưng chỉ kể vài chuyện để Thầy Cô và các bạn nghe cho vui.

Hiện nay Hiến có tên là Dương Văn Hiếu, đang sinh sống ở tiểu bang Floride Mỹ.

Trương Thanh Hùng Ngày 28 tháng 10 năm 2017

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi giữa: Lê Thị Việt Nga, Trần Quý Nương, Trần Quý Nữ)

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi bìa trái: Lê Thị Việt Nga và Trần Quý Nương)

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi bài trái: Lê Phước Dương)

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi ở giữa: Sĩ, Trang Việt Thánh, Huỳnh Ngọc Sơn, Trần Tuấn Kiệt, Lê Phước Dương)

Nhân một chuyến ngao du nước Mỹ, Trương Thanh Hào ghé thăm bạn Dương Văn Hiến tại tiểu bang Floride

Nhân một chuyến ngao du nước Mỹ, Trương Thanh Hào ghé thăm bạn Dương Văn Hiến tại tiểu bang Floride

 

Kể về người bạn ở trời Tây (Lâm Thị Lan)

Nữ kê tác quái,gà mái đá gà cồ.
Đây là 2 nhân vật chính nè các bạn ơi!
Nữ kê đây. Gà cồ đây

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hình trái: « Nữ kê »: Lâm Thị Lan, hình phải: Gà cồ: Dương Văn Hiếu

Sau gần 40 năm gặp lại bạn Dương Văn Hiếu trên Face book. Hiếu hỏi Lâm Lan có còn nhớ lúc còn là học sinh năm học ở lớp Đệ Thất trường Hà Tiên không?

          – Nhớ cái gì bạn Hiếu?

          – Nhớ cái tuổi 13 lắm chiêu, nhiều trò này. Lớn không lớn, mà nhỏ không nhỏ hay trêu hay ghẹo với nhau.

Nữ sinh với chiếc áo dài thướt tha thường hay bị cái anh chàng « lí lắc » này rình cột cái đuôi áo dài. Khi mình phát hiện ra thì anh chàng này mặt phớt tỉnh như không có sự việc gì xẩy ra.

Ấm ức trong bụng không biết làm sao trả đũa cái anh chàng « lí lắc » này. Có một lần Lâm Lan chờ giờ vào lớp khi chàng Hiếu đi qua (vì Hiếu xếp hàng sau Lâm Lan nên phải đi vào sau), Lâm Lan đưa cái chân cho anh chàng này té chảy máu mũi chơi.

Hihihi!

Nghĩ thế thì làm. Khi anh chàng « lí lắc » vừa trờ tới Lan liền đưa chân ra. Úi giời ơi! Sợ quá rút chân về nhanh các bạn ạ (sợ gặp thầy Giám Thị là con chết lớn). Thôi rồi tha cho bạn lần này thôi. Không thì cho bạn nhảy cò cò một phen cho chừa cái tật hay ghẹo bạn gái.

Hihihi! Hihihi!

Cái tuổi 13 lắm chiêu trò.
Nhớ mãi trò vui nghịch ở trường.
Làm cho bạn té chảy mũi chơi.
Hay đùa hay nghịch với bạn gái.
Bây giờ gặp lại bạn ngày xưa.
Hiếu ơi! Lúc đó có gì không?
Không Lan ơi! Làm sao tui té được.
Đến bây giờ kẻ bắc, người nam.
Kể nhau nghe cái tuổi học trò.

Nhờ có Blog THHTX mình nhớ lại cái tuổi con nít có biết bao là kỷ niệm. Đúng là học sinh đứng hàng thứ 3 nhỉ.!!!

Lâm Thị Lan tự thuật (10/2016)

Tái bút: Bài « Tạm bút » của bạn Dương Văn Hiếu và bài « Tự thuật » vui nhộn của Lâm Lan đã được viết lâu rồi (năm 2016), nhưng vì chờ nhiều thông tin bài vở về bạn Dương Văn Hiếu nên hôm nay sẳn có bài của Trương Thanh Hùng kể chuyện về Hiếu ngày xưa nên mình cho vào chung một bộ…

Hình ảnh: Dương Văn Hiếu, Lâm Thị Lan, Trương Thanh Hào

Publicités

Lâm Lan và Phương Nhu trở về thăm quê hương Hà Tiên

Lâm Lan và Phương Nhu trở về thăm quê hương Hà Tiên

Xe chạy bon bon trên con đường trải nhựa, gió mát lồng lộng từ biển thổi vào,  một bên là biển xanh trong vắt, còn một bên là núi trùng trùng điệp điệp môt màu xanh mát. Xe đưa hai chúng tôi về vùng đất Phương Thành.  

Dừng chân trên bến Phương Thành
Thuyền ai thấp thoáng ẩn mờ trong sương
Trở về phố biển thân thương
Xuân vui về đến phố phường thân yêu…

tuong_maccuuTượng ông Mạc Cửu sừng sững ở vùng đất Hà Tiên khi chúng ta sắp vào thị trấn Hà Tiên.

Muốn vào xứ thơ chúng ta phải qua một con cầu đi qua cửa biển Hà Tiên lộng gió.

cau_tochauCầu Tô Châu là cửa ngỏ vào đất Hà Tiên

Bây giờ Lan và Nhu được đi thăm các bạn hiền lớp11/A và cảnh xưa rồi các bạn ui!

Một chuyến du xuân gặp bạn hiền
Trở về quê cũ đất Hà Tiên
Tình nào đẹp mãi tình bằng hữu
Chia sẻ cùng nhau mọi nảo phiền
Gần xa ngăn cách nào đâu xá
Bè bạn cùng nhau kết mọi miền..

Hình ảnh của các bạn lớp 11/A Trung Học Hà Tiên của chúng tôi gặp nhau vào ngày mùng 5 tết 2016.

hopban_11a

Hà Mỹ Oanh, Lâm Xuân Mỹ, Phạm Thúy Phượng, Trần Thị Phương Nhu, Lâm Thi Lan, Trịnh Xuân Tài, Nguyễn Thúy Vân, Nguyễn Ngọc Lê, Trần Thanh Tuyên, Trần Bình Quận

Lan và Nhu đón bình minh ở một thắng cảnh của Hà Tiên, đó là Ao Sen kề bên lăng Mạc Cửu và ngọn núi Lăng.

aosenTrần Thị Phương Nhu trước Ao Sen Hà Tiên

Chiều Lan và Nhu ngắm tượng các nàng Tiên trên bến Trần Hầu. Bên kia sông là núi Tô Châu.

Trăng ơi! Xin chớ đi đâu
Dừng chân ngắm cảnh Tô Châu Tiên về.
Tiên về người ngắm say mê
Cảnh Tiên chợt nhớ mình về Hà Tiên.

cacnangtienCác nàng Tiên của bến Trần Hầu Hà Tiên

Sáng hôm sau Lan và Nhu đi lang thang đường phố dọc theo dòng sông đến đầm Đông Hồ xem cảnh bình minh an lành của xứ thơ.

Trời bao la, biển bao la
Đông Hồ lặng gió hai ta ngắm nhìn
Dang tay ôm ánh bình minh
Mây trời lồng lộng đưa tình nước xanh.

binhminh_donghoBình minh trên Đông Hồ Hà Tiên

Cuối cùng 3 chúng tôi (có thêm bạn Mỹ Oanh đến với Lan, Nhu) dừng chân ở công viên nước khu vui chơi ở Hà Tiên.

phuongnhu_lamlan_myoanhTrần Thị Phương Nhu, Lâm Thị Lan và Hà Mỹ Oanh

Lan Nhu một chuyến mộng mơ
Giờ đây tạm biệt xứ thơ bạn hiền
Xa rồi tiếng nói cô miên
Trở về phố nội niềm riêng mỗi ngày
Mong rằng có dịp trùng lai
Bạn bè xin gởi một bài viết nhanh… !!

                                  Người tường thuật: Trần Thị Phương Nhu

Hình ảnh: Lâm Lan, Trần Thị Phương Nhu, Hà Mỹ Oanh,  Internet

 

Nhớ Trường Trung Học Hà Tiên xưa (Trương Thanh Hùng)

                             NHỚ TRƯỜNG TRUNG HỌC HÀ TIÊN XƯA

Trường Trung học Hà Tiên của chúng ta được thành lập từ khoảng năm 1955-1956, lúc đầu còn mượn cơ sở của trường Tiểu Học, theo thầy Trương Minh Đạt, đến năm 1956 mới bắt đầu xây dựng cơ sở mới gồm 4 phòng học trên đường Mạc Thiên Tích (cổng chính) và phòng thí nghiệm dưới chân Lầu Ba.

DuongThiDiemHa (5)DuongThiPhuongHa (10)

Học trò chụp hình trong sân Trường Trung Học Hà Tiên xưa (giữa hình là « Ao xà lách », phía xa là dảy phòng thí nghiệm, xa hơn là Lầu Ba)

Tôi vào học đệ thất năm 1965, lúc đó trường đã có 6 lớp từ đệ thất đến đệ nhị. Các lớp từ đệ thất đến đệ ngũ học buổi chiều, đệ tứ đến đệ nhị học buổi sáng, học sinh Anh văn và Pháp văn học chung, đến giờ sinh ngữ thì 1 môn phải học tại phòng thí nghiệm (vào buổi chiều nắng rất nóng). Nền nếp này được duy trì cho đến năm học 1970-1971. Nhưng đến năm học 1968-1969, do nhu cầu phát triển, trường có thêm 1 lớp 6 và phân ra 6A (Anh văn), 6P (Pháp văn) mà chưa có cơ sở vật chất nên phải mượn phòng học của trường tiểu học cho 1 lớp 6, đồng thời trường cũng được cất thêm dãy phòng học cặp đường Mạc Thiên Tích. Sau đó tôi đi Rạch Giá học nên không biết phát triển thế nào.

Khoảng cách từ dãy phòng học chính và phòng thí nghiệm khá xa, chính giữa có 1 cái ao nước ngọt được gọi là “Ao xà lách” vì trước đây ao nước này vừa cung cấp nước dùng cho xóm dân dưới chân Lầu Ba, đồng thời cũng là ao nước tưới cho vườn rau xung quanh nên mới có tên là Ao xà lách.

TH_HaTien_1968Thầy Cô giáo và nhân viên Trường Trung Học Hà Tiên xưa

Theo cảm nhận của tôi, trường Trung Học Hà Tiên của chúng ta, sau này thêm từ “Công lập” là một ngôi trường nhỏ êm đềm nằm trong một thị trấn cũng êm đềm, bởi Hà Tiên là nơi “Đất Phật, người hiền”. Bạn học tôi, các lớp đàn anh cũng như những lớp học sau đều hiền lành, dễ thương và rất gắn bó với nhau. Các anh Trần Tấn Công, Trần Văn Danh, Trần Tiên, Nguyễn Ngọc Thanh, Lý Cui, Lý Văn Tấn, Huỳnh Văn Năm. . . học chung với anh Trương Thái Minh của tôi đều rất dễ thương và gần gũi. Đặc biệt có anh Trần Tấn Công hay chở tôi trên chiếc xe đạp của anh đi rong trong thị trấn. Khoảng năm các anh học đệ tứ làm bích báo, tôi rất thích và học theo làm cho lớp mình. Trong lớp tôi có Trần Tuấn Anh (ở nhà tên Quới), anh của Trần Yến Phượng vẽ khá hay, hai anh em tôi cũng ra sức “o” cho tờ bích báo của lớp mình. Còn lớp sau cũng có bích báo đăng thơ của Quách Ngọc Điền mà tôi rất phục. Thú thật, còn với anh Mãnh thì tôi chỉ ngưỡng mộ từ xa mà thôi chứ ít gần.

TranVanManh_Hippy10TranVanManh_Hippy7

Phải: Gốc cây Bàng trước sân Trường Trung Học Hà Tiên xưa. Trái: Ao xà lách và trại lính bên hông Trường.

Tuy nhiên, “Nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò”, hình như anh em chúng ta phá phách cũng không ít, mà chủ yếu là lên Núi Lăng giởn hớt, bẻ dừa, xoài, mít ăn. . . Ông Từ Nguơn hình như cũng dung túng cho sự phá phách đó. Có lần ông nói đại khái: « Tụi bây bẻ mít rồi dấu, tới khi mít chín thơm thì tao nghe mùi ra đem về, bắt chi mất công ». Mà thật như vậy.

TVM_ClasseTrái: Học trò chụp hình trước sân ngay tại cột cờ nhà Trường (Trần Tấn Công ở hàng trên bên trái)

Có lần tôi theo đàn anh lên Núi Lăng chơi trò rượt bắt rồi đến vườn xoài phía sau mộ Mạc Cửu hái trộm khá nhiều mang đến dưới gốc cây đa trước chùa Lò Gạch ăn. Đổ mồ hôi, khát nước, cắn miếng xoài thanh ca chua nó ngon ngọt làm sao. Tôi ăn hết 2 trái. Nhưng rồi nó ê răng, mấy ngày sau ăn cơm cũng còn bị ê. Tởn luôn.

Đến năm học đệ ngũ, lớp lớn nhất của buổi chiều, lại thêm tâm, sinh lý thay đổi nên hầu hết các bạn đệ ngũ đều có chút tự hào là lớp đàn anh nên có phần “lên mặt”, quậy nhiều hơn một chút. Nhiều bạn “có bồ” làm tôi cũng bắt chước, nhưng vì không có duyên nên sớm bị bỏ rơi !!!

Tôi nhớ năm này trường tổ chức cắm trại bên Thất Cao Đài với nhiều sinh hoạt rất vui. Lại có một lần tàu hải quân (hình như số hiệu HQ607) chở học sinh ra Hòn Nghệ tắm biển, chui vào hang đầu hòn rồi ăn tôm nhúng nước dừa tươi rất ngon. Khi về hầu hết anh em bị say sóng ói tùm lum, vào cả phòng hạm trưởng nằm la liệt.

P1190191 P1190192Một vài kỷ niệm nhỏ với trường Trung Học Hà Tiên xưa viết ra để Thầy Cô và các bạn đọc cho vui. Hẹn sẽ viết tiếp nếu các bạn không chê và anh Mãnh cho phép.

                                                                          TruongThanhHung

Giá Khê Trương Thanh Hùng 

(Sài Gòn 24-1-2016)                     



Thư tình toán học (Trần Văn Mãnh)

Thầy Cô và các bạn thân mến, chắc Thầy Cô và các bạn lại tự hỏi cái anh chàng Trần Văn Mãnh nầy lại lẩm cẩm điều gì nữa đây ?? Vì người ta nói « thơ tình » chứ ai lại nói « thư tình »…Không phải như vậy đâu Thầy Cô và các bạn ơi…Quả đúng là chữ « Thư tình » vì mình muốn kể cho Thầy Cô và các bạn nghe về những lá thư tình thời học sinh…chớ không phải nói đến các bài thơ tình yêu về toán học như thí dụ sau:

Là giao điểm hai tâm hồn đối xứng
Là tương giao hay đồ thị hai chiều,
Ai là người định nghĩa nổi tình yêu,
Đầy tạp số tôi học hoài không hiểu

Nhưng mà phải hỏi tiếp là tại sao đã là « thư tình » lại còn thêm hai chữ « toán học » để thành cái tựa bài là « Thư tình toán học »,….Vậy nó mới là bí ẩn đấy Thầy Cô và các bạn ạ,…thôi không dám dài dòng nữa, mình xin vô bài để Thầy Cô và các bạn hiểu rỏ mọi chuyện nhé,..

Ở vùng đất Hà Tiên, thời lúc mình mới vào Trung Học (khoảng Đệ Lục rồi…1965-1966), tính theo đường Lam Sơn đi thẳng lên hoài thì sẽ đụng một con đường mà quẹo bên trái là đường đi Mũi Nai, còn quẹo bên phải là đi về hướng Ao Sen Lăng Mạc Cữu. Gần dảy nhà phía bên đó, có một nhà  có rất nhiều bạn học Trường Trung Học Hà Tiên. Nhà nầy có lẻ là cũng gần nhà chị Thái Cẩm Hà, và nhà Tăng Thu Hồng,…Trong gia đình nầy, người cha, chủ nhà tên là Ngữ, người miền Bắc, nhà theo Đạo Thiên Chúa chính cống, tuần nào cả nhà cũng đi nhà thờ, rất là ngoan đạo…các con của bác Ngữ là: chị Thu (học chung lớp với chị Hoa Nguyễn và chị Huỳnh Thị Kim), chị Thu học rất giỏi, học nỗi tiếng ở Hà Tiên lúc đó,..Chị Kim nhà mình thường nói: « Thu chính là một quyển tự điển sống » vì hỏi gì chị Thu đều trả lời ngay được cả không cần phải tra cứu tư liệu,..Sau nầy chị Thu học xong bậc Trung Học là một trong những học sinh Hà Tiên đầu tiên vào trường Cao Đẳng Nông Nghiệp Cần Thơ (vài năm sau có thêm một học sinh nữa là anh Trần Văn Dõng cũng vào Cao Đẳng Nông Nghiệp Cần Thơ). Các người con tiếp theo trong gia đình bác Ngữ là anh Tân học chung lớp với anh Dõng (lúc đó lớp anh Dõng có hai Tân: Tân em của Thiên nhà đường Lam Sơn tiệm may Thiên Tân và Tân con bác Ngữ trong chuyện kể nầy). Tân có người em gái tên là Thủy, và Thủy cũng chính là đối tượng mà mình muốn kể ra trong bài viết nầy,..

Dáng Thủy thon thon, hơi cao nhưng không cao lắm,…tóc dài, khuôn mặt trái xoan,…tóm lại là Thủy có đầy đủ những tính chất khiến cho có vài chàng trai nam sinh Trung Học Hà Tiên xưa không thể không chú ý,…Một trong những chàng trai « dại gái » đó chính là mình,….Lúc đó mình cũng nhận thấy Thủy có một cái gì đó hơi « liêu trai »,…Bây giờ thì mình không nhớ rỏ nhưng hình như là Thủy học chung lớp với Như Liên, Điệp, Phước Dương,…và mình quen với Thủy không khó lắm. Nhiều lần mình cũng có nói chuyện với Thủy…Đôi lúc mình cũng lội bộ đi ngang qua nhà Thủy cũng chỉ để nhìn vu vơ…chứ không dám vào nhà vì Ba của Thủy rất khó,…Khổ nỗi là trên đường đi gần đến nhà của Thủy, có một đàn ngổng, và các con ngổng nầy có cổ rất dài, mỗi lần mình đi ngang qua, chúng nó ùa theo dưới gót chân của mình, cổ thì vươn dài ra rồi lại kêu la um sùm làm mình rất sợ (sợ ngổng cắn chân,….!!..)..mà nếu mình muốn chạy nhanh cho thoát thì chúng nó lại rượt theo nữa,..vì thế mình rất ngán mấy con ngổng nầy nhưng vì có một cái gì đó rất mạnh trong lòng mình nên cũng thắng nỗi cơn sợ ngổng nầy…

 Thời gian êm đềm trôi qua, năm học vẫn chưa chấm dứt, có một hôm Thủy đưa cho mình một phong thư…..làm mình rất ngạc nhiên, tuy ngạc nhiên nhưng rất lấy làm thích thú, rất vui trong bụng,..lại thấy phong thư hơi dầy dầy, mình mở cờ trong bụng nghĩ là chắc Thủy biểu lộ gì đây trong những trang thư bên trong phong bì nầy…Lòng vui lâng lâng, bước rảo nhanh về nhà leo luôn một mạch lên căn gác phòng học của mình (lúc đó Bà Ngoại của mình có mướn người ta đóng cho một cái bàn học có hai ngăn cho hai anh em mình, mỗi ngăn có nấp đậy và có ngăn hộc chứa sách vở, dụng cụ bút viết rất tiện nghi, bàn học nầy đem lên gác chổ hai anh em mình thường ngày học bài, làm bài rất yên tỉnh…).  Lên đến gác nhà, tay cũng hơi run mở phong bì ra tưởng tượng là sẽ bắt gặp một vài chữ êm dịu gì trong đó, nhưng vừa mới thấy hai ba tờ giấy kiểu giấy vở học trò, có lằn kẻ chớ không phải kiểu giấy mỏng viết thư, và lại sao thấy vài hình ảnh đường tròn, đường thẳng, vài chữ A,B,C,…nhìn kỷ lại chính là hai ba cái đề toán hình học trong đó, có đề bài và có vẻ hình  nữa,….Lúc đó mình mới hiểu ra là Thủy gởi thư muốn nhờ mình giải dùm hai ba bài toán hình học, bài tập về nhà làm của lớp Thủy,…Đọc kỹ hết các trang giấy từ đâu đến cuối, không thấy một chữ nào là yêu thương, mà chỉ có đề toán hình học và tổ sư là ông Euclide mà thôi,….Thôi cũng không sao, điều thiết yếu là Thủy cũng có chú ý đến mình nên muốn nhờ giải toán dùm, tưởng gì khó chứ giải toán là mình làm được ngay không khó khăn gì cả,..Chớ nếu nhờ mình « giải rối tơ lòng » thì chắc không biết làm sao,….

DeToanHinhHocRốt cuộc đọc hết vài trang giấy cho đến chữ cuối cùng thì cũng hoàn toàn là « Thư tình toán học »,….không có gì khác trong đó,…thôi thì mình lấy giấy nảo ra, vẻ hình, suy nghĩ, tìm định lý, luận đề để chứng mình mấy bài toán nầy,…Giải xong  cả mấy bài toán, viết lại sạch sẽ qua giấy mới, trình bày lý luận rỏ ràng cho Thủy về đọc sẽ hiểu bài, và cuối cùng mình cũng thừa lúc giấy còn dư vài hàng, nên viết vài câu gợi ý, hoàn toàn lạc đề toán học,…không biết Thủy đọc có tán thành hay không ??…!!

TranVanManh_Hippy9

Ngọn núi chắn ngang đường Lam Sơn, bên trái là đường ra Mũi Nai, bên phải là đường qua Núi Lăng (TVM thời học sinh…Hà Tiên)

Thời gian lặng lẻ trôi qua, năm học cũng chấm dứt, mình cũng không nhớ rỏ kết cuộc cái kiếp giải toán nó kéo dài đến đâu và đoạn cuối như thế nào, nhưng sau một thời gian sau đó, mình nhớ là cũng còn giải thêm vài lá « thư tình toán học » nữa rồi tự nhiên không biết sao mình hết liên lạc với Thủy nữa, phần thì phải lo học vì gần tới những năm thi Tú Tài, phần thì hình như nhà Thủy cũng dời đi đâu đó, không biết vì lý do gì mà chuyện liên lạc cũng từ từ chấm dứt,…Đến ngày mình rời Trường Trung Học Hà Tiên sang Rạch Giá học Trường Nguyễn Trung Trực thì hoàn toàn mất hết tin tức gia đình của Thủy. Rồi sau những năm ra trường đi dạy học, cũng không tìm hiểu xem nhà Thủy có còn trên đường qua núi Lăng ở Hà Tiên không, rồi đến những năm sau 1975, thì hình như gia đình Thủy đã đí ra nước ngoài,..hoàn toàn mất hẳn tin tức,..Đó là một trong những chuyện thời học sinh, tuy còn thơ ngây, khờ khạo, nhưng con tim cũng có chút gì xao xuyến khi nhìn một người con gái trạc lứa tuổi của mình và có một vài nét trong vóc dáng mà mình thích thích,..Để rồi cũng không đi đến một kết thúc nào cụ thể, nhưng mình vẫn thích như vậy hơn để cho có nhiều kỷ niệm trong cuộc đời học sinh,….

                                                                                          Trần Văn Mãnh

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh

Tái bút: các bạn xem bài viết và đã bổ sung những chi tiết như sau: Tân con Bác Ngữ tên là Nguyễn Văn Tân, Tân ở tiệm may Thiên Tân tên là Lý Kiến Tân. Gia đình Bác Ngữ hiên định cư ở nước Mỹ (San José, Caliornia), Lý Kiến Tân có một thời gian mở quán cơm ở Hà Tiên, mình về Hà Tiên lần nào cũng ghé quán ăn cơm, hiện tại Lý Kiến Tân đã được bảo lảnh sang nước Mỹ đinh cư. Còn Nguyễn Thị Thủy trong chuyện thì lúc xưa học sau mình 3 lớp, cùng lớp với Huỳnh Thi Sáu, Trần Mỹ Hạnh, Dương Thị Phương Hà, Thủy đã vắng số, mất lúc còn ở Sài Gòn khá lâu rồi…!!

Đêm mưa Cali ngồi nhớ kỷ niệm Hà Tiên (Phương Hà)

DuongThiPhuongHa (3)Đọc bài viết của anh Trương Thanh Hùng, ký ức tuổi thơ sống lại trong tôi theo từng chữ ,từng câu văn của anh.
Xa quê hương đã lâu, những con đường Hà Tiên như đường Hàng Dương, đường Hàng Dừa, đường lên Lầu Ba, xóm củi, xóm đạo, xóm Cầu Câu. v ..v tôi đã quên mất rồi.
Rồi những món ăn đặc sản Hà Tiên như Bún Nhâm, Bún nước Kèn, chè Hột Me từ từ hiện về trong tôi.
Đúng là một nhà văn, lối hành văn và cách diễn tả tâm tư tình cảm của anh, tuy ngắn gọn nhưng thật súc tích. Với tuổi đời chồng chất, trí nhớ của anh, anh Dõng, anh Mãnh, anh Dương thật tuyệt vời, chứng tỏ quê hương và tuổi thơ đã in đậm dấu ấn trong tiềm thức của các anh.
Hà Tiên rất nhỏ bé, đa số tuổi thơ của các học sinh đều tương tự nhau. Đọc những kỷ niệm của anh và anh Mãnh, tôi thấy hình ảnh của mình trong đó.
Những ngày nghỉ học chúng tôi thường ra Đài Kỷ Niệm câu cá, gần cầu tiêu công cộng có rất nhiều cá chốt nhưng câu về không ai dám ăn!.
Ra bải biển Mũi Nai, vừa tắm vừa bắt sò, ốc và vớt rau câu biển về nấu sương sa.
Theo các bạn trai và gái (lúc học tiểu học) lên núi Lăng nhổ trộm khoai mì, rồi lấy củi rừng nhóm lữa, luộc khoai, chấm muối ớt ăn. Ăn lén, ăn lút vậy mà thấy ngon ơi là ngon.

DuongThiPhuongHa (1)Bây giờ nghĩ lại thật tức cười, đi nhổ trộm khoai mì sợ người ta bắt gặp là no đòn với cha mẹ, may là lúc đó trái tim còn tốt, chớ bây giờ là đứng tim mà chết rồi.
Nhớ những buổi chiều chạy xe đạp vòng vòng qua những con đường Hàng Dừa, Hàng Dương thật thơ mộng, nhất là lúc chạy ngang cây dừa Ba Ngọn, kế bên nhà xác của Nhà thương Hà Tiên, thì phải lấy hết sức, đạp thật nhanh, tim đập mạnh vì sợ bị ma rượt (theo những lời kể của các anh chị lớn hơn, là ở đó có rất nhiều ma). Ban đêm không bao giờ tôi dám đi ngang qua nơi đó, vì sợ ma dụ cho ăn đất sét, mà tưởng là được ăn bánh.
Đêm nay ngoài trời mưa thật lớn kéo theo cái giá rét của mùa đông nơi xứ người, ngồi viết những dòng nầy gởi về Trung học Hà Tiên xưa mà cảm thấy thật ấm áp trong lòng.

Ôi! Quê hương nhỏ bé của tôi, miền đất tận cùng của nước Việt Nam. Dù đã trải qua bao thăng trầm của cuộc sống nơi xứ người, nó vẫn mãi mãi sống trong lòng tôi cho đến hết cuộc đời.
                              California January-06-2016  (Dương Thị Phương Hà)

Ảnh trên: Phương Hà, phía sau là Thạch Động; ảnh dưới: Phương Hà chụp tại sân trường Trung Học Hà Tiên, phía sau là Lầu Ba

 

Hình ảnh: Dương Thị Phương Hà

Đóng góp của bạn Trương Thanh Hùng

Thầy Cô và các bạn thân mến, Trương Thanh Hùng là một học sinh kỳ cựu của Trường Trung Học Hà Tiên chúng ta ngày xưa,..Hùng là em của bạn Trương Thanh Hào và bạn Trương Thái Minh (Minh là bạn học thân của Trần Văn Mãnh suốt những năm Trung Học Hà Tiên và cả năm Đệ Nhất Nguyễn Trung Trực Rạch Giá nữa). Bạn Hùng đã theo dỏi và đọc rất thường xuyên những bài viết xuất hiện trên trang Blog THHTX của chúng ta. Chẳng những thế mà bạn Hùng còn thả bút viết rất nhiều nhận xét cho từng bài, các nhận xét của bạn Hùng chủ yếu là nhắc lại chuyện vui ngày xưa còn đi học, chuyện Thầy trò, trường lớp,…Rất tiếc nếu mình để các lời viết nhận xét nầy dưới dạng « comments » vì có một số bạn sẽ không để ý và không có dịp đọc qua. Vì vậy hôm nay mình gom góp lại và sắp xếp thành một bài viết theo nhiều chủ đề rất phong phú, xin mời Thầy Cô và các bạn xem qua nhé, nhân đây mình cũng xin cám ơn bạn Hùng rất nhiều và mong rằng bạn sẽ tiếp tục theo dỏi bài mới trên Blog và đóng góp cho trang Blog của chúng ta thêm phong phú nhé,.. (TVM)

 15 décembre 2015 à 22 h 44 min, Trương Thanh Hùng:

1/ Một vài ấn tượng đối với Thầy Trương Minh Hiển

Hình như tất cả các thầy cô đã dạy tôi từ Đệ Thất đến Đệ Nhị (năm 1970 đã gọi là lớp 11) ở Trung học Hà Tiên đều để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp, trong đó, thầy Trương Minh Hiển là người đã đem lại cho tôi lòng yêu văn chương để tôi theo nghiệp viết lách đến ngày hôm nay.
Tôi nhớ năm học lớp Đệ Tứ, Thầy đọc bài thơ « Chơi động Hương Sơn » của Chu Mạnh Trinh cho cả lớp cùng nghe. Thầy đọc một hơi, gần như « không lấy hơi tiếp », giọng đọc lôi cuốn lạ lùng làm cho tôi say mê và sau này đi theo cái nghiệp văn chương. Hết sức cám ơn Thầy.
Lại còn có một chuyện. Không biết năm đó tôi mắc lỗi gì mà Thầy bắt tôi lên văn phòng đánh cho mấy roi. Một việc làm mà hình như bất cứ thầy cô nào cũng không làm khi dạy trung học.

Tuy bị Thầy đánh, nhưng tôi lại càng yêu Thầy hơn.
Có lần, lúc tôi đang học ở trường Sư phạm Vĩnh Long, Thầy cùng anh Trần Văn Dõng sang thăm, Thầy cho tiền bảo anh Dõng cùng tôi đi chơi. Anh Dõng và tôi đến bắc Mỹ Thuận uống nước. Đó cũng là một kỷ niệm đẹp.
Sau này, tôi cùng một số bạn bè tiếp Thầy cùng cô Loan tại cơ quan Ban Tuyên Giáo huyện Hà Tiên. Buổi gặp mặt hết sức vui vẻ. Tôi tin là Thầy cùng các bạn khó quên.
Khi Thầy viết và xuất bản quyển tiểu thuyết « Thành phố bị chôn vùi 15 thế kỷ », Thầy có đến nhà tôi ở Rạch Giá ngủ 1 đêm.

Còn nhiều chTruongMinhHienuyện khác nữa, khi có dịp sẽ nhắc lại để các anh chị và bè bạn nghe chơi.      (Trương Thanh Hùng)

HoangDucTrung_TruongThanhHung Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTHình trên: Trương Thanh Hùng (bên phải); hình dưới: Trương Thanh Hùng (bìa trái)

Sach_TMHBìa quyển sách tiểu thuyết do Thầy Hiển viết.

 

27 décembre 2015 à 22 h 09 min, Trương Thanh Hùng:

2/ Trường Trung Học Hà Tiên

Trường Trung học Hà Tiên của chúng ta có lịch sử khá hay và đẹp. Trường được thành lập vào sau năm 1954, lúc đó còn mượn tạm cơ sở của trường tiểu học (Trường Nam), một trong những người Thầy đầu tiên là thầy Trương Minh Đạt (em song sinh của thầy Trương Minh Hiển), lớp học trò đầu tiên có Trần Phình Chu, Lâm Thị Ánh Tuyết (Cả hai người này sau đều tham gia nghề giáo). Đặc biệt có nhà văn Doãn Quốc Sĩ từng làm hiệu trưởng của trường (Doãn Quốc Sĩ có xuất bản cuốn « Vào Thiền » rất hay). Tôi sẽ cố gắng sưu tầm về lịch sử của Trường để chúng ta cùng tham khảo
Trương Thanh Hùng.

TruongMinhDat_Manh_LangMacCuu_1994Thầy Trương Minh Đạt và Trần Văn Mãnh năm 1994

27 décembre 2015 à 0 h 08 min, Trương Thanh Hùng:

3/ Kỷ niệm với Thầy Nguyễn Hồng Ẩn

Trong đời học sinh, hình như thầy cô nào cũng để lại những ấn tượng đẹp trong tôi, nhưng có thầy ghi dấu ấn đậm đà hơn, trong những vị đó, tôi luôn nhớ đến thầy Nguyễn Hồng Ẩn.
Năm học 1969-1970, tôi đang học lớp Đệ Tam (Năm này đổi cách gọi lại là lớp 10). Từ năm Đệ Thất, tôi là một học sinh được vinh dự đứng trong tốp 10 từ dưới đếm lên. Nhưng không hiểu sao, năm Đệ Tam, trong môn Lý-Hóa do Thầy Ẩn dạy tôi lại được số điểm cao nhất trong kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt. Từ đó tôi học khá lên và thi đậu tú tài 1.
Năm 1972, tôi vào học trường Sư phạm Vĩnh Long, lúc này Thầy Ẩn về dạy tại trường Phan Thanh Giản (Cần Thơ).
Một hôm, tôi đang ở nội trú, Thầy Ẩn vào tìm tôi, hình như Thầy biết tôi học Sư phạm Vĩnh Long là do chị Nguyễn Ngọc Lan và chị Hứa Nguyệt Quang lúc ấy học khóa 10, trên tôi 1 khóa cho Thầy biết, Thầy gọi ra quán nước, tôi còn nhớ hôm ấy tôi uống một ly sữa đậu nành. Thầy bảo tôi về dạy kèm toán-lý-hóa cho hai đứa em vợ của Thầy là Nguyễn Hồng Tuấn và Nguyễn Hồng Châu. Cũng năm này, Thầy được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường Bình Minh.
Tôi hết sức bất ngờ và cảm động vì một người Thầy mà lại vào tận nội trú để tìm một đứa học trò tạm gọi là vô danh tiểu tốt lúc bấy giờ. Tình của tôi đối với Thầy càng đậm thêm.
Sau này, tôi có liên lạc với Thầy qua văn chương. Hình như Thầy vẫn còn dành cho tôi tình cảm của năm xưa.
Trên trang Web này, tôi xin cám ơn Thầy Nguyễn Hồng Ẩn vì những gì Thầy đã làm cho tôi để tôi vững bước vào đời.
Cũng cám ơn anh Mãnh đã lập trang Web này để những người đã từng sống dưới mái trường Trung học Hà Tiên xưa có dịp ôn lại những kỷ niệm đẹp, êm đềm
                                                                           Trương Thanh Hùng.

NguyenHongAn_Toronto_1987Thầy Nguyễn Hồng Ẩn chụp tại Toronto (Canada) 1987

 1 janvier 2016 à 0 h 25 min, Trương Thanh Hùng:

4/ Núi Lăng

Trong số học sinh Trung học Hà Tiên xưa, ít có người nào không một lần lên Núi Lăng cùng bè bạn vui chơi. Tôi cũng vậy, nhất là vào những năm học Đệ Tứ đến lớp 11.
Năm học Đệ Tam, vào những giờ trống (Thầy cô bận việc cho nghỉ), anh em chúng tôi hay rủ nhau lên Núi Lăng phá phách. Trong lớp có Mong Đức Hưng ra vẻ là người sành điệu, rủ nhau đến quán của gia đình Thái Thanh Niên ở đầu đường vào chùa Lò Gạch (ngang nhà thờ) mua 1 xị rượu trắng pha với 1 chai nước cam rồi mang lên núi, thường đến ngồi ở mộ Mạc Thiên Tích, mỗi đứa uống vài hớp rồi trở về trường học tiếp. Tôi thường nói với bạn bè rằng tôi biết uống rượu từ năm 1970 là vậy.
Năm học Đệ Tứ, lúc Thầy Hậu, Thầy Chiếu, Cô Hoa về dạy, anh em cũng hay lên Núi Lăng chơi trò « Cầu cơ ». Tôi nhớ hình như Hà Quốc Hưng học sau tôi 1 lớp có 1 cây cơ hình trái tim đàng hoàng, rất láng nói rằng lấy ván hòm (cải táng) làm nên rất linh.
Trước đó, hình như lúc tôi đang học đệ lục, đệ ngũ thì phải, có một lần tôi cùng Trần Phước An (con ông Yết Ma, nhà ở chùa Phù Dung) cùng Dương Văn Hiến lên núi ăn cắp dừa. Tôi là đứa vụng về nên chỉ theo chầu rìa. Trần Phước An leo lên cây dừa ở gần mộ Mạc Thiên Tích bẻ, Hiến đứng ở dưới chụp vì sợ có tiếng động ông Từ Nguơn ra bắt. Hiến đứng dưới gốc dừa tè còn đang gài nút quần (lúc đó còn mặc quần khá chật, lại gài nút chứ chưa xài phẹcmơtuy). Ở trên An hỏi « Rồi chưa? », Hiến trả lời « Rồi » ngửa mặt lên mà tay còn gài nút quần, An thả trái dừa xuống ngay mặt Hiến. Môi Hiến sưng vù lên nhưng cũng ráng chụp thêm hai trái, rồi ba đứa đến mộ Mạc Thiên Tích đập, xé vỏ dừa, đập gáo uống nước. Hiến bây giờ ở Mỹ, còn An thì vẫn ở nhà cũ gần chùa Phù Dung.
Hơn 45 năm đã qua, nhưng những kỷ niệm ấy vẫn còn mãi trong tôi.  (Trương Thanh Hùng)

                        HaTien_LangMacCuu_1994_h             Cảnh Núi Lăng và những cây dừa nhiều trái hấp dẩn cho nhóm học sinh nghỉ học đến hái trộm,…             

Hình ảnh: Trần văn Mãnh, Trần văn Dõng, Hoàng Thị Minh Liên, Nguyễn Hồng Ẩn

Thầy Nguyễn Phúc Hậu

Thầy Nguyễn Phúc Hậu bắt đầu giảng dạy Trường Trung Học Hà Tiên từ tháng 9/1968 đến hết niên khóa 1970-1971. Năm 1972 thầy rời Hà Tiên đề về dạy trường nữ Trung Học Đoàn Thị Điểm Cần Thơ. Tuy thời gian ngắn ngủi nhưng Hà Tiên đã cho thầy nhiều kỷ niệm đẹp không phai mờ qua năm tháng .

NguyenPhucHau_HT1 Hình Thầy Nguyễn Phúc Hậu (hình có chấm đỏ) và học trò trong niên khóa 1970-1971 lớp 11A NguyenPhucHau_HT2Hình Thầy Nguyễn Phúc Hậu (hình có chấm đỏ) và học trò trong niên khóa 1970-1971 lớp 11A

 Thầy Nguyễn Phúc Hậu có làm bài thơ   » TRĂNG SÁNG PHƯƠNG THÀNH  » để ghi dấu kỷ niệm khó quên khi thầy mới chân ướt chân ráo đến Hà Tiên và bài « HÀ TIÊN TRONG MƠ  » để bộc bạch niềm luyến tiếc nhớ nhung khi xa đất Phuơng Thành. Đó là những hình ảnh của Hà Tiên 50 về trước , bây giờ không còn nữa.

TRĂNG SÁNG PHƯƠNG THÀNH
 
Trăng thanh soi chiếu chốn từng không,
Gió nhẹ hây hây mát cõi lòng.
Hòn Ngọc bỗng trầm gieo đáy nước,
Cá bầy hoan hỉ đớp trên sông.
Êm vang tiếng địch làm vương vấn,
Nhẹ trút cơn sầu thỏa đợi trông.
Viễn khách có ai về bến cũ,
Phương Thành xin gởi trọn thương mong.

Nguyễn Phúc Hậu.
Ottawa 18.03.2015
( Viết lại từ bài Phương Thành Lạc Bích, sáng tác tháng 10/1969 để
ghi lại những kỷ niệm vui buồn ở Hà Tiên)
    .

HÀ TIÊN TRONG MƠ

Trong mơ trở lại chốn Hà Tiên
Lòng muốn đi thăm khắp mọi miền
Tôi ghé bãi Nam(1) vùng sóng lặn
Hòn Heo, Bãi Ớt ngắm trăng lên.

Rồi tôi lại đến chốn Lư Khê(2)
Rạch Vượt là đây cá hội về
Đồi núi lô nhô, dòng nước bạc,
Thuyền câu san sát bến sông quê.

Rời bến Lư Khê một chiều êm
Đông Hồ(3) soi chiếu ánh trăng đêm
Thuyền trăng chở khách vào đêm mộng,
Rượu ấm tình nồng lai láng thêm.

Tôi đến Pháo Đài ngắm cảnh đêm
Đảo vàng(4) ngăn sóng vỗ triền miên
Điếu Đình(11), bến nước thuyền câu đỗ,
Nhìn ánh trăng vàng ngở cảnh tiên.

Tôi đến Mũi Nai(5) ngày nắng lên,
Gió xuân lay nhẹ khóm dừa xanh
Nước trong, cát trắng lòng hưng phấn,
Kẻ tắm người đùa trên sóng nhanh.

Thạch Động(6) một chiều tôi đến thăm,
Đứng nhìn bao quát cảnh chung quanh
Châu Nham(7) thắp thoáng chim về tổ,
Tiêu Tự(8), Giang Thành(9) trong nắng hanh.
 .
Bình San(10) trở lại chốn thân thương,
Đồi núi xanh lơ dưới nắng sương
Hùng vĩ lưng đồi lăng Mạc Cửu,
Dập dìu du khách đến dâng hương.
.
Chợt nhớ năm xưa cũng dạo nầy,
Bạn bè tảo mộ ở nơi đây,
Cùng đi hái quả sơn trà mộng,
Nhặt cánh lan rừng dạ ngất ngây.
 .
Từ dạo chia tay người mỗi nơi,
Thiều quang nhuộm bạc tóc, da mồi.
Người xưa cảnh cũ nào đâu thấy,
Trăng chốn Đông Hồ vẫn mãi soi?
Nguyễn Phúc Hậu.
Ottawa 29.03.2015
Chú thích:
(1) Bãi Nam: Nam Phố trừng ba
(2) Lư Khê: Lư Khê ngư bạc
(3) Đông Hồ: Đông Hồ ấn nguyệt
(4) Đảo vàng: Kim Dự lan đào
(5) Mũi Nai: Lộc trĩ thôn cư
(6) Thạch Động: Thạch Động thôn vân
(7) Châu Nham: Châu Nham lạc lộ, núi Đá Dựng
(8) Tiêu Tự: Tiêu Tự thần chung, chùa Tam Bảo
(9) Giang Thành: Giang Thành dạ cổ, lũy Giang Thành
(10) Bình San: Bình San điệp thúy, núi Lăng
(11) Điếu Đình: Mái đình, nơi du khách đến câu cá, thưởng trăng và ngâm vịnh, xây cất từ đời Mạc Thiên Tích.

Các cảnh từ 1 đến 10 gọi là Hà Tiên Thập Cảnh, vẫn còn trong ký ức của tôi, nhưng không biết bây giờ ra sao, hẹn một ngày về thăm lại để thỏa lòng mong nhớ. (Ng.Ph.H)

NguyenPhucHauThầy Nguyễn Phước Hậu hiện định cư tại thành phố Ottawa (Canada)

Hình ảnh: Nguyễn Phúc Hậu, Trần Phương Nhu, Trâm Huỳnh

Lâm Thị Lan kể chuyện vui học trò

Câu chuyện thứ nhất:

Cuối năm lớp 11A (lớp Đệ Nhị)

 Bạn trai, bạn gái.
Bạn trai vịn cành hái .
Bạn gái lượm đầy tay.
Bạn trai túi áo đầy.
Bạn gái cài sau nón.

Ôi ! một hình ảnh nhớ lại thật dễ thương của tuổi học trò.

Các bạn 11A ơi! Chúng ta có còn nhớ không? Dưới chân núi Lăng, một buổi sáng đẹp trời có một đoàn quân áo trắng tung tăng khởi hành lên núi í. Đi đầu là bạn Mong Đức Hưng tay cầm mảnh giấy có ghi chữ, tay cầm miếng cầu cơ. Bạn trai ,bạn gái xúm xích lại xem. Cầu cơ ở giữa chừng núi (không biết có hiệu nghiệm không nữa). Cầu đâu không thấy cơ không chạy. Thôi thì về thôi….. Cuối cùng năm đó Lâm Lan rơi 1 cái bịt luôn với tổng số điểm thiếu 1 điểm, buồn ơi là buồn….Đành xếp bút nghiên nối nghiệp của Thầy Cô mình. Đến ngày nay Lan đã và nghĩ hưu .

Câu chuyện thứ 2:

Sợ thầy quá đi

Thầy ui! Lâm Lan viết lại trang này Thầy đừng quở Lâm Lan này nhé.Thưa Thầy, Thầy tôi mà trường chúng ta cho Thầy biệt danh là ông thầy đẹp trai của trường Trung Học Hà Tiên. Keng! keng! keng! kẻng vào lớp đã đổ hết giờ. Giờ chơi đến rồi. Đàn cò trắng tung tăng ra sân .Bạn trai có ,bạn gái có.

Chùm này hoa vàng rơm.
Rủ nhau dành tặng cô.
Lớp học chưa đến giờ.
Đã thơm bàn cô giáo.

Hôm đó sao Lâm Lan này không chạy theo các bạn ra sân mà ở lại lớp.Thơ thơ ,thẩn thẩn lại đứng ở khung cửa sổ. Thôi đứng thì đứng đi. Lan này lại nhảy lên khung cửa sổ ngồi để ngắm hàng cây bên đường (sau lớp học) với một vài người bạn đứng kế bên hóng gió. Ui! trời không thương cho cái tuổi mộng mơ này. Rồi tình cờ Thầy đi ngang qua. Nhìn thấy sợ quá Lan nhảy xuống đứng tỉnh queo. Keng! Keng! kenh! Kẻng vào lớp. Tiết học đầu tiên bắt đầu. Lại gặp thầy ở tiết đầu tiên. Thầy khai bút. Mời em Lâm Thị Lan lên trả bài. Ôi! Kinh hoàng quên hết bài rồi các bạn ui! Thầy nhìn thấy trò lúng ta lúng túng (có lẽ cũng tội nghiệp), nhưng trên bụt giảng gương mặt của một giám khảo nghiêm nghị và câu hỏi đáp bắt đầu của thầy và trò…… Ôi! thoát nạn lần đó nhớ hoài không quên Thầy ôi! Người Thầy khó tính nghiêm nghị và lại đẹp trai của trường Trung Học Hà Tiên.

Câu chuyện thứ 3:

Hoa điểm 18

Không biết giờ này Thầy ở đâu? Nếu Thầy có lên fb Thầy hãy liên lạc với học tò Hà Tiên Thầy nhé. Thầy của tôi dáng cao cao, người thanh thanh. Thầy của tôi đó. Thầy Cầm ……. Thầy dạy bộ môn mà Lan này rất thích học, khám phá và tìm hiểu. Tiết học bắt đầu, trên bụt giảng, sổ điểm mở ra. Lâm Lan được mở hàng các bạn ui! Lan được lên trả bài rùi. Thầy hỏi: « Cuồng lưu là gì? » Lâm Lan trả lời….. Thầy hạ bút liền vào vở học sinh: 18. Và đươc thoát nạn. Sung sướng trong lòng. Cái điểm 18 Thầy vừa tô đỏ chói vào vở. Lâm Lan cũng tạm dừng bút dành trang cho các bạn ghi tiếp để tụi mình nhớ lại thời cắp sách đến trường buồn, vui, sướng, khổ….. *Xin lời kết: Một thời áo trắng Trung Học Hà Tiên. Những tà áo trắng trong như ngọc. Ôi! Buổi tan trường sao mắt cay.

Hoa_LanNgười viết: Lâm Thị Lan Tên fb: Lâm Lan

Xin giới thiệu cùng các bạn nè, tình bạn thắm thiết ở tuổi U 60 nè các bạn ui!

tranphuongnhu_lamthilanTrần Phương Nhu và Lâm Thị Lan hiện tại…..