Những người Thầy Cô của tôi ở Hà Tiên (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

Thầy cô và các bạn thân mến, ngày 20/11 mỗi năm, giới nhà giáo và học sinh chúng ta lại có dịp tưởng nhớ, suy nghĩ về thầy cô và trường lớp, điều nầy không có nghĩa là mọi ngày bình thường khác chúng ta không nhớ đến thầy cô…Thật vậy nhân dịp ngày đặc biệt nầy, chúng ta thường có dịp viết về thầy cô, về trường lớp, có bạn lại qua mạng fb, gởi đến quý thầy cô ở phương xa một cánh thiệp chúc sức khỏe có hình trình bày rất đẹp, hoặc một bó hoa đầy màu sắc rực rở gởi đến cô giáo kính yêu ngày xưa,…mặc dù đó chỉ là một cánh thiệp hay một bó hoa « ảo »…Thời đại mới, thôi thì hãy sống theo phong cách hợp thời hơn, quan trọng là tấm lòng kính yêu thầy cô trong sâu kín của trái tim chúng ta vẫn còn mãi không thay đổi theo thời gian và phong cách mới…

Bạn Giá Khê (Trương Thanh Hùng) cũng không qua thông lệ đó, mặc dù ngày Nhà Giáo đã trôi qua, nhưng dư âm ngày lễ vẫn còn trong lòng bạn và bạn đã dành thời giờ tưởng nhớ và ghi lại trên giấy trắng mực đen, những suy nghĩ và hổi ức về ngày xưa, ngay từ thuở chập chửng vào nhà trường cho đến những ngày bồi hồi sắp sửa rời trường bước vào trường đời đầy thử thách…Có ai có đủ khả năng trí nhớ để nhớ và kể lại từng tên họ thầy cô đã giảng dạy mình qua từng thời gian, có ai có đủ khả năng trí nhớ để viết lại vài mẫu kỷ niệm vui buồn thời đi học,…Có lẽ chỉ có những tâm hồn mang nặng cưu mang về hồi ức thời tuổi trẻ còn trên ghế nhà trường mới có thể viết đầy đủ chi tiết như bạn Giá Khê, mặc dù trong chúng ta, ai cũng có một thời sống một dĩ vãng trường lớp rất phong phú,…Hãy đọc bài viết của bạn Giá Khê, để khơi lại trong mỗi chúng ta một ngôi trường, một lớp học thân yêu ngày xưa và nhất là cũng để trong trái tim sâu kín của chúng ta, nổi bật ra niềm kính yêu, tưởng nhớ những vị thầy cô, đã từng giảng dạy chúng ta ngay từ khi mới bước chân vào một lớp học vốn mang rất nhiều tên gọi theo từng thời kỳ; lớp Chót, lớp Năm, lớp Vỡ Lòng,….cho đến những vị thầy cô đã mang đến cho chúng ta những kiến thức cao hơn, cần thiết cho sự rèn luyện con người và khả năng làm việc ngoài đời sống, những kiến thức toán học, khoa học, sinh ngữ..v..v….(TVM Paris 21/11/2019)

Những người Thầy Cô của tôi ở Hà Tiên (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

Hôm nay đã qua “Ngày nhà giáo Việt Nam” (Trước đây là ngày “Quốc tế hiến chương các nhà giáo”), nhưng vẫn viết một số hồi ức về những người Thầy, Cô, những người đã trao truyền cho tôi kiến thức, hướng dẫn tôi về đạo đức, lối sống và nhân cách làm người.

Khi còn nhỏ, gia đình tôi ở Tân Bằng thuộc huyện Thới Bình khu vực U Minh Hạ. Năm đó, tôi mới 5 tuổi được cha mẹ cho vào học lớp “Năm B”, thời đó lớp Năm còn được chia thành Năm B và Năm A, lớp Năm B như là lớp vỡ lòng. Người thầy đầu tiên mà tôi được học là Thầy Luyến, nhưng vì còn nhỏ quá nên tôi không nhớ nhiều kỷ niệm về Thầy, chỉ còn nhớ là Thầy có vóc người thanh mảnh, dáng thư sinh. Năm đó, tôi có một lần trốn học nhưng không bị Thầy phạt hay méc lại với ba má tôi.

Năm 1960, gia đình tôi chuyển về sinh sống ở Tri Tôn, nay là thị trấn Hòn Đất, huyện Hòn Đất. Tôi vào học lớp Năm A với Cô Hoa, tôi cũng không còn nhớ kỷ niệm nào về Cô, chỉ nhớ năm ấy cô đã khá lớn tuổi có mấy người con trạc tuổi tôi và lớn hơn.

Sau đó tôi học lớp Tư với Cô Thủy. Cô khá đẹp người, hiền lành và mới kết hôn với Thầy Hải. Tôi rất quí Cô Thủy nên học hành rất ngoan ngoãn, khi Cô gõi lên trả bài tôi đều thuộc, nhưng tôi lại rất sợ Thầy Hải vì thấy Thầy quá nghiêm khắc. Những khi Cô Thủy bệnh, Thầy Hải dạy thế là tôi rất sợ, khi Thầy gọi lên trả bài là tôi quên hết bài vỡ dù mình đã thuộc rất kỹ. Qua năm sau, Thầy Hải dạy tôi lớp Ba, có lẽ vì sợ Thầy mà tôi học hành rất đàng hoàng. Trong kỳ thi lớp Ba lên lớp Nhì tôi đậu hạng nhất (cùng với bạn Sử). Năm lớp Nhì tôi học với Thầy Lê Kim Ích, Thầy rất dễ mến, tôi rất quý.

Giữa năm học 1963-1964 gia đình tôi chuyển về Hà Tiên, tôi học lớp Nhì ở trường Tiểu Học Hà Tiên với Thầy Minh, nhưng chỉ một thời gian ngắn thì Thầy Minh phải đi lính, lớp tôi phải chia ra để học với 2 lớp khác, tôi được học lớp Nhì A với Thầy Hứa Văn Vàng. Thầy Vàng đã lớn tuổi và rất nghiêm khắc. Tôi có khuyết điểm là viết chữ xấu lại có tính cẩu thả, lười biếng. Trong những giờ viết chính tả, Thầy hay ngồi bên cạnh tôi, khi tôi viết chữ không ngay ngắn, không đúng theo khuôn mẫu là Thầy dùng một cây bê bằng các tông vố ngay cho tôi một phát; khi học không thuộc bài thì chủ nhật Thầy bắt về nhà Thầy học chừng nào thuộc mới cho về. Có lẽ nhờ Thầy Vàng mà tôi viết chữ đàng hoàng hơn. Sau này, khi tôi về làm hiệu trưởng trường Tiểu Học Hà Tiên, Thầy đã kêu lại dặn rằng: “Đừng học theo tánh gà què ăn quẩn cối xay” bởi trường tôi lúc đó có vài cô giáo trẻ.

Năm học 1964-1965, tôi học lớp Nhất với Thầy Phan Tấn Hoàng, Thầy Hoàng rất vui tánh, nhưng cũng khá “dữ đòn”, em nào không thuộc bài là bị Thầy thưởng ngay vài roi vô mông, nhờ vậy, học trò lớp Nhất A của Thầy Hoàng được đánh giá khá cao, năm đó thi Đệ Thất, lớp tôi có nhiều người thi đậu hơn các lớp khác. Sau này, quan hệ thân thiết với nhau, Thầy Hoàng có nói với tôi đại ý “Khi làm một việc gì, mình phải sẵn sàng đón nhận kết quả tệ nhất, để khi có kết quả tốt hơn, dù không được như ý thì mình cũng thấy vui”, tôi cho đó là một câu nói chí lý.

Vào lớp Đệ Thất năm 1965 và sau đó là học tiếp các lớp Đệ Lục, Đệ Ngũ, Đệ Tứ (Đệ Tứ Quốc tế), tôi được học với Cô Hà Thị Hồng Loan, Vương Thị Lành, Thầy Phan Văn Xuân, Thầy Trương Minh Hiển là người Hà Tiên và các thầy cô ở nơi khác về dạy gồm Thầy Bùi Văn Cầm, Thầy Nguyễn Phúc Hậu, Thầy Đức Sinh,Thầy Phan Văn Chiếu, Thầy Nguyễn Văn Út, Thầy Nguyễn Văn Nén, Thầy Nguyễn Văn Thành, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn. Sang đệ nhị cấp, lớp Đệ Tam, Đệ Nhị có thêm Cô Nguyễn Thị Rớt, Thầy Trần Văn Thuận. Còn nhiều Thầy Cô khác thì hình như không có dạy tôi (như Cô Dương Thị Minh Hoa, Cô Nguyễn Ngọc Oanh, cô Võ Kim Loan, Thầy Huỳnh Văn Xền, Thầy Nguyễn Thanh Liêm. . .). Tất cả các Thầy Cô ở trường Trung học Hà Tiên xưa từ năm 1965 đến 1971 đều để trong lòng tôi sự kính trọng và yêu mến, nhưng có những Thầy Cô làm cho tôi có nhiều ấn tượng, đó là:

Cô Hà Thị Hồng Loan hiền lành dễ mến, Cô Vương Thị Lành dạy Quốc Văn làm cho tôi nhớ mãi những bài thơ cả cổ văn và kim văn như các bài thơ của Nguyễn Khuyến, bà Huyện Thanh Quan, các bài « Khói Trắng » của nhà thơ Kiên Giang, bài « Xóm chợ chiều đông » của Bàng Bá Lân, « Chợ Tết » của Đoàn Văn Cừ. . .

Thầy Nguyễn Phúc Hậu dạy tôi thổi sáo nên đến sau này tôi thổi sáo cũng không tệ lắm.

Thầy Đức Sinh dạy Anh Văn năm Đệ Thất (học ở phòng thí nghiệm), trong giờ học mà Thầy lại dạy các bài hát của đạo Thiên chúa như bài “Đêm Đông” (Không phải bài Đêm Đông của Nguyễn Văn Thương), bài hang Bethléem mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ.

Thầy Bùi Văn Cầm dạy Vạn vật, Thầy có vẻ hiền lành, vui vẻ, đến năm 1987 tôi ra Qui Nhơn thăm và được Thầy cô đón tiếp rất chu đáo.

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn dạy môn Lý Hóa để lại trong tôi tình cảm khá đặc biệt. Tôi vốn là một học sinh kém (kém đều các môn), nhưng không hiểu sao năm học Đệ Tam, trong kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt tôi được điểm cao nhất nên bạn bè bớt chê tôi. Đến khi tôi đi học Sư phạm ở Vĩnh Long, Thầy (lúc đó là hiệu trưởng trường trung học Bình Minh) vào nội trú tìm tôi bảo tôi dạy kèm toán, lý hóa cho 2 đứa em vợ của Thầy, giúp tôi bớt khó khăn trong những ngày học xa nhà.

Thầy Trương Minh Hiển dạy Quốc văn năm Đệ Tứ. Tôi yêu văn chương bắt đầu từ Thầy Hiển. Nhớ có một buổi học, Thầy đọc bài thơ “Thăm động Hương Tích” của Chu Mạnh Trinh, đọc suốt bài thơ với giọng hào sảng và gần như không lấy hơi làm cho tôi và các bạn say mê. Năm đó, không hiểu tôi phạm lỗi gì mà

Thầy bắt tôi vào văn phòng để cho tôi mấy roi mây, tôi nghĩ là mình bị đòn oan, nhưng tôi rất nể trọng Thầy Hiển nên không dám có ý kiến gì. Sau này, tôi và Thầy Hiển rất quí nhau, có khá nhiều ấn tượng (như trong bài viết trước đây về Thầy Hiển).

Thầy Trần Văn Thuận dạy quốc văn năm Đệ Tam (lớp 10) cũng là người truyền thêm cho tôi tình yêu văn chương. Thầy Thuận bị tai nạn gì đó mà một bên mặt (bên phải) bị thẹo, nên khi giảng bài, Thầy thường bước tới rồi bước lui không quay lại để học trò không nhìn thấy thẹo mặt của Thầy. Thầy dạy tác phẩm « Chinh phụ ngâm » rất hay làm cho tôi say mê. Năm đó, Thầy bảo lớp chúng tôi viết thơ hoặc văn để in, Thầy gợi ý nên đặt tên cho tập thơ văn đó là “Lửa Lựu”, lấy hai từ trong câu thơ “Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông”, nhưng sau đó chúng tôi đặt tên cho tập văn thơ này là “Suối mơ”, tập tác phẩm này in khá đẹp, tiếc rằng hiện nay tôi không còn, không biết bạn bè có ai còn giữ không?.

Còn những Thầy Cô khác, tôi đã có viết và được anh Mãnh đưa lên trang “Trung Học Hà Tiên Xưa” của chúng ta rồi nên không nhắc lại. các bạn nếu thích đọc xin vui lòng tìm lại trên các trang của Blog nhé,…

Lan man nhớ về Trung học Hà Tiên xưa, nhớ Thầy Cô, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, xin ghi lại ít dòng chia sẻ với Thầy Cô và các bạn đồng học trong những ngày cuối năm.

  21/11/2019 Giá Khê Trương Thanh Hùng

Hai bạn và cũng là anh em, học trò xưa Trương Thanh Hào (trái) và Trương Thanh Hùng (phải) về thăm trường xưa (nay là  trường Trung Học Cơ Sở Đông Hồ 2, điểm số 3 Mạc Tử Hoàng, Hà Tiên). Hình: Trương Thanh Hùng, năm 2017

Tác giả Giá Khê Trương Thanh Hùng (bên phải) đến thăm thầy Phan Văn Xuân (bên trái) nhân ngày Nhà Giáo năm nay 20/11/2019 tại tư gia thầy ở Hà Tiên. Hình: Trương Thanh Hùng.

Đệ Tứ Quốc Tế (Trang Lệ Thủy)

Thầy cô và các bạn thân mến,…nói đến mấy từ « Đệ Tứ Quốc Tế » ta thường nghĩ đến các hình thức đấu tranh, đảng phái, lãnh đạo, đấu tranh bạo động, đấu tranh không bạo động,….đình công,..v…v…Thật đúng vậy khi đọc xong qua bài viết về chủ đề nầy chúng ta thấy trong đó có áp dụng hai từ: « đấu tranh không bạo động » và « đình công ». Phải công nhận là chúng ta phải ngả nón chào tính lãnh đạo của tác giả bài viết,…chỉ là thời học lớp Đệ Tứ mà bạn Trang Lệ Thủy đã tỏ ra có đủ khả năng của một nhà lãnh đạo , có tổ chức và có đường lối hoạt động…Trong « thời bình » thì nhà lãnh đạo của chúng ta hàng ngày lên văn phòng lấy sổ sách, phấn trắng cho thầy cô, đến khi « thời chiến » thì lại giữ đúng vai trò lãnh đạo cuộc chiến, tuy là không bạo động nhưng cũng không kém phần quyết tâm và chủ lực…Nói vậy cho vui chứ nhà lãnh đạo của chúng ta cũng biết suy luận và hướng dẩn cả nhóm đi đúng con đường phải làm của mọi người học sinh: đó là trở lại lớp học, cố gắng làm bài vở, nghe lời thầy cô giảng dạy, tôn trọng và yêu kính quý thầy cô. Đọc đến đoạn cuối của bài viết mình cảm thấy rất vui và rất cảm phục các thành viên của tổ chức « Đệ Tứ Quốc Tế » thời đó,…biết đâu là con đường đúng, đâu là lẻ phải…

Quả thật Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » là một diễn đàn, một khung trời xa xưa để thầy cô và các bạn trở lại khung trời thân yêu ngày xưa, người thì để nhớ và nuối tiếc, người thì để tự thú một chút lỗi lầm nào đó rất đáng tha thứ của thời học sinh còn non dại,..và cũng trong diễn đàn nầy kính gởi đến quý thầy cô một lời xin lỗi dù cho đó là « lời xin lỗi muộn màng » nhiều khi đã quá trể, nhưng cũng như người ta thường nói, trong đời sống ai là người không phạm lỗi lầm và chỉ có những người thông minh cao tài mới không tái phạm lại những lỗi lầm đó một lần thứ hai…Mình chắc chắn rằng nhà lãnh đạo « Đệ Tứ Quốc Tế » Trang Lệ Thủy và tất cả các thành viên của lớp Đệ Tứ trường Trung Học Công Lập Hà Tiên nầy đều là những người đầy thông minh, học rộng tài cao nên sẽ không bao giờ có một lỗi lầm thứ hai trong quảng đời học sinh nầy….(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Trang Lệ Thủy (Trưởng lớp « quậy »)

« Đệ Tứ Quốc Tế

Vì sao lớp của chúng ta có cái tên thật ‘lừng lẩy”như vậy: Đệ Tứ Quốc Tế.
Xin mời các bạn và tôi cùng trở về lớp học Đệ Tứ của trường Trung Học Hà Tiên, khoảng năm 1968-1969.
Lúc ấy tôi nhớ có rất nhiều thầy, cô trẻ đến trường chúng ta để giảng dạy. Một trong các thầy là “nạn nhân” của Đệ Tứ Quốc Tế, cho đến bây giờ mỗi lần nhớ đến, tôi vẫn thấy hối hận vô cùng và thấy thương thầy vô hạn. Nhưng… đã trễ tràng rồi.

Ví như tôi đổi được thời gian
Trở lại trường xưa buổi muộn màng
Nhặt chiếc lá rơi, lòng viết vội
Nghìn lời xin lỗi gởi thầy tôi!

Tôi muốn nói tới thầy Nguyễn Văn Út.
Nghe nói thầy quê ở Bến Tre? Thầy chỉ đến dạy lớp chúng tôi chừng vài hôm thôi, là tai họa đã xảy ra cho thầy rồi, và người gây ra tai họa đó chẳng ai khác hơn là Trưởng lớp quậy Trang Lệ Thủy. Tôi còn nhớ, hôm đó thầy đang thao thao bất tuỵệt giảng bài , thì bắt gặp bạn Mai Thị Hạt, có tên là Gái Hạt, đang cười vang dội cả một góc trời. Thầy kêu Hạt đứng lên và hỏi xem chuyện gì. Bạn Hạt thay vì trả lời thầy thì lại cười, lần này tiếng cười của Hạt lại rung rinh cả lớp học. Thầy giận quá và không giữ được bình tỉnh nữa rồi, thầy nói nhưng vẫn không ra được tròn câu:  “Con gái gì mà…”
Chỉ ngần đó thôi, mà cả nhóm quậy bàn ra tán vào. Nào là, tại sao thầy lại nói Gái Hạt là “con gái này, con gái nọ chứ? Nào là, thầy là phái nam mà, sao không lịch sự với học trò nữ chút nào? Nào là, cho dù Gái Hạt có lỗi cũng đâu đến nổi phải nói là “Con gái này…” không biết thầy muốn nói cái gì?

Một phần của lớp học Đệ Tứ Quốc Tế niên khóa 1968 – 1969 Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên. tác giả Trang Lệ Thủy đứng thứ hai bên phải đếm qua.

Thầy Nguyễn Văn Út trong thời gian 60-70 dạy tại trường Trung Học Công Lập Hà Tiên (hình đi chơi bãi Mũi Nai cùng với lớp học Trần Văn Mãnh)

“NGHỈ HỌC giờ thầy Út.”

Đó là lời tuyên bố “cương quyết” của Trưởng lớp quậy và được cả lớp ủng hộ rất nồng nhiệt. Thế là cứ ngày nào tới giờ thầy Út, là cả lớp lo thu xếp tập vở, “cúp cua”, đi lang thang tản bộ hoặc lên núi “cầu cơ”…nhất định không thèm vào lớp. Thầy Giám Thị, Hứa Văn Vàng nổi tiếng là “ kỷ luật sắc” lúc bấy giờ cũng bó tay với chúng tôi. Không lẻ thầy đuổi hết cả lớp. Còn kẻ chủ mưu thầy cũng không sao ngờ được, lại là cô học trò mảnh khảnh, với mái tóc dài ngoan ngoan, có giọng nói mềm mỏng và cũng là Trưởng lớp của lớp “Đệ Tứ”, hàng ngày cô tới văn phòng, lấy sổ sách, phấn…cho thầy cô. Cô còn có thành tích học hành và hạnh kiểm tốt nữa, thì làm sao là cô được!

Ừ, làm sao là cô được!

Cuối cùng thầy Giám Thị phải giải quyết câu chuyện “cúp cua” dài hạn của lớp chúng tôi bằng cách trình bày sự việc này lên ông Quận Trưởng Hà Tiên.
Một ngày thật đẹp trời, thầy Giám Thị gặp chúng tôi ở lớp và chuyển lời mời đặc biệt của ông Quận Trưởng Hà Tiên đồng thời thông báo về ngày, giờ để chúng tôi đến gặp ông Quận Trưởng ở văn phòng của ông ấy.

“Ối giời ơi! Làm sao bây giờ đây?” Cả lớp lo sợ, nhốn nháo không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Trưởng lớp quậy cố gắng an ủi các bạn, mặc dù trong bụng cũng đánh lô tô: “Thì có gì đâu, bớt quá chúng ta bị đuổi học mấy ngày, bị ba má la rầy thôi…”
Vậy rồi cái ngày “âm u” đó cũng tới. Cả lớp chúng tôi xếp hàng trong văn phòng ông Quận Trưởng, hồi hộp, im lặng và chờ đợi.
Ông Quận Trưởng xuất hiện với nụ cười trên môi, rất bình dị, thân mật. Thay vì giận dữ, quát tháo chúng tôi. Ông ôn tồn nhìn từng đứa một, rồi bảo chúng tôi phải có gắng học hành, phải biết tôn trọng, yêu kính thầy cô và cố tránh đi những việc phá phách, gây rối trong trường, lớp.
Cả lớp hứa sẽ vâng lời ông và ra về rất vui vẽ. Thế là thoát nạn!
Gánh nặng nghìn cân trên người mỗi chúng tôi đã trút đi đâu mất rồi?

“TRỞ LẠI học giờ thầy Út.”

Lời tuyên bố thứ hai đầy “hân hoan” của Trưởng lớp quậy, Trang Lệ Thủy đã khép lại câu chuyện Đệ Tứ Quốc Tế. Nhưng tình bạn ngây ngô, phá phách của Đệ Tứ với một thời áo trắng tinh khôi mãi mãi còn trong tôi, cũng như niềm hối hận vì làm cho thầy buồn, cũng còn trong tôi mãi mãi.
Lời cuối của Đệ Tứ Quốc Tế xin dành riêng cho thầy kính yêu : Nguyễn Văn Út:

“Thầy ơi! Xin tha lỗi cho các em, nha thầy!”

Trang Lệ Thủy (Tháng hai, 2018)

 

 

 

 

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Trần Văn Mãnh, Hồ Thị Kim Hoàn

Kẹo Thầy ! (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

Thầy cô và các bạn thân mến, có một thời ở Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên của chúng ta, hình như là truyền thống, vào những ngày cận Tết như những ngày hôm nay, lớp học rất vui vì học thì ít mà chơi thì nhiều…Thật vậy vào những ngày cuối năm cận tết, học trò có chứng « đòi kẹo » mặc dù tuổi đời đã qua rồi cái thuở « ngậm kẹo »…Muốn « đòi kẹo » cũng không phải dể, phải « đấu tranh » dử dội mới được đó thầy cô và các bạn ạ…Mà đấu tranh như thế nào, chỉ cần có cái « họng » thật to để kêu gào lên hai tiếng « KẸO THẦY » (dỉ nhiên là nếu giờ học của cô thì phải kêu to « KẸO CÔ »..!! Có lúc gặp thầy hơi dể tánh thì đạt được kết quả nhanh chóng, nhưng thường thì quý thầy để cho chúng ta kêu gào thảm thiết, kêu đến muốn khàn cả cổ họng mới đồng ý cho tiền và trong lớp cử một hai bạn chạy xe nhanh ra chợ mua kẹo và nhân tiện đem đàn trống đến trường để ca hát giúp vui trong lúc ăn kẹo…Lớp nào cũng vậy, đó là truyền thống, nhưng đặc biệt là lớp của bạn Trương Thanh Hùng có cái may mắn là các bạn nam không cần « làm việc » nhiều vì có một đội nữ « xung phong » chuyên ngành « đòi kẹo » rất hiệu lực, theo như bạn Hùng kể lại thì đội nữ đó cũng khá đông và trưởng đội không ai khác hơn là cây bút thơ văn rất nỗi tiếng của Blog chúng ta, đó là bạn Trang Lệ Thủy…Vậy mời thầy cô và các bạn theo dỏi quá trình « đòi kẹo » của lớp bạn Trương Thanh Hùng nhé…(Viết lời nhập: Trần Văn Mãnh)

KẸO THẦY

Khi nói “Nhất quỉ nhì ma, thứ ba học trò”, chúng ta hay nghĩ rằng đó là những học sinh nam, nhưng thực ra thì các bạn nữ cũng chẳng hề thua kém. Xin kể về một số bạn nữ trong lớp tôi (Đệ thất năm học 1965-1966 đến lớp 11 năm học 1970-1971 trường Trung Học Hà Tiên) để chứng minh đây là chuyện có thật.

Trương Thanh Hùng lúc lứa tuổi còn « đòi kẹo » ở trường…

Tôi không nhớ rõ trong lớp mình hồi đệ thất có bao nhiêu bạn nam, bao nhiêu bạn nữ, nhưng những gương mặt nữ trong lớp còn để lại ấn tượng trong tôi khá đậm là Trang Lệ Thủy, Trịnh Xuân Tài, Nguyễn Ngọc Lê, Nguyễn Thúy Vân, Trần Yến Phượng, Phạm Thúy Phượng, Lâm Thị Lan, Dương Hà, Trần Thanh Tuyên, chị Mai (Nhà ở góc đường Chi Lăng-Phương Thành), Trần thị Phương Nhu, Châu Ngọc Mỹ, Lâm Xuân Mỹ, Hồ Thị Kim Hoàn. . . Trong đó có những bạn rất hiền lành, mà điển hình là Phạm Thúy Phượng và có một nhóm “quậy” tưng bừng, đứng đầu là Trang Lệ Thủy.

Trang Lệ Thủy, trưởng nhóm « quậy » của lớp Trương Thanh Hùng…!!

Đến năm học lớp 10 thì hầu hết các bạn đều chững chạc vì tự thấy mình đã là “người lớn”, đồng thời phải lo học để qua năm sau thi tú tài. Còn những năm trước đó thì khỏi nói, ít có “em” nào không quậy.

Có một chuyện mà tôi không thể quên được, đó là chuyện “đòi kẹo” vào cuối năm. Không biết các lớp khác có không, nhưng riêng lớp tôi thì năm nào cũng vậy, cứ vào những buổi học cuối cùng trước khi nghỉ tết thì cả lớp nhao nhao đòi thầy cô phải cho tiền mua kẹo, thường thì thầy cô cho khoảng 100, 200 đồng đi mua kẹo về chia nhau ăn rồi ca hát. Nếu thầy cô không cho hoặc chậm cho thì cả lớp cùng hò “Kẹo thầy, kẹo thầy. . . Thầy kẹo, kẹo thầy. . .”. Không hiểu sao các bạn nam của chúng tôi dù phá phách cũng rất dữ, nhưng trong chuyện này lại hiền. Người lĩnh xướng chuyện đòi kẹo chính là chị Trang Lệ Thủy bởi chị là trưởng lớp. Có những bạn ủng hộ hết sức nhiệt tình là Dương Hà, Ngọc Lê. . . Khi chị Lệ Thủy cất tiếng “kẹo thầy” thì cả lớp cùng hưởng ứng đến khi nào thầy cô cho mới thôi.

Lớp học của Trương Thanh Hùng, niên khóa 1968-1969, lớp được mệnh danh là « Đệ Tứ Quốc Tế »…(Trường Trung Học Hà Tiên)

Sau khi mua kẹo về thì phát động phong trào văn nghệ, nhóm “tam ca” của chị Thủy gồm chị Thủy, Dương Hà và một chị nữa (mà tôi không nhớ là ai) bắt đầu bằng bài ca “Con sáo về quê”, các chị đồng thanh hát “Con sáo, con sáo về quê/ Về quê, về quê ăn tết/ Thịt kho dưa giá, bánh mì phô mai. . .”. Chỉ bấy nhiêu thôi mà cứ lặp đi, lặp lại cùng với tiếng cười rộn vang. Sau đó, Dương Hà thường hát bài “Rừng lá thấp” rồi mới đến các bạn khác.

Dương Diễm Hà hay ca bài « Rừng Lá Thấp », bạn cùng lớp Trương Thanh Hùng

Ôi! Nhớ sao những ngày hết sức trong sáng của tuổi học trò ở ngôi trường Trung học Hà Tiên.

Nhưng trong chuyện này cũng có gặp phải vấp váp, xin kể ra đây để các bạn hồi tưởng, chứ rút kinh nghiệm thì không được rồi.

Tôi nhớ vào năm học đệ tứ, vào giờ học của Thầy Út, có lẽ thầy sợ không kịp chương trình nên thầy đã không cho kẹo mà cứ dạy tiếp. Chị Thủy cũng lĩnh xướng đòi kẹo không để cho thầy dạy. Được một lúc, Thầy bực quá, tôi nhớ thầy giận đến đỏ mặt móc ra 200 đồng cho rồi bước ra khỏi lớp. Chuyện này làm cho tôi cứ áy náy mãi. Nhưng có lẽ ở tuổi học trò vô tư quá nên tất cả lớp cũng đều chia kẹo rồi ca hát như không có chuyện gì xảy ra vậy.

Thầy Nguyễn Văn Út dạy Trung Học Hà Tiên ngày xưa trong những năm 1960-1970

Không biết bây giờ thầy Út (Nguyễn Văn Út) đang ở đâu? Nếu Thầy đọc được chuyện này, xin Thầy cho phép em thay mặt các bạn gởi đến Thầy một lời xin lỗi và xin thầy bỏ qua cho hành động nông nổi của tụi em.

Tác giả bài viết: Giá Khê Trương Thanh Hùng (22/11/2017)

 

 

 

 

 

 

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Hồ Thị Kim Hoàn, Trương Thanh Hùng, Dương Phương Hà