Những người Thầy Cô của tôi ở Hà Tiên (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

Thầy cô và các bạn thân mến, ngày 20/11 mỗi năm, giới nhà giáo và học sinh chúng ta lại có dịp tưởng nhớ, suy nghĩ về thầy cô và trường lớp, điều nầy không có nghĩa là mọi ngày bình thường khác chúng ta không nhớ đến thầy cô…Thật vậy nhân dịp ngày đặc biệt nầy, chúng ta thường có dịp viết về thầy cô, về trường lớp, có bạn lại qua mạng fb, gởi đến quý thầy cô ở phương xa một cánh thiệp chúc sức khỏe có hình trình bày rất đẹp, hoặc một bó hoa đầy màu sắc rực rở gởi đến cô giáo kính yêu ngày xưa,…mặc dù đó chỉ là một cánh thiệp hay một bó hoa « ảo »…Thời đại mới, thôi thì hãy sống theo phong cách hợp thời hơn, quan trọng là tấm lòng kính yêu thầy cô trong sâu kín của trái tim chúng ta vẫn còn mãi không thay đổi theo thời gian và phong cách mới…

Bạn Giá Khê (Trương Thanh Hùng) cũng không qua thông lệ đó, mặc dù ngày Nhà Giáo đã trôi qua, nhưng dư âm ngày lễ vẫn còn trong lòng bạn và bạn đã dành thời giờ tưởng nhớ và ghi lại trên giấy trắng mực đen, những suy nghĩ và hổi ức về ngày xưa, ngay từ thuở chập chửng vào nhà trường cho đến những ngày bồi hồi sắp sửa rời trường bước vào trường đời đầy thử thách…Có ai có đủ khả năng trí nhớ để nhớ và kể lại từng tên họ thầy cô đã giảng dạy mình qua từng thời gian, có ai có đủ khả năng trí nhớ để viết lại vài mẫu kỷ niệm vui buồn thời đi học,…Có lẽ chỉ có những tâm hồn mang nặng cưu mang về hồi ức thời tuổi trẻ còn trên ghế nhà trường mới có thể viết đầy đủ chi tiết như bạn Giá Khê, mặc dù trong chúng ta, ai cũng có một thời sống một dĩ vãng trường lớp rất phong phú,…Hãy đọc bài viết của bạn Giá Khê, để khơi lại trong mỗi chúng ta một ngôi trường, một lớp học thân yêu ngày xưa và nhất là cũng để trong trái tim sâu kín của chúng ta, nổi bật ra niềm kính yêu, tưởng nhớ những vị thầy cô, đã từng giảng dạy chúng ta ngay từ khi mới bước chân vào một lớp học vốn mang rất nhiều tên gọi theo từng thời kỳ; lớp Chót, lớp Năm, lớp Vỡ Lòng,….cho đến những vị thầy cô đã mang đến cho chúng ta những kiến thức cao hơn, cần thiết cho sự rèn luyện con người và khả năng làm việc ngoài đời sống, những kiến thức toán học, khoa học, sinh ngữ..v..v….(TVM Paris 21/11/2019)

Những người Thầy Cô của tôi ở Hà Tiên (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

Hôm nay đã qua “Ngày nhà giáo Việt Nam” (Trước đây là ngày “Quốc tế hiến chương các nhà giáo”), nhưng vẫn viết một số hồi ức về những người Thầy, Cô, những người đã trao truyền cho tôi kiến thức, hướng dẫn tôi về đạo đức, lối sống và nhân cách làm người.

Khi còn nhỏ, gia đình tôi ở Tân Bằng thuộc huyện Thới Bình khu vực U Minh Hạ. Năm đó, tôi mới 5 tuổi được cha mẹ cho vào học lớp “Năm B”, thời đó lớp Năm còn được chia thành Năm B và Năm A, lớp Năm B như là lớp vỡ lòng. Người thầy đầu tiên mà tôi được học là Thầy Luyến, nhưng vì còn nhỏ quá nên tôi không nhớ nhiều kỷ niệm về Thầy, chỉ còn nhớ là Thầy có vóc người thanh mảnh, dáng thư sinh. Năm đó, tôi có một lần trốn học nhưng không bị Thầy phạt hay méc lại với ba má tôi.

Năm 1960, gia đình tôi chuyển về sinh sống ở Tri Tôn, nay là thị trấn Hòn Đất, huyện Hòn Đất. Tôi vào học lớp Năm A với Cô Hoa, tôi cũng không còn nhớ kỷ niệm nào về Cô, chỉ nhớ năm ấy cô đã khá lớn tuổi có mấy người con trạc tuổi tôi và lớn hơn.

Sau đó tôi học lớp Tư với Cô Thủy. Cô khá đẹp người, hiền lành và mới kết hôn với Thầy Hải. Tôi rất quí Cô Thủy nên học hành rất ngoan ngoãn, khi Cô gõi lên trả bài tôi đều thuộc, nhưng tôi lại rất sợ Thầy Hải vì thấy Thầy quá nghiêm khắc. Những khi Cô Thủy bệnh, Thầy Hải dạy thế là tôi rất sợ, khi Thầy gọi lên trả bài là tôi quên hết bài vỡ dù mình đã thuộc rất kỹ. Qua năm sau, Thầy Hải dạy tôi lớp Ba, có lẽ vì sợ Thầy mà tôi học hành rất đàng hoàng. Trong kỳ thi lớp Ba lên lớp Nhì tôi đậu hạng nhất (cùng với bạn Sử). Năm lớp Nhì tôi học với Thầy Lê Kim Ích, Thầy rất dễ mến, tôi rất quý.

Giữa năm học 1963-1964 gia đình tôi chuyển về Hà Tiên, tôi học lớp Nhì ở trường Tiểu Học Hà Tiên với Thầy Minh, nhưng chỉ một thời gian ngắn thì Thầy Minh phải đi lính, lớp tôi phải chia ra để học với 2 lớp khác, tôi được học lớp Nhì A với Thầy Hứa Văn Vàng. Thầy Vàng đã lớn tuổi và rất nghiêm khắc. Tôi có khuyết điểm là viết chữ xấu lại có tính cẩu thả, lười biếng. Trong những giờ viết chính tả, Thầy hay ngồi bên cạnh tôi, khi tôi viết chữ không ngay ngắn, không đúng theo khuôn mẫu là Thầy dùng một cây bê bằng các tông vố ngay cho tôi một phát; khi học không thuộc bài thì chủ nhật Thầy bắt về nhà Thầy học chừng nào thuộc mới cho về. Có lẽ nhờ Thầy Vàng mà tôi viết chữ đàng hoàng hơn. Sau này, khi tôi về làm hiệu trưởng trường Tiểu Học Hà Tiên, Thầy đã kêu lại dặn rằng: “Đừng học theo tánh gà què ăn quẩn cối xay” bởi trường tôi lúc đó có vài cô giáo trẻ.

Năm học 1964-1965, tôi học lớp Nhất với Thầy Phan Tấn Hoàng, Thầy Hoàng rất vui tánh, nhưng cũng khá “dữ đòn”, em nào không thuộc bài là bị Thầy thưởng ngay vài roi vô mông, nhờ vậy, học trò lớp Nhất A của Thầy Hoàng được đánh giá khá cao, năm đó thi Đệ Thất, lớp tôi có nhiều người thi đậu hơn các lớp khác. Sau này, quan hệ thân thiết với nhau, Thầy Hoàng có nói với tôi đại ý “Khi làm một việc gì, mình phải sẵn sàng đón nhận kết quả tệ nhất, để khi có kết quả tốt hơn, dù không được như ý thì mình cũng thấy vui”, tôi cho đó là một câu nói chí lý.

Vào lớp Đệ Thất năm 1965 và sau đó là học tiếp các lớp Đệ Lục, Đệ Ngũ, Đệ Tứ (Đệ Tứ Quốc tế), tôi được học với Cô Hà Thị Hồng Loan, Vương Thị Lành, Thầy Phan Văn Xuân, Thầy Trương Minh Hiển là người Hà Tiên và các thầy cô ở nơi khác về dạy gồm Thầy Bùi Văn Cầm, Thầy Nguyễn Phúc Hậu, Thầy Đức Sinh,Thầy Phan Văn Chiếu, Thầy Nguyễn Văn Út, Thầy Nguyễn Văn Nén, Thầy Nguyễn Văn Thành, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn. Sang đệ nhị cấp, lớp Đệ Tam, Đệ Nhị có thêm Cô Nguyễn Thị Rớt, Thầy Trần Văn Thuận. Còn nhiều Thầy Cô khác thì hình như không có dạy tôi (như Cô Dương Thị Minh Hoa, Cô Nguyễn Ngọc Oanh, cô Võ Kim Loan, Thầy Huỳnh Văn Xền, Thầy Nguyễn Thanh Liêm. . .). Tất cả các Thầy Cô ở trường Trung học Hà Tiên xưa từ năm 1965 đến 1971 đều để trong lòng tôi sự kính trọng và yêu mến, nhưng có những Thầy Cô làm cho tôi có nhiều ấn tượng, đó là:

Cô Hà Thị Hồng Loan hiền lành dễ mến, Cô Vương Thị Lành dạy Quốc Văn làm cho tôi nhớ mãi những bài thơ cả cổ văn và kim văn như các bài thơ của Nguyễn Khuyến, bà Huyện Thanh Quan, các bài « Khói Trắng » của nhà thơ Kiên Giang, bài « Xóm chợ chiều đông » của Bàng Bá Lân, « Chợ Tết » của Đoàn Văn Cừ. . .

Thầy Nguyễn Phúc Hậu dạy tôi thổi sáo nên đến sau này tôi thổi sáo cũng không tệ lắm.

Thầy Đức Sinh dạy Anh Văn năm Đệ Thất (học ở phòng thí nghiệm), trong giờ học mà Thầy lại dạy các bài hát của đạo Thiên chúa như bài “Đêm Đông” (Không phải bài Đêm Đông của Nguyễn Văn Thương), bài hang Bethléem mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ.

Thầy Bùi Văn Cầm dạy Vạn vật, Thầy có vẻ hiền lành, vui vẻ, đến năm 1987 tôi ra Qui Nhơn thăm và được Thầy cô đón tiếp rất chu đáo.

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn dạy môn Lý Hóa để lại trong tôi tình cảm khá đặc biệt. Tôi vốn là một học sinh kém (kém đều các môn), nhưng không hiểu sao năm học Đệ Tam, trong kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt tôi được điểm cao nhất nên bạn bè bớt chê tôi. Đến khi tôi đi học Sư phạm ở Vĩnh Long, Thầy (lúc đó là hiệu trưởng trường trung học Bình Minh) vào nội trú tìm tôi bảo tôi dạy kèm toán, lý hóa cho 2 đứa em vợ của Thầy, giúp tôi bớt khó khăn trong những ngày học xa nhà.

Thầy Trương Minh Hiển dạy Quốc văn năm Đệ Tứ. Tôi yêu văn chương bắt đầu từ Thầy Hiển. Nhớ có một buổi học, Thầy đọc bài thơ “Thăm động Hương Tích” của Chu Mạnh Trinh, đọc suốt bài thơ với giọng hào sảng và gần như không lấy hơi làm cho tôi và các bạn say mê. Năm đó, không hiểu tôi phạm lỗi gì mà

Thầy bắt tôi vào văn phòng để cho tôi mấy roi mây, tôi nghĩ là mình bị đòn oan, nhưng tôi rất nể trọng Thầy Hiển nên không dám có ý kiến gì. Sau này, tôi và Thầy Hiển rất quí nhau, có khá nhiều ấn tượng (như trong bài viết trước đây về Thầy Hiển).

Thầy Trần Văn Thuận dạy quốc văn năm Đệ Tam (lớp 10) cũng là người truyền thêm cho tôi tình yêu văn chương. Thầy Thuận bị tai nạn gì đó mà một bên mặt (bên phải) bị thẹo, nên khi giảng bài, Thầy thường bước tới rồi bước lui không quay lại để học trò không nhìn thấy thẹo mặt của Thầy. Thầy dạy tác phẩm « Chinh phụ ngâm » rất hay làm cho tôi say mê. Năm đó, Thầy bảo lớp chúng tôi viết thơ hoặc văn để in, Thầy gợi ý nên đặt tên cho tập thơ văn đó là “Lửa Lựu”, lấy hai từ trong câu thơ “Đầu tường lửa lựu lập lòe đơm bông”, nhưng sau đó chúng tôi đặt tên cho tập văn thơ này là “Suối mơ”, tập tác phẩm này in khá đẹp, tiếc rằng hiện nay tôi không còn, không biết bạn bè có ai còn giữ không?.

Còn những Thầy Cô khác, tôi đã có viết và được anh Mãnh đưa lên trang “Trung Học Hà Tiên Xưa” của chúng ta rồi nên không nhắc lại. các bạn nếu thích đọc xin vui lòng tìm lại trên các trang của Blog nhé,…

Lan man nhớ về Trung học Hà Tiên xưa, nhớ Thầy Cô, nhân ngày Nhà giáo Việt Nam, xin ghi lại ít dòng chia sẻ với Thầy Cô và các bạn đồng học trong những ngày cuối năm.

  21/11/2019 Giá Khê Trương Thanh Hùng

Hai bạn và cũng là anh em, học trò xưa Trương Thanh Hào (trái) và Trương Thanh Hùng (phải) về thăm trường xưa (nay là  trường Trung Học Cơ Sở Đông Hồ 2, điểm số 3 Mạc Tử Hoàng, Hà Tiên). Hình: Trương Thanh Hùng, năm 2017

Tác giả Giá Khê Trương Thanh Hùng (bên phải) đến thăm thầy Phan Văn Xuân (bên trái) nhân ngày Nhà Giáo năm nay 20/11/2019 tại tư gia thầy ở Hà Tiên. Hình: Trương Thanh Hùng.

Thư gởi người cô năm xưa…(Huỳnh Kim Nguyệt)

Thư gởi người cô năm xưa…

Cô kính yêu,

Hôm nay tình cờ em xem bài viết của Anh Mãnh (Patrice Tran) trên trang fb của anh, khi xem bình luận thấy anh « Phong Do » có kèm một video, em xem thì thấy các anh chị vui vẻ, cười đùa khi đến thăm cô…làm em cũng ước gì được một lần đến thăm cô như vậy. Nhưng ước vọng đến thăm cô chỉ là một mơ ước xa vời vợi đối với em, vì cô đang ở phương trời Tây xa thẳm, còn em thì vẫn ở nơi ngày xưa cô đã đến dạy các em đó cô ạ! Hà Tiên quê hương nhỏ bé, ở tận cùng của vùng biên giới xa xôi. Cô ơi tuy quê hương thì nhỏ bé, mà tấm lòng của học trò đối với cô lại rất to lớn, vì luôn nhớ đến cô qua hơn bốn mươi mấy năm chưa được gặp lại cô. Em còn nhớ, khi cô đến Hà Tiên, lúc đó các em ở tuổi 13,14,15, còn cô là một cô giáo trẻ trung xinh đẹp lần đầu tiên đến Hà Tiên dạy học…, khoảng cách Cô – Trò cũng không lớn mấy, để bây giờ nhìn lại tóc cô đã bạc, còn các em tóc cũng hoa râm cô nhỉ! nhưng tình cảm của học trò dành cho cô vẫn mãi mãi như xưa.

Nhớ nhất ở ngôi trường Trung Học Hà Tiên, có bốn cô giáo trẻ đẹp, hàng ngày thướt tha tà áo dài đến trường dạy các em. Cô Mai, cô Loan, cô Oanh, cô Hoa mà cả bốn cô em đều có may mắn được học với các cô. Thưa Cô! trong bài cô viết là cô có dẫn 40 em đi bãi Thuận Yên chơi, la hét…em nhớ không lầm là cô dẫn lớp của tụi em đó cô, vì lúc làm thức ăn mang theo em nhớ là món bún nhâm tôm khô (bún nước kèn), với một nồi chè thưng và bánh mì. Cô trò ta đã chơi đùa rất vui…Thấm thoát đã 40 mấy năm hơn rồi cô. Nếu bây giờ cô có về lại thăm Hà Tiên, ghé nơi ngày xưa chơi đùa đó, bây giờ nơi đó gọi là «Ngã ba cây bàng». Dọc theo bãi biển là hàng thùy dương rũ bóng, trước những ngôi nhà người dân có trồng cây bàng nên rất mát đó cô, và nơi bãi biển ngày xưa đó là quán bán gỏi cá trích đặc sản của Hà Tiên, ngày nay dọc theo bãi biển người ta bán cua ghẹ, ngao sò ôc,  nếu mình mua họ sẽ chế biến cho mình, rồi ngồi trên bờ biển vừa ngắm biển,  vừa thưởng thức hải sản tươi ngon đó cô…Ước gì cô về lại một lần cô nhỉ…

Cô ơi! còn một chuyện ngày xưa em không bao giờ dám kể và dám hỏi cô, nay em xin kể nha cô (vì giờ cô và em tóc đã bạc hết rồi).Thưa Cô! cô vẫn còn nhớ thầy Hồ hả cô? Lúc đó thầy Hồ « trồng cây si » trước nhà cô ở (thầy Hồ ơi! cho em xin lỗi thầy nha). Vì thấy em và Bùi Thị Dung chơi thân với nhau và Dung là chủ nhà cô ở trọ nên thầy Hồ nhờ em đưa một lá thư cho cô. Em sợ cô, nên em cứ đi từ nhà trước của Dung, rồi ra nhà sau nơi cô và cô Oanh soạn bài, đi tới đi lui mãi mà có dám đưa thư cho cô đâu. Qua ngày sau em đưa thư lại cho Dung nhờ Dung đưa cho cô. Cuối cùng Dung có đưa lá thư cho cô không vậy Cô …?

« Bức thư cũ viết cho ai không ngỏ …
Vẫn khép hờ dang dở lúc chiều tan.. »

Cô có biết không chính vì thầy Hồ nhờ em đưa lá thư cho cô, đền bù lại thầy hứa sẽ hát cho cả lớp nghe và thầy đã thực hiện lời hứa đó, thầy vừa đàn vừa ca đó cô..!…em nhớ Thầy hát: « Phố núi cao …phố núi đầy sương…phố núi mây giăng … ». Vậy mà sau nầy rời trường học, bon chen với cuộc sống hằng ngày, thỉnh thoảng ở một nơi nào đó tình cờ em nghe được « giai điệu » mà thầy Hồ hát ngày xưa khiến em chợt chạnh lòng…không biết các thầy cô của mình giờ ra sao và ở đâu nữa…!

Rồi hôm nay nhờ Facebook kết nối được với các anh chị, và em cũng vừa biết được tin cô. Riêng cô Loan em « gặp » hằng ngày trên facebook đó cô.

Thưa cô ! những ngày cô và cô Oanh ở nhà bạn Dung rất là vui há cô, khi được nghĩ giữa giờ học, em và Dung về nhà là gặp cô…Hồi đó phía sau nhà Dung có một lối nhỏ đi thông qua nhà cô Mai. Cô và cô Oanh hay đi lối này qua nhà cô Mai, hai đứa em cũng tháp tùng theo cô qua nhà cô Mai chơi! và không biết cô có còn nhớ em được ăn cơm cùng cô hai lần và lần nào cũng được cô khen…

Một lần tình cờ em và Dung vừa về tới nhà, đúng lúc cô và cô Oanh dọn cơm (Dung thì ăn chung với hai cô) nên cô « bắt » em phải cùng ăn, em vừa ăn vừa hơi rung (vì học trò ngày xưa lễ phép lắm há cô !). Cô nhìn em cười và nói với cô Oanh và Dung là: « Nguyệt trắng quá há!!». Lúc đó em chỉ mỉm cười chớ có dám nói gì đâu (học trò ngoan mà cô), nhưng em thích lắm đó cô, vì mình được cô khen cơ mà (vậy đó mà em tự ngắm trước gương mãi xem em có trắng như lời cô khen không đó cô). Còn một lần nữa, cũng vô tình lại được ăn cơm cùng cô, hôm đó tụi em viết Báo Tường, làm xong về nhà Dung…thì được ăn cơm cùng cô và cô Oanh. Khi ăn, em gắp thức ăn, cô nhìn bàn tay em rồi cô khen: « Bàn tay Nguyệt đẹp quá ». Vâng! đó là kỷ niệm của thuở học trò, cô bé 14,15 tuổi gì đó, được cô giáo minh khen hai lần, thích ghê đấy chứ!! (là con gái mà …!). Vậy đó khi về nhà em cứ nhìn bàn tay mình hoài vì mới biết nó đẹp… Nhưng cô ơi! trãi qua bao năm với cuộc sống bình dị, thời buổi khó khăn ngày xưa, rồi chiến tranh biên giới, phải rời Hà Tiên đến nơi khác sống tạm bợ …đứa học trò mà cô khen trắng và có bàn tay đẹp ngày xưa, nay có còn đẹp, có còn trắng đâu cô. Cuộc sống mưu sinh vất vã đã lấy mất đi vẽ đẹp của tuổi hoa niên rồi cô à! và cô có biết chỉ một lời khen của cô thôi, mà em vẫn mãi nhớ suốt mấy mươi năm rồi đó cô …và có thể đến cuối cuộc đời vẫn nhớ mãi… !

Trái sang phải: Bùi Thị Dung, Huỳnh Kim Nguyệt, Đặng Kim Thu (hình chụp lúc học lớp 10B niên khóa 1974-1975 Trung Học Hà Tiên)

Cô ơi! mãi nhắc chuyện xưa mà em quên cho cô hay, Bùi Thị Dung hiện giờ ở Ba Hòn (chổ mẹ Dung ở ngày xưa đó cô). Dung có một đứa con gái, cuộc sống cũng ổn thưa cô. Qua bốn mươi mấy năm mới biết tin cô, em nhìn cô trong hình…Đâu rồi cô giáo năm xưa hay cười, dáng gầy gầy, tà áo dài, tóc buông lơi xuống bờ vai mà ngày xưa em từng ngưỡng mộ (em ngưỡng mộ hết bốn cô nha !) và ao ước ngày sau sẽ làm cô giáo giống cô. Bây giờ cô lớn tuổi, thì các em cũng xem xem lục tuần,  tóc đã pha sương rồi cô. Cô biết không nhìn trong video thấy các anh chị quây quần bên cô, mà mắt em chợt thấy cay cay….vì đối với em chỉ biết tin và nhìn cô trong hình mà thôi! Có bao giờ được gặp cô như các anh chị đâu cô … Chỉ ước sao cho cô luôn khỏe mạnh và có một lần về lại chốn cũ, để học trò ngày xưa được gặp cô một lần cô nhỉ!

Em kính chúc cô và gia đình cô luôn vui khoẻ hạnh phúc nha cô !

CHÀO CÔ THÂN YÊU! Học trò ngày xưa của cô.

                                                  Huỳnh Kim Nguyệt (Hà Tiên 12/08/2017)

Em xin tặng cô bài thơ về mùa hè của tuổi học trò !
Tiễn Hạ !
Cuối cùng thì hạ cũng ra đi
Bịn rịn buồn thương để làm gì
Cánh phượng lìa cành rơi lã chả
Ve sầu nức nở khóc chia ly
……
Tiễn hạ trời giăng những giọt sầu
Mây buồn xám ngắt suốt đêm thâu
Heo mây khẻ lén luồng song cửa
Lạnh xác ve sầu những sợi ngâu
……
Ta tiễn hạ đi nghe mắt cay
Rượu nồng hạ ủ uống vừa say
Hạ ơi ! Ta nhớ hoa màu nắng
Lưu luyến hồn ta chạnh phút giây
……
Vẩy tay tạm biệt nhớ mùa thương
Màu hoa nhuộm đỏ mấy cung đường
Hoàng hôn hiu hắt hồn ta tím
Tiễn hạ đi rồi tim vấn vương !

Em xin tặng cô bài thơ về áo trắng của tuổi học trò !
Giả từ áo trắng
Áo trắng ngày xưa bay ngập lối
Cho anh ngơ ngẩn mối tình si
Cánh thơ vội vã trao em đó
Có nhớ tình anh thuở học trò
……
Áo trắng ngày xưa vẫn còn bay
Trắng cả hồn tôi sao ngất ngây
Sáng đón chiều đưa anh theo bước
Hoa dại bên đường cũng đắm say
……
Áo trắng đâu rồi áo trắng ơi !
Chiều nay mây quyện gió bên trời
Áo trắng về đâu mùa hạ nhớ
Cho ta ngơ ngẩn bước bên đời
……
Giả từ chiếc áo mến yêu ơi !
Màu áo trinh nguyên đẹp nhất đời
Màu áo nữ sinh duyên thắm đượm
Giờ đây ấp ủ mộng chia phôi !

Huỳnh Kim Nguyệt (kính tặng cô Dương Thị Minh Hoa)

Tác giả bài viết: Huỳnh Kim Nguyệt, học sinh lớp 10B niên khóa 1974-1975 trường Trung Học Hà Tiên

Hình ảnh: Huỳnh Kim Nguyệt

Viết về Thầy Cô thân yêu (Lâm Lan)

Viết về Thầy Cô thân yêu

Kính chào thầy cô! Thương chào các bạn gần xa của gia đình Blog THHTX! Dưới mái trường thân thương một thời cắp sách đến trường, Lan nhớ về thầy cô của trường THHTX. Các bạn và Lan đã gần gũi, học hỏi ở những thầy cô này.  Cho Lan thể hiện tình cảm về thầy cô thân thương của mình nhé.

Ngồi buồn nhớ chuyện năm xưa.
Bốn cô con gái vùng miền khác nhau
Gặp nhau trong một ngôi trường
Cùng chung chí hướng dẫn đàn em thơ.
Mai Loan một cặp liền nhau
Hoa Oanh xinh đẹp thanh tao kém gì.

hoa_hongCác bạnTHHTX ơi! Lâm Lan xin giới thiệu 4 cô gái đó: Mai, Loan, Hoa, Oanh, và  2 người thầy được tìm thấy trên fb đã từng dạy dưới mái trườngTHHT.

Một chữ cũng là thầy. Nửa chữ cũng là thầy. Vừa là chị, vừa là cô giáo. Có rất nhiều kỹ niệm với cô học trò nhỏ ngày xưa của trường THHT

Cô giáo kèm trẻ tại tư gia (Cô LÂM NGỌC MAI)

Năm cánh hoa tròn nhụy điểm vàng.
Phụ nữ yêu kiều một dáng mai
Mình hạt sương «Mai» tên cô ấy

LamNgocMai_4Vừa là cô vừa là chị. Chị có dáng một cô giáo từ khi ngồi ghế nhà trường đã giúp không ít cho cô học trò em một số kiến thức về văn hoá, là chế Hai của Lâm Lan đó các bạn.

Ngày gặp lại chị (Cô VÕ KIM LOAN)

Kim_Loan_Xua_3Thắm thoát bao năm không gặp lại
Bây giờ tao ngộ chị ngày xưa
Mắt nhìn em gái miệng cười tươi
Vòng tay thân ái choàng Lan đó.
Thắm thiết tình thân của chị hiền.

 Màu tím cô yêu (Cô DƯƠNG THỊ MINH HOA)

Lâm Lan nhớ về cô giáo dạy môn vạn vật mà Lan đã học năm lớp 11/A.

DuongThiMinhHoa_XuaCô dịu hiền thật xinh tà áo tím
Mái tóc dài phất phất gió đưa bay
Đôi mắt cô long lanh màu tím biếc
Tím cả sân trường, tím cả trời yêu
Để lòng em nhớ mãi dáng yêu kiều
Nhớ cô nhiều dạy em môn vạn vật.
Trời Hà Tiên tím cả đó cô ơi!

Thương gửi về cô một nhành lan tím hoa_lan

Bí quyết làm đẹp (cô NGUYỄN NGỌC OANH)

Bình minh chim hót trên cành
Giọng cô lảnh lót như là hoạ mi
Tóc dài chấm tận bờ vai
Dáng người mảnh khảnh thướt tha quá chừng

Oanh Đó là cô NGUYỄN NGỌC OANH.

 Đôi mắt cô sáng long lanh, miệng luôn có nụ cười trên môi. Lan ơi! Lan à! Em làm gì đó? Cô ơi ! Cô à! Cô làm gì đó? Lâm Lan thấy cô gọt gọt, đâm đâm. Lan hỏi: Cô làm gì mà ngày ngày đâm đâm những thứ này?( củ nghệ đó bạn). Cô nói: Lan muốn mắt sáng thì sử dụng những thứ này mắt sẽ sáng long lanh đó. Nói thiệt Lan đâu có thời gian mà thực hiện. Các bạn có thích thì làm theo cô tôi đi nhé . Mắt cô tôi rất đẹp sáng long lanh vậy đó.

 

Phương Thành nổi nhớ (thầy NGUYỄN HỒNG ẨN)

Ôi! Thầy Toán Lý mà sao thơ văn tuyệt vời. Đúng người đúng tên. Thầy đừng trách trò làm thơ con cóc nhé Thầy.

thay_nha

Bonjour mon professeur de Français (thầy Nguyễn Phúc Hậu)

Thầy dạy tiếng Pháp
Mắt sáng như sao
Thầy cười phúc «Hậu»
Ngoại ngữ thao luyện
Truyền dạy kiến thức
Môn tiếng nước ngoài
Đó là thầy tôi

Thầy NGUYỄN PHÚC HẬU.
Thầy đẹp trai ngồi ghế số 1.

thay_nphCác bạn ơi! bốn cô, hai thầy. Lan và thêm bạn Dương Văn Hiến vừa nhớ đến 1 cô dạy môn Văn lớp Đệ Thất đó là cô… Có thể bây giờ cô đã quên em, học trò nhiều làm sao cô nhớ hết. Cô giáo em tên VƯƠNG THỊ KIM LÀNH. Tên và người đi đôi như một. Em nhớ hoài tiết học của cô.

« TRỞ RÉT »,  đó là tựa một bài thơ mà cô giáo dạy văn lớp Đệ Thất đã dạy chúng tôi học. Cả Lâm Lan cũng không còn nhớ. Vậy mà có một người bạn ở thật xa khung trời Châu Mỹ,  đi đã gần 40 năm mà vẫn nhớ bài thơ cô dạy. Lan phải cảm phục bộ nhớ IQ của bạn í. Bạn là Dương Văn Hiến ( tên fb là Dương Văn Hiếu). Để nhớ về Cô Lành, Lan xin chia sẻ bài bạn Hiếu học thuộc lòng đến bây giờ cho các bạn mình đọc nhé.

TRỞ RÉT
Trời đang ấm bổng nữa đêm nổi gió,
Rạng ngày ra mây xám kéo vang trời.
Khóm tre già nghiêng ngã lá rơi rơi,
Chuối xơ xác run hoài trong gió lạnh.
Đồng trơ rạ mênh mông và hiu quạnh,
Lũ mục đồng sợ rét chẳng nô chơi.
Chúng tụm nhau đốt lửa khói lên trời,
Da mốc thếch đàn trâu đi uể oải.
Đường khô cứng đón bước chân tê tái,
Của người dân da nẻ xuýt xoa đau.
Vài gái thôn bỏm bẻm miêng nhai trầu,
Cho ấm bụng và hồng lên đôi má.
Mắt long lanh dưới vành khăn mỏ quạ,
Răng hạt huyền cười nói nhả ra hơi.
Hôm nay ai cũng mập đẫy như ai,
Trong không khí thoảng có mùi băng phiến.
Chiều xám ngắt khi đò ngang rời bến,
Cô lái buồn nhìn vắng khách sang sông.
Chợ lèo tèo một buổi chợ chiều đông,
Vội tan sớm trước vầng ô khuất bóng.
Đêm càng xuống gió khuya càng thổi lộng,
Lùa rét vào các nhà lá phên thưa.
Ở giửa nhà những tay cóng xoè hơ,
Bên lửa đỏ bập bùng ôi ấm cúng!
Trong ổ rơm vài cô em sầu mộng,
Cãm lạnh lùng thắm thiá giấc cô miên.

(chép lại theo lời thơ học thuộc lòng do Dương Văn Hiến đọc lại)

duongvanhienDương Văn Hiến ngày nay định cư ở thành phố Floride nước Mỹ (nay Hiến đổi tên mới là Hiếu)

Lan xin giới thiệu thêm hình ảnh ngày xưa thầy cô trường tổ chức đi cắm trại ở hòn Đầm.

cam_trai_hon_damHình đi cắm trại hè ở trên là cô Mai, cô Loan, và thầy Nguyễn Văn Nén nguyên hiệu trưởng trường THHTX và cũng là giáo viên dạy môn toán lớp11/A mà Lan đã học.
Câu kết của Lâm Lan nè các bạn ui! Xin được mãi là thiên thần áo trắng. Để tung tăng chạy nhảy khắp sân trường. Lan có vài dòng chia sẻ cùng các bạn thân thương của một thời cắp sách đến trường. Lâm Lan kính chúc thầy cô và các bạn nhiều sức khoẻ, hạnh phúc, vạn sự cát tường. LamThiLan_DeNhi

 Người viết Lâm Lan  (09/2016)

Hình ảnh: Lâm Lan, Dương Văn Hiến

Tái bút: Về bài thơ « Trở rét » chép lại theo lời đọc của bạn Dương Văn Hiến, mình có truy cứu trên mạng thì biết được tác giả bài thơ đó là nhà thơ Bàng Bá Lân (1912-1988). Có lẻ nguyên văn của thơ thì có đôi chút khác đi, mình tìm không ra nguyên văn bản của bài thơ, chỉ có một đọan đầu như sau:

TRỞ RÉT (Bàng Bá Lân)
Trời đang ấm bỗng nửa đêm trở rét
Rạng ngày ra, mây xám kéo ngang trời
Khóm tre già nghiêng ngả lá rơi rơi
Chuối xơ xác run hoài trong gió lạnh
Đồng trơ rạ mông mênh và hiu quạnh
Lũ mục đồng sợ rét chẳng ham chơi
Chúng tụm nhau đốt lửa khói lên trời
Ai cũng nói hôm nay sao rét thế!

Bạn nào biết được nguyên bản xin cung cấp thêm làm tư liệu văn học nhé. Cám ơn. (Trần Văn Mãnh)

Tứ Đại Mỹ Nhân

Thầy Cô và các bạn thân mến, sau khi mình rời mái trường Hà Tiên thân yêu đi sang Rạch Giá học lớp Đệ Nhất thì trường trung học Hà Tiên của chúng ta được hân hạnh đón tiếp bốn cô giáo sư trẻ đẹp (được mệnh danh là « Tứ Đại Mỹ Nhân »…)…Thầy Cô và các bạn cũng đoán biết là ai rồi chứ: Cô Lâm Ngọc Mai, cô Võ Kim Loan, cô Nguyễn Ngọc Oanh và cô Dương Thị Minh Hoa,…Trong « Tứ Đại Mỹ Nhân » nầy thì mình có hân hạnh được biết cô (chị) Lâm Ngọc Mai…vì chị Mai là người quen biết Hà Tiên, chị của bạn Lâm Thị Lan (Lan có xuất hiện trong Blog của chúng ta rồi đó…). Nhà cô Lâm Ngọc Mai ở đường Mạc Thiên Tích gần chùa Tam Bảo.

Cô Lâm Ngọc Mai là một học sinh xưa của trường Hà Tiên, mà là học sinh của trường Hà Tiên thì ai cũng biết, nhất là cô Mai là một trong số những học sinh giỏi của lớp,…Có một chi tiết mà mình biết là cô Mai học rất giỏi về hai môn sinh ngữ thời đó (Pháp Văn và Anh văn) vì thế cô Mai là một học trò « cưng » của cô Nguyễn Minh Nguyệt và thầy Bùi Hữu Trí (nói nhỏ không phải « phân bì » nhé,..hồi xưa mình cũng là học trò « cưng » trong lớp của cô Minh Nguyệt đó,…). Cô Mai cũng còn là học trò được thầy Nguyễn Văn Thành yêu mến vì cô học rất giỏi về các môn khoa học: Lý Hóa, Vạn Vật,…

Cô Lâm Ngọc Mai học cùng lớp với các anh: Hứa Nhứt Tâm (Tâm là con của Thầy Hứa Văn Vàng làm giám thị trường Hà Tiên chúng ta), anh Vững, anh Dần, và cũng học cùng lớp với chị Hoa Nguyễn, hai người học chung lớp với nhau từ năm Đệ Thất đến năm Đệ Nhị. sau đó cô Mai sang Rạch Giá học năm Đệ Nhất….(lớp nầy nhiều « mỹ nhân » quá nhé,…). Vậy là cô Mai học trên mình là 3 lớp…

Dưới đây là một vài hình chân dung rất đẹp của cô Lâm Ngọc Mai thời còn học sinh ngày xưa..

LamNgocMai_4 Cô Lâm Ngọc Mai thành tài và ở lại bắt đầu dạy học tại trường xưa Hà Tiên khoảng trên dưới những năm 1969, 1970…Sau đó cô trở thành một thành viên trong Ban Giám Hiệu của trường và khoảng cuối thập niên 70 cô chuyển về Rạch Giá làm sở Giáo Dục và sau đó làm Hiệu Trưởng Trường Nguyễn Du.

Võ Kim Loan, cô Dương Thị Minh Hoa và cô Nguyễn Ngọc Oanh bắt đầu về trường Hà Tiên dạy cũng khoảng những năm đầu của thập niên 70, đến khoảng 1973, 1974 thì cô Hoa rời trường trước (cô về dạy trường Trung Học Mỹ Tho), kế đó cô Loan cũng rời trường và sau đó là cô Oanh cũng rời khỏi trường Hà Tiên.

Cô Dương Thị Minh Hoa và cô Nguyễn Ngọc Oanh dạy môn Lý Hóa và Vạn Vật.

OanhCô Nguyễn Ngọc Oanh

Cô Nguyễn Ngọc Oanh hình chụp ngày 10/04/1975 trong tiệc cưới của cô Võ Kim Loan.

Kim_Loan_Xua_3Một bức ảnh để giãi thích ý nghĩa 4 chữ « Tứ Đại Mỹ Nhân »: Cô Võ Kim Loan trong buổi đầu dạy học Trung Học Hà Tiên

Sau_Oanh_Hoa_Hien_HungTừ trái sang phải: Bùi Văn Sáu, cô Nguyễn Ngọc Oanh, cô Dương Thị Minh Hoa, cô Trần Diệu Hiền, Hà Quốc Hưng (bạn ngồi Tô Văn Hạnh)

Giao_Hien_Hoa_Oanh_SauTừ trái sang phải: Đổ Ngọc Giao, cô Trần Diệu Hiền, cô Dương Thị Minh Hoa, cô Nguyễn Ngọc Oanh, Bùi Văn Sáu…

LamNgocMai_VoKimLoanCô Lâm Ngọc Mai (nón) và cô Võ Kim Loan

NguyenPhucHau_HT2Hình thầy cô chụp với học trò: hàng cao nhứt phía trên bên bìa phải: Cô Lâm Ngọc Mai (áo dài trắng), cô Dương Thị Minh Hoa (áo dài xám đen), cô Trần Diệu Hiền (áo dài cổ vuông), cô Nguyễn Ngọc Oanh (áo dài trắng)

NguyenPhucHau_HT1Hình thầy cô chụp với học trò. Từ phải sang trái: cô Dương Thị Minh Hoa (áo dài xám đen), cô Nguyễn Ngọc Oanh (áo dài trắng), cô Trần Diệu Hiền (áo dài cổ vuông), Cô Lâm Ngọc Mai (áo dài trắng)

Hiện nay cô Lâm Ngọc Mai về nghỉ hưu và sống tại thành phố HCM, cô Võ Kim Loan định cư tại thành phố Springdale thuộc tiểu bang Arkansas nước Mỹ, cô Dương Thị Minh Hoa sống ở thành phố San Jose California, cô Nguyễn Ngọc Oanh thì hình như cũng định cư ở nước Mỹ nhưng chưa có tin tức cụ thể.

DuongThiMinhHoa_HienTaiCô Dương Thị Minh Hoa hiện tại (nước Mỹ)

LamNgocMai_5Cô Võ Kim Loan và cô Lâm Ngọc Mai

LamNgocMai_7Cô Lâm Ngọc Mai phát biểu trong ngày 20/11/2015 tại buổi họp mặt Thầy Cô giáo trường Nguyễn Du Rạch Giá 

Hình ảnh: Võ Kim Loan, Nguyễn Phúc Hậu, Trâm Huỳnh, Trần Thị Phương Nhu