Nhớ Bạn Mong Đức Hưng (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

NHỚ BẠN
MONG ĐỨC HƯNG

Trong thời gian học ở trường Trung học Hà Tiên (1965-1971), tôi chơi khá thân và có những người bạn để lại trong tôi ấn tượng khó quên, trong đó có Mong Đức Hưng.
Mong Đức Hưng là con bác Mong Tỷ, nhà ở khúc ngả quanh khỏi Nhà thờ trên đường đi Thạch Động. Tôi học chung với Hưng từ năm lớp nhì đến hết năm đệ tam. Khi thi đệ thất, trong lớp nhất của chúng tôi (do thầy Phan Tấn Hoàng dạy) có nhiều bạn học khá giỏi, theo tôi thì Hưng không phải khá hơn các bạn khác, nhưng lại đậu đệ thất. Lúc ấy tôi có hỏi thầy Hoàng là tại sao Lê Phước Dương học giỏi hơn lại không đậu mà Hưng đậu. Thầy nói Hưng chắc hơn, còn Dương thì hơi ẩu.

Không biết tôi với Hưng thân nhau lúc nào, nhưng có lần tôi đến nhà Hưng chơi thì thấy bạn đang rang cà phê. Có một lần thấy Hưng đang làm gà, Hưng dạy cho tôi cách nhúng nước sôi nhổ lông gà nhanh. Mà Hưng làm nhanh thật. Một lần Hưng mời tôi vào quán cà phê của gia đình (Quán gần nhà chị Châu Ngọc Mỹ, tên quán là gì tôi quên mất), Hưng gọi: “Cho hai ly xịt xà thoòng đừng để dĩa”, chúng tôi cười ồ vì “không để dĩa” tức là không tính tiền. Hồi đó các quán cà phê ở Hà Tiên đều nhìn loại dĩa mà tính tiền, loại dĩa nào là bao nhiêu tiến, không cần phải hỏi khách dùng gì.

Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTTrương Thanh Hùng, Cô Trần Diệu Hiền, Mong Đức Hưng, Hoàng Đức Trung, Lý Minh Chữ và Kiệt

Nhưng nhớ nhất là Hưng dạy tôi uống rượu. Hôm ấy có giờ trống, Hưng mua một xị rượu đế và một chai xá xị pha chung với nhau gọi là “xị nầy xị nọ” (rượu và xá xị mua ở quán Thái Thanh ngang Nhà thờ, đầu đường vô chùa Lò Gạch) rồi rủ mấy anh em lên núi Lăng ngồi trước mộ cụ Mạc Thiên Tích uống. Hưng ra vẻ rất thành thạo chuyện uống rượu, cởi áo, ngồi xếp bằng rồi rót rượu ra ly bắt mỗi người uống một hớp rất giống người lớn. Uống xong, mấy anh em kéo về trường thì cũng vừa hết giờ trống, anh em vô lớp cứ cười với nhau vì miệng còn hôi (thơm) rượu.
Hiện nay nghe tin các bạn cho biết Mong Đức Hưng định cư ở thành phố San Jose (Mỹ) và thỉnh thoảng có về Việt nam thăm bạn bè (do hai bạn Tăng Kim Sơn và Trang Lệ Thủy cho tin, cám ơn Sơn và Thủy nhiều nhé…)
                                                             Giá Khê  Trương Thanh Hùng. (09/2016)

Kể về kỹ niệm với nhóm Lê Phước Dương, Hà Quốc Hưng, Hoàng Đức Trung,…Mong Đức Hưng…thì mình (Trần Văn Mãnh) cũng có một thời gian đi chơi rất thân với nhóm bạn nầy. Mời Thầy Cô và các bạn xem thêm một chuyện vui nhỏ có liên quan đến bạn Mong Đức Hưng sau đây:

Đi bụi….

Sau khi cả nhóm gồm: Lê Phước Dương, Mong Đức Hưng, Hoàng Đức Trung, Hà Quốc Hưng (vừa đi Long Xuyên thi Tú Tài 1 và đi bụi lên tận Sài Gòn), Trần Văn Mãnh (vừa thi Tú Tài 2 xong)..đi bụi nhiều ngày từ Long Xuyên, Sài Gòn…, về tới Rạch Giá, tiền bạc sạch túi, cả 5 không còn một cắc bạc,..Sau khi móc hết túi trả tiền phòng ngủ khách sạn, sáng ra đi lang thang định đi bộ về tới Hà Tiên…May mắn thay lại gặp Thầy Trương Minh Hiển tại Rạch Giá…!! Thầy Hiển hỏi thăm xong thấy tình hình thầy hiểu ngay, liền cho cả nhóm vào quán cơm và gọi mỗi người một phần cơm, còn kêu thêm cho mỗi em một chén cơm đầy vung thêm….Ăn uống no nê xong sau khi từ giả thầy, lại tiếp tục đi bộ về phía Hà Tiên,….(chắc là đi bộ luôn tới Hà Tiên vì đâu còn tiền nữa,…). Tới gần đầu cầu may thay gặp xe Hồng Thập Tự từ Hà Tiên sang Kiên Giang lảnh thuốc…Lại may mắn nữa là trên xe có Bác Năm Dần Ba của Hà Quốc Hưng, lập tức Bác cho phép cả bọn lên xe có giang về Hà Tiên…Hà Quốc Hưng được ưu tiên ngồi phía trước với Ba Hưng, kế người lái xe, còn 4 tay bụi: Mãnh, Hưng (Mong), Trung và Dương thì nằm trên các thùng thuốc phía sau…xe chạy hơi dằn nhưng cuối cùng cũng được về tới quê hường xứ sở Hà Tiên sau mấy ngày đi bụi….

(trích trong bài « Lớp Lê Phước Dương chơi trò lên đồng »do Lê Phước Dương kể)

https://trunghochatienxua.wordpress.com/2015/12/05/lop-le-phuoc-duong-choi-tro-len-dong/

Hình ảnh: Hoàng Thị Minh Liên

Publicités

Trường xưa (Trương Thanh Hùng)

Trường xưa

Từ khi vô tình phát hiện trang “Trung học Hà Tiên xưa” trên mạng, hầu như ngày nào tôi cũng mở đọc, có ngày mở đến ba, bốn lần, đọc hết các bài viết, đọc những lời bình luận, trao đổi. Chỉ mới vài tháng thôi mà đã trở thành thói quen, gần như là “ghiền”. Đọc đi, đọc lại mãi vẫn không thấy chán. Những ký ức tưởng đã chìm vào dĩ vãng được tái hiện trong đầu và đó cũng là động lực thôi thúc tôi phải viết về ngôi trường của mình, về một phần cuộc đời mình gắn bó với quê hương Hà Tiên và ngôi trường nhỏ bé của chúng ta. Hết sức cám ơn anh Mãnh đã lập ra trang mạng này.

Dù không sinh ra ở Hà Tiên, nhưng Hà Tiên đã giúp tôi trưởng thành. Nói hơi cường điệu một chút là “Khí thiêng sông núi” và ngôi trường trung học Hà Tiên (trước đó là trường tiểu học Hà Tiên) đã nuôi dưỡng và đào tạo nên tôi của ngày hôm nay. Dĩ nhiên cũng đào tạo các bạn tôi có sự thành đạt như ngày hôm nay.

Nhớ khi thi tuyển vào trường Sư phạm Vĩnh Long, trong môn “Khả năng sư phạm”, thầy Võ Ngọc Bỉ hỏi tôi học trường nào. Như một sự vô thức, tôi trả lời ngay là học ở Hà Tiên, mặc dù tôi đã học ở trường Nguyễn Trung Trực năm cuối bậc trung học. Thầy Bỉ hình như có cảm tình ngay, hỏi tôi về Hà Tiên thập cảnh, bởi Thầy cũng từng đến Hà Tiên. Sau này, tôi có dịp đi nhiều nơi, bất cứ nơi nào, khi biết tôi là người Hà Tiên thì cũng đều dành cho cảm tình khá đặc biệt.

Hôm nay, gọi là khai bút đầu năm, tôi lại viết về Hà Tiên và ngôi trường thân thiết của mình. Lần này xin được kể một vài chuyện của lớp 11A năm học 1970-1971.

Hình như học sinh của nhiều trường có tập tục rất hay là “Họp bạn đầu năm”, có khi vào ngày mùng 2 tết (Mùng hai tết bạn), cũng có khi vào một ngày đầu năm nào đó thuận tiện. Riêng lớp chúng tôi thường họp vào mùng 2 hoặc mùng 4.

Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTTrước lớp học Trường Trung Học Hà Tiên: Trương Thanh Hùng, Cô Trần Diệu Hiền, Mong Đức Hưng, Hoàng Đức Trung, Lý Minh Chữ và Kiệt

Trong lớp chúng tôi có bạn Lý Minh Chữ, nhà ở Bãi Nò, có lẽ là người gốc Hoa, rất hiền lành, lại học giỏi, sức khỏe rất tốt. Năm học chung với tôi ở lớp nhất, có lần cả lớp bị thầy bắt đánh mỗi đứa mấy roi, riêng Chữ thì không. Sang trung học, mỗi ngày Chữ đạp xe từ Bãi Nò đi học rất siêng năng, hình như bạn bè cùng lớp ai cũng mến Chữ. Sau này Lý Minh Chữ lập gia đình và sống ở Thuận Yên, hiện con cái đã thành đạt. Rất mừng. Nhưng Chữ thì hình như sức khỏe không được tốt lắm. Mỗi lần đi ngang qua Thuận Yên, tôi đều có ghé nhà Chữ uống một vài chai la ve rất vui.

Bãi biển « Bãi Nò » Hà Tiên ngày nay (hình Thontran)

Nhớ năm đó, bạn bè ra họp bạn ở nhà Lý Minh Chữ. Số người đi không đông, nhưng tôi chỉ nhớ có Dương Hà, Lâm Xuân Mỹ, Tăng Kim Sơn, Châu Ngọc Mỹ. . . và vài bạn khác. Lúc đang ở giữa đường từ ngoài lộ vào bãi biển, có người gánh một gánh nước thốt nốt bán. Chữ gọi lại mua mời bạn bè uống. Chữ nói: “Mời các bạn uống thứ nước của quê hương tôi”. Nước thốt nốt uống lần đầu mà nhấm nháp thì hơi khó bởi mùi hôi khói rất đặc trưng. Các chị nhấp một miếng rồi nói uống không được, Chữ hơi buồn. Đến phiên tôi cầm ly, biết là hơi khó uống vì mùi vị nên tôi nín thở ực một hơi hết ly không thèm nghe mùi. Lúc nín thở uống thì chỉ thưởng thức được vị, mà vị của nước thốt nốt thì ngon hơn nước mía xa lắc. Uống xong, thở ra thì đúng có mùi khói xông ống tre nhưng không chỏi lắm. Sau này tôi lại rất thích uống nước thốt nốt, và cái mùi ấy cũng thật dễ thương.

Maison_LXMY_4Lâm Xuân Mỹ trước ngôi nhà mới ngày nay

TruongThanhHung_NayTác giả Giá Khê Trương Thanh Hùng

Sau đó xuống mé biển Bãi Nò vui chơi, ăn uống. Tăng Kim Sơn “nổ” đủ thứ làm nhiều người cười no bụng. Có một lần cũng họp ở Bãi Nò tôi có mời Dương Văn Hiến theo, mà tài pha trò và ảo thuật của Hiến thật tuyệt. Anh em chọc Tăng Kim Sơn đã gặp phải đối thủ nên nín luôn.

TangKimSon (2) TangKimSon (3)

Tăng Kim Sơn trước ngôi nhà xưa (1970), ngôi nhà nầy nay không còn nữa thay vào đó là một công viên.

Tết năm 1975, anh em kéo vào nhà máy xay lúa của gia đình Lâm Xuân Mỹ họp vào ban đêm cũng rất có ấn tượng.

DuongVanHienDương Văn Hiến ngày nay định cư ở thành phố Floride nước Mỹ (nay Hiến đổi tên mới là Hiếu)

Sau này cũng có nhiều lần họp bạn. Tuy đã “lớn” nhưng khi gặp nhau thì cũng giỡn hớt như thời còn đi học. Có một lần anh em họp vào ngày rằm tháng giêng ở quán Ti La, có chị Châu Ngọc Mỹ về, tôi lại bận việc không đến dự được, thật là tiếc. Có lẽ anh em cũng trách tôi nhưng cũng không biết làm sao vì lúc ấy tôi còn đang làm lễ trên đỉnh Núi Lăng.

Tôi cảm nhận tình bạn học có gì đó rất thiêng liêng nên cho dù sau này dù có cách xa, mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi gặp lại đều xem như một sự may mắn và dành cho nhau tình cảm như hồi còn đi học.

Ngày mai, mùng 2 tết, Trần Tuấn Kiệt và anh Hào có hẹn đến ăn tết với tôi ở Sài Gòn. Vui!.

Năm mới, chúc tất cả Thầy cô và các anh chị, bạn bè cùng học lời chúc tốt đẹp nhất.

                                           Giá Khê (Trương Thanh Hùng)

                                    Sài Gòn, ngày mùng một tết Bính Thân.

Hình ảnh: Hoàng Thị Minh Liên, Tăng Kim Sơn, Trương Thanh Hùng, Dương Văn Hiếu, Lâm Xuân Mỹ, Hà Mỹ Oanh

Tự bạch (Trương Thanh Hùng)

                                              TỰ BẠCH

Gia đình tôi về sống tại Hà Tiên từ năm 1963 khi ba tôi là thầy giáo Trương Tự Phát chuyển từ Tri Tôn (Hòn Đất) về dạy tại trường tiểu học Hà Tiên. Gia đình tôi ở trên đất của bà Đội Căn mà chúng tôi gọi là “Bà Cô”, địa chỉ tại số 6 đường Mạc Cửu, xéo xéo nhà Bác Tư Trượng (sau này gia đình Thúy Vân ở).

Về Hà Tiên, tôi học lớp nhì do Thầy Minh dạy, rồi Thầy Minh chuyển đi, tôi cùng với anh tôi là Trương Thanh Hào học với Thầy Hứa Văn Vàng, còn anh Trương Thái Minh thì học tiếp liên. Thầy Vàng đã để lại trong tôi dấu ấn khó quên là vì tôi viết chữ xấu, lại ẩu nên Thầy thường ngồi bên tôi, khi tôi viết ẩu, Thầy cho ngay một cây “bê”, không đau lắm, nhưng tiếng cây “bê” bằng cạc tông nghe rất sợ. Chính vì thế sau này tôi viết chữ không đến nỗi tệ, chỉ còn tật ẩu thì chừa chưa được.

Năm lớp nhất, tôi học với Thầy Phan Tấn Hoàng cùng với nhiều bạn sau này vào trung học như Lý Minh Chữ, Trần Phước An. . .

Thi vào đệ thất năm học 1965-1966 đậu hạng 47/50. Năm đó có 200 thí sinh thi vào đệ thất trường trung học Hà Tiên gồm 2 lớp nhất nam, 1 lớp nhất nữ của trường tiểu học Hà Tiên và 1 lớp nhất của trường Kiên Lương mà chỉ tuyển có 50 em, kể cũng ít.

Năm học đệ thất, tôi được học với cô Hà Thị Hồng Loan, Vương Thị Lành, hình như trường trung học Hà Tiên những năm đó chỉ có cô Loan và cô Lành là người Hà Tiên, còn lại là thầy cô ở nơi khác đến dạy. Không nhớ hết các thầy cô dạy những năm đệ thất, đệ lục, nhưng còn nhớ thầy Đức Sinh dạy Anh văn. Trong giờ học Anh văn mà Thầy lại dạy hát 2 bài thánh ca, đến nay tôi còn thuộc. Năm này, thầy Lại Xuân Quất đã chuyển, thầy Nguyễn Văn Thành làm hiệu trưởng.

Trong những năm học từ đệ thất đến đệ tứ, tôi là một học sinh kém “toàn diện”, nhưng may mắn là không ở lại lớp, tuổi cũng nhỏ so với các bạn. Không hiểu sao tôi luôn có mặc cảm mình là người xấu trai, học dốt. Tôi luôn ngưỡng mộ các bạn học cùng lớp như Tô Vĩnh Tuấn, Tiền Thiên Lộc, Tiền Minh Quang, Lý Minh Chữ, Trần Tuấn Anh, Trần Học Quang, Trương Công Tước. . . dĩ nhiên là có cả anh Trương Thanh Hào của tôi. Các anh ở lớp trên cùng học với anh Trương Thái Minh của tôi có Trần Văn Mãnh, Trần Tiên, anh Trần Tấn Công (anh của Vân, nhà ở góc đường Phương Thành-Chi Lăng), anh Trần Văn Danh con Bác Ba Đen (ở xéo nhà tôi, góc đường Phương Thành-Mạc Cửu, sau đó anh Danh về Nhà Bàng ở không còn nghe tin tức), anh Nguyễn Ngọc Thanh (Thiếu úy), anh Lý Văn Tấn, Lý Cui. . . Kể cả ngưỡng mộ lớp đàn em như Hà Quốc Hưng, Quách Ngọc Điền ở khả năng văn nghệ. Còn nhiều anh chị và các bạn nữa nhưng tôi không thể kể hết ra đây. Hình như vì mặc cảm đó cùng với ba tôi rất khó nên tôi cũng ít đi chơi, nhưng những năm học đệ thất, đệ lục, tôi hay đi câu cá ở bờ Đông Hồ, bán cà rem nên có dịp dạo khắp đất Hà Tiên.

Học hết năm đệ tứ, có lẽ ba tôi thấy tôi học yếu nên cho đi học sửa máy ở tiệm của bác Năm Xuân Thạnh vào hè năm đó.

Năm Đệ Tam, tôi chơi khá thân với Hoàng Đức Trung vừa từ ở Kampuchia về. Hết năm đệ tứ, nhiều bạn trai phải đi lính, trong đó có Trần Tuấn Anh, Chung Lưỡng Tài, sau này anh Tài về ở Bãi Chà Và và đã mất khoảng 5 năm nay. Do đó lớp đệ tam còn rất ít bạn trai. Đến năm lớp 11 thì trong lớp chỉ còn 6 bạn trai mà thôi, vài bạn gái cũng đi Long Xuyên hay Sài Gòn học.

Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTTrương Thanh Hùng, Cô Trần Diệu Hiền, Mong Đức Hưng, Hoàng Đức Trung, Lý Minh Chữ và Kiệt

HoangDucTrung_TruongThanhHungHoàng Đức Trung và Trương Thanh Hùng (ở trần leo cây không biết để làm gì ??)

Đậu tú tài 1 năm 1971, tôi ra trường Nguyễn Trung Trực học lớp 12, đậu tú tài 2 rồi đi học ở Sư phạm Vĩnh Long.

Năm 1974 về dạy trường sơ cấp Bãi Ớt, lúc này các bạn Lâm Thị Lan, Trần Yến Phượng, Thúy Phương cũng vào nghề giáo.

Cuộc đời đưa đẩy, năm 1977, tôi chuyển công tác rồi thành người viết lách cho đến hôm nay.

Năm 1987 tôi ra Rạch Giá công tác.

Năm 2013 nghỉ hưu về Sài Gòn sinh sống.

TruongThanhHung_DessinTrương Thanh Hùng qua nét vẻ của họa sĩ Huỳnh Phương Đông (2012)

Hiện tôi vẫn còn hoạt động trên lĩnh vực văn học nghệ thuật, chủ yếu là nghiên cứu, viết lách về lịch sử, văn hóa vùng đất Nam bộ, đặc biệt là Kiên Giang và Hà Tiên của chúng ta.

Qua trang “Trung học Hà Tiên xưa”, tôi rất mong được liên lạc với các Thầy cô, các bạn, các anh chị mà tôi hằng quí mến.

TruongThanhHung_Nay

                Sài Gòn 10-1-2016

               Trương Thanh Hùng

Hình ảnh: Trương Thanh Hùng, Hoàng Thị Minh Liên