Từ biệt Lưu Kim Nhan (Thủy Trang)

Thầy cô và các bạn thân mến, trưởng Blog « Quê Hương Và Niềm Nhớ », bạn Trang Lệ Thủy (ký bút hiệu Thủy Trang) vừa viết một bài để tưởng nhớ một người bạn cùng trường cùng lớp ngày xưa, đó là bạn Lưu Kim Nhan, Kim Nhan lại cũng vừa chia tay chúng ta để mãi mãi đi về cỏi vĩnh hằng…Nghĩ cũng lạ, vì ngày xưa khi mình còn học bậc Trung Học tại trường Trung Học Hà Tiên, có thể nói mình biết gần như tất cả các bạn học nam nữ (đa số là nữ…!!) cùng trường…Tuy vậy mà ngày nay khi nghe tên bạn Lưu Kim Nhan, là học sinh trung học Hà Tiên ngày xưa, mình lại hoàn toàn không biết bạn Kim Nhan nầy,…Vậy mà lớp của bạn Kim Nhan chỉ cách lớp của mình một lớp mà thôi,….Trong lớp của bạn Kim Nhan mình quen biết rất nhiều, hầu như gần hết cả lớp,…Trương Thanh Hào, Trương Thanh Hùng, Lâm Thị Lan, Hồ Thị Kim Hoàn, Trần Thị Phương Nhu,..v.;v…..kể ra đây không hết được,…nhưng quả thật là mình không biết bạn Lưu Kim Nhan, ngay từ lúc khi còn học cho đến bây giờ mình cũng không biết bạn Kim Nhan. Nhưng thôi, lúc trước không biết thì bây giờ xem như biết, qua sự thông báo của bạn bè cùng trường, nhất là bạn Lê Thị Việt Nga đã cho thông tin khá đầy đủ về Lưu Kim Nhan. Mình xin tóm tắt lại ở đây để cho thầy cô và các bạn biết rỏ nhé,…

« Lưu Kim Nhan: Lưu Kim Nhan bà con bạn dì với Lê Thị Việt Nga. Ngày xưa nhà của Kim Nhan ở đường Chi Lăng, Hà Tiên. Kim Nhan là con của nhà tiệm vàng Kim Quang ở Hà Tiên. Lúc học lớp đệ thất trường Trung Học Hà Tiên, Kim Nhan học chung lớp với Trương Thanh Hùng, Trần Quý Phụng, ..v..v…Khi gia đình Kim Nhan dọn về Châu Đốc thì Kim Nhan vẫn ở lại Hà Tiên tiếp tục học, và ở nhà thầy Hứa Văn Vàng (Kim Nhan cũng là cháu của thầy Hứa Văn Vàng). Bạn Lưu Kim Nhan mất ngày 29/10/2018 nhằm ngày 21 tháng chín, năm Mậu Tuất, âm lịch, an táng tại Châu Đốc ».

Chân dung Lưu Kim Nhan

Và sau đây xin mời thầy cô và các bạn đọc bài của bạn Thủy Trang, một người bạn cùng lớp với Lưu Kim Nhan, kể lại những kỷ niệm vui thời đi học, kể lại để thương tiếc, nhớ nhung một người bạn, một thời mà bây giờ ta chỉ có thể đặt tên là « ngày xưa »….và chỉ có thể sống trong tâm tưởng, trong ký ức vì những « ngày xưa » đó đã trôi qua không bao giờ trở lại nữa, có chăng là trong những dòng chữ, câu văn trong câu chuyện mà Thủy kể lại cho chúng ta qua bài viết sau đây…Thay mặt những cây bút quen thuộc và quý đọc giả của Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » xin chân thành cám ơn bạn Thủy đã có tấm lòng ưu ái cho phép Blog của chúng ta được đăng lại bài viết nầy, bài viết đã được lên khuôn trên Blog « Quê Hương Và Niềm Nhớ » ngày 12/01/2019 gần đây.  (TVM )

Biết tìm đâu ngày xưa bây giờ…

Chỉ trong môt thời gian ngắn ngủi chừng vài tháng thôi, mà cả ba người bạn học cũ cùng lớp, cùng chung mái trường Trung học Hà Tiên xưa với tôi đã vĩnh viễn ra đi, trong đó có Lưu Kim Nhan, người bạn gái duyên dáng, thích nghich ngợm nhưng lại rất dễ thương.

Tuy học cùng lớp với nhau nhưng Kim Nhan, Trần Quý Phụng, Mai Thị Hạt, Trần Thị Phương Nhu lớn hơn tôi về mặt biết “yêu” rất sớm. Trong lúc tôi còn là cô trưởng lớp chỉ biết quậy phá, thì các bạn ấy đã biết yêu và đã có bạn trai rồi. Bạn trai của Nhan có cái tên rất oai phong và dễ sợ lắm, anh tên “Dần”. Anh Dần học trên Nhan ba hay bốn lớp. Bọn chúng tôi hay gọi đùa anh là “Cọp”. Mỗi lần thấy anh đến tìm Nhan là cả nhóm “quậy” chúng tôi hò reo inh ỏi, nhất là Thanh Tuyên, Dương Hà và Ngọc Lê: “Nhan ơi! Cọp đến tìm bạn nè”. Vậy rồi cả nhóm chúng tôi cười ầm lên. Nhan cũng chẳng chịu thua, cô tỉnh queo và còn ùa theo chúng tôi nữa, làm cho anh chàng “Cọp” sợ hải, chạy luôn.

Ngoài câu chuyện tình lý thú đó, Lưu Kim Nhan còn để lại cho chúng tôi một kỷ niệm không thể nào quên được. Tôi còn nhớ, khi lớp chúng tôi có những giờ học vào buổi trưa. Trong lúc cả lớp đang im lìm nghe thầy giảng bài và giọng nói của thầy cứ nhè nhẹ, êm êm. Ôi, sao mà buồn ngủ chi lạ, chúng tôi đang mơ mơ, màng màng thiu thỉu…ngủ thì văng vẳng bên tai có tiếng đàn “dây thun” do Nhan tự chế, dường như cô lấy vài sợi dây thun cột vào hai cây viết, rồi dùng ngón tay khảy nhẹ vào dây thun như người ta khảy đàn vậy. Tiếng đàn nghe sao mà chói tai kỳ lạ, thêm vào tiếng hát “kinh hoàng” của Lưu Kim Nhan cất lên rằng: “Má ơi con muốn chồng, ba má tính làm sao…” làm cho cả bọn chúng tôi giật mình tỉnh giấc và không sao nhịn cười được. May mắn mà thầy không biết được việc này.

Bây giờ biết tìm đâu tiếng hát ngây ngô, dại khờ của một thời để nhớ hở Nhan. Người nhạc sĩ kiêm ca sỉ đầy sáng tạo, phá phách và dễ thương này đã rời xa sân khấu “học trò” rồi và đã bỏ lại bao nhiêu khán giả “bạn bè”  một đời tiếc nhớ.

Nói lời từ biệt với Nhan sao nước mắt mình rưng rưng. Ôi!  nhớ sao là nhớ người bạn ngày xưa…của tôi.

Thủy Trang

Tác giả bài viết Trang Lệ Thủy

Tái bút: sau đây là liên kết qua bài viết của bạn Thủy Trang trên Blog « Quê Hương Và Niềm Nhớ »

https://quehuongvaniemnho.com/2019/01/12/tu-biet-luu-kim-nhan/

Dưới đây là một số hình ảnh các bạn học cùng lớp với tác giả bài viết Trang Lệ Thủy, dĩ nhiên là mình không thể đưa đủ hết các bạn trong lớp của Thủy, các bạn nào có hình chụp theo nhóm bạn trong cùng lớp xin chia sẻ, mình sẽ bổ túc thêm nhé, xin cám ơn tất cả.

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trần Phước An, Phạm Minh Tuyến, Tiền Thiên Lộc

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trịnh Xuân Tài, Nguyễn Ngọc Lê, Trần Thanh Tuyên

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Nguyễn Ngọc Lê, Trần Thanh Tuyên, Nguyễn Thúy Vân

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Nguyễn Thúy Vân, Phạm Thúy Phượng

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trần Thị Nhanh, Trần Phước An

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Nguyễn Thúy Vân, ? , Trần Yến Phượng, Lâm Xuân Mỹ và Phạm Thúy Phượng

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trần Thị Nhanh, Hà Mỹ Oanh

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trần Thị Phương Nhu, Trương Thanh Hào, Lâm Thị Lan

Hình ảnh tác giả bài viết và bạn cùng lớp: Trang Lệ Thủy, Trương Thanh Hào, Hồ Thị Kim Hoàn

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trần Thị Phương Nhu, Lâm Thị Lan, Hà Mỹ Oanh

Hình ảnh một vài bạn cùng lớp với tác giả bài viết: Trần Thị Phương Nhu, Lâm Thị Lan, Phạm Thúy Phượng, Trần Văn Quận

Hình ảnh: Lê Thị Việt Nga, Trang Lệ Thủy, Hà Mỹ Oanh, Lâm Thị Lan, Trần Thị Phương Nhu, Hồ Thị Kim Hoàn, Trương Thanh Hào…

 

Publicités

Giới thiệu Lâm Xuân Mỹ

Thầy cô và các bạn thân mến, thỉnh thoảng nhìn lại trang « Bạn Học Cùng Trường » mình thấy bài viết cũng rất phong phú, một phần do chính mình nhớ và viết ra, một phần nhờ sự đóng góp của các bạn nên mục nầy cũng đã giới thiệu được gần 30 bạn rồi…Tuy nhiên số bạn học cùng trường mà mình quen biết thì còn rất nhiều,…kể ra cũng phải hàng trăm bạn, nhưng vì mình vẫn theo một tiêu chuẩn là cố gắng có một vài tấm hình của người bạn được giới thiệu (hình xưa càng tốt) và có chuyện để kể lại hay có vài liên hệ ngày xưa đến người bạn được giới thiệu để mình có chất liệu viết bài đưa lên trên mục « Bạn Học Cùng Trường »,..Do đó mình mong mỏi quý Thầy Cô và các bạn đã học qua dưới mái trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa cố gắng giúp và đóng góp bài vở giới thiệu về một vài người bạn cùng trường cùng lớp ngày xưa để mục nầy thêm phong phú và ngày càng đầy đủ.

Nhìn vào danh sách « Bạn Học Cùng Trường » mình thấy quả không thiếu các người đẹp của trường Trung Học Hà Tiên thời xưa,…nay xin được giới thiệu một người bạn học cùng trường, một nữ sinh cũng thuộc vào dạng « người đẹp » Trung Học Hà Tiên, quý phái và rất dể mến,….Thầy cô và các bạn đã đoán ra ai rồi vì mình lở viết ra tên trong tựa bài rồi,….Xin giới thiệu đó là người bạn mang tên: Lâm Xuân Mỹ…

Lâm Xuân Mỹ là con gái trong một gia đình kỳ cựu và có tên tuổi ở Hà Tiên. Nhà Xuân Mỹ ở đường Lam Sơn, đối diện xéo xéo với nhà Cô Lý Ánh Nguyệt. Phía bên phải hiên nhà của Xuân Mỹ là một khoảng trống rất tiện lợi cho công việc nhà như chuẩn bị làm bếp, giặt giũ quần áo…… Mình cũng thỉnh thoảng có đến chơi nhà Xuân Mỹ vì chị của Xuân Mỹ là chị Lâm Xuân Cúc học chung lớp với mình suốt bậc Trung Học ở Hà Tiên. Anh của Xuân Mỹ là anh Lâm Hữu Dư cũng là cựu học sinh Trung Học Hà Tiên và mình cũng thường tiếp xúc vói anh khi anh qua nhà bạn Lý Cảnh Tiên chơi. Phu nhân của anh Lâm Hữu Dư là bạn Lê Mai Hoa cũng là bạn học cùng lớp với mình, tóm lại vì cùng là người Hà Tiên cả nên cuối cùng mối liên hệ bạn bè cũng được thắt chặc thêm qua các mối liên hệ gia đình…

Mình còn nhớ một chuyện rất vui nhưng vẫn còn bán tín bán nghi vì đã lâu rồi không biết mình có nghĩ đúng không…Lúc còn trẻ nhỏ, vì mình thường đến chơi nhà bạn là Lý Mạnh Thường nên khi gia đình của Xuân Mỹ có việc vui là: ngày làm đám nói cho người chị thứ Chín của Xuân Mỹ (chị Chín Lâm Xuân Hương), đám nói với một ông sĩ quan Hải Quân thời đó (Ông tên là Tú), vì ông không phải là người Hà Tiên nên ông thuê một phòng trong khách sạn ở Hà Tiên và gia đình Xuân Mỹ chọn một vài em trai (tiêu chuẩn là ăn mặt sạch sẽ, bảnh bao, dáng người dể xem…) để tiếp bên đàng trai bưng các mâm hoa quả trầu cao đến nhà chị Chín (nhà Xuân Mỹ) để xin hỏi cưới chị Chín. Lúc đó hình như là nhà Mạnh Thường giới thiệu hai anh em mình vào nhóm bưng mâm bên đàng trai nầy nên mình có bưng mâm theo đàn trai đến nhà Xuân Mỹ đó, mình nhớ ra như vậy vì thời gian là rất xa xưa rồi không biết có đúng không,…Có điều chắc chắn là mình nhớ có lần mình bưng mâm giúp cho bên đàng trai như vậy…

Bây giờ viết về Xuân Mỹ,…Lâm Xuân Mỹ ngày xưa là một trong những người nữ sinh đẹp của Hà Tiên,…Theo mình nhận xét (những nhận xét nầy là đã có từ xưa khi quen biết Xuân Mỹ với tư cách bạn học cùng trường) Xuân Mỹ có một vẻ đẹp rất cao sang, quý phái và lúc nào sự cao sang quý phái đó cũng được Xuân Mỹ thể hiện qua dáng đi, cách nói chuyện và cách giao tế với mọi người chung quanh…Đó là những nhận xét thật sự của mình chứ không phải ca tụng qua loa bề ngoài…Một trong những yếu tố chứng minh là ngày xưa Xuân Mỹ được rất nhiều bạn nam trong trường chú ý, không chỉ những bạn nam của trường Trung Học Hà Tiên mà còn các vị sí quan Hải Quân thời đó đóng quân ở An Thới, thường ghé tàu vào Hà Tiên chơi và cũng muốn được sự chú ý của Xuân Mỹ…Dí nhiên là trong thời đó mình không biết Xuân Mỹ nghĩ trong đầu óc như thế nào, vì mình không biết rỏ thời đó Xuân Mỹ có « bạn trai » là ai hay không, có lẻ vì là con gái trong một gia đình kỳ cựu nên Xuân Mỹ rất giữ gìn ý tứ và không biểu lộ ra ngoài cho người ta nhận xét các sự liên hệ của mình…Đó là một cá tính rất tốt đẹp và càng làm tăng thêm giá trị của một người con gái vốn đã đẹp về vóc dáng, gương mặt mà lại càng làm đẹp thêm cho cả bản thân…

Lâm Xuân Mỹ

Lâm Xuân Mỹ học chung lớp với các bạn Hà Mỹ Oanh, Lâm Thị Lan, Trần Thị Phương Nhu, Hồ Thị Kim Hoàn, Trương Thanh Hào, Trường Thanh Hùng. Xuân Mỹ thường kết bạn thân với các bạn: Nguyễn Ngọc Lê, Dương Thị Diễm Hà, Trang Lệ Thủy, Trần Thanh Tuyên,…Lâm Xuân Mỹ học sau mình một lớp (tức là vào niên khóa 1965-1966 mình học lớp Đệ Lục tức lớp 7  thì Xuân Mỹ học lớp Đệ Thất tức lớp 6). Theo như lời các bạn cùng lớp thì Lâm Xuân Mỹ học rất giỏi, trong lớp rất ngoan, hiền và nhất là rất dể thương…(nhưng cũng nói thêm cho các bạn trai thời đó là thương « không dể » đâu nhé,…vì là người đẹp nên có lẻ tiêu chuẩn lựa chọn rất cao…ngay cả mình thời đó nếu có nộp đơn thì chắc lọt sổ ngay rồi…!!)

Thắm thoát thời gian trôi qua, mình đi xa tiếp tục sự nghiệp học trò và sau đó ra trường cũng tiếp tục sự nghiệp thầy giáo, mình không biết tin nhiều về các bạn học nói chung còn ở lại Hà Tiên, và Xuân Mỹ nói riêng…Sau nầy hơn mấy chục năm trôi qua nhờ có đường dây bạn bè qua fb, mình biết được Xuân Mỹ lập gia đình với một người đồng nghiệp cũng trong ngành giáo chức, phu quân của Xuân Mỹ là người gốc Cần Thơ nên gia đình có lúc sống ở Cần Thơ và hai vợ chồng có được hai cô con gái rất xinh đẹp và rất có tài năng trong văn chương nghệ thuật, thật là một điều rất tốt đẹp…

Hiện nay Xuân Mỹ đã không còn ở trong căn nhà cố cựu ngày xưa ở đường Lam Sơn. Hiện Xuân Mỹ ở trong một căn nhà được xem như là một trong những căn nhà xinh đẹp của Hà Tiên, đó là căn nhà ở đường Chi Lăng, trong nhà trang hoàng rất đẹp theo kiểu cổ kính có rất nhiều tác phẩm sơn mài xưa, phía ngoài thì có nhiều chậu hoa rất xinh đẹp. Xuân Mỹ sống với những kỷ niệm vì phu quân của Xuân Mỹ không may đã mất vì bệnh…Để kết thúc phần viết về một người bạn cùng trường năm xưa, mình mong và chúc cho Lâm Xuân Mỹ luôn được an lành, vui khỏe với hai cô con gái tuyệt vời, mong rằng đó chính là hạnh phúc thật sự cho Xuân Mỹ…(TVM 05/2018)

Nét đẹp học trò của Lâm Xuân Mỹ trong những năm nữ sinh Trung Học Hà Tiên

LamXuanMy_Classe1

Lâm Xuân Mỹ (giữa) trong niên khóa 1970-1971 lớp 11A Trung Học Hà Tiên

Lâm Xuân Mỹ (giữa) với các bạn cùng lớp Trung Học Hà Tiên

Một màn múa trong đó có Lâm Xuân Mỹ tham dự (có lẻ ở giữa)..

Hà Mỹ Oanh và Lâm Xuân Mỹ lúc học lớp Đệ Nhứt 1971-1972 Rạch Giá (hai cô gái vừa giản dị trong chiếc áo trắng quần đen vừa duyên dáng và rất xinh tươi của lứa tuổi đôi mươi…)

Lâm Xuân Mỹ trong vóc dáng rất tự nhiên và thanh tao

FamilleLamXuanMy_HaTien_1985

Vợ chồng Lâm Xuân Mỹ và con gái đầu lòng (Hòn Phụ Tử Hà Tiên 1985)Lâm Xuân Mỹ

Lâm Xuân Mỹ (nét sang trọng trước Mũi Nai Hà Tiên)

Lâm Xuân Mỹ, bà mẹ trẻ và cô con gái xinh…

Lâm Xuân Mỹ ngày nay, vẫn giữ nét thanh lịch, quý pháiTrái qua phải: Nguyễn Thúy Vân, ? , Trần Yến Phượng, Lâm Xuân Mỹ và Phạm Thúy Phượng

Lâm Xuân Mỹ cùng cô con gái đầu lòng Minh Thư..

Căn nhà xinh đẹp của gia đình Lâm Xuân Mỹ hiện nay ở đường Chi Lăng Hà Tiên

Lâm Xuân Mỹ cùng các bạn học cùng lớp: Nguyễn Thúy Vân, Trịnh Xuân Tài, Hà Mỹ Oanh, Trần Thanh Tuyên, Lâm Thị Lan, Trần Thị Phương Nhu,..v..v.. (Hà Tiên)

Hình ảnh: Lâm Xuân Mỹ, Hà Mỹ Oanh. (Thành thật cám ơn Xuân Mỹ, Lâm Thị Lan và Mỹ Oanh đã vui vẻ đóng góp hình ảnh, góp ý cho bài viết nầy được phong phú.)

Lâm Lan và Phương Nhu trở về thăm quê hương Hà Tiên

Lâm Lan và Phương Nhu trở về thăm quê hương Hà Tiên

Xe chạy bon bon trên con đường trải nhựa, gió mát lồng lộng từ biển thổi vào,  một bên là biển xanh trong vắt, còn một bên là núi trùng trùng điệp điệp môt màu xanh mát. Xe đưa hai chúng tôi về vùng đất Phương Thành.  

Dừng chân trên bến Phương Thành
Thuyền ai thấp thoáng ẩn mờ trong sương
Trở về phố biển thân thương
Xuân vui về đến phố phường thân yêu…

tuong_maccuuTượng ông Mạc Cửu sừng sững ở vùng đất Hà Tiên khi chúng ta sắp vào thị trấn Hà Tiên.

Muốn vào xứ thơ chúng ta phải qua một con cầu đi qua cửa biển Hà Tiên lộng gió.

cau_tochauCầu Tô Châu là cửa ngỏ vào đất Hà Tiên

Bây giờ Lan và Nhu được đi thăm các bạn hiền lớp11/A và cảnh xưa rồi các bạn ui!

Một chuyến du xuân gặp bạn hiền
Trở về quê cũ đất Hà Tiên
Tình nào đẹp mãi tình bằng hữu
Chia sẻ cùng nhau mọi nảo phiền
Gần xa ngăn cách nào đâu xá
Bè bạn cùng nhau kết mọi miền..

Hình ảnh của các bạn lớp 11/A Trung Học Hà Tiên của chúng tôi gặp nhau vào ngày mùng 5 tết 2016.

hopban_11a

Hà Mỹ Oanh, Lâm Xuân Mỹ, Phạm Thúy Phượng, Trần Thị Phương Nhu, Lâm Thi Lan, Trịnh Xuân Tài, Nguyễn Thúy Vân, Nguyễn Ngọc Lê, Trần Thanh Tuyên, Trần Bình Quận

Lan và Nhu đón bình minh ở một thắng cảnh của Hà Tiên, đó là Ao Sen kề bên lăng Mạc Cửu và ngọn núi Lăng.

aosenTrần Thị Phương Nhu trước Ao Sen Hà Tiên

Chiều Lan và Nhu ngắm tượng các nàng Tiên trên bến Trần Hầu. Bên kia sông là núi Tô Châu.

Trăng ơi! Xin chớ đi đâu
Dừng chân ngắm cảnh Tô Châu Tiên về.
Tiên về người ngắm say mê
Cảnh Tiên chợt nhớ mình về Hà Tiên.

cacnangtienCác nàng Tiên của bến Trần Hầu Hà Tiên

Sáng hôm sau Lan và Nhu đi lang thang đường phố dọc theo dòng sông đến đầm Đông Hồ xem cảnh bình minh an lành của xứ thơ.

Trời bao la, biển bao la
Đông Hồ lặng gió hai ta ngắm nhìn
Dang tay ôm ánh bình minh
Mây trời lồng lộng đưa tình nước xanh.

binhminh_donghoBình minh trên Đông Hồ Hà Tiên

Cuối cùng 3 chúng tôi (có thêm bạn Mỹ Oanh đến với Lan, Nhu) dừng chân ở công viên nước khu vui chơi ở Hà Tiên.

phuongnhu_lamlan_myoanhTrần Thị Phương Nhu, Lâm Thị Lan và Hà Mỹ Oanh

Lan Nhu một chuyến mộng mơ
Giờ đây tạm biệt xứ thơ bạn hiền
Xa rồi tiếng nói cô miên
Trở về phố nội niềm riêng mỗi ngày
Mong rằng có dịp trùng lai
Bạn bè xin gởi một bài viết nhanh… !!

                                  Người tường thuật: Trần Thị Phương Nhu

Hình ảnh: Lâm Lan, Trần Thị Phương Nhu, Hà Mỹ Oanh,  Internet

 

Kỷ Niệm với Trung Học Hà Tiên Xưa (Thầy Nguyễn Hồng Ẩn)

Kỷ Niệm với Trung Học Hà Tiên Xưa

Thầy Nguyễn Hồng Ẫn trước trụ sở Xã Mỹ Đức

 Cuộc sống bắt buộc phải rời xa ngôi trường đầy kỷ niệm từ ngày bãi trường niên khóa 1969-1970 đến nay khá lâu, cộng thêm tuổi đời chồng chất nên những kỷ niệm nhớ về Hà Tiên cũng không còn rõ nét. Để góp vui với quý thầy cô và các em học sinh, hôm nay tôi ghi lại hai kỷ niệm có thể ít người biết đến.
 
1-Một Món Ăn
 
Nếu nhớ không lầm năm tôi đến trường Trung Học Hà Tiên thì văn phòng trường chỉ có duy nhất một thư ký; anh thư ký có nụ cười dễ mến, tôi còn hình dung được nụ cười đó nhưng khó diển tả, da anh ngâm đen, cử chỉ thong dong, giọng nói hề hà vui vẻ, đoán anh là người gốc Khmer nhưng tôi không bao giờ hỏi đến. Mới đây các em học sinh cho biết anh Thân là người miền Bắc. Suốt khoảng thời gian ở trường, tôi xem anh là người bạn thân thiết, đôi khi cùng nhau chia sẻ những câu chuyện vui, buồn.
Con đường chạy ngang trường từ văn phòng quận hướng đến đường Phương Thành, vừa qua khỏi trường, rẽ trái xéo góc sẽ dẩn đến nhà anh cũng ở bên tay trái; tôi nhớ như vậy chẳng biết có đúng không? Điều này chắc nhờ các em học sinh xác nhận.
Một vài lần tôi được anh mời đến nhà để thưởng thức món ăn tự tay anh nấu nướng. Món ăn mà tôi lần đầu gặp, thấy “nhợn” vì “tươi sống” ( mượn tạm từ ngữ sau 1975 như Cửa hàng tươi sống mà lần đầu nghe tôi ngớ), có màu “sắt máu” trộn những “những phụ tùng’ vô cùng hấp dẫn như ớt, tiêu, đậu phộng, rau thơm… Không nhớ có rượu đưa cay cho khỏi ngán ngại hay không, nhưng với nhiệt tình mời gọi của gia chủ tôi nhắm mắt thử xem cho biết. Đưa một muỗng thức ăn “ơn ớn” vào miệng và ngậm lại, nhè nhẹ nhai, tìm hiểu khẫu vị, từ từ lùa một tí vào cổ họng, nuốt xuống dạ dày, cảm nhận một cảm giác dễ chịu. Cười cười với gia chủ đang ngồi nhìn từng động tác, cử chỉ, phản ứng của khách, thấy thế gia chủ vui ra mặt cũng mĩm cười theo và múc một muỗng thức ăn khác đặt vào chén của tôi.
Bà con có biết không, hôm nay tôi viết đến đây thì có chút nước miếng đang hình thành, mặc dầu từ 2002 tôi quyết định không đụng đến món này nữa.
Sau khi rời Hà Tiên, về nhà ở Vĩnh Long, tôi đã tự tay làm món này giới thiệu với gia đình, với bạn bè vì tôi đã học cách làm từ anh.

Sau 1975 không có dịp để thưởng thức món ăn này cho mãi đến năm 2002 khi tôi trở về thăm quê hương, được các em cháu mời đi quán. Lâu quá mới gặp lại  “hắn” với rau xanh tươi hấp dẩn, có rượu đế đưa cay, tôi đã không từ chối. 

Nhưng sau đó suốt đêm tôi không ngủ an giấc vì bị “hồn của khắc tinh Quan Công” đánh thức mãi. Và tôi đã không muốn gặp “hắn” nữa.
Chắc các em học sinh trường Trung Học Hà Tiên Xưa đã biết anh ấy là thư ký Thân (không nhớ họ) và món ăn tôi nói là tiết canh vịt xiêm. Bây giờ nghe nói bà con làm tiết canh lợn, ớn quá! Có thể năm 2002 tôi ăn phải tiết canh vịt dỏm (quán nói vịt nhưng mà là heo) chăng?


2-Những Lá Thư
 
Là loại chuyện bây giờ mới kể, nhưng không chắc chưa có ai đã biết qua.
Tất cả những lá thư gởi đến trường bằng đường Bưu Điện được đến văn phòng trường thì không thể nào thoát khỏi tay của anh thư ký. Nhất là những lá thư của bất cứ ai mà anh nghi là thư tình, anh cho là cần phải “kiểm duyệt”(đọc lén thì đúng hơn). Những sau khi kiểm duyệt, thư vẫn đến tay người nhận, chắc anh chỉ muốn thỏa mãn tính tò mò mà thôi hay là anh làm theo lịnh của Hiệu trưởng. Được cái anh tuyệt đối giữ bí mật mọi nội dung mà anh biết (anh nói như vậy khi tôi có dịp khám phá chuyện này).
Anh có khiếu mở thư rồi dán lại in như cũ mà người nhận thư không nghi ngờ thư bị mở; không rõ anh có bị “tổ trát” lần nào không? Anh có …dạy tôi cách làm. Có ai bây giờ muốn tôi chỉ lại không?
Trong một lần hàn huyên, luôn luôn rất cởi mở, anh chợt nói với tôi : “Chưa có ai thoát khỏi tay tôi, duy nhất có mình thầy!” Đó là khi anh biết tên của bà xã của tôi là Nguyễn Hồng Vân nên anh nghĩ bà xã tôi là em ruột. Từ đó anh mới khai ra mọi chuyện dù không bị tra khảo. Vì anh có ý cũng không tha cho tôi nếu anh nghi là thư tình bởi thế chắc anh có tính tò chứ không phải là do nhiệm vụ được giao.
Tôi khuyên anh đừng nên làm như vậy nữa nếu nhà trường cho phép mọi người mượn địa chỉ của trường.
Không rõ bây giờ sức khoẻ và cuộc sống của anh sao?
Xin lỗi anh Thân khi tôi kể lại chuyện này, không biết anh có phiền lòng tôi không?
Khi có thì giờ tôi sẽ viết thêm vài kỷ niệm khác.
Nguyễn Hồng Ẩn.
Hoa Kỳ ngày 19/1/2015
Hai bức ảnh rất quý:
 Voi_Hoc_Tro_HaTien_1969_1Thầy Nguyễn Hồng Ẩn hướng dẩn học trò đi hoạt động bên ngoài. Từ trái sang phải: Hà Mỹ Oanh, Trần Thị Thu Oanh, thư ký Thân (phía sau), Trần Mỹ Ngân, Trần Hoàng Phượng, Mai Thị Ngọc Minh, Nguyễn Thị Thanh Hà, Thầy Ẩn. Phía trước: Lý Manh Thường (đây là lớp học với Trần Văn Mãnh)
Voi_Hoc_Tro_HaTien_1969_2Từ trái sang phải, trên: Hà Mỹ Oanh, Trần Mỹ Ngân,  thư ký Thân,Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, dưới: Trần Thị Thu Oanh,Trần Hoàng Phượng, Mai Thị Ngọc Minh, Nguyễn Thị Thanh Hà, Lý Manh Thường (đây là lớp học với Trần Văn Mãnh)
Từ trái sang phải: Lý Mạnh Thường, không nhớ tên, thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Thị Thu Oanh, Mai Thị Ngọc Minh, Nguyễn Thị Thanh Hà, Trần Mỹ Ngân (bãi Mũi Nai Hà Tiên 1969)
Hình ảnh: Thầy Nguyễn Hồng Ẩn