Giới thiệu Dương Văn Hiến

Dương Văn Hiến

Thầy Cô và các bạn cho phép tôi được dài dòng đôi chút để được biết rỏ về tôi, cũng giống như bài viết  « Tự bạch của Trương thanh Hùng » đã được đăng vào Blog nầy. Vào khoảng năm 1962 tôi từ Hòn Heo, Bãi Ớt lên Hà Tiên, ba tôi là ông Dương Công Huỳnh làm y tá ở bệnh viện Nguyễn Thần Hiến Hà Tiên, lúc đó tôi học lớp nhất với thầy Lê Đức Nguyên (chung với Lý Mạnh Thường).  Vì thi trượt vào lớp Đệ Thất nên tôi học lớp Bán Công chung với Trần Tiên, Tiền Công Thành… Tôi đậu vào lớp Đệ Thất « sau lưng » Trương Thanh Hùng ( Trương Thanh Hào đậu hạng 46/50, Trương Thanh Hùng đậu hạng 47/50 và tôi  Dương Văn Hiến đậu hạng 48/50, còn bạn Trương Minh Huệ đậu hạng 49/50). Không may, học lớp Đệ Thất năm đó (niên khóa 1965-1966) vận đen đến với tôi: ngay cái ngày thi Đệ nhị lục cá nguyệt tôi lại kẹt đi lưới chưa về được nên bỏ cuộc thi, tôi khóc và khóc thật nhiều, năm đó ở lại và học chung lớp với Lê Phước Dương, Trần Tuấn Kiệt…(niên khóa 1966-1967). Hết năm đó tôi vừa lên lớp Đệ Lục đươc 2 tháng thì trong nhà có nhiều chuyện xảy ra, tôi buồn tình bỏ học và đi hoang (đi Phú Quốc làm việc, khi thì đi biển khi thì đi tàu chở hàng hóa lênh đênh trên sông biển cho đến năm 18 tuổi thì trở về Hà Tiên đi lính Địa Phương Quân đóng ở Đá Dưng. Trong khi các bạn ngày xưa đứa có Tú Tài, đứa vào trường Sư Phạm, người nhập ngủ vô Thủ Đức,  người thì còn vui với đèn sách, còn tôi nếu có nhớ về trường về bạn về kỹ niệm học trò thì thật là không có gì để được nhớ và nói đến. Tôi không thể có khung thời thơ mộng nào của tuổi học trò để đóng góp trong Blog của thầy cô và các bạn, chỉ mong thầy cô và các bạn nhận ở tôi đôi dòng tâm sự nầy coi như tôi chia sẽ chút vui buồn về tôi đến thầy cô và các bạn. Vậy xin cám ơn anh Trần Văn Mãnh chủ Blog đã bỏ chút thời gian đọc thư của tôi. Xin kính chúc gia dình anh có được mùa xuân hạnh phúc và dồ dào sức khỏe. 

Tạm bút 12/2016: Dương Văn Hiếu  (ngày xưa tôi tên Dương Văn Hiến còn tên hiện dùng là Dương Văn Hiếu)

Dương Văn Hiếu

Dương Văn Hiến, người bạn khá đặc biệt của tôi (Trương Thanh Hùng)

Trong số bạn bè hồi còn học Đệ Thất, Đệ Lục (1965-1966), có lẽ Dương Văn Hiến là một trong những người bạn đã để lại ấn tượng trong tôi đậm nét nhất, bởi Hiến là học trò học lớp luyện thi vào Đệ Thất của ba tôi. Tôi quen Hiến và chơi thân với Hiến từ lúc đó. Kỷ niệm về Hiến hơi nhiều, xin kể lại các bạn nghe một vài mẫu chuyện vui vui về người bạn khá đặc biệt này.

Chuyện ở Núi Lăng

Tôi không nhớ đó là năm học Đệ Thất hay Đệ Lục, có một giờ trống, tôi cùng Dương Văn Hiến, Trần Phước An, Trương Thanh Hào (anh tôi) lên núi Lăng chơi. Mà hình như thời gian đó học trò hay đi núi Lăng phá phách vào những giờ trống (thầy cô có việc không dạy). Mấy anh em đến gần mộ Mạc Thiên Tích ăn cắp dừa. Trần Phước An là người leo dừa giỏi nên leo lên một cây dừa xiêm không cao lắm. Hiến là dân lao động, tháo vác nên phụ trách chụp dừa không cho rớt xuống đất, bởi nếu dừa rớt xuống đất gây tiếng động thì ông Từ Nguơn nghe lên bắt thì hư bột hư đường hết. Khi An leo lên cây thì Hiến đứng dưới gốc dừa mở nút quần ra tè. Lúc đó, vào ngày thứ hai học trò phải mặc quần trắng, mà quần còn gài nút chứ chưa có « phẹc mơ tuya ». Hiến tè vừa xong, còn đang lui cui gài nút thì ở trên, An hỏi “Rồi chưa?”. Hiến đáp “Rồi!”, An thả trái dừa xuống vừa lúc Hiến ngữa mặt lên, trái dừa rớt ngay miệng của Hiến một cái như trời giáng, cái mỏ lập tức sưng vù lên. Tuy đau, nhưng Hiến cũng ráng chụp thêm mấy trái nữa. Anh em đem dừa đến mộ Mạc Thiên Tích đập lột võ uống. Xong xuôi, Hiến mang cái mỏ sưng vù về trường, vô lớp bị bạn gái Lâm Thị Lan hỏi “Bộ bị vợ khẻ đũa vô mỏ sao mà sưng vù vậy?”. Hiến mắc cỡ không trả lời…!!

Bán cà rem

Tôi thương, quý Hiến cũng vì chuyện này. Nhà tôi nghèo, mà nhà Hiến cũng không khá, hai anh em lãnh cà rem ở hảng nước đá Triều Quang đi bán dạo. Lúc đầu tôi còn ngỡ ngàng nên rao “Ai mua cà rem hôn?”. Hiến dạy tôi: “Mầy phải rao Cà rem đây, chớ ai mà rao như mầy”. Vậy là tôi học được một chiêu. Hôm đó, bán cà rem ở khu nội ô hơi ế, Hiến rũ tôi qua Tô Châu bán. Hai anh em qua đò đi vòng núi Tô Châu rao bán. Khi có người kêu mua, Hiến hay nhường tôi bán trước. Hiến còn hỏi: “Nếu người ta trả giá 3 đồng 5 cây mầy bán không?”. Tôi chưa trả lời thì Hiến nói tiếp: “Mầy bán 4 đồng 5 cây rồi mầy ăn 1 cây, bây giờ mầy bán 3 đồng 5 cây thì coi như mầy ăn 1 cây chớ đâu có gì mà lo”. Vậy là tôi học thêm được một chiêu nữa.

Đi xuồng trên Đông Hồ

Hiến nghỉ học khá sớm, một thời gian rất dài tôi không gặp Hiến. Đến năm 1974 mới gặp lại khi Hiến làm lính đóng trên Đá Dựng. Đến năm 1976, lúc tôi đi dạy học ở Hà Tiên, có lần tôi đến nhà Hiến (ở mé sông gần Cầu Đá), hình như hai anh em có làm vài xị, sau đó Hiến rũ tôi xuống xuồng chèo vào Đông Hồ thả lưới. Hiến chèo chỉ có 1 chèo mà xuồng đi rất nhanh, Hiến giảng cho tôi biết về kỹ thuật chèo xuồng của người dân biển. Khi vào trong Đông Hồ Hiến nói: “Tao chỉ muốn có một chiếc ghe nhỏ, có mui để khi nào trời mưa vô ngồi trong mui nhậu là được rồi”. Vậy mà cho đến bây giờ Hiến không thực hiện được ước muốn đó cho dù điều kiện hiện nay của Hiến không còn nghèo khổ như trước nữa.

Cuộc gặp ở Vàm Rầy và nửa con khô cá bè.

Năm 1977, tôi đi dạy học ở Vàm Rầy (xã Bình Sơn), tình cờ gặp Hiến tại đây, tôi rũ Hiến về chỗ các thầy cô giáo ở để ăn với nhau một buỗi cơm. Hồi đó thầy giáo rất nghèo, khi tôi nói với mấy cô giáo nhà có khách, các cô khá băn khoăn vì bạn của thầy Hùng tới mà không có gì ăn. Khi Hiến ra phía sau đi vệ sinh thì nghe các cô nói với nhau: “Bạn thầy Hùng tới mà thức ăn không còn gì, mình phải đi mua vài cái trứng vịt chiên để đãi khách”. Hiến nghe nói cảm động quá. Khi các cô ra nhà trước để đi mua thức ăn thì Hiến ngăn lại nói: “Mấy cô đi mua thêm thức ăn phải không, thôi, mấy cô đi chi cho mất công, tui còn con khô cá bè, để tui cắt phân nửa chiên ăn là xong chớ gì”. Nói xong, Hiến vội lấy con khô cá bè gói trong tờ giấy nhật trình xuống bếp cắt phân nửa (phần đầu), còn khúc đuôi có dây cột thì gói lại treo lên vách. Hôm ấy mấy thầy cô có bữa ăn cơm với khô cá bè chiên thật ngon. Đến sau này tôi mới biết còn nửa con khô, Hiến xách đi qua Ba Chúc thăm bạn. Thật là cái tình của bạn nghèo cảm động biết bao nhiêu.

Chuyện của Hiến với tôi còn dài, nhưng chỉ kể vài chuyện để Thầy Cô và các bạn nghe cho vui.

Hiện nay Hiến có tên là Dương Văn Hiếu, đang sinh sống ở tiểu bang Floride Mỹ.

Trương Thanh Hùng Ngày 28 tháng 10 năm 2017

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi giữa: Lê Thị Việt Nga, Trần Quý Nương, Trần Quý Nữ)

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi bìa trái: Lê Thị Việt Nga và Trần Quý Nương)

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi bài trái: Lê Phước Dương)

Bạn Dương Văn Hiếu về Hà Tiên thăm các bạn cùng trường Trung Học Hà Tiên (ngồi ở giữa: Sĩ, Trang Việt Thánh, Huỳnh Ngọc Sơn, Trần Tuấn Kiệt, Lê Phước Dương)

Nhân một chuyến ngao du nước Mỹ, Trương Thanh Hào ghé thăm bạn Dương Văn Hiến tại tiểu bang Floride

Nhân một chuyến ngao du nước Mỹ, Trương Thanh Hào ghé thăm bạn Dương Văn Hiến tại tiểu bang Floride

 

Kể về người bạn ở trời Tây (Lâm Thị Lan)

Nữ kê tác quái,gà mái đá gà cồ.
Đây là 2 nhân vật chính nè các bạn ơi!
Nữ kê đây. Gà cồ đây

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Hình trái: « Nữ kê »: Lâm Thị Lan, hình phải: Gà cồ: Dương Văn Hiếu

Sau gần 40 năm gặp lại bạn Dương Văn Hiếu trên Face book. Hiếu hỏi Lâm Lan có còn nhớ lúc còn là học sinh năm học ở lớp Đệ Thất trường Hà Tiên không?

          – Nhớ cái gì bạn Hiếu?

          – Nhớ cái tuổi 13 lắm chiêu, nhiều trò này. Lớn không lớn, mà nhỏ không nhỏ hay trêu hay ghẹo với nhau.

Nữ sinh với chiếc áo dài thướt tha thường hay bị cái anh chàng « lí lắc » này rình cột cái đuôi áo dài. Khi mình phát hiện ra thì anh chàng này mặt phớt tỉnh như không có sự việc gì xẩy ra.

Ấm ức trong bụng không biết làm sao trả đũa cái anh chàng « lí lắc » này. Có một lần Lâm Lan chờ giờ vào lớp khi chàng Hiếu đi qua (vì Hiếu xếp hàng sau Lâm Lan nên phải đi vào sau), Lâm Lan đưa cái chân cho anh chàng này té chảy máu mũi chơi.

Hihihi!

Nghĩ thế thì làm. Khi anh chàng « lí lắc » vừa trờ tới Lan liền đưa chân ra. Úi giời ơi! Sợ quá rút chân về nhanh các bạn ạ (sợ gặp thầy Giám Thị là con chết lớn). Thôi rồi tha cho bạn lần này thôi. Không thì cho bạn nhảy cò cò một phen cho chừa cái tật hay ghẹo bạn gái.

Hihihi! Hihihi!

Cái tuổi 13 lắm chiêu trò.
Nhớ mãi trò vui nghịch ở trường.
Làm cho bạn té chảy mũi chơi.
Hay đùa hay nghịch với bạn gái.
Bây giờ gặp lại bạn ngày xưa.
Hiếu ơi! Lúc đó có gì không?
Không Lan ơi! Làm sao tui té được.
Đến bây giờ kẻ bắc, người nam.
Kể nhau nghe cái tuổi học trò.

Nhờ có Blog THHTX mình nhớ lại cái tuổi con nít có biết bao là kỷ niệm. Đúng là học sinh đứng hàng thứ 3 nhỉ.!!!

Lâm Thị Lan tự thuật (10/2016)

Tái bút: Bài « Tạm bút » của bạn Dương Văn Hiếu và bài « Tự thuật » vui nhộn của Lâm Lan đã được viết lâu rồi (năm 2016), nhưng vì chờ nhiều thông tin bài vở về bạn Dương Văn Hiếu nên hôm nay sẳn có bài của Trương Thanh Hùng kể chuyện về Hiếu ngày xưa nên mình cho vào chung một bộ…

Hình ảnh: Dương Văn Hiếu, Lâm Thị Lan, Trương Thanh Hào

Viết về Thầy Cô thân yêu (Lâm Lan)

Viết về Thầy Cô thân yêu

Kính chào thầy cô! Thương chào các bạn gần xa của gia đình Blog THHTX! Dưới mái trường thân thương một thời cắp sách đến trường, Lan nhớ về thầy cô của trường THHTX. Các bạn và Lan đã gần gũi, học hỏi ở những thầy cô này.  Cho Lan thể hiện tình cảm về thầy cô thân thương của mình nhé.

Ngồi buồn nhớ chuyện năm xưa.
Bốn cô con gái vùng miền khác nhau
Gặp nhau trong một ngôi trường
Cùng chung chí hướng dẫn đàn em thơ.
Mai Loan một cặp liền nhau
Hoa Oanh xinh đẹp thanh tao kém gì.

hoa_hongCác bạnTHHTX ơi! Lâm Lan xin giới thiệu 4 cô gái đó: Mai, Loan, Hoa, Oanh, và  2 người thầy được tìm thấy trên fb đã từng dạy dưới mái trườngTHHT.

Một chữ cũng là thầy. Nửa chữ cũng là thầy. Vừa là chị, vừa là cô giáo. Có rất nhiều kỹ niệm với cô học trò nhỏ ngày xưa của trường THHT

Cô giáo kèm trẻ tại tư gia (Cô LÂM NGỌC MAI)

Năm cánh hoa tròn nhụy điểm vàng.
Phụ nữ yêu kiều một dáng mai
Mình hạt sương «Mai» tên cô ấy

LamNgocMai_4Vừa là cô vừa là chị. Chị có dáng một cô giáo từ khi ngồi ghế nhà trường đã giúp không ít cho cô học trò em một số kiến thức về văn hoá, là chế Hai của Lâm Lan đó các bạn.

Ngày gặp lại chị (Cô VÕ KIM LOAN)

Kim_Loan_Xua_3Thắm thoát bao năm không gặp lại
Bây giờ tao ngộ chị ngày xưa
Mắt nhìn em gái miệng cười tươi
Vòng tay thân ái choàng Lan đó.
Thắm thiết tình thân của chị hiền.

 Màu tím cô yêu (Cô DƯƠNG THỊ MINH HOA)

Lâm Lan nhớ về cô giáo dạy môn vạn vật mà Lan đã học năm lớp 11/A.

DuongThiMinhHoa_XuaCô dịu hiền thật xinh tà áo tím
Mái tóc dài phất phất gió đưa bay
Đôi mắt cô long lanh màu tím biếc
Tím cả sân trường, tím cả trời yêu
Để lòng em nhớ mãi dáng yêu kiều
Nhớ cô nhiều dạy em môn vạn vật.
Trời Hà Tiên tím cả đó cô ơi!

Thương gửi về cô một nhành lan tím hoa_lan

Bí quyết làm đẹp (cô NGUYỄN NGỌC OANH)

Bình minh chim hót trên cành
Giọng cô lảnh lót như là hoạ mi
Tóc dài chấm tận bờ vai
Dáng người mảnh khảnh thướt tha quá chừng

Oanh Đó là cô NGUYỄN NGỌC OANH.

 Đôi mắt cô sáng long lanh, miệng luôn có nụ cười trên môi. Lan ơi! Lan à! Em làm gì đó? Cô ơi ! Cô à! Cô làm gì đó? Lâm Lan thấy cô gọt gọt, đâm đâm. Lan hỏi: Cô làm gì mà ngày ngày đâm đâm những thứ này?( củ nghệ đó bạn). Cô nói: Lan muốn mắt sáng thì sử dụng những thứ này mắt sẽ sáng long lanh đó. Nói thiệt Lan đâu có thời gian mà thực hiện. Các bạn có thích thì làm theo cô tôi đi nhé . Mắt cô tôi rất đẹp sáng long lanh vậy đó.

 

Phương Thành nổi nhớ (thầy NGUYỄN HỒNG ẨN)

Ôi! Thầy Toán Lý mà sao thơ văn tuyệt vời. Đúng người đúng tên. Thầy đừng trách trò làm thơ con cóc nhé Thầy.

thay_nha

Bonjour mon professeur de Français (thầy Nguyễn Phúc Hậu)

Thầy dạy tiếng Pháp
Mắt sáng như sao
Thầy cười phúc «Hậu»
Ngoại ngữ thao luyện
Truyền dạy kiến thức
Môn tiếng nước ngoài
Đó là thầy tôi

Thầy NGUYỄN PHÚC HẬU.
Thầy đẹp trai ngồi ghế số 1.

thay_nphCác bạn ơi! bốn cô, hai thầy. Lan và thêm bạn Dương Văn Hiến vừa nhớ đến 1 cô dạy môn Văn lớp Đệ Thất đó là cô… Có thể bây giờ cô đã quên em, học trò nhiều làm sao cô nhớ hết. Cô giáo em tên VƯƠNG THỊ KIM LÀNH. Tên và người đi đôi như một. Em nhớ hoài tiết học của cô.

« TRỞ RÉT »,  đó là tựa một bài thơ mà cô giáo dạy văn lớp Đệ Thất đã dạy chúng tôi học. Cả Lâm Lan cũng không còn nhớ. Vậy mà có một người bạn ở thật xa khung trời Châu Mỹ,  đi đã gần 40 năm mà vẫn nhớ bài thơ cô dạy. Lan phải cảm phục bộ nhớ IQ của bạn í. Bạn là Dương Văn Hiến ( tên fb là Dương Văn Hiếu). Để nhớ về Cô Lành, Lan xin chia sẻ bài bạn Hiếu học thuộc lòng đến bây giờ cho các bạn mình đọc nhé.

TRỞ RÉT
Trời đang ấm bổng nữa đêm nổi gió,
Rạng ngày ra mây xám kéo vang trời.
Khóm tre già nghiêng ngã lá rơi rơi,
Chuối xơ xác run hoài trong gió lạnh.
Đồng trơ rạ mênh mông và hiu quạnh,
Lũ mục đồng sợ rét chẳng nô chơi.
Chúng tụm nhau đốt lửa khói lên trời,
Da mốc thếch đàn trâu đi uể oải.
Đường khô cứng đón bước chân tê tái,
Của người dân da nẻ xuýt xoa đau.
Vài gái thôn bỏm bẻm miêng nhai trầu,
Cho ấm bụng và hồng lên đôi má.
Mắt long lanh dưới vành khăn mỏ quạ,
Răng hạt huyền cười nói nhả ra hơi.
Hôm nay ai cũng mập đẫy như ai,
Trong không khí thoảng có mùi băng phiến.
Chiều xám ngắt khi đò ngang rời bến,
Cô lái buồn nhìn vắng khách sang sông.
Chợ lèo tèo một buổi chợ chiều đông,
Vội tan sớm trước vầng ô khuất bóng.
Đêm càng xuống gió khuya càng thổi lộng,
Lùa rét vào các nhà lá phên thưa.
Ở giửa nhà những tay cóng xoè hơ,
Bên lửa đỏ bập bùng ôi ấm cúng!
Trong ổ rơm vài cô em sầu mộng,
Cãm lạnh lùng thắm thiá giấc cô miên.

(chép lại theo lời thơ học thuộc lòng do Dương Văn Hiến đọc lại)

duongvanhienDương Văn Hiến ngày nay định cư ở thành phố Floride nước Mỹ (nay Hiến đổi tên mới là Hiếu)

Lan xin giới thiệu thêm hình ảnh ngày xưa thầy cô trường tổ chức đi cắm trại ở hòn Đầm.

cam_trai_hon_damHình đi cắm trại hè ở trên là cô Mai, cô Loan, và thầy Nguyễn Văn Nén nguyên hiệu trưởng trường THHTX và cũng là giáo viên dạy môn toán lớp11/A mà Lan đã học.
Câu kết của Lâm Lan nè các bạn ui! Xin được mãi là thiên thần áo trắng. Để tung tăng chạy nhảy khắp sân trường. Lan có vài dòng chia sẻ cùng các bạn thân thương của một thời cắp sách đến trường. Lâm Lan kính chúc thầy cô và các bạn nhiều sức khoẻ, hạnh phúc, vạn sự cát tường. LamThiLan_DeNhi

 Người viết Lâm Lan  (09/2016)

Hình ảnh: Lâm Lan, Dương Văn Hiến

Tái bút: Về bài thơ « Trở rét » chép lại theo lời đọc của bạn Dương Văn Hiến, mình có truy cứu trên mạng thì biết được tác giả bài thơ đó là nhà thơ Bàng Bá Lân (1912-1988). Có lẻ nguyên văn của thơ thì có đôi chút khác đi, mình tìm không ra nguyên văn bản của bài thơ, chỉ có một đọan đầu như sau:

TRỞ RÉT (Bàng Bá Lân)
Trời đang ấm bỗng nửa đêm trở rét
Rạng ngày ra, mây xám kéo ngang trời
Khóm tre già nghiêng ngả lá rơi rơi
Chuối xơ xác run hoài trong gió lạnh
Đồng trơ rạ mông mênh và hiu quạnh
Lũ mục đồng sợ rét chẳng ham chơi
Chúng tụm nhau đốt lửa khói lên trời
Ai cũng nói hôm nay sao rét thế!

Bạn nào biết được nguyên bản xin cung cấp thêm làm tư liệu văn học nhé. Cám ơn. (Trần Văn Mãnh)