Trường Trung Học Hà Tiên và các khung cửa sổ (Lâm Thị Lan)

Thầy cô và các bạn thân mến, lúc trước có bạn Lệ Thủy viết bài nhắc lại kỷ niệm xưa xuất phát từ hai khung cửa sổ của trường Trung Học Hà Tiên…Từ hai khung cửa sổ đó các bạn thay phiên nhau kêu tên trêu ghẹo thầy Minh đang giảng dạy trong lớp bên kia đường ở trường Tiểu Học Hà Tiên…Bây giờ Lâm Thị Lan (cũng là một thành viên của lớp « Đệ Tứ Quốc Tế » rất nổi tiếng trong trường, khi xưa Lan là thành viên của Đệ Tứ Quốc Tế ngày nay Lan lại cũng là một thành viên của hội viết bài cho Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » của chúng ta…Lan viết rất nhiều bài cho Blog của chúng ta, nhất là những bài về « Chuyện một thời áo trắng »….Hôm nay Lan cũng nhắc lại một chuyện vui của thời áo trắng đó,…cái thời mà người học trò nào cũng thường hay mơ mộng, suy nghĩ vu vơ, hay ngắm nhìn mông lung qua một khung cửa sổ,…Giờ vào lớp chưa reo, học trò người thì đang chạy giởn nô đùa ngoài sân dù là đang mặc chiếc áo dài trắng xinh đẹp, tuổi học trò tuy chưa vượt quá 18 nhưng cũng là đang vào tuổi suy tư…người thì không rời khỏi lớp, đang tựa mình vào khung cửa sổ của lớp, nhìn ra phía xa xa, thả đầu óc và tâm hồn ra khỏi trường lớp để mơ mộng, và ngắm hoa rơi …Sao lại không chuẩn bị dò lại bài học nhỉ, chút nữa thì Thầy « đẹp trai » sẽ vào lớp và có thể sẽ kêu lên trả bài,..ôi nhất là bài về môn Vật Lý khó ghê gớm…!! Chúng ta sẽ tự hỏi rồi phản ứng của Lan sẽ ra sao khi Thầy gọi lên lớp trả bài,…có mơ mộng thì cũng phải trở về thực tế,…mời Thầy cô và các bạn vào bài để vừa thả hồn đi khỏi con đường Mạc Tử Hoàng như Lan khi đứng bên cạnh cửa sổ lớp, vừa hoàn hồn trở lại khi nghe tiếng chuông trống vang lên báo hiệu Thầy sắp vào lớp kêu tên học sinh lên trả bài,…  (TVM viết vài hàng giới thiệu bài)

Trường Trung Học Hà Tiên và các khung cửa sổ (Lâm Thị Lan)

Như mọi hôm các bạn ạ, lớp học còn đang đón nhận học sinh đến như nhỏ giọt,..người thì đi thẳng vào chổ ngồi quen thuộc của mình, dọn sách vở ra và bắt đầu dò bài Vật Lý thầy sắp hỏi,…người thì sau khi ném nhẹ chiếc cặp vào học bàn thì chạy ngay ra ngoài sân, chắc để thưởng thức thêm vài phút quý báo cái không khí của đầu mùa hè, hoa phượng và ve đã bắt đầu xuất hiện và làm việc trong không gian của sân trường,…riêng tôi, cô học trò với chiếc áo dài trắng như mọi hôm, không hiểu sao tôi lại muốn nhìn ra ngoài khung cửa sổ của lớp, bên kia đường Mạc Tử Hoàng, trong cái sân hẹp chạy dọc theo dãy lớp của trường Tiều Học bên cạnh, hoa phượng và hoa trúc đào đã bắt đầu nhô mình ra chào chúng tôi,…Các chùm phượng đỏ rực hòa lẫn với màu hồng thắm của trúc đào rất quyến rũ làm cho mấy chàng ông đập cánh bay lượn chung quanh không dứt…Rồi không biết từ đâu, phía bên trên khung cửa sổ, vài cánh hoa phượng đỏ rơi nhẹ điểm tô thêm cho cái khung hình chữ nhật của cánh cửa một chút gì đó thật đẹp, thật mơ mộng, các bạn ơi khung cảnh và thời điểm đó đối với tôi như dừng lại, bất động, tôi không còn biết là mình đang chờ vào giờ học, mà nhất là giờ Vật Lý với bao lý thuyết phức tạp mà có thể mình sẽ phải diễn giả khi thầy hỏi đến,….Mắt cứ vừa châm chú, vừa mơ hồ như nhìn mà không cố ý nhìn vào đối tượng nào,..tai thì nghe văng vẳng tiếng đàn vĩ cầm eo éo của chàng nhạc sĩ ve báo hiệu mùa hè…Phải viết ra thành câu thơ thôi:

Ngồi ngắm hoa rơi bên khung cửa sổ.
Lũ ve sầu râm ran kêu í ới.
Đang vui đùa cùng các bạn hái hoa.

Các bạn ơi rồi cái gì tới nó phải tới,…chen vào âm điệu ò e của vĩ cầm « con ve » có một tiếng reo giống như tiếng chuông của điện thoại cầm tay thời bây giờ của mình (hồi đó đâu có điện thoại cầm tay cầm chân đâu các bạn, vậy mà tiếng chuông reo sao mạnh và vang vang như là điện thoại kêu mình vậy đó…), tuy là nói chuông reo như tiếng điện thoại reo nhưng lại mạnh và vang to hơn nhiều,…tôi biết rồi, giờ vào học đã đến, hãy lo tỉnh hồn lại và chuẩn bị đối phó với mấy cái lý thuyết Vật Lý rắc rối đây…Lại phải diễn tả ra thành thơ thôi:

ÔI!
Bỗng đâu Thầy tôi đi qua cửa lớp.
Mắt nhìn vào đàn cò trắng tung tăng.
Tiếng chuông reo báo giờ vào lớp học.
Thầy vào lớp tiết học lại bắt đầu.

Người ta thường nói « cái gì tới thì cho tới luôn »,…vậy mà rất đúng trong trường họp nầy các bạn tôi ơi,…Đang mơ mộng bên khung cửa sổ thì chuông reo vào giờ học đã tới, bây giờ cái mà tôi đang lo ngại là sẽ bị thầy kêu lên lớp trả bài, điều nầy cũng đang tới đây …biết vậy đừng lo mộng mơ bên cửa sổ mà phải lo dò lại bài thì đâu có gì lo sợ…Thầy « đẹp trai » vào lớp, sau khi chào nhau xong, thầy nhanh nhẹ mở sổ tên và kêu ngay « Lâm Thị Lan » !!! Ôi chao ôi,…phải chi hôm nay Lâm Thị Lan vắng mặt thì đở biết mấy …Thầy ra câu hỏi trong khi đó thì cô học trò hay mơ mộng đang đứng khép nép bên bàn thầy:

– « Cho thầy biết thế nào là hiện tượng khúc xạ ánh sáng »…

Lại phải diễn tả ra thơ thôi:

Sổ mở ra và người được mở hàng.
Thầy bụt giảng, cô học trò khép nếp.
Đứng bên thầy, hồn bay ra cửa lớp.
Thầy hỏi:
-Cho Thầy biết hiện tượng khúc xạ ánh sáng
– …,,,

Đối với người đang mơ mộng thì dầu ánh sáng có « khúc xạ » hay « nhiễu xạ » thì cũng không có gì khó hiểu vì đâu có gì trong đầu óc đâu mà hiểu các bạn ơi…!! Phải chi thầy hỏi màu của hoa phượng là màu gì thì hay quá chắc mình sẽ được 10 điểm….Hi…hi….thôi từ nay xin chừa cái thú mơ mộng ngồi ngắm hoa rơi tai thì nghe nhạc ve bên khung cửa sổ rồi…Xin chừa xin chừa, từ nay có đi đến trường thì chỉ để cố gắng học hành thôi,…các bạn tôi chắc phải thắc mắc lắm vì câu chuyện không có phần kết thúc… »Rồi sao Lan, Lan không cắt nghĩa được hiện tượng khúc xạ ánh sáng thì thầy cho Lan mấy điểm, có bị phạt gì không, thầy có rầy la Lan không ??!! Các bạn ơi thôi cho mình xin khỏi kể ra phần cuối câu chuyện đi nhé,…Có một điều là tôi vẫn nhớ và tôn kính người thầy có tên chữ lót như màu hoa phượng đỏ rực, mỗi khi hè lại về phượng nở đầy sân trường, ve kêu vang vang ngoài cửa sổ thì học trò áo trắng vẫn luôn nhớ về người thầy với cái hiện tượng khó hiểu là « hiện tượng khúc xạ ánh sáng »….

Phải kết luận bằng thơ thôi các bạn ơi:

Thầy ơi! 😍😍😍😍
Lúc đó trong đầu đâu còn nhớ nữa.
Hihihiiiiiii!
Nữ áo dài ngồi cửa sổ hái hoa.
Tôi “lí lắc” xin chừa từ ngày đó.
Đi đến trường cố gắng học hành thôi.
Nhớ về người Thầy có tên chữ lót: CHÙM HOA PHƯỢNG ĐỎ
Hoa lại về cho tàn cây cháy đỏ.
Cánh phượng hồng trên lối nhỏ rơi rơi.
Ngày xưa ơi năm tháng đã xa rồi.
Bao ký ức của một thời áo trắng.
Học trò Trung Học Hà Tiên Xưa nhớ về Thầy😍😍
TEACHER NHA

Tác giả: Lâm Thị Lan ‘thành viên lớp Đệ Tứ Quốc Tế » trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa…(04/2018)

Thầy Vật Lý N.H.A đứng trước cổng chính trường Trung Học Hà Tiên vào năm 1968

Thầy Vật Lý N.H.A ở cổng sau trường Trung Học Hà Tiên xưa phía dãy cửa sổ các lớp học nhìn ra đường Mạc Tử Hoàng (1968)

Hình ảnh: Lâm Thị Lan, Nguyễn Hồng Ẩn, clip: Trần Văn Mãnh

Publicités

Đệ Tứ Quốc Tế (Trang Lệ Thủy)

Thầy cô và các bạn thân mến,…nói đến mấy từ « Đệ Tứ Quốc Tế » ta thường nghĩ đến các hình thức đấu tranh, đảng phái, lãnh đạo, đấu tranh bạo động, đấu tranh không bạo động,….đình công,..v…v…Thật đúng vậy khi đọc xong qua bài viết về chủ đề nầy chúng ta thấy trong đó có áp dụng hai từ: « đấu tranh không bạo động » và « đình công ». Phải công nhận là chúng ta phải ngả nón chào tính lãnh đạo của tác giả bài viết,…chỉ là thời học lớp Đệ Tứ mà bạn Trang Lệ Thủy đã tỏ ra có đủ khả năng của một nhà lãnh đạo , có tổ chức và có đường lối hoạt động…Trong « thời bình » thì nhà lãnh đạo của chúng ta hàng ngày lên văn phòng lấy sổ sách, phấn trắng cho thầy cô, đến khi « thời chiến » thì lại giữ đúng vai trò lãnh đạo cuộc chiến, tuy là không bạo động nhưng cũng không kém phần quyết tâm và chủ lực…Nói vậy cho vui chứ nhà lãnh đạo của chúng ta cũng biết suy luận và hướng dẩn cả nhóm đi đúng con đường phải làm của mọi người học sinh: đó là trở lại lớp học, cố gắng làm bài vở, nghe lời thầy cô giảng dạy, tôn trọng và yêu kính quý thầy cô. Đọc đến đoạn cuối của bài viết mình cảm thấy rất vui và rất cảm phục các thành viên của tổ chức « Đệ Tứ Quốc Tế » thời đó,…biết đâu là con đường đúng, đâu là lẻ phải…

Quả thật Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa » là một diễn đàn, một khung trời xa xưa để thầy cô và các bạn trở lại khung trời thân yêu ngày xưa, người thì để nhớ và nuối tiếc, người thì để tự thú một chút lỗi lầm nào đó rất đáng tha thứ của thời học sinh còn non dại,..và cũng trong diễn đàn nầy kính gởi đến quý thầy cô một lời xin lỗi dù cho đó là « lời xin lỗi muộn màng » nhiều khi đã quá trể, nhưng cũng như người ta thường nói, trong đời sống ai là người không phạm lỗi lầm và chỉ có những người thông minh cao tài mới không tái phạm lại những lỗi lầm đó một lần thứ hai…Mình chắc chắn rằng nhà lãnh đạo « Đệ Tứ Quốc Tế » Trang Lệ Thủy và tất cả các thành viên của lớp Đệ Tứ trường Trung Học Công Lập Hà Tiên nầy đều là những người đầy thông minh, học rộng tài cao nên sẽ không bao giờ có một lỗi lầm thứ hai trong quảng đời học sinh nầy….(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Trang Lệ Thủy (Trưởng lớp « quậy »)

« Đệ Tứ Quốc Tế

Vì sao lớp của chúng ta có cái tên thật ‘lừng lẩy”như vậy: Đệ Tứ Quốc Tế.
Xin mời các bạn và tôi cùng trở về lớp học Đệ Tứ của trường Trung Học Hà Tiên, khoảng năm 1968-1969.
Lúc ấy tôi nhớ có rất nhiều thầy, cô trẻ đến trường chúng ta để giảng dạy. Một trong các thầy là “nạn nhân” của Đệ Tứ Quốc Tế, cho đến bây giờ mỗi lần nhớ đến, tôi vẫn thấy hối hận vô cùng và thấy thương thầy vô hạn. Nhưng… đã trễ tràng rồi.

Ví như tôi đổi được thời gian
Trở lại trường xưa buổi muộn màng
Nhặt chiếc lá rơi, lòng viết vội
Nghìn lời xin lỗi gởi thầy tôi!

Tôi muốn nói tới thầy Nguyễn Văn Út.
Nghe nói thầy quê ở Bến Tre? Thầy chỉ đến dạy lớp chúng tôi chừng vài hôm thôi, là tai họa đã xảy ra cho thầy rồi, và người gây ra tai họa đó chẳng ai khác hơn là Trưởng lớp quậy Trang Lệ Thủy. Tôi còn nhớ, hôm đó thầy đang thao thao bất tuỵệt giảng bài , thì bắt gặp bạn Mai Thị Hạt, có tên là Gái Hạt, đang cười vang dội cả một góc trời. Thầy kêu Hạt đứng lên và hỏi xem chuyện gì. Bạn Hạt thay vì trả lời thầy thì lại cười, lần này tiếng cười của Hạt lại rung rinh cả lớp học. Thầy giận quá và không giữ được bình tỉnh nữa rồi, thầy nói nhưng vẫn không ra được tròn câu:  “Con gái gì mà…”
Chỉ ngần đó thôi, mà cả nhóm quậy bàn ra tán vào. Nào là, tại sao thầy lại nói Gái Hạt là “con gái này, con gái nọ chứ? Nào là, thầy là phái nam mà, sao không lịch sự với học trò nữ chút nào? Nào là, cho dù Gái Hạt có lỗi cũng đâu đến nổi phải nói là “Con gái này…” không biết thầy muốn nói cái gì?

Một phần của lớp học Đệ Tứ Quốc Tế niên khóa 1968 – 1969 Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên. tác giả Trang Lệ Thủy đứng thứ hai bên phải đếm qua.

Thầy Nguyễn Văn Út trong thời gian 60-70 dạy tại trường Trung Học Công Lập Hà Tiên (hình đi chơi bãi Mũi Nai cùng với lớp học Trần Văn Mãnh)

“NGHỈ HỌC giờ thầy Út.”

Đó là lời tuyên bố “cương quyết” của Trưởng lớp quậy và được cả lớp ủng hộ rất nồng nhiệt. Thế là cứ ngày nào tới giờ thầy Út, là cả lớp lo thu xếp tập vở, “cúp cua”, đi lang thang tản bộ hoặc lên núi “cầu cơ”…nhất định không thèm vào lớp. Thầy Giám Thị, Hứa Văn Vàng nổi tiếng là “ kỷ luật sắc” lúc bấy giờ cũng bó tay với chúng tôi. Không lẻ thầy đuổi hết cả lớp. Còn kẻ chủ mưu thầy cũng không sao ngờ được, lại là cô học trò mảnh khảnh, với mái tóc dài ngoan ngoan, có giọng nói mềm mỏng và cũng là Trưởng lớp của lớp “Đệ Tứ”, hàng ngày cô tới văn phòng, lấy sổ sách, phấn…cho thầy cô. Cô còn có thành tích học hành và hạnh kiểm tốt nữa, thì làm sao là cô được!

Ừ, làm sao là cô được!

Cuối cùng thầy Giám Thị phải giải quyết câu chuyện “cúp cua” dài hạn của lớp chúng tôi bằng cách trình bày sự việc này lên ông Quận Trưởng Hà Tiên.
Một ngày thật đẹp trời, thầy Giám Thị gặp chúng tôi ở lớp và chuyển lời mời đặc biệt của ông Quận Trưởng Hà Tiên đồng thời thông báo về ngày, giờ để chúng tôi đến gặp ông Quận Trưởng ở văn phòng của ông ấy.

“Ối giời ơi! Làm sao bây giờ đây?” Cả lớp lo sợ, nhốn nháo không biết chuyện gì sẽ xảy ra.

Trưởng lớp quậy cố gắng an ủi các bạn, mặc dù trong bụng cũng đánh lô tô: “Thì có gì đâu, bớt quá chúng ta bị đuổi học mấy ngày, bị ba má la rầy thôi…”
Vậy rồi cái ngày “âm u” đó cũng tới. Cả lớp chúng tôi xếp hàng trong văn phòng ông Quận Trưởng, hồi hộp, im lặng và chờ đợi.
Ông Quận Trưởng xuất hiện với nụ cười trên môi, rất bình dị, thân mật. Thay vì giận dữ, quát tháo chúng tôi. Ông ôn tồn nhìn từng đứa một, rồi bảo chúng tôi phải có gắng học hành, phải biết tôn trọng, yêu kính thầy cô và cố tránh đi những việc phá phách, gây rối trong trường, lớp.
Cả lớp hứa sẽ vâng lời ông và ra về rất vui vẽ. Thế là thoát nạn!
Gánh nặng nghìn cân trên người mỗi chúng tôi đã trút đi đâu mất rồi?

“TRỞ LẠI học giờ thầy Út.”

Lời tuyên bố thứ hai đầy “hân hoan” của Trưởng lớp quậy, Trang Lệ Thủy đã khép lại câu chuyện Đệ Tứ Quốc Tế. Nhưng tình bạn ngây ngô, phá phách của Đệ Tứ với một thời áo trắng tinh khôi mãi mãi còn trong tôi, cũng như niềm hối hận vì làm cho thầy buồn, cũng còn trong tôi mãi mãi.
Lời cuối của Đệ Tứ Quốc Tế xin dành riêng cho thầy kính yêu : Nguyễn Văn Út:

“Thầy ơi! Xin tha lỗi cho các em, nha thầy!”

Trang Lệ Thủy (Tháng hai, 2018)

 

 

 

 

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Trần Văn Mãnh, Hồ Thị Kim Hoàn