Hà Tiên tuổi học trò (Trang Lệ Thủy)

Hà Tiên tuổi học trò (Trang Lệ Thủy)

Dù đã xa Hà Tiên và xa ngay cả đất nước Việt Nam thân yêu từ lâu, nhưng một người học trò ngày xưa của trường Trung Học Hà Tiên vẫn còn nhớ nhiều kỷ niệm xưa, nhớ từng con đường, bãi biển, ghềnh đá, hang động, hồ đêm, ao nước, núi non của mảnh đất Hà Tiên…Người học trò đó chính là một cây bút quen thuộc với Blog chúng ta, Trang Lệ Thủy của lớp học 11A niên khóa 1970-1971…Mời thầy cô và các bạn thưởng thức một bài thơ diển tả nỗi nhớ Hà Tiên , nhớ trường lớp và những giờ bỏ quên bút mực để rong chơi với phong cảnh hữu tình của đất Hà Tiên.  (TVM viết giới thiệu)

Cùng các bạn đi chơi biển nhân một dịp về Hà Tiên năm 1996 : từ trái sang phải : Loan, Nguyễn Ngọc Lê, Trần Yến Phượng, Phạm Thúy Phượng, Lâm Xuân Mỹ, Tuyết, Trang Lệ Thủy

Hà Tiên tuổi học trò

Lâu lắm xa rồi, Hà Tiên nhớ,
Trăng nước Đông Hồ gợi‎ ý thơ,
Phù Dung soi bóng buồn muôn thuở,
Ngẩn mặt Tô Châu vạn kiếp chờ.

Thạch Động u hoài đứng chơ vơ,
Sương khói thời gian phủ bóng mờ,
Chiêm bao mộng mị hồn cứ ngở,
Dạo bước hồ sen dạ thẩn thờ.

Mũi Nai biển rộng trời thương nhớ,
Nhớ tuổi học trò lắm mộng mơ,
Cuối tuần quên hết chồng sách vở,
Thả hồn bàng bạc Bãi Nò mơ.

Lăng Ông Mạc Cửu còn ghi nhớ,
Khai phá hoang sơ mở cõi bờ.
Bao năm lưu lạc rời xứ sở,
Nhớ mãi Hà Tiên mắt lệ mờ!

Trang Lệ Thủy
(Tháng tám, 2017)

Những cảnh đẹp Hà Tiên ngày xưa mà Trang Lệ Thủy đã nhắc đến trong bài thơ

Hình ảnh : Trang Lệ Thủy, Trần Văn Phi, Trần Văn Dõng

Publicités

Mong sao mưa mãi đừng thôi (Lê Phước Dương)

            Thầy Cô và các bạn thân mến, nếu Hà Quốc Hưng đã kể một chuyệt tình thật đẹp dưới cơn mưa trên đường Mạc Công Du Hà Tiên thì hôm nay Lê Phước Dương sẽ kể cho chúng ta nghe một mẫu chuyện êm dịu và nồng ấm như một sự đụng chạm của hai người khác phái…..Nếu nhạc sĩ Vinh Sử đã viết bài hát « Chuyến Xe Lam Chiều » thì nhà văn Lê Phước Dương cũng viết một bài văn kể chuyện trên một chuyến xe lam chiều từ Bãi Nò về chợ Hà Tiên…Có một điều khác là nếu như nội dung bài hát: 

« Trên chuyến xe lam đông người chiều nao
Xui mình không quen mà ngồi bên nhau
trời mang nhiều trớ trêu chi
Người chưa hề biết quen gì
Sao ngồi gần như tình nhân si »

Thì Lê Phước Dương còn được cái may mắn nhiều hơn là đã chẳng những quen biết mà còn là bạn học cùng lớp với người con gái ngồi gần trên xe lam,…và còn hơn nữa là không những ngồi gần mà còn ngồi trên đùi….Đó là nội dung của mẫu chuyện « Mong Sao Mưa Mãi Đừng Thôi » mà Dương sẽ kể cho chúng ta nghe dưới đây….(Trần Văn Mãnh)

                     Mong Sao Mưa Mãi đừng Thôi

Tên các nhân vật trong chuyện Thiên Long Bát Bộ của Kim Dung:

  • A Tử (阿紫): Tiền Ngọc Dung
  • Kiều Phong (蕭峰): Hà Quốc Hưng
  • Đoàn Dự ( 段譽): Trần Tuấn Kiệt
  • Hư Trúc (虛竹): Trang Việt Thánh
  • Du Thản Chi ( 游坦之): Lê Phước Dương

Nếu Dung là A Tử, Hưng là Kiều Phong, Kiệt là Đoàn Dự, Thánh là Hư Trúc thì mình là Du Thản Chi….yêu A Tử mà chỉ xuất hiện phía sau chờ đợi một cử chỉ, một sự quan tâm tình cờ nào đó.

Năm Đệ Tứ nhờ cùng chơi với Trang Việt Thánh mà được học thêm môn Hình Học do Thầy Nguyễn Phước Hậu dạy thêm ở Chi Quan Thuế mà mình khá dần lên…lúc đó trong lớp mình cũng từ từ có mặt có mày.

Sau sự kiện đồng bào Việt kiều về Hà Tiên ở 2 trại tỵ nạn được dựng lên tại Chùa Phù Dung và Tam Bảo mà Hà Quốc Hưng tổ chức và đạo diễn chương trình văn nghệ bán vé cho học sinh của trường xem để lấy tiền gửi giúp đồng bào tỵ nạn. Nhờ đó đầu năm Đệ Tam xuất hiện cô nàng Nguyễn Kim Tuyến vào lớp học cùng 2 gã khờ còn lại…

Sau khi hát hò xong cả nhóm văn nghệ sỹ mướn một chiếc xe lạm chở ra Bãi Nò xã hơi hóng gió với giỏ bánh mì và patê gan. Lúc đi trời trong gió mát vì xe nhỏ chổ ngồi ít mà đi đông nên một vài bạn phải leo lên nóc mui xe mà ngồi. Từ Hà Tiên ra Bãi Nò đường rất xấu nên mình có cảm nhận lâu tới và chắc là cả tiếng đồng hồ ….Hưng ngồi cạnh Dung, từ lúc Dung giả chết (trong vở kịch) Hưng bồng Dung rồi ngần ngừ không chịu để xuống đến lúc này Hưng luôn bám sát Dung !!….

Rồi thì cuộc vui nào cũng có lúc tàn, họp rồi cũng tan. Sau khi vui đùa với biển thỏa thích sắp về thì Trời bất chợt đỗ cơn mưa mà lại là đám mưa giông sầm sập. Những bạn nam và nữ lẹ chân gần xe đã có chổ ngồi trên xe mình cũng có được một chổ ngồi dù là chật chội.

Bất chợt một giọng nói ngọt ngào quen thuộc :

– Dương cho Dung ngồi lên đùi nhé !

Chưa kịp trả lời thì một bờ mông mềm mại nóng hôi hổi …đặt lên đùi mình.
Thì ra là Dung, Dung đây mà ….do xe chật không chổ ngồi, ủa Hưng đâu?….Dung cố ý …hay Dung vô tình ??….!!

Một cảm giác rờn rợn của một thằng con trai mới lớn được gần gũi da thịt với người con gái mà từ lâu mình mơ mình ước ùa về …

– Dung ngồi vậy có nặng không Dương?

– Không đâu ! Dung cứ ngồi vậy đi. (Nói vậy chứ nặng muốn chết tê cả 2 chân!!)

Xe lam chở nặng chay đường xấu lúc nhào qua lúc lắc lại lúc dằn Dung nhảy lên đụng nóc xe thế mà không biết sức chịu đựng vô hình nào mà giúp mình chịu nổi.

– Mưa vậy Dương lạnh không?

– Không đâu Dung, còn ấm áp là khác nữa!!

Từ những cái chụp vào nhau để giử thăng bằng…Những cái chúi nhũi vào nhau khi xe dằn xóc, lại thêm cảm giác mềm mại của bờ mông, rồi mùi hương con gái nhè nhẹ bay vào mũi, làm mình đã len lén hít thật dài hít thật sâu để mong sao sẽ nhớ mãi mà không quên được mùi hương và khoảnh khắc này….

Xe chạy rề rề. Trời vẩn còn mưa….

Mong sao mưa mãi đừng thôi!

Dung vẫn đang ngồi trên đùi. Mộng hay thực?!!

Bất chợt có một điều ao ước hiện về ….Phải chi ngay lúc này một anh du kích nào đó nhào ra bắn thẳng vào xe một tràng đạn AK 30 viên!!…..Phải chi lúc này một trái mìn nổ ngay dưới bánh xe lam!!….
…để phút giây này là mãi mãi .
…để phút giây này là vĩnh viễn .
…để phút giây này là thiên thu.
………………………………..Dung ơi !
Lê Phước Dương
                                   (mùng 12 Tết  Bính Thân 2016 )

Hình ảnh những kẻ khờ, không biết gì trong lúc tuổi học trò ngây thơ, chỉ biết cùng  … »yêu »…một nàng « A Tử »

LePhuocDuongHaQuocHung

Du Thản Chi ( 游坦之): Lê Phước Dương  Kiều Phong (蕭峰): Hà Quốc Hưng

TranTuanKietTrangVietThanh

Đoàn Dự ( 段譽): Trần Tuấn Kiệt                       Hư Trúc (虛竹): Trang Việt Thánh

TienNgocDung_1A Tử (阿紫): Tiền Ngọc Dung trong một màn múa nón lá mừng Tết Việt Nam trên đất Pháp

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Hoàng Thị Minh Liên, Hà Quốc Hưng, Tiền Ngọc Dung

 

Trường xưa (Trương Thanh Hùng)

Trường xưa

Từ khi vô tình phát hiện trang “Trung học Hà Tiên xưa” trên mạng, hầu như ngày nào tôi cũng mở đọc, có ngày mở đến ba, bốn lần, đọc hết các bài viết, đọc những lời bình luận, trao đổi. Chỉ mới vài tháng thôi mà đã trở thành thói quen, gần như là “ghiền”. Đọc đi, đọc lại mãi vẫn không thấy chán. Những ký ức tưởng đã chìm vào dĩ vãng được tái hiện trong đầu và đó cũng là động lực thôi thúc tôi phải viết về ngôi trường của mình, về một phần cuộc đời mình gắn bó với quê hương Hà Tiên và ngôi trường nhỏ bé của chúng ta. Hết sức cám ơn anh Mãnh đã lập ra trang mạng này.

Dù không sinh ra ở Hà Tiên, nhưng Hà Tiên đã giúp tôi trưởng thành. Nói hơi cường điệu một chút là “Khí thiêng sông núi” và ngôi trường trung học Hà Tiên (trước đó là trường tiểu học Hà Tiên) đã nuôi dưỡng và đào tạo nên tôi của ngày hôm nay. Dĩ nhiên cũng đào tạo các bạn tôi có sự thành đạt như ngày hôm nay.

Nhớ khi thi tuyển vào trường Sư phạm Vĩnh Long, trong môn “Khả năng sư phạm”, thầy Võ Ngọc Bỉ hỏi tôi học trường nào. Như một sự vô thức, tôi trả lời ngay là học ở Hà Tiên, mặc dù tôi đã học ở trường Nguyễn Trung Trực năm cuối bậc trung học. Thầy Bỉ hình như có cảm tình ngay, hỏi tôi về Hà Tiên thập cảnh, bởi Thầy cũng từng đến Hà Tiên. Sau này, tôi có dịp đi nhiều nơi, bất cứ nơi nào, khi biết tôi là người Hà Tiên thì cũng đều dành cho cảm tình khá đặc biệt.

Hôm nay, gọi là khai bút đầu năm, tôi lại viết về Hà Tiên và ngôi trường thân thiết của mình. Lần này xin được kể một vài chuyện của lớp 11A năm học 1970-1971.

Hình như học sinh của nhiều trường có tập tục rất hay là “Họp bạn đầu năm”, có khi vào ngày mùng 2 tết (Mùng hai tết bạn), cũng có khi vào một ngày đầu năm nào đó thuận tiện. Riêng lớp chúng tôi thường họp vào mùng 2 hoặc mùng 4.

Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTTrước lớp học Trường Trung Học Hà Tiên: Trương Thanh Hùng, Cô Trần Diệu Hiền, Mong Đức Hưng, Hoàng Đức Trung, Lý Minh Chữ và Kiệt

Trong lớp chúng tôi có bạn Lý Minh Chữ, nhà ở Bãi Nò, có lẽ là người gốc Hoa, rất hiền lành, lại học giỏi, sức khỏe rất tốt. Năm học chung với tôi ở lớp nhất, có lần cả lớp bị thầy bắt đánh mỗi đứa mấy roi, riêng Chữ thì không. Sang trung học, mỗi ngày Chữ đạp xe từ Bãi Nò đi học rất siêng năng, hình như bạn bè cùng lớp ai cũng mến Chữ. Sau này Lý Minh Chữ lập gia đình và sống ở Thuận Yên, hiện con cái đã thành đạt. Rất mừng. Nhưng Chữ thì hình như sức khỏe không được tốt lắm. Mỗi lần đi ngang qua Thuận Yên, tôi đều có ghé nhà Chữ uống một vài chai la ve rất vui.

Bãi biển « Bãi Nò » Hà Tiên ngày nay (hình Thontran)

Nhớ năm đó, bạn bè ra họp bạn ở nhà Lý Minh Chữ. Số người đi không đông, nhưng tôi chỉ nhớ có Dương Hà, Lâm Xuân Mỹ, Tăng Kim Sơn, Châu Ngọc Mỹ. . . và vài bạn khác. Lúc đang ở giữa đường từ ngoài lộ vào bãi biển, có người gánh một gánh nước thốt nốt bán. Chữ gọi lại mua mời bạn bè uống. Chữ nói: “Mời các bạn uống thứ nước của quê hương tôi”. Nước thốt nốt uống lần đầu mà nhấm nháp thì hơi khó bởi mùi hôi khói rất đặc trưng. Các chị nhấp một miếng rồi nói uống không được, Chữ hơi buồn. Đến phiên tôi cầm ly, biết là hơi khó uống vì mùi vị nên tôi nín thở ực một hơi hết ly không thèm nghe mùi. Lúc nín thở uống thì chỉ thưởng thức được vị, mà vị của nước thốt nốt thì ngon hơn nước mía xa lắc. Uống xong, thở ra thì đúng có mùi khói xông ống tre nhưng không chỏi lắm. Sau này tôi lại rất thích uống nước thốt nốt, và cái mùi ấy cũng thật dễ thương.

Maison_LXMY_4Lâm Xuân Mỹ trước ngôi nhà mới ngày nay

TruongThanhHung_NayTác giả Giá Khê Trương Thanh Hùng

Sau đó xuống mé biển Bãi Nò vui chơi, ăn uống. Tăng Kim Sơn “nổ” đủ thứ làm nhiều người cười no bụng. Có một lần cũng họp ở Bãi Nò tôi có mời Dương Văn Hiến theo, mà tài pha trò và ảo thuật của Hiến thật tuyệt. Anh em chọc Tăng Kim Sơn đã gặp phải đối thủ nên nín luôn.

TangKimSon (2) TangKimSon (3)

Tăng Kim Sơn trước ngôi nhà xưa (1970), ngôi nhà nầy nay không còn nữa thay vào đó là một công viên.

Tết năm 1975, anh em kéo vào nhà máy xay lúa của gia đình Lâm Xuân Mỹ họp vào ban đêm cũng rất có ấn tượng.

DuongVanHienDương Văn Hiến ngày nay định cư ở thành phố Floride nước Mỹ (nay Hiến đổi tên mới là Hiếu)

Sau này cũng có nhiều lần họp bạn. Tuy đã “lớn” nhưng khi gặp nhau thì cũng giỡn hớt như thời còn đi học. Có một lần anh em họp vào ngày rằm tháng giêng ở quán Ti La, có chị Châu Ngọc Mỹ về, tôi lại bận việc không đến dự được, thật là tiếc. Có lẽ anh em cũng trách tôi nhưng cũng không biết làm sao vì lúc ấy tôi còn đang làm lễ trên đỉnh Núi Lăng.

Tôi cảm nhận tình bạn học có gì đó rất thiêng liêng nên cho dù sau này dù có cách xa, mỗi người một hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi gặp lại đều xem như một sự may mắn và dành cho nhau tình cảm như hồi còn đi học.

Ngày mai, mùng 2 tết, Trần Tuấn Kiệt và anh Hào có hẹn đến ăn tết với tôi ở Sài Gòn. Vui!.

Năm mới, chúc tất cả Thầy cô và các anh chị, bạn bè cùng học lời chúc tốt đẹp nhất.

                                           Giá Khê (Trương Thanh Hùng)

                                    Sài Gòn, ngày mùng một tết Bính Thân.

Hình ảnh: Hoàng Thị Minh Liên, Tăng Kim Sơn, Trương Thanh Hùng, Dương Văn Hiếu, Lâm Xuân Mỹ, Hà Mỹ Oanh

Ký ức Hà Tiên (Trương Thanh Hùng)

                                                       KÝ ỨC HÀ TIÊN

                           Đêm nghe tiếng ếch bên tai
                           Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò
                                                          Trần Tế Xương

Tôi là một đứa con của miền đất Hà Tiên hiền hòa, xinh đẹp. Tuy nay không còn cư ngụ tại Hà Tiên, nhưng mỗi năm đều có đôi lần về Hà Tiên vì chuyện chung, riêng. Mỗi lần về Hà Tiên là một miền ký ức sống dậy xuyến xao, để vui với sự phát triển của quê hương đất nước, đồng thời cũng bồi hồi luyến tiếc cảnh cũ người xưa.
Cầu Tô Châu vững chãi nối đôi bờ Kim Dự, khu lấn biển hứa hẹn cho một đô thị tương lai. Ai mà chẳng vui mừng, tự hào vì trí tuệ, tài năng, sức lực của những người con Hà Tiên đã cống hiến để làm cho một vùng đất ven biên thay đổi theo hướng đi lên. Những con đường, phố xá khang trang của nội ô thị xã Hà Tiên như son phấn điểm trang để cô gái Hà Tiên đẹp càng thêm đẹp. Các khu di tích lịch sử và danh thắng như Núi Lăng, Mũi Nai, Thạch Động, Đá Dựng, Pháo Đài, Đông Hồ, … được trùng tu, tôn tạo càng nâng thêm sức thu hút đối với du khách gần xa. Hơn nữa, người dân Hà Tiên sau cuộc chiến tranh biên giới và nhất là trong những năm đổi mới đã vươn lên bằng chính tài năng và sức lực của chính mình để cuộc sống ngày thêm hạnh phúc.
Không phải như bà Huyện Thanh Quan nói về Thăng Long xưa mà có những cảnh như: “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo; Ngõ cũ lâu đài bóng tịch dương”, hay “Trấn Bắc hành cung cỏ dãi dầu”. . . bởi Hà Tiên ngày nay chẳng những còn giữ lại một số nét xưa, mà lại còn được tôn lên để trở thành một thành phố du lịch văn hóa. Hà Tiên giàu có hơn xưa, đó là điều mà tất cả mọi người đều phải công nhận. Nhưng mọi sự thay đổi, cho dù là đổi thay theo hướng đi lên dưới một góc nhìn nào đó thì cũng là “Thương hải biến vi tang điền” và cũng khiến cho ai đó bồi hồi khi nhớ đến cảnh cũ, người xưa, nhất là đối với những người có tâm hồn hoài cổ.
Hà Tiên xưa, không nói đến cái thời xa xưa lúc Hà Tiên là trấn lỵ của một trấn rộng lớn, lúc mà tao đàn Chiêu Anh Các rộn rịp tài tử văn nhân, tấp nập những hoạt động giao thương cách nay trên dưới 300 năm cũng như những biến thiên của lịch sử, các giai đoạn suy-hưng, mà chỉ mới đây thôi, khoảng vài chục năm trước. Vài chục năm cũng không phải ngắn so với một đời người. Lúc chúng tôi còn là những đứa học trò nhỏ, rồi lớn dần theo thời gian cùng với sự thay đổi nhẹ nhàng của một thị trấn bình yên, mà cũng có lúc sôi động hay điêu tàn trong cuộc chiến tranh biên giới.

Tan_Truong_VeNhaHọc trò Hà Tiên tan trường về trên Đường Hàng Dương (đường Mạc Công Du)

Hồi đó, phải!, hồi đó những đứa học trò nhỏ của chúng tôi câu cá bên bờ Đông Hồ, ra bãi biển dưới chân núi Pháo Đài bắt những con điệp nướng ăn, lên núi Lăng phá phách, leo dừa, hái mít, trèo lên đỉnh Tô Châu mà ngắm Đông Hồ; lội bộ 6 cây số ra Mũi Nai tắm biển rồi ăn trộm dưa hấu giải khát, những trái dưa hấu Hà Tiên trồng bằng phân dơi ngọt ngào mát rượi tuy không lớn trái nhưng nổi tiếng khắp cả Miền Nam; đi lên Thạch Động, vào Đá Dựng ngắm những kỳ công của tạo hóa.
Những con đường trong nội ô thị trấn dù có tên, nhưng chúng tôi vẫn thích gọi bằng những từ dân dã: Đường Hàng Dương, Hàng Dừa, mé Đông Hồ, đường lên Núi Lăng, rồi đến Lầu Ba, Xóm Đạo, Xóm Rẫy, Xóm Chợ, Xóm Củi, Nhà đèn, Trường Gà, Cầu Câu, Cầu Đá, Cầu Đồn Tả, Cầu Giữa, Giếng Tượng, Bãi Nò, Bà Lý, Ao Sen, Ao Lục Bình, Ao Xà Lách. . . Đám trẻ chúng tôi vẫn thường tự hào là mình được sống ở một xóm nào đó, bảo vệ danh tiếng của xóm mình bằng nhiều cách, kể cả việc phải “đánh lộn”.Lop_TranHoangTrang_b

Học trò Hà Tiên chụp hình tại sân trường dưới chân núi Lầu Ba

Về Hà Tiên hôm nay, những con đường đất đá, những con hẻm được tráng nhựa, rộng thêm ra nhưng lại mất đi những hàng cây rợp bóng của ngày xưa. Đi ngang qua trường tiểu học, trường trung học như vẫn còn nghe tiếng kẻng lúc tựu trường, ra chơi hay tan học với hình dáng của các ông giáo già nghiêm khắc. Hình như không nơi nào không mang dấu ấn của tuổi thơ.
Con người Hà Tiên thuở ấy hiền hòa, nhân hậu và có đôi chút trầm mặc. Ngôi chợ nhỏ cũng ít ồn ào, không nói thách (hình như bây giờ vẫn giữ được nét chơn chất ấy), người đi chợ để xe ở lề đường không ai trông coi vẫn không mất. Tô bún nhâm, bún nước kèn, dĩa xôi Hà Tiên, chén chè hột me. . . mãi vẫn không quên trong khẩu vị của người Hà Tiên.

Rồi những ngày chiến tranh biên giới, người dân thị trấn phải sơ tán gần hết sau đêm 14 tháng 3 năm 1978, bọn Khmer đỏ bắn pháo và tấn công vào Mỹ Đức, Giếng Tượng. Cả thị trấn chìm trong cô tịch, đâu đây vẫn còn những dấu đạn pháo trên đường và vài ngôi nhà. Rất may là ít người trong thị trấn phải trúng đạn, nhưng dân Mỹ Đức thì bị bọn Khmer đỏ sát hại rất nhiều. Người ta nói do “Ông bà Hà Tiên phù hộ”. Không biết “Ông bà Hà Tiên” là ai, có phải là Khai Trấn Quốc Công Mạc Cửu hay Mạc Lịnh Công Mạc Thiên Tích, hay Bà Cô Năm?. . . Nhưng có lẽ linh khí mấy trăm năm của Hà Tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân thị trấn Hà Tiên để họ tin tưởng rằng Hà Tiên phải là một vùng đất bình yên “Đất Phật, người hiền” như đã bao đời truyền tụng.
Hà Tiên vẫn đẹp, vẫn thơ và ngày nay được mở mang, phát triển, mong rằng khi qui hoạch, sửa sang, những người có trách nhiệm nên quan tâm đến một chút nét xưa để Hà Tiên mãi đẹp, mãi thơ.TruongThanhHung

Giá Khê
Trương Thanh Hùng

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Trần Hoàng Trang, Hoàng Thị Minh Liên

« Cố Nhân »

Từ thuở ấy, lúc chia tay, đến nay đã khoảng bốn mươi sáu năm, chúng tôi không có dịp gặp lại nhau. Thế mà…

Nhớ lại…
1-Lần đầu tiên đặt chân đến vùng đất xa lạ, chỉ biết tên qua “câu thần chú” mà thầy tiểu học đã dạy, một cách để nhớ tên 21 tỉnh của Nam Kỳ thời Pháp thuộc: “GIA, CHÂU, HÀ, RẠCH, TRÀ, SA, BẾN, LONG, CHÂU, SÓC, THỦ, TÂY, BIÊN, MỸ, BÀ, CHỢ, VĨNH, GÒ, CẦN, BẠC, CẤP”*, lòng tôi nao nao/phân vân/ háo hức…
Nao nao bởi nơi mình chọn lựa, đến để sống ít nhất vài năm, mà nghèo nàn, mộc mạc, đơn sơ, im ắng nhưng với rừng núi, biển sông hồ, trời xanh lộng gió đầp ắp thiên nhiên …sao mà dễ thương đến thế! Đất nước mình- nói riêng miền Nam- cũng “gấm vóc” chán!
Mối ưu tư, phân vân, lo sợ ban đầu khi đến nơi xa xôi, không biết gì cả ngoài biết rằng có một ngôi trường trung học hiện hữu mà thôi, đã biến mất để thay vào đó sự háo hức tìm hiểu, hòa nhập…
Ngoài tên của thị trấn đã biết khi quyết định chọn đến để dạy học, tôi háo hức biết thêm từng địa danh một hỏi thăm trên con đường đến đó. Những Rạch Sõi, Kiên Lương, Ba Hòn, Thuận Yên, rồi bến đò Tô Châu- bên mặt Đông Hồ, bên trái vịnh Thái Lan. Cách một giòng sông, con đó sẽ đưa tôi qua là đến đích. Thị trấn nhỏ quá …không ngờ. Một cái khách sạn cũ kỹ hiện ra khi chân chạm…thị trấn biên cương- cái thị trấn bé tí xíu nghèo nàn mà không ngờ trở thành “tình nhân” suốt cuộc đời tôi.
Sau người đưa đò, người tiếp tân tại khách sạn, người dân địa phương tôi tiếp xúc tiếp theo là chủ sạp báo duy nhất, dáng người bây giờ nhớ không rõ nét, phốp pháp, vui vẻ, niềm nở, hiếu khách, càng niềm nở hơn khi biết tôi là người đến làm việc tại trường trung học. Anh hướng dẩn cho tôi những điều cần biết ban đầu và từ đó tôi trở thành khách hàng của anh và anh sẽ là một trong những phụ huynh học sinh của tôi nơi đây.
Qua sự giới thiệu của anh chủ sạp báo, tôi đến gặp giáo sư Nguyễn Đức Sơn tại một nhà trọ trên đường Bạch Đằng, xéo với cây dừa ba ngọn đặc biệt, lần đầu tôi biết và thấy, để nhờ chỉ dẩn thêm những việc phải làm sắp đến. Giáo sư Sơn vui vẻ, niềm nở tiếp tôi và giúp mọi việc cần thiết. Ngày mai anh Sơn sẽ giới thiệu tôi với hiệu trưởng để trình diện và giúp tìm nhà trọ cho tôi.
Nhà trọ đầu tiên của tôi là nhà thân mẫu của anh giáo viên tiểu học Lâm Văn Núi, cũng trên đường Bạch Đằng, sau này biết là gần nhà của giáo sư Trương Minh Hiển và Trương Minh Đạt, còn bên kia đường tôi nhớ hình như là một ngôi chùa thì phải. Con đường Bạch Đằng lấp lánh ánh trăng nhất là mỗi độ trăng rằm sẽ nằm mãi trong ký ức của tôi.

HT4_Dua_Ba_Ngon_1965Hiệu trưởng lúc đó là ông Lại Xuân Quấc mà sau này ông sẽ cho tôi một kỷ niệm không bao giờ quên trong năm đầu tiếp xúc với « giới chức hành chánh » trong ngành giáo dục.

Tốt nghiệp cùng khoá với tôi tại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn năm 1965 đến Hà Tiên còn có giáo sư Bùi HữuTrí cùng vợ là Nguyễn Minh Nguyệt môn Pháp văn và giáo sư Phùng Tuấn Sinh môn Triết ( Triết là môn học của cấp lớp 12 mà Trung Học Hà Tiên năm ấy chỉ đến lớp 10, anh Sinh coi như “đi lạc”, chắc sẽ dạy Việt văn, Sử Địa hoặc Công Dân Giáo dục!)

Vài hôm sau tôi sẽ bắt đầu công việc với môn Lý và Hoá. Trang bị mớ kiến thức chuyên môn và phương pháp sư phạm được đào tạo tương đối chính quy thời ấy, tôi, 25 tuổi, “hiên ngang” (bắt buộc ra vẻ thôi) đứng trước mặt đám học sinh nhỏ hơn tôi cũng chẳng nhiều, cấp dạy lớn nhất là lớp 10, nhưng với các nét mặt thân thiện, hiền lành dễ mến của các tôi càng vững lòng…
(Còn tiếp)
NHA
July 12, 2015

*Gia Định, Châu Đốc, Tiên, Rạch Giá, Trà Vinh, Sa Đéc, Bến Tre, Long An,
…..,Cần Thơ, Bạc Liêu, Cap Saint Jacques (tức Cấp hay Vũng Tàu)

Bốn_Thầy_An_Son_Tri_SinhTrái qua phải: Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Hữu Trí, Phùng Tuấn Sinh

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn: (hình trái) sau dảy nhà công chức gần bờ sông Đông Hồ, (hình phải) đi chơi Bãi Nò Hà Tiên

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn: (hình trái) đi chơi Bãi Nò Hà Tiên, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trổ tài leo dừa tại Hà Tiên (hình phải).

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trổ tài chèo xuồng (hình trái), đi chơi Bãi Nò Hà Tiên, (hình phải) mua ghẹ tươi trên Bãi Nò: bên trái Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, bên phải cô Nguyễn Minh Nguyệt

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn – Bãi Nò Hà Tiên (những năm cuối 1960…)

nguyenhongan_baino_hatien-1nguyenhongan_baino_hatien-2nguyenhongan_baino_hatien-3nguyenhongan_baino_hatien-4nguyenhongan_baino_hatien-5

Hình ảnh: Nguyễn Hồng Ẩn