Luống rau của lớp 9A (Uyên My)

Thầy cô và các bạn thân mến, nhớ những năm cuối của thập niên 70, sau khi ổn định trường lớp qua giai đoạn chuyển tiếp từ hệ thống giáo dục cũ qua hệ thống mới, lúc đó tình hình còn rất khó khăn đủ cả mọi phương diện đặc biệt là về mặt kinh tế…Thời gian đó mình còn đang đi dạy ở các trường cấp ba An Phú (Châu Đốc và Mỹ Luông (An Giang), nhà trường thường hay khuyến khích các giáo viên trồng thêm rau cải để « cải thiện » đời sống…!! Mình cũng không ngờ trong khoảng thời gian đó tại Hà Tiên quê hương, học trò và giáo viên của trường Trung Học Hà Tiên cũng đi vào hoạt động nầy…Khoảng đất phía sau dãy các lớp học của trường Trung Học Hà Tiên ngày xưa mình biết rất rỏ. ngày xưa nơi đó toàn là cỏ xanh, đất có vẻ phì nhiêu, nhưng ngày xưa không ai chú ý đến việc canh tân trồng trọt….Thường là khoảng đất cỏ bỏ trống làm ranh giới cho dãy lớp học và con đường Mạc Tử Hoàng phía ngoài…trừ khi các học sinh vốn nghịch ngợm muốn trốn các giờ học lấy mảnh vườn cỏ xanh nầy làm nơi đáp xuống khi nhảy cửa sổ ra ngoài (xin mời xem lại bài « Ngảy cửa sổ » của bạn Trương Thanh Hùng viết trước đây:

 https://trunghochatienxua.wordpress.com/2016/09/14/nhay-cua-so-truong-thanh-hung

Trương Thị Uyên My đóng góp bài viết dưới đây, kể lại cũng việc trồng rau « cải thiện » đời sống học đường,…Ngoài giờ học, các bạn học sinh chúng ta cũng xắn tay áo, xông vào mảnh vườn phía sau trường để áp dụng các bài học về « nông nghiệp » hầu đạt được năng suất cao cho đội ngũ của mình…Trong các cuộc tranh đua thi thố tài năng, điều không tránh khỏi là thường hay « cạnh tranh » nhiều khi đi quá giới hạn, tuy nhiên ở đây các bạn chúng ta chỉ phát triển « cạnh tranh’ trong ý tưởng, chưa đi đến hành động thật sự…Rồi khi « tay bắt mặt chào » hằng ngày khi vào học, các bạn cũng trở lại quý mến nhau, thương yêu nhau và nhiều khi cũng có đôi chút hối tiếc vì mình đã muốn điều xấu cho đội bạn…Âu đó cũng là kỷ niệm đẹp cho một thời học sinh áo trắng (mặc dù là mặc « áo trắng » nhưng các bạn chúng ta đă không ngại ra tay làm vườn cuốc đất…!!). Kỷ niệm mà giờ đây nhờ có cây bút của Uyên My, chúng ta được biết một câu chuyện rất vui và thú vị, mong tất cả các bạn lớp 9A và 9P của tác giả tìm lại gần nhau khi tình cờ đọc được bài nầy nhé,…(TVM viết giới thiệu)

 LUỐNG RAU CỦA LỚP 9A

Trương Thị Uyên My, một trong những « nhà trồng trọt » của lớp 9P thời những năm cuối thập niên 70. (hình: Trương Thị Uyên My 2016)

Trường Trung học Hà Tiên của chúng ta ngày đó (khoảng năm 1976) không nhiều lớp như bây giờ, khối lớp 9 chỉ có hai lớp là 9A (Anh văn) và 9P (Pháp Văn).  Chẳng hiểu sao hồi đó nhiều học sinh chọn sinh ngữ Pháp văn vậy, lớp 9A chỉ có khoảng 13 bạn mà lớp 9P của tôi trên 30 người. Mỗi lớp có giáo viên chủ nhiệm riêng, 9A được cô Ngô Tuyết Dung dạy Văn làm chủ nhiệm, cô đồng thời cũng dạy môn Văn cho lớp tôi, 9P có thầy chủ nhiệm Trương Tự Cường dạy môn Lý. Trường nhỏ, lớp học ít, sĩ số học sinh không nhiều nên chúng tôi đều quen biết nhau cả.

Toàn trường có giờ lao động hàng tuần vào sáng thứ năm, khoảnh đất trống sau dãy lớp học phía đường Mạc Tử Hoàng được nhà trường phân lô giao về cho mỗi lớp sử dụng, 9A và 9P được phân hai luống đất cạnh nhau, sát bờ rào của con đường đất bên hông trường. Lớp 9P chúng tôi xới đất lên liếp, dự định trồng các loại rau ngắn ngày. Mảnh đất bé xíu được đám học trò cuốc lên, đào xới, vừa làm vừa chơi, la hét chọc phá nhau thì nhiều chứ thật sự làm chẳng được bao nhiêu.  Vậy mà cuối cùng cái vồng đất cũng thành hình. Chúng tôi dùng quĩ lớp mua hạt giống cải sà lách về trồng, phân công nhau lấy nước từ ao lục bình ở cuối trường để tưới. Mỗi sáng, trước khi chuông reo vào lớp chúng tôi ra đám đất ngắm nghía xem hạt giống đã lên mầm chưa. Phát hiện những chiếc mầm bé xíu vươn lên, đám học trò mừng rỡ ríu rít gọi nhau. Vậy là ngoài việc vần vũ đánh nhau với bài vở mỗi ngày, giờ đây chúng tôi lại thêm bận rộn với luống rau đang lên.

Lúc đó thầy Hồ dạy môn Hóa đang làm thân với cô Dung – việc này cả trường ai cũng biết – nên thầy cũng thân luôn với lớp 9A, chiều nào chúng tôi ra thăm vồng cải của lớp mình cũng gặp thầy Hồ đang săm soi luống rau cùng cô Dung và các bạn lớp 9A.

Ngày qua ngày, đám rau của hai lớp cũng lớn dần lên, hóa ra không hẹn mà gặp cả hai luống rau đều trồng cùng một loại sà lách, nhưng dù cả lớp tôi ra sức tưới tắm cho nó mỗi ngày thì nhìn sang luống rau của 9A chúng tôi vẫn thầm ganh tị, đám rau của 9A lớn nhanh và mướt mát thấy rõ. Những tiếng xì xào lan ra trong lớp 9P, rằng thầy Hồ dạy Hóa nên thầy hướng dẫn lớp 9A cách bón phân hóa học cho rau mau lớn, xanh mọng, tươi tốt. Rằng thầy chủ nhiệm của lớp mình dạy Lý nên chắc thầy không biết về phân bón, nên thầy không chỉ cho chúng mình bón phân… Học trò mà, chuyện gì đồn đãi chẳng được. Không biết thực hư thế nào nhưng một thực tế không thể phủ nhận là đám rau của 9A trông ngon lành quá, luống cải của 9P nằm cạnh thấy buồn tủi gì đâu.

Gần đến ngày thu hoạch, buổi sáng như mọi khi tôi cùng các bạn ra thăm vồng cải, tôi chợt sững người, chiều qua vẫn còn tươi mướt mơn mởn vậy mà sau một đêm đám cải của 9A bỗng héo úa rũ rượi, lớp 9A đứng quanh luống rau, vẻ mặt âu lo, thì thào chỉ trỏ.

Lớp 9P nháy nhó với nhau: “Cho mày chết nha!”

Giờ ra chơi tôi chạy đi tìm Hồng Hảo (nhà ở đầu đường Phương Thành, có thời gian làm tiệm chụp hình Khải Hoàn, sau này Hảo theo gia đình về học ở Rạch Giá, đã mất sớm vì bệnh). Hồng Hảo hay lắm, nó là “thông tấn xã” của lớp tôi, tai mắt nơi nơi nên chuyện gì nó cũng biết, không chỉ rành rọt mọi việc của các bạn trong lớp mà nó còn “quản lý” luôn các lớp khác. Trong trường có ai để ý ai, ai quen ai, nhà ai có chuyện gì… nó đều biết hết. Tôi hỏi nó:

  • Mày biết vì sao đám rau của 9A “đột tử” hông?

Đi một vòng thám thính, nó trở về phán như đinh đóng cột:

  • 9A pha phân bón rau vượt quá nồng độ và hàm lượng cho phép nên cây không chịu nổi.

Chẳng biết độ chính xác trong nguồn tin nghe ngóng của Hồng Hảo đạt bao nhiêu phần trăm mà những ngày sau đó tôi thấy lớp 9A tích cực tưới rau sáng chiều, nỗ lực cứu vãn đám cải đang ủ rũ gục đầu.

Sáng thứ năm, lớp 9P nhổ sà lách đi bán, trong lúc chúng tôi í ới gọi nhau, đám con gái lăng xăng tính làm thế nào để cân được nặng ký, bán làm sao để được giá, đám con trai khều móc nhau chọc ghẹo đứa này, nắm tóc đứa kia, kéo áo đứa nọ, nói cười ỏm tỏi … thật vui vẻ náo nhiệt thì lớp 9A lặng lẽ nhổ bỏ đám cải đã chết rũ. Chợt nhìn sang các bạn 9A thấy ai cũng buồn thiu tôi ân hận quá chừng, sao mình lại mong cho rau của 9A chết, sao mình xấu tính vậy chứ!

May quá, chuyện không nói ra thì không ai biết, nên đến nay lớp 9P vẫn giữ được tình bạn tốt đẹp với 9A. Chúng tôi mỗi khi gặp lại nhau đều nhắc đến thầy cô cũ và chuyện đi học ngày xưa, để thấy mình còn bé xíu xiu như những ngày còn ngồi dưới mái trường Trung học Hà Tiên.

Các bạn 9A & 9P của tôi ơi, có ai còn nhớ đến chuyện trồng rau năm lớp 9 này không nhỉ?

Lớp 9A ơi, đừng giận 9P tụi mình nha, chỉ là những non dại của một thời “Khi xưa ta bé” mà thôi.

Uyên My (10.3.2018)

*Bài viết này thân tặng các bạn lớp 9A:

Thái Huệ Anh, Lê Thị Nghĩa, Lâm Vĩnh Tiên, Đặng Hùng Thành.

Publicités

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s