Từ hai khung cửa sổ…(Trang Lệ Thủy)

Thầy cô và các bạn thân mến, trong một bài viết trước, trưởng lớp « Đệ Tứ Quốc Tế » của chúng ta đã kể một câu chuyện về « quậy » trong giờ thầy Nguyễn Văn Út…, tiếp tục truyền thống của giới học trò, giới mà giải đồng đội đã lãnh được « huy chương đồng » (vì các giải « huy chương vàng » và « huy chương bạc » thì Quỷ và Ma đã chiếm rồi…!!), hôm nay bạn Trang Lệ Thủy sẽ kể cho chúng ta một câu chuyện vui và cũng có tính chất « quậy » trong đó….Qua bài kể trước chúng ta đã phải đưa ta giở nón chào thành tích của nhóm Đệ Tứ Quốc Tế, hôm nay thầy cô và các bạn cũng sẽ tiếp tục giở nón chào thêm một thành tích mới nữa,…và có lẻ sẽ còn tiếp tục cho chúng ta giở nón chào đến mỏi cả tay…Tuy nhiên, cũng như Lệ Thủy và cả lớp thường kết luận, mọi việc « quậy » đều có một kết thúc vui, có tính chất xây dựng, vì sau cùng thì cả lớp đều biết cái sai trái trong sự vui quậy của mình và đã được quý thầy cô thông cảm và vui vẻ tha thứ cho tất cả…Đó là một điều rất tốt và rất đáng ngưởng mộ cho các bạn chúng ta, mong rằng tuổi trẻ của thời đi học, áo trắng học trò vẫn còn sống mãi trong tâm hồn các bạn chúng ta qua những mẫu chuyện vui nho nhỏ, lúc nào cũng hấp dẩn, gay cấn khi lúc vào đầu chuyện và phần kết thúc thì luôn luôn tốt đẹp, đưa đến sự đồng cảm và hài hòa giữa mọi nhân vật trong câu chuyện. Cuối cùng thì như bạn Lệ Thủy đã viết, đến bao giờ thì sự phá phách, chọc quậy quý thầy cô đó mới ngừng nghỉ ?? Mình nghĩ rằng chừng nào các bạn mình còn mang chiếc áo trắng học trò thì sự hoạt náo đó vẫn còn tiếp tục vì đó là một tinh chất đã pha trong giòng máu và chạy trong huyết quản của các bạn chúng ta…Quậy phá, trêu chọc để cười vui, rồi để nhận lỗi và để được tỉnh ngộ và để được tha thứ, bao dung và hòa nhã, có phải đáng được dể thương không quý thầy cô và các bạn. (Trần Văn Mãnh viết lời dẫn).

Từ hai khung cửa sổ…

Trang Lệ Thũy, cô trưởng lớp đáng nhớ của lớp Đệ Tứ Quốc Tế trường Trung Học Hà Tiên

Vâng, câu chuyện được bắt đầu từ hai khung cửa sổ của lớp Đệ Tứ Quốc Tế, trường Trung Học Hà Tiên, năm 1968-1969. Mời các bạn vào thăm lớp chúng tôi và theo dõi xem chuyện gì đã xảy ra nhé!
Lớp học của chúng tôi có vị trí rất tiện lợi là nằm sát bên đường (đường Mạc Tử Hoàng), có thể từ hai khung cửa sổ, nhìn ra những sinh họat bên ngoài: xe cộ, người qua lại…và đặc biệt nhất là lớp của chúng tôi lại đối diện với một lớp học của trường Tiểu Học Hà Tiên, lớp học đó cũng có hai khung cửa sổ.
Một ngày …như mọi ngày, chẳng có chuyện gì vui. Trưởng lớp quậy buâng khuâng nhìn qua cửa sổ và thấy một vị thầy nào đó, đang chăm chú viết bài trên bảng đen. Hiếu kỳ cô hỏi một người bạn cùng lớp: “Không biết thầy ấy tên gì nhỉ?” Thầy tên Minh, người bạn ấy trả lời. Có một người bạn khác chen vào và nói tiếp, ở nhà thầy còn có tên gọi là Mầm.

Thế là cô nghĩ ngay ra một câu ‎chuyện để chọc phá Thầy Minh và kêu gọi các bạn bè nữ cùng tham dự.
Từ khung cửa số thứ nhất cô và một số bạn bè gọi lớn : MINH
Và từ khung cửa sổ thứ hai, các bạn khác gọi lớn : MẦM
Gọi xong, tất cả đều núp xuống dưới cửa sổ để thầy Minh đừng trông thấy mặt.
Thầy Minh chỉ nghe tiếng gọi tên mình và tên ở nhà của mình, inh ỏi… trong lúc mình đang viết bài trên bảng, mà chẳng nhìn thấy ai. Chỉ biết tiếng gọi ấy, phát ra từ một nhóm nữ sinh và từ hai khung cửa sổ đối diện với lớp dạy của mình.
Còn bọn chúng tôi, sau khi gọi xong tên thầy, Minh và Mầm thì cười lăn ra như chưa bao giờ được cười…

Thầy Minh cũng rất nhẫn nại, thầy lại tiếp tục dạy học và viết bài trên bảng, còn bọn chúng tôi “Nhất quỷ, nhì ma, thứ ba học trò” vẫn tiếp tục quấy phá, gọi tên thầy.

Cuối giờ, thầy Giám Thị đến lớp chúng tôi và ra lệnh cho những ai “Gọi tên thầy Minh” trong giờ dạy của thầy đến gặp ông ở văn phòng gấp!

“Thôi rồi, tai họa lại đến nữa rồi” Trưởng lớp quậy thở dài não nuột.

Cái ngày “buồn thiu” lại đến rất nhanh, chúng tôi đứng xếp hàng trước lớp học của thầy Minh, đứng đầu cũng là Trưởng lớp quậy: Lệ Thủy rồi Dương Hà , Mai thị Hạt, Thanh Tuyên, Ngọc Lê…dưới sự hướng dẫn của thầy Giám Thị.
Tôi đứng ra đại diện cho các bạn để nói lời xin lỗi với thầy Minh về sự phá phách quá đáng của chúng tôi và kính xin thầy tha lỗi.

Thầy Minh vui vẽ nhận lời và hy vọng từ nay các cô để cho tôi được bình yên.

Tấm lòng vị tha của thầy đã để lại trong lòng tôi sự yêu kính bao la, cũng như niềm hối hận vô bờ.
Từ hôm đó, hai khung cửa sổ đã khép lại, cũng như tiếng gọi tên thầy Minh cũng vĩnh viễn không còn.

Chúng tôi đã trở lại lớp học với một tinh thần mới: “bao dung và hòa nhã”.

Nhưng cho đến bao giờ “học trò mới ngừng phá phách..” để có thể mang lại sự bình thản và thoải mái cho các thầy, cô đây? Vì phá phách đã hòa trong máu của những ai là học trò rồi, chỉ là sự phá phách đó …đôi lúc cũng dễ thương và đáng được tha thứ! Thưa với các thầy, cô.

Trang Lệ Thủy

Tháng hai, 2018

Cô Tiền Ngọc Thanh và Trang Lệ Thủy trong một buổi họp mặt ở Trung Tâm Việt Ngữ nam Californie (2018)

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Cô Tiền Ngọc Thanh

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s