Còn nợ Thầy một lời hứa (Huỳnh Kim Nguyệt)

Còn nợ Thầy một lời hứa

Khi tôi biết có Blog «Trung Học Hà Tiên Xưa» chủ bút là anh Trần Văn Mãnh, trong lòng tôi ấp ủ một ý định phải viết về một người Thầy đã dạy học ở Trường Trung Học Hà Tiên và cũng đã qua đời, đó là Thầy Nguyễn Văn Hùng.

Vào năm tôi học lớp 10 (niên khóa 1974-1975) Thầy dạy môn Toán. Thầy rất vui tính và giảng bài rất hay, rất dể hiểu. Khi giảng bài Thầy hay dùng từ « Nếu và chỉ nếu » (thí dụ như Thầy nói : « Nếu và chỉ nếu A+B =AB thì ta có…v…v.. ». Thầy rất cởi mở, vui vẻ …Khi chứng minh một bài toán hay là làm một chuyện gì đó, Thầy thường hỏi « Các em chịu chưa? », thì « đám » con gái trong lớp traả lời thật lớn: « Dạ em chịu Thầy », mà tiếng « chịu » kéo dài đến tận Mũi Cà Mau. Lúc đó Thầy đứng trên bục giảng chỉ cười trừ (thật là nhất quỷ, nhì ma thứ ba học trò, phải hông các bạn?!). Đến lúc tôi nghỉ học thì tôi đã được học với Thầy một năm rưởi rồi, khi gặp Thầy vẫn chào hỏi cung kính. Đến đầu năm 1982 tôi được Thầy kêu đến họp mặt bạn cùng lớp tại văn phòng trường vào buổi tối, vì có các bạn học ở xa về thăm trường, các bạn tôi lúc nầy có bạn đã là Nhà Giáo, Dược Sĩ, Nha Sĩ, Y Sĩ, có bạn là công nhân viên chức, còn tôi là kế toán của một ngành kinh doanh. Buổi họp mặt rất vui, Thầy kể đủ thứ chuyện, đó là buổi họp mặt đầu tiên của lớp 10B. Rồi đến năm 1983 tôi lảnh nhiệm vụ phụ trách một ngành, lúc đó đi hội họp thương xuyên và gặp Thầy nhiều hơn (Thầy giờ là Trưởng Phòng Giáo Dục). Mặc dù là Thầy trò nhưng là Trưởng Ban ngành với nhau nên lúc nầy tôi mới có dịp nói chuyện với Thầy nhiều hơn. Thầy thường kể chuyện cho tôi nghe và Thầy cũng tâm sự về người yêu của Thầy (vì người yêu của Thầy là bạn của tôi ). Đến năm 1984 tôi đang học Đại Học tại chức ở Rạch Giá, Thầy đi họp ở Sở Giáo Dục, Thầy trò có dịp gặp lại nhau. Thầy buồn buồn kể là Thầy và người yêu có chút chuyện nên đã chia tay (nhưng tôi đã biết nguyên nhân sự chia tay vì người yêu của Thầy đã kể cho tôi nghe rồi), tôi không nói gì chỉ an ủi và chia sẻ nỗi buồn cùng Thầy. Thầy trò ngồi buồn hiu ! Rồi bổng nhiên Thầy chuyển đề tài, Thầy hỏi tôi : « Em hay gì hông ? » Tôi cũng ngạc nhiên hỏi : » Gì hả Thầy? « …..Lúc đó thì Thầy trở lại là Ông Thầy vui tính mà tôi từng biết ngày xưa, Thầy nói:  » Trong lớp học, tổ thảo luận của em có người để ý em, nhờ làm mai hỏi cưới em đó! ». Thầy nói và Thầy cười « chọc quê » tôi quá trời luôn. Vì trong tổ thảo luận có 5 nữ, 4 cô chưa chồng mà không chọn, mà lại chọn nhầm tôi đứa đã có chồng có con mà hỏi cưới! Là vì tôi đã lập gia đình rồi, bởi vậy Thầy mới cười và « chọc quê » tôi là vậy đấy!

Thầy Nguyễn Văn Hùng cùng các em học trò (Từ trái qua phải : Trương Ngọc Nữ, Lương, Nguyễn Yến Hương và Lâm Mỹ Tiên)

Đến năm 1985, nhà Ba tôi có ghe cào và Ba tôi « vượt biển » …Tôi bị kỷ luật lây (vì đi vượt biên là không yêu nước), tôi đang học khóa Đại Học thì bị cho nghỉ học luôn, buồn !!!

Thời gian nầy Thầy hay nói chuyện với tôi nhiều hơn, tôi nhớ có một kỳ họp rất đông ở hội trường, đang họp thì trời đổ cơn mưa, tôi lơ đểnh nhìn ngoài trời mưa và Thầy đã nhìn thấy. Đến giờ giải lao Thầy lại ngồi chung bàn với tôi, Thầy hỏi: «Sao buồn vậy, đừng thèm buồn em!» Lúc đó tôi mới nói với Thầy: «Thầy xem em có được học như các bạn đâu, em toàn là học khóa ngắn hạn nghiệp vụ thôi, mà giờ còn bị cho nghỉ học». Thầy ân cần khuyên tôi: « Học ở trường đâu bằng học ở ngoài đời, những gì em va chạm với đời em sẽ linh hoạt thích ứng với hoàn cảnh thực tế hay hơn, hiện giờ em rất giỏi mà ». Tôi có giỏi gì đâu! Thầy chỉ động viên cô học trò ngày xưa mà thôi, tôi biết vậy nên cười cho Thầy vui. Đến khi Thầy lập gia đình, rồi Thầy giả từ Hà Tiên về quê Thầy……

Từ đó, thỉnh thoảng tôi gặp lại Thầy vài lần ở Sài Gòn. Đến năm 1993 tôi đi Sài Gòn để khám bệnh, rồi tình cờ gặp Thầy, Thầy trò vào quán càfê nói chuyện rất lâu. Nhà Thầy ở bên Thủ Thiêm, đến lúc chia tay Thầy kêu tôi phải đến nhà Thầy, rồi Thầy dặn đi dặn lại… «Em nhớ đến nhà nghe » và tôi đã hứa với Thầy là tôi sẽ đến …!. Nhưng Thầy đâu có biết, ngày gặp Thầy nói chuyện với Thầy đó, là ngày mai tôi phải nhập viện để chờ mổ ! Tôi dấu chuyện nầy với Thầy, tôi đâu dám nói là tôi đang bệnh, tôi sợ Thầy lo và sợ làm phiền Thầy đến bệnh viện để thăm tôi. Thầy đâu có biết người ta nằm viện 7 – 10 ngày là xong về nhà, còn tôi phải kéo dài nằm viện gần cả tháng trời, sức khỏe yếu khi ra viện tôi phải về quê tịnh dưởng, nên tôi mãi nợ Thầy một lời đã hứa… !

Học trò đến thăm thầy Nguyễn Văn Hùng, phía sau là phu nhân của thầy Hùng. (Củ Chi)

Thầy Nguyễn Văn Hùng

Rồi khi ở fb kết nối với các bạn và người đồng hương…tôi mới biết Thầy đã ra đi vĩnh viễn rồi … !!! Đối với Thầy tôi không phải là người vô tâm đâu, vì cuộc sống của tôi có quá nhiều biến cố và cuộc đời tôi có quá nhiều bước thăng trầm nên tôi không đến nhà Thầy được như đã hứa. Hôm nay cũng gần tới ngày Tri Ân Thầy Cô rồi, tôi viết về người Thầy yêu quý luôn động viên tôi trên bước đường đời khi tôi vấp ngã…để bây giờ biết tin Thầy đã mất, tôi không còn cơ hội gặp Thầy. Nơi cõi vĩnh hằng đó, tôi biết Thầy tha thứ cho tôi vì Thầy luôn là vậy cơ mà! Giờ đây tôi viết những dòng chữ nầy cho Thầy, tôi mới vơi đi nỗi ray rức trong lòng và tôi xin gởi bài viết vào Blog «Trung Học Hà Tiên Xưa», để mãi nhớ về người Thầy đã từng dạy học ở Trường Trung Học Hà Tiên, nơi quê hương Hà Tiên mến yêu …!

Thưa Thầy ! Thầy có rất nhiều học trò của Thầy ở Hà Tiên nầy đó Thầy à! Chúng em luôn kính nhớ về Thầy !!!

Huỳnh Kim Nguyệt (tháng 11/2017)

 

 

 

 

 

 

 

Hình trái: Huỳnh Kim Nguyệt tuổi học trò.

Hình phải: Huỳnh Kim Nguyệt tuổi vào đời làm việc.

Hình ảnh: Huỳnh Kim Nguyệt, Nguyễn Bích Thủy, Nguyễn Yến Hương, Hàng Phụng Linh

 

 

 

 

Publicités

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s