Thư gởi người cô năm xưa…(Huỳnh Kim Nguyệt)

Thư gởi người cô năm xưa…

Cô kính yêu,

Hôm nay tình cờ em xem bài viết của Anh Mãnh (Patrice Tran) trên trang fb của anh, khi xem bình luận thấy anh « Phong Do » có kèm một video, em xem thì thấy các anh chị vui vẻ, cười đùa khi đến thăm cô…làm em cũng ước gì được một lần đến thăm cô như vậy. Nhưng ước vọng đến thăm cô chỉ là một mơ ước xa vời vợi đối với em, vì cô đang ở phương trời Tây xa thẳm, còn em thì vẫn ở nơi ngày xưa cô đã đến dạy các em đó cô ạ! Hà Tiên quê hương nhỏ bé, ở tận cùng của vùng biên giới xa xôi. Cô ơi tuy quê hương thì nhỏ bé, mà tấm lòng của học trò đối với cô lại rất to lớn, vì luôn nhớ đến cô qua hơn bốn mươi mấy năm chưa được gặp lại cô. Em còn nhớ, khi cô đến Hà Tiên, lúc đó các em ở tuổi 13,14,15, còn cô là một cô giáo trẻ trung xinh đẹp lần đầu tiên đến Hà Tiên dạy học…, khoảng cách Cô – Trò cũng không lớn mấy, để bây giờ nhìn lại tóc cô đã bạc, còn các em tóc cũng hoa râm cô nhỉ! nhưng tình cảm của học trò dành cho cô vẫn mãi mãi như xưa.

Nhớ nhất ở ngôi trường Trung Học Hà Tiên, có bốn cô giáo trẻ đẹp, hàng ngày thướt tha tà áo dài đến trường dạy các em. Cô Mai, cô Loan, cô Oanh, cô Hoa mà cả bốn cô em đều có may mắn được học với các cô. Thưa Cô! trong bài cô viết là cô có dẫn 40 em đi bãi Thuận Yên chơi, la hét…em nhớ không lầm là cô dẫn lớp của tụi em đó cô, vì lúc làm thức ăn mang theo em nhớ là món bún nhâm tôm khô (bún nước kèn), với một nồi chè thưng và bánh mì. Cô trò ta đã chơi đùa rất vui…Thấm thoát đã 40 mấy năm hơn rồi cô. Nếu bây giờ cô có về lại thăm Hà Tiên, ghé nơi ngày xưa chơi đùa đó, bây giờ nơi đó gọi là «Ngã ba cây bàng». Dọc theo bãi biển là hàng thùy dương rũ bóng, trước những ngôi nhà người dân có trồng cây bàng nên rất mát đó cô, và nơi bãi biển ngày xưa đó là quán bán gỏi cá trích đặc sản của Hà Tiên, ngày nay dọc theo bãi biển người ta bán cua ghẹ, ngao sò ôc,  nếu mình mua họ sẽ chế biến cho mình, rồi ngồi trên bờ biển vừa ngắm biển,  vừa thưởng thức hải sản tươi ngon đó cô…Ước gì cô về lại một lần cô nhỉ…

Cô ơi! còn một chuyện ngày xưa em không bao giờ dám kể và dám hỏi cô, nay em xin kể nha cô (vì giờ cô và em tóc đã bạc hết rồi).Thưa Cô! cô vẫn còn nhớ thầy Hồ hả cô? Lúc đó thầy Hồ « trồng cây si » trước nhà cô ở (thầy Hồ ơi! cho em xin lỗi thầy nha). Vì thấy em và Bùi Thị Dung chơi thân với nhau và Dung là chủ nhà cô ở trọ nên thầy Hồ nhờ em đưa một lá thư cho cô. Em sợ cô, nên em cứ đi từ nhà trước của Dung, rồi ra nhà sau nơi cô và cô Oanh soạn bài, đi tới đi lui mãi mà có dám đưa thư cho cô đâu. Qua ngày sau em đưa thư lại cho Dung nhờ Dung đưa cho cô. Cuối cùng Dung có đưa lá thư cho cô không vậy Cô …?

« Bức thư cũ viết cho ai không ngỏ …
Vẫn khép hờ dang dở lúc chiều tan.. »

Cô có biết không chính vì thầy Hồ nhờ em đưa lá thư cho cô, đền bù lại thầy hứa sẽ hát cho cả lớp nghe và thầy đã thực hiện lời hứa đó, thầy vừa đàn vừa ca đó cô..!…em nhớ Thầy hát: « Phố núi cao …phố núi đầy sương…phố núi mây giăng … ». Vậy mà sau nầy rời trường học, bon chen với cuộc sống hằng ngày, thỉnh thoảng ở một nơi nào đó tình cờ em nghe được « giai điệu » mà thầy Hồ hát ngày xưa khiến em chợt chạnh lòng…không biết các thầy cô của mình giờ ra sao và ở đâu nữa…!

Rồi hôm nay nhờ Facebook kết nối được với các anh chị, và em cũng vừa biết được tin cô. Riêng cô Loan em « gặp » hằng ngày trên facebook đó cô.

Thưa cô ! những ngày cô và cô Oanh ở nhà bạn Dung rất là vui há cô, khi được nghĩ giữa giờ học, em và Dung về nhà là gặp cô…Hồi đó phía sau nhà Dung có một lối nhỏ đi thông qua nhà cô Mai. Cô và cô Oanh hay đi lối này qua nhà cô Mai, hai đứa em cũng tháp tùng theo cô qua nhà cô Mai chơi! và không biết cô có còn nhớ em được ăn cơm cùng cô hai lần và lần nào cũng được cô khen…

Một lần tình cờ em và Dung vừa về tới nhà, đúng lúc cô và cô Oanh dọn cơm (Dung thì ăn chung với hai cô) nên cô « bắt » em phải cùng ăn, em vừa ăn vừa hơi rung (vì học trò ngày xưa lễ phép lắm há cô !). Cô nhìn em cười và nói với cô Oanh và Dung là: « Nguyệt trắng quá há!!». Lúc đó em chỉ mỉm cười chớ có dám nói gì đâu (học trò ngoan mà cô), nhưng em thích lắm đó cô, vì mình được cô khen cơ mà (vậy đó mà em tự ngắm trước gương mãi xem em có trắng như lời cô khen không đó cô). Còn một lần nữa, cũng vô tình lại được ăn cơm cùng cô, hôm đó tụi em viết Báo Tường, làm xong về nhà Dung…thì được ăn cơm cùng cô và cô Oanh. Khi ăn, em gắp thức ăn, cô nhìn bàn tay em rồi cô khen: « Bàn tay Nguyệt đẹp quá ». Vâng! đó là kỷ niệm của thuở học trò, cô bé 14,15 tuổi gì đó, được cô giáo minh khen hai lần, thích ghê đấy chứ!! (là con gái mà …!). Vậy đó khi về nhà em cứ nhìn bàn tay mình hoài vì mới biết nó đẹp… Nhưng cô ơi! trãi qua bao năm với cuộc sống bình dị, thời buổi khó khăn ngày xưa, rồi chiến tranh biên giới, phải rời Hà Tiên đến nơi khác sống tạm bợ …đứa học trò mà cô khen trắng và có bàn tay đẹp ngày xưa, nay có còn đẹp, có còn trắng đâu cô. Cuộc sống mưu sinh vất vã đã lấy mất đi vẽ đẹp của tuổi hoa niên rồi cô à! và cô có biết chỉ một lời khen của cô thôi, mà em vẫn mãi nhớ suốt mấy mươi năm rồi đó cô …và có thể đến cuối cuộc đời vẫn nhớ mãi… !

Trái sang phải: Bùi Thị Dung, Huỳnh Kim Nguyệt, Đặng Kim Thu (hình chụp lúc học lớp 10B niên khóa 1974-1975 Trung Học Hà Tiên)

Cô ơi! mãi nhắc chuyện xưa mà em quên cho cô hay, Bùi Thị Dung hiện giờ ở Ba Hòn (chổ mẹ Dung ở ngày xưa đó cô). Dung có một đứa con gái, cuộc sống cũng ổn thưa cô. Qua bốn mươi mấy năm mới biết tin cô, em nhìn cô trong hình…Đâu rồi cô giáo năm xưa hay cười, dáng gầy gầy, tà áo dài, tóc buông lơi xuống bờ vai mà ngày xưa em từng ngưỡng mộ (em ngưỡng mộ hết bốn cô nha !) và ao ước ngày sau sẽ làm cô giáo giống cô. Bây giờ cô lớn tuổi, thì các em cũng xem xem lục tuần,  tóc đã pha sương rồi cô. Cô biết không nhìn trong video thấy các anh chị quây quần bên cô, mà mắt em chợt thấy cay cay….vì đối với em chỉ biết tin và nhìn cô trong hình mà thôi! Có bao giờ được gặp cô như các anh chị đâu cô … Chỉ ước sao cho cô luôn khỏe mạnh và có một lần về lại chốn cũ, để học trò ngày xưa được gặp cô một lần cô nhỉ!

Em kính chúc cô và gia đình cô luôn vui khoẻ hạnh phúc nha cô !

CHÀO CÔ THÂN YÊU! Học trò ngày xưa của cô.

                                                  Huỳnh Kim Nguyệt (Hà Tiên 12/08/2017)

Em xin tặng cô bài thơ về mùa hè của tuổi học trò !
Tiễn Hạ !
Cuối cùng thì hạ cũng ra đi
Bịn rịn buồn thương để làm gì
Cánh phượng lìa cành rơi lã chả
Ve sầu nức nở khóc chia ly
……
Tiễn hạ trời giăng những giọt sầu
Mây buồn xám ngắt suốt đêm thâu
Heo mây khẻ lén luồng song cửa
Lạnh xác ve sầu những sợi ngâu
……
Ta tiễn hạ đi nghe mắt cay
Rượu nồng hạ ủ uống vừa say
Hạ ơi ! Ta nhớ hoa màu nắng
Lưu luyến hồn ta chạnh phút giây
……
Vẩy tay tạm biệt nhớ mùa thương
Màu hoa nhuộm đỏ mấy cung đường
Hoàng hôn hiu hắt hồn ta tím
Tiễn hạ đi rồi tim vấn vương !

Em xin tặng cô bài thơ về áo trắng của tuổi học trò !
Giả từ áo trắng
Áo trắng ngày xưa bay ngập lối
Cho anh ngơ ngẩn mối tình si
Cánh thơ vội vã trao em đó
Có nhớ tình anh thuở học trò
……
Áo trắng ngày xưa vẫn còn bay
Trắng cả hồn tôi sao ngất ngây
Sáng đón chiều đưa anh theo bước
Hoa dại bên đường cũng đắm say
……
Áo trắng đâu rồi áo trắng ơi !
Chiều nay mây quyện gió bên trời
Áo trắng về đâu mùa hạ nhớ
Cho ta ngơ ngẩn bước bên đời
……
Giả từ chiếc áo mến yêu ơi !
Màu áo trinh nguyên đẹp nhất đời
Màu áo nữ sinh duyên thắm đượm
Giờ đây ấp ủ mộng chia phôi !

Huỳnh Kim Nguyệt (kính tặng cô Dương Thị Minh Hoa)

Tác giả bài viết: Huỳnh Kim Nguyệt, học sinh lớp 10B niên khóa 1974-1975 trường Trung Học Hà Tiên

Hình ảnh: Huỳnh Kim Nguyệt

Thăm Cô (Tiền Ngọc Hương)

Thầy Cô và các bạn thân mến, bài viết « Những khuôn mặt thân quen » của Cô Dương Thị Minh Hoa rất thành công và đạt được một « hiệu quả dây chuyền về văn chương », bằng chứng là bạn Tiền Ngọc Hương đã cảm kích bài viết của cô và biến những rung động khi đọc bài của cô thành một bài viết ngắn đầy tình cảm cô trò và còn ngẩu hứng cho ra mười câu thơ luôn với vần « ăm » (âm),…Thầy cô và các bạn cũng nhận thấy là vần nầy nằm trong chử « THĂM »….rất hay và ý nghĩa phải không thầy cô và các bạn… (Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu…)                                          

THĂM CÔ

Thầy cô, các anh chị, cô Minh Hoa và các bạn thân mến!

Hôm nay tình cờ đọc được bài viết của cô Minh Hoa về cuộc hội ngộ cô trò vừa qua, cảm thấy nhớ cô và các bạn vô cùng. Hình ảnh cô giáo sư Minh Hoa trẻ tuổi, mảnh khảnh, dịu dàng cùng đám học trò phá phách dưới mái trường Trung Học Hà Tiên xưa đâu ngờ còn có thể nhìn thấy lại được trong căn nhà xinh xắn của cô sau bao nhiêu năm xa cách? Cô vẫn dịu dàng, vẫn thương yêu chúng em, cô đã chuẩn bị món thịt nướng lá lớp, chè sương sa hột lựu, lại còn mua một quả mít thật to để đãi học trò… Thật thương cô quá!!… người ta nói « Ân sư như từ mẫu » thật không sai chút nào. Mặc dù cô bắt đầu đi dạy lúc còn rất trẻ nên tuổi tác cũng không lớn hơn chúng em nhiều lắm nhưng bọn em lúc nào cũng thương yêu và kính trọng thầy cô như cha mẹ và luôn mong mỏi có cơ hội để gặp gở và thăm viếng (chỉ có là hơi phá phách một chút thôi, phải không thưa cô?).

Hồ Thị Kim Phượng, Lâm Mỹ Nga, Cô Dương Thị Minh Hoa, Tiền Ngọc Hương, Mai Phạm ….với trái mít đã được cắt ra từng miếng đãi học trò…

…, Phù Ngọc Liên, Cô Dương Thị Minh Hoa, Tiền Ngọc Hương, Hồ Thị Kim Hoàn, Hồ Thị Kim Phượng, Lâm Mỹ Nga, Mai Phạm

Cô trò vẫn như ngày nào như không có gì thay đổi, vẫn cười đùa vui vẽ, nhắc lại những chuyện xưa…..rồi cười phá ầm lên… khiến đôi lúc chị Hoàn cũng phải nhắc nhỡ : « Sao các em lớn tiếng thế?! », bọn em rồi thì cũng đành cười thú nhận : « Chắc tại vui quá nên mới như thế đó chị ơi!!. »

Cho dù những câu chuyện vui cứ tiếp tục, tiếp tục…. và như không muốn dừng lại…..nhưng bọn em đã quấy phá cô hơn nửa ngày rồi, nên rất lo đã làm cho cô mệt, cả bọn sau cùng cũng quyết định cùng đứng lên để từ giả….

Về đến nhà em vẫn còn nhớ mãi giọng nói êm đềm của cô, tiếng cười vang vang của các bạn, không khí vui nhộn, ấm cúng, thân thương….nhớ và nhớ thật nhiều…một ngày vui…

Em gửi cô và các bạn những lời thơ ngắn dưới đây để…nhớ…

THĂM CÔ

Xa cách mấy mươi năm,
Bọn em tìm đến thăm
Trong khung cảnh đầm ấm,
Vẫn nghịch phá ầm ầm
Khiến cô phải cười thầm,
Nhìn bọn em cô ngẫm
Học trò cô oái oăm,
Vẫn như thuở mười lăm
Thương cô thì nhiều lắm,
Nhưng vẫn phá khi thăm…

Tiền Ngọc Hương (04/08/2017)

 

 

 

 

Hình ảnh: Tiền Ngọc Hương

Những khuôn mặt thân quen (Cô Dương Thị Minh Hoa)

Thầy Cô và các bạn thân mến, ngày xưa khi còn học trường Tiểu học Hà Tiên, mình còn nhớ thầy Hà Phương Linh dạy lớp tiếp liên của mình có nói một câu rất hay khi một bạn học đem một tấm thiệp Xuân lên tặng thầy: « Ngày sau dù các em có ở những phương trời xa xôi như Paris hay New York thì cũng đừng quên Thầy Cô dạy các em nhé,…. ». Ngày nay dù ở nước Mỹ xa cách trường lớp của Hà Tiên, các bạn cùng Trường của chúng ta vẫn thực hiện lời căn dặn của thầy …Các bạn đã không ngại xa xôi tuy cùng ở nước Mỹ nhưng cũng túi xách lên đường đến thăm cô Dương Thị Minh Hoa và đã may mắn được cô đãi ăn một trái mít rât to lớn…làm cho cả nhóm nhớ lại những trái mít hái trộm của Ông Từ Ngươn trên Lăng Ông Mạc Cửu khi có những giờ vắng tiết học lên núi Lăng chơi…Mời thầy cô và các bạn xem bài cô viết về cuộc viếng thăm nầy nhé,..(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Những khuôn mặt thân quen…

Một cuộc hội ngộ bất ngờ của thầy trò chúng tôi nhân dịp các em đi đám cưới con của Sáu Bùi. Hơn 40 mươi năm mới gặp lại tôi tưởng rằng đã quên không dể gi nhận ra các em, nhưng không ngờ những khuôn mặt thân quen đó đã nằm sâu trong tiềm thức, tôi nhận ngay được những khuôn mặt quen thuộc không khác gì ngày xưa ngoài những nếp nhăn bị ghi dấu theo thời gian, chỉ có tên là nhớ hơi lộn xộn. Tất cả khoảng 60 tuổi nhưng các em còn rất trẻ, cô rất vui khi các em còn đủ sức la hét không khác gì khi còn học lớp sáu hoặc bảy, ông hàng xóm sát bên nhà tôi người Mỹ họ sống rất trầm lặng với một con chó và một con mèo, tôi nghĩ hôm đó ông ấy rất ngạc nhiên sao nhà tôi hôm nầy dậy sóng, đúng rồi !! sóng thần từ Hà Tiên đã tràn sang Cali.

Một niềm vui tràn ngập mà tôi không thể nào tưởng tượng nổi. Tôi quá cảm xúc, tôi đã hồi hộp từ trước đó mấy ngày trông gặp lại các em, huyết áp tôi lên 160 mmHg tôi cũng hơi lo và em Hạnh cũng lo cho tôi, em cứ hỏi thăm «Cô khoẻ không, cô đừng lo tổ chức gì để tụi em lo hết, cô lo mệt huyết áp lên tụi em tới thăm không gặp được cô», nhưng không ngờ gặp các em vui quá huyết áp tốt hơn bao giờ hết, chỉ hơi mệt thôi.

 Các em có ghé thăm cô mới cảm nhận được tình thầy trò thắm thiết hơn mình nghĩ, các em dễ thương quá, gần sáu mươi tuổi rồi vậy mà gặp lại cô giáo cũ, bạn cũ các em dường như trẻ lại quậy phá nhau la hét ầm ĩ và cũng theo nũng nịu với cô như ngày xưa thật là dễ thương, em nào cũng nói là « em thương cô nhất » làm cô cảm động, cô không ngờ các em thương cô nhiều đến như vậy, câu nói này là một món quà vô giá mà cô sẽ giữ nó đến cuối đời. Các em kể nhau nghe những chuyện ngày xưa qua 40 năm mà còn như mới, không quên một chi tiết nào từ những bức thư tình đến những lá thư hồi âm mà cả lớp cùng viết, làm cả đám cười vui, một niềm vui thật sự. Ông xã của cô lần này bị hạ knock out rồi, anh nhận là anh thua em vì học trò của anh không la lớn bằng học trò của em !!! Các em đến nhà cô chơi rất tự nhiên, xem như nhà của cha mẹ, thích món gì thì đòi món đó, may mắn cô đã chọn được trái mít thật ngon cho các em, cô cố tình chon trái mít lớn hơn trái mít mà Hoàng Thị Mình Liên đã đãi cô Loan, không biết có hơn không? Các em đã mang quà đến cho cô thật nhiều,mặc dù đi máy bay phải đóng gói kỹ lưỡng, phải có một tình cảm gắn bó lắm mới chịu khó như vậy.

Trái mít của Cô Dương Thị Minh Hoa đãi học trò đến thăm cô.

Bùi Văn Sáu, Đỗ Ngọc Giao, Cô Dương Thị Minh Hoa (áo tím), Tạ Văn Ba (phía sau), Trần Kim Mỹ, Hồ Thị Kim Phượng, Thanh (phía sau), Lâm Mỹ Nga, Tiền Ngọc Hương (mang kính đen), Hồ Thị Kim Hoàn, anh Nguyễn Văn Xuân, Mai Phạm, Phù Ngọc Liên, Tô Văn Hạnh

Hồ Thị Kim Phượng, Bùi Văn sáu, Cô Dương Thị Minh Hoa, Bùi Văn Bình, Tiền Ngọc Hương, Lâm Mỹ Nga

Hồ Thị Kim Phượng, Bùi Văn Sáu, Cô Dương Thị Minh Hoa,Tiền Ngọc Hương, Lâm Mỹ Nga, Thanh

Sáu Bùi xách cho cô giỏ quít khi gặp cô vừa cười vừa nói « em hái chỗ đậu xe nè cô », cô tuởng thật nghĩ trong đầu anh chàng nầy vẫn còn phá như hồi lớp sáu lớp bảy, nhưng đến khi em Hạnh nói quít này của Sáu Bùi trồng nè cô, nhà Sáu Bùi trồng nhiều quít lắm cô mới hay là mình bị lừa.

Quả thật dưới mắt cô các em vẫn còn bé nhỏ như hồi xưa và các em vẫn cười nói lung tung như ngày nào, có điều các em lớn biết lo cho cô hơn cứ sợ cô mệt không dám làm phiền. Thuở nhỏ cô có anh em đông mấy anh la hét tới đâu thì cô cũng theo tới đó, thích la nên khi dạy học có điều kiện cô dẫn khoảng 40 em học sinh (cô không nhớ lớp nào) đi ra bãi biển Thuận Yên chơi, có bày trò cho các em la, học sinh chia làm ba nhóm A B C, nhóm A nói, nhóm C nghe và nhóm B ở giữa có nhiệm vụ la, hét như thế nào để nhóm C không nghe được là thắng, rồi cứ đổi phiên nhau các em có dịp la thỏa thích, vui quá, làm gì còn có dịp như vậy nữa.

Đỗ Ngọc Giao, Tạ Văn Ba, Cô Dương Thị Minh Hoa, Tô văn Hạnh, Bùi Văn Sáu

Hồ Thị Kim Phượng, Lâm Mỹ Nga, Cô Dương Thị Minh Hoa, Tiền Ngọc Hương, Mai Phạm ….với trái mít đã được cắt ra từng miếng đãi học trò…

 Cô cảm ơn các em đã đến thăm cô và mang lại cho cô tình thầy trò nồng thắm làm cô vui trong cuối đời còn lại. Cô gửi lời thăm các bạn và tất cả học sinh Hà Tiện xưa, thăm em Tiền Ngoc Dung thường đến nhà trọ cô chơi ngày xưa và thăm Bùi Thị Dung. Cô rất tiếc là huyết áp cô cao nên không đủ sức kết friend đề liên lạc với các em, mong các em hiểu cho cô, lúc nào cô cũng nhớ các em, nhớ Hà Tiện, nhớ Việt Nam thân thương.

Dương Thị Minh Hoa (cựu giáo sư Trường Trung Học Hà Tiên)

Tái bút: Cám ơn Tô Văn Hạnh đã cung cấp chi tiết họ và tên các bạn trong hình.

Hình ảnh: Cô Dương Thị Minh Hoa