Vĩnh Biệt Trường Xưa (Hồ Thị Kim Hoàn)

Thầy Cô và các bạn thân mến, chỉ còn vài ngày nữa là ngày 30/04….một ngày mà đối với chúng ta có rất nhiều kỹ niệm,….Hay nói đúng hơn là những ngày sau ngày 30/04, chúng ta người Hà Tiên có rất nhiều điều đáng nhớ,…Vì sao? Hà Tiên quê chúng ta là quê hương miền biển, vì thế hoàn cảnh khiến cho nhiều bạn bè người quen chọn nơi nầy để ra đi, từ giả quê hương Hà Tiên, từ giả trường Trung Học ngày xưa,…ra đi mà không biết trên con đường, hay đúng ra là trên sóng gió bập bùng không biết số phận ra sao, được đến nơi chốn bình yên hay vùi thây giữa lòng biển cả,…Một người bạn, nữ sĩ làm thơ đã viết:

Lúc anh đi, giửa một trời giông bão
Tiếng hãi hùng vang dậy trên biển khơi
Nỗi đau thương nói sao hết nên lời
Ba người chết, một người vào quên lãng.

Đó là tâm sự một người yêu, một cô gái còn ở lại,…còn đây xin giới thiệu tâm sự một cô gái sắp ra đi, lòng quặn đau do dự giữa hai cái chọn lựa, ở lại hay ra đi,….Kính mời Thầy Cô và các bạn thưởng thức đoản văn buồn về kỷ niệm xưa của cây bút quen thuộc Hồ Thị Kim Hoàn…(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Vĩnh Biệt Trường Xưa

Buổi sáng năm 1978, nơi bến xe đò Rạch Giá, tôi đã thay đổi dung mạo khác biệt hẳn với ngày thường: Chiếc áo bà ba màu nâu đã 10 năm không mặc, cái nón lá rộng vành có thể che dấu gương mặt để không bị nhận diện. Cái xách tay bằng mây của mẹ tôi bỏ lại trên Sài Gòn.

Chàng nói:
– Trông em giống gái quê quá!
– Thì em đúng thiệt là gái quê Hà Tiên mà.

Tôi lên xe đò ngồi ở một chỗ khuất. Nhớ lời ba tôi căn dặn, đừng để người quen bắt gặp, vì hiện nay tình hình căng thẳng lắm, họ biết gia đình tôi đang chờ tôi về để vượt biên, cho nên tôi không được để ai trông thấy.

Tôi xuống xe ở Kiên Lương, vào nhà cô tôi ẩn náo.
Khi chiều xuống thì ba tôi đến đón. Ông chạy chiếc xe gắn máy, bảo tôi ngồi giữa và chàng ngồi sau.

Trên đường đi về Hà Tiên, tôi nhìn thấy các thanh niên hội “Hồng thập tự” đang đi công tác, trong ấy có bạn bè và những đứa em tôi quen. Tôi quay mặt đi về hướng khác, lòng chợt đau như cắt. Đã lâu ngày không gặp bạn, lại không dám nhìn nhau. Sao thảm thế này!

Cơn gió chiều chợt lạnh buốt. Tôi vòng tay ôm chặt ba tôi. Tôi và chàng cũng tựa đầu vào nhau như ngầm sớt chia niềm tin yêu hy vọng. Tôi cảm thấy được che chở, được yên bình bên cạnh 2 người đàn ông mà tôi yêu thương nhất đời!
Hình như ba tôi ngừng xe ở Thuận Yên. Tôi và chàng lại tìm chỗ để ẩn núp, chờ màn đêm buông xuống.

Chúng tôi dùng chiếc xuồng nhỏ có “máy đuôi tôm” để tới điểm hẹn với ghe lớn ở ngoài khơi Hòn Đầm.
Khi lên được ghe lớn thì tôi đã bị nôn ói mấy lượt rồi. Tôi nằm rũ rượi trên sàn ghe, đưa mắt tìm những người thân trong gia đình. Ai nấy đều hoang mang lo sợ, không thấy được một nụ cười nào trên môi.

Mới khởi hành, mà tôi đã bệnh hoạn, mệt nhoài thế này ư? Chiếc ghe theo sóng nhấp nhô khiến tôi chóng mặt, ngồi dậy không nổi. Tôi nghe có người kêu lên: Hà Tiên kìa, Hà Tiên bên đó.

Tôi nhờ chàng đỡ tôi ngồi dậy:
– Em muốn nhìn thấy Hà Tiên và trường xưa….!!
Tôi dựa vào lòng chàng và nhìn về phía thành phố Hà Tiên mà ngôi trường xưa còn ẩn mình nơi đâu đó…Quê hương tôi với ánh đèn vàng vọt, trông bé nhỏ mong manh nhưng vô vàn ấm cúng. Nơi vùng trời đó, chắc hẳn bạn bè và thân quyến của tôi đang có một buổi tối bình yên như mọi bữa. Sự bình yên tưởng chừng nhạt nhẽo, nhưng đối với tôi bấy giờ thật quý giá biết dường bao!

Tôi đang đi từng bước trên con đường hiểm nguy trước mặt: Sẽ bị bắt lại ư? Sẽ vùi thân xác dưới lòng biển? Sẽ gặp hải tặc? Sẽ lạc vô đất dữ? Sẽ không bao giờ trở về quê hương nữa?…

Dẫu sao tôi cũng đã nhất quyết lựa chọn đi trên con đường này. Tôi không hối hận!
Chàng thì thầm bên tai tôi:

– Dẫu xảy ra chuyện gì, anh cũng sẽ ôm em thế này. Mình sẽ chết bên nhau.

Trong cơn rã rời, tôi cũng thầm bật cười, vì hôm nay Đức lang quân “dùi đục” của tôi bỗng dưng thốt được một câu rất là tình tứ và… cải lương đậm đà!

Đúng vậy, tôi chẳng những sẽ được chết bên chàng, mà còn được kề cận với cha mẹ, và các em thân yêu của tôi. Còn gì hạnh phúc hơn nữa?

Xa xa Hà Tiên chỉ còn là một vệt bóng mờ với vài đốm đèn vàng li ti.
Tôi nhìn quê hương lần cuối. Vĩnh biệt Hà Tiên dấu yêu! Vĩnh biệt trường xưa cửa những ngày thân ái bên sách vở…!!

Một dòng nước mắt chợt tuôn rơi, trước khi tôi lịm người trong cơn đau chất ngất!

Hồ thị Kim Hoàn
Tháng tư, 2017

Tác giả và biển cả….

Tái bút: Trong phần giới thiệu mình có nhắc đến 4 câu thơ của người bạn, nử sĩ Hoa Đào, đó là 4 câu trích trong bài thơ « Con Dế Mèn » nhắc lại kỷ niệm của một người em gái xa người anh (hay người yêu?) vì người ấy đã ra đi trong một ngày tháng tư….

Tháng tư buồn !

Con dế mèn,

Ngày anh đi, phi lao với tay gọi
Gió trên đồi nức nở, anh về không ?
Biển ngoài khơi thổn-thức tiếng tơ lòng
Thôi là hết ! những chiều nhìn sóng bạc.
Anh ra đi đến tận phương Trời khác
Tìm những gì anh không có ở đây
Anh ra đi, bỏ quên lại nơi này
Người em gái tóc mai màu vụng dại.
Anh còn nhớ thầy Niên và thầy Khải ?
Ẩn trong lòng những năm tháng sử kinh
Nơi anh đi, sống cô-độc tâm tình
Để khắc khoải hướng về tình yêu Mẹ.
Ngày anh đi, thời gian còn rất trẻ
Con trăng non lặng lẽ tiếng thở dài
Bà cụ già mất trí đứng chờ ai
Bên khóm trúc chợt xác-xơ trụi lá.
Anh còn nhớ những lời người anh cả ?
Trong tim em ray-rức lúc đêm về
Ểnh ương buồn sướt-mướt đến lê-thê
Sánh sao được tiếng ve cùng tiếng dế !
Con dế mèn thuở ấy anh cho em
Da mượt đen như màu tóc bên đèn
Chụm đầu lại để cùng nhìn chúng đá.
Tháng năm qua, có làm anh quên cả ?
Có nơi nào bằng bếp Mẹ đâu anh
Mẹ chờ anh và em cũng chờ anh
Trên đồi cát vết chân người con thảo.
Lúc anh đi, giửa một trời giông bão
Tiếng hãi hùng vang dậy trên biển khơi
Nỗi đau thương nói sao hết nên lời
Ba người chết, một người vào quên lãng.
Em thờ thẩn giửa chiều tà lảng đảng
Kỹ niệm nào bất chợt tốc về đây
Anh ra đi có còn nhớ nơi này ?
Người em gái tóc xanh, giờ đã bạc.
Hoa Đào nử sĩ

Kính dâng ngoại và mẹ.

Tác giả bài thơ: Hoa Đào nử sĩ

Hình ảnh: Hồ Thị Kim Hoàn, Bopha Lang

Thầy Trương Minh Đạt

Thầy Cô và các bạn thân mến, từ lâu rồi sau khi viết bài giới thiệu Thầy Trương Minh Hiển, mình đã có ý viết luôn bài giới thiệu Thầy Trương Minh Đạt (người em song sinh với Thầy Hiển). Chần chờ bấy lâu không phải vì thiếu nhiệt tình nhưng vẫn mong một bạn cùng trường nào đó khởi bút viết lên cho bài được phong phú và đầy đủ chi tiết hơn so với dự án bài viết của mình. May mắn thay, có nhà nghiên cứu văn hóa nghệ thuật tỉnh Kiên Giang Giá Khê Trương Thanh Hùng vốn cũng là cựu học sinh Trường Trung Học Hà Tiên và là em của bạn học cùng lớp với mình là Trương Thái Minh đã gởi bài viết rất đầy đủ về Thầy Trương Minh Đạt.

Thầy Trương Minh Đạt có một thời gian giảng dạy ở Trường Trung Học Hà Tiên, nhưng mình không có cái duyên học với thầy vì Thầy dạy vào những năm mà mình còn chưa vào Trung Học….Sau một thời gian khá lâu sau, Thầy vào quân đội và chuyển về Hà Tiên làm việc, lúc đó qua sự liên hệ với Thầy Hiển, mình mới có dịp quen biết và tới lui rất nhiều với Thầy Đạt. Lần đầu tiên mình thấy Thầy Đạt là lúc Thầy mặc bộ quân phục với đôi kính đen rất đẹp và oai nghiêm, lúc đó Thầy ngồi trong quán cafe Dũ Long….Qua sự thành lập quán cafe nhạc Ti La của Thầy Đạt, mình và các bạn học Trường Trung Học Hà Tiên lại có dịp mỗi tối đều đến quán Ti La uống cafe và nghe nhạc tới khuya. Sự quan hệ không phải chỉ đơn thuần là khách đến quán thưởng thức cafe nghe nhạc mà là sự quan hệ Thầy trò của nhóm học trò có thể nói là « ruột » của Thầy Hiển và Thầy Đạt. Qua sự phổ biến những bài nhạc rất hay và có giá trị của các nhạc sĩ ngày xưa: Trịnh Công Sơn, Phạm Duy … , qua các cuộn băng nhạc quý giá do Thầy Đạt và phu nhân là Cô Liên sưu tầm, trình độ hiểu biết và thưởng thức về nhạc của mình nói riêng và của cả nhóm học trò nói chung rất nâng cao, đó là một điều mà chúng ta rất mang ơn Thầy Cô Đạt…Xin giới thiệu với Thầy Cô và các bạn bài viết dưới đây của bạn Trương Thanh Hùng.  (Lời giới thiệu Trần Văn Mãnh)

Thầy Trương Minh Đạt cùng các con. Rạch Giá năm 1968

Trần Văn Mãnh chụp hình với Thầy Trương Minh Đạt vào năm 1994 (nhân dịp mình lần đầu tiên trở về thăm Hà Tiên sau khi đinh cư ở Pháp từ năm 1986)

Bài viết của Trương Thanh Hùng:

 Kha khá lâu rồi, vì bận việc riêng nên tôi không viết cho trang Trung học Hà Tiên xưa của chúng ta, nay xin được viết giới thiệu đôi dòng về thầy Trương Minh Đạt, một trong những người thầy đầu tiên của trường Trung học Hà Tiên vào thời điểm trường mới được thành lập.

Trước đây, tôi đã có nói đến thầy Trương Minh Đạt, thầy ra trường Sư Phạm Sài Gòn năm 1954 và về Hà Tiên dạy Trường Tiểu Học, khi Trường Trung Học được thành lập, thầy được bổ sung dạy Trung Học, Thầy dạy đủ các môn khoa học, Toán, Vật Lý, Hóa Học… mà những học sinh đầu tiên của Thầy cũng đã trở thành nhà giáo như là Thầy Trần Phình Chu, Cô Lâm Ánh Tuyết, sau đó là anh Lâm Quang Rằm. . . Thầy Đạt là em song sinh của Thầy Trương Minh Hiển. Gia đình Thầy có thể được xem là gia đình có truyền thống văn chương, người anh cả (anh hai) là Trương Văn Em có bút danh Lư Khê, một nhà văn, nhà báo có tiếng, chồng của nhà thơ Nguyễn Thị Manh Manh (Nguyễn Thị Kiêm), người hoạt động khá nổi tiếng trong phong trào cổ vũ cho thơ mới những năm 1932-1939. Nhà báo Lư Khê bị ám sát chết ở Sài Gòn vào những năm 1950. Người anh thứ ba là Thầy Trương Văn Vinh, từng là ủy viên giáo dục của ủy ban khởi nghĩa chống phát xít Nhật năm 1945, sau đó là trưởng ty giáo dục tỉnh Hà Tiên của chính quyền Việt Minh. Sau năm 1954, Thầy tập kết ra Bắc, sau năm 1975, Thầy về công tác ở trường Đại Học tại Sài Gòn, bị bệnh tai biến và đã mất. Thầy Trương Minh Hiển thì chúng ta đã biết nhiều. Khoảng năm 1956, vì lý do riêng Thầy Trương Minh Đạt  thuyên chuyển ra ngoài Phan Thiết dạy học, rồi động viên vào lính. Từ đó, Thầy không còn dạy học. Khoảng năm 1970, Thầy được thuyên chuyển về Hà Tiên với cấp bậc đại úy. Dù mang cấp bậc đại úy, nhưng Thầy vẫn mở lớp dạy tư tại nhà (anh Trương Thái Minh của tôi từng đến học thêm với Thầy). Sau đó, Thầy bị tai nạn mất hết 1 con mắt và giải ngũ.

Sau năm 1975, Thầy đi học tập cải tạo một thời gian rồi về lao động kiếm sống bằng nghề “xe nước”, đồng thời nghiên cứu Phật học, Thiền học và nghiên cứu về lịch sử Hà Tiên. Có thể nói, Thầy cũng có một thời gian khá vất vả về cuộc mưu sinh, nhưng tình yêu quê hương Hà Tiên đã thôi thúc Thầy nghiên cứu và nổi tiếng, trở thành một nhà sử học, nhà nghiên cứu mà nhiều người hoạt động trên lĩnh vực sử học và văn hóa trên cả nước biết đến.

Ngày 14 tháng Giêng năm nay (Đinh Dậu), Thầy có tổ chức ra mắt quyển “Nghiên cứu Hà Tiên” tập II vì trước đó khá lâu đã có tập I. Những bài viết trong quyển sách này rất công phu cho người đọc cái nhìn chân thật hơn về lịch sử và văn hóa Hà Tiên, đồng thời cũng phản bác những nhận định, đánh giá sai lầm về lịch sử, địa danh cũng như các nhân vật lịch sử, văn hóa của Hà Tiên. Quyển sách được giới chuyên môn đánh giá rất cao.

Về dự buổi ra mắt này có một nhân vật khá đặc biệt, đó là thầy Trần Văn Bân, cũng tốt nghiệpSư Phạm Sài Gòn về dạy Tiểu học Hà Tiên năm 1952, là bạn, là đàn anh của thầy Đạt, hiện đang sinh sống ở Cái Bè (Tiền Giang). Thầy Bân đã phát biểu khá nhiều kỷ niệm cảm động đối với Hà Tiên. Những người học trò của Thầy ngày xưa như anh Rằm, anh Tùng (con Thầy Ký). . . rất quyến luyến Thầy. Ngoài ra còn có khoảng 40 người là học trò, thân hữu của Thầy Đạt đến dự rất thân mật, đầm ấm. Đến buổi chiều, chính quyền thị xã Hà Tiên có tổ chức đoàn đến chúc mừng.

Tôi không được học với thầy Đạt nhưng cũng khá đậm tình văn chương nên cũng được Thầy mời về dự, nay viết vài dòng để Thầy Cô và anh chị, bạn bè cùng biết, chia vui với gia đình Thầy.

                                                                          Trương Thanh Hùng  (04/2017)

Thầy Trương Minh Đạt hiện nay

Thầy Trương Minh Đạt và các cựu học sinh Trung Học Hà Tiên (Nguyễn Thúy Vân, Trương Thanh Hùng)

Buổi lễ ra mắt sách « Nghiên Cứu Hà Tiên » tập 2 (tác giả Thầy Trương Minh Đạt)

Thầy Trần Văn Bân (nhà giáo Trường Tiểu Học Hà Tiên vào những năm 1952…

Quang cảnh quán cafe Ti La hiện nay (đường Tham Tướng Sanh, Hà Tiên)

Bìa sách « Nghiên Cứu Hà Tiên » tập 1 (tác giả Thầy Trương Minh Đạt)

Bìa sách « Nghiên Cứu Hà Tiên » tập 1 (tác giả Thầy Trương Minh Đạt)

Giới thiệu sách « Nghiên Cứu Hà Tiên » tập 2 (tác giả Thầy Trương Minh Đạt)

Bìa sách « Nghiên Cứu Hà Tiên » tập 2 (tác giả Thầy Trương Minh Đạt)

Hình ảnh: Trương Thanh Hùng, Trương An Nhu, Trương Minh Đạt, Trương Minh Quang Nguyên.

Người đồng hương Hà Tiên họp mặt vào tháng mười 2017

California, ngày 1 tháng 4 năm 2017
 
            Kính thưa quý đồng hương và thân hữu,
 
                                  Nhớ nhà nhớ nước nhớ quê cha
                                  Nhớ đất thần tiên khói bụi mờ
                                  Nhớ con đò nhỏ đong đưa sóng
                                  Nhớ bóng Tô Châu nhớ giọng hò
 
            Nhắc đến Hà Tiên, là người bản xứ hay khách vãng lai đã từng một lần đến nơi đây thì không thể nào quên được cảnh núi non hùng vĩ, sông nước hữu tình của đất thần tiên. Và cùng với nỗi niềm nhớ thương quê nhà, tình bạn hữu đồng hương cũng không bao giờ phai nhạt trong lòng người xa xứ. Trong tinh thần đó, Ban tổ chức Hà Tiên Reunion xin được bắt một nhịp cầu, hầu tạo cơ duyên cho bà con và bạn bè gần xa có một ngày họp mặt để thăm hỏi, hàn huyên, ôn lại những kỷ niệm một thời của Hà Tiên xưa cũng như để chia sẻ những nỗi niềm buồn vui trên đất khách quê người.
 
            Ban tổ chức xin trân trọng kính mời quý đồng hương và thân hữu đến tham dự ngày họp mặt được sắp xếp theo lịch trình như sau:
 
Ø  Thứ Bảy – Ngày 14 tháng 10, 2017 lúc 6 giờ chiều.
 
            Dạ tiệc được tổ chức tại:
            King Harbor Seafood Restaurant
            13018 Harbor Blvd., Garden Grove, CA 92843 – (714) 636-9103
            Có chương trình văn nghệ đặc sắc và xổ số rút thăm với nhiều giải thưởng giá trị.
            Giá vé tùy quý vị vui lòng ủng hộ. Xin quý vị đặt chỗ trước và có thể yêu cầu được ngồi chung bàn với   ai để BTC tiện việc sắp xếp.
            Thời hạn cuối để ghi danh ngày 1 tháng 9, 2017. Điện thoại liên lạc để đặt bàn và giữ chỗ:
 
                        Vinh Tran (703) 472-6040                Vinh Lam (626) 384-8212
                        Chinh Trinh (703) 217-7498             Siêu Tran (626) 297-5236
                       
            Chi phiếu / money order ủng hộ xin ghi tên Chinh Trinh và gởi về địa chỉ:
                       
                        Chinh Trinh
                        7776 Camp David Dr.
                        Springfield, VA 22153
 
Ø  Chủ Nhật – Ngày 15 tháng 10, 2017 lúc 10 giờ sáng.
 
            Họp mặt, hát cho nhau nghe và ăn trưa với nhiều món đặc trưng đầy hương vị thơm ngon của Hà Tiên như bún kèn, cháo lòng, chả giò Hà Tiên, bánh bao chỉ, bánh thốt nốt, xôi cứt chuột v.v… Để tạo thêm sự phong phú cho phần văn nghệ và ẩm thực BTC rất vui mừng đón nhận sự giúp đỡ của quý bà con và thân hữu, xin vui lòng liên lạc với BTC để chúng ta cùng nhau góp một bàn tay cho ngày họp mặt được thành công mỹ mãn.
                       
                        Địa điểm:  Mile Square Regional Park
                                          Shelter #3 (Enter on Euclid St.)
                                          16801 Euclid St, Fountain Valley, CA 92708
 
            Sự hiện diện của quý vị là niềm vinh hạnh và khích lệ cho Ban tổ chức chúng tôi.
            Xin chào thân ái và chúc sức khỏe.
 
            Ban Tổ Chức HÀ TIÊN REUNION đồng kính mời,
 
            Trần Hán Vinh, Chinh Trịnh, Vinh Lâm, Siêu Trần, Phách Lâm, Sáu Huỳnh.

Giới thiệu Trần Anh Kiệt

Trần Anh Kiệt là bạn thân chung của hai anh em mình. Kiệt học chung lớp với anh Trần Văn Dõng, tức là học trên mình một lớp (tức niên khóa 1963-1964 Kiệt vào học lớp Đệ Thất Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên). Các bạn học chung một lớp với Kiệt: La Văn Cao, Bùi Văn Tư, Phan Văn Hữu, Nguyễn Đình Nguyên, Lê Công Hưởng, Tiền Hữu Minh, Trương Trung Cang, Lê Mai Hương, …

Nhà Kiệt ở góc đường Phương Thành – Chi Lăng. Nhà Kiệt vốn là tiệm may y phục phụ nữ vì đó là nghề truyền thống của gia đình. Ông ngoại của Kiệt mọi người kêu là Ông Thợ Ân, là một người thợ may lành nghề, gia đình di cư từ Bắc vào Nam. Ông Thợ Ân có ba người con gái, mình kêu là Dì Cần và Dì Mẫn và Dì Nga, mấy Dì cũng đều là thợ may. Dì Cần là má của Kiệt, Kiệt còn có nhiều anh em, có một em gái tên là Trần Thị Như Liên, cũng là học sinh của Trường Trung Học Hà Tiên, Như Liên học chung với nhóm bạn Hà Quốc Hưng, Lê Phước Dương, Trang Việt Thánh, Hoàng Thu Bình..v..v..và  là bạn thân với Nguyễn Thị Điệp nhà ở trước mặt nhà Như Liên. (Như Liên định cư ở Úc Châu nhưng đã qua đời vì bệnh từ lâu). Dì Mẫn có con trai là Trần Tấn Công, học chung lớp với mình, có con gái là Trần Thị Yến Vân, ngày xưa Như Liên và Yến Vân là một cặp vừa là chị em bạn dì, vừa là bạn học cùng lớp và cũng là hai nữ ca sĩ thường xuyên tham gia vào ban nhạc « Tiếng Hát Quê Hương » và những hoạt động văn nghệ địa phương (Yến Vân đã bị mất tích trong một chuyến vượt biển từ rất lâu năm rồi). Ngoài ra Dì Mẫn còn có một con trai nữa tên là Bình, hiện cũng đã định cư ở nước Mỹ.

 Dì Nga nổi tiếng rất đẹp và sau đó Dì lập gia đình với một sĩ quan cao cấp trong đơn vị Hãi Quân.

Trở lại chuyện về bạn Trần Anh Kiệt, bạn Kiệt là một trong những học sinh ngoan giỏi của lớp. Bạn thường xuyên lui tới nhà của mình để trao đổi bài làm với anh Dõng, hai người đều chọn ban Pháp Văn, nói tóm lại gia đình Kiệt và gia đình mình cũng khá thân trong quan hệ và hai người mẹ đều quen biết, thân mật với nhau. Mình còn nhớ một câu chuyện như sau:

Số là ngày xưa còn đi học mình rất ít khi hay có thể nói là chưa bao giờ được mẹ và bà ngoại cho phép đi chơi đêm và ngủ ở nhà người khác, nhưng lúc đó không biết vì lý do gì, có lẻ đang lúc họp bạn học cùng trường tại một căn nhà, đang hứng thú nên các bạn trong nhóm khởi xướng đề nghị là Dõng, Mãnh, Kiệt hảy ngủ lại tại nhà nầy để tiếp tục cuộc vui,…Các bạn biết đó là căn nhà nào không? Đó là căn nhà số 16 đường Nhật Tảo Hà Tiên, căn nhà của quý Thầy đang ở trọ (Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Phúc Hậu,…..). Nhóm bạn gồm có rất nhiều bạn, mình không nhớ rỏ hình như là có Phan Văn Hữu, Bùi Văn Tư, Tòng (quên họ), La Văn Cao,…Mục đích rủ ở lại ngủ nhà quý Thầy là để tiếp tục cuộc vui, mình cũng quên không rỏ diển tiến như thế nào, có lẻ là để nhậu lai rai với các món ăn biến,…và cùng vui với quý Thầy. Như vậy phải tính sao để được ngủ lại, tức là bỏ nhà đi chơi đêm. Mưu kế bàn xong xuôi, mình và anh Hai Dõng liền đến nhà Kiệt thưa với Dì Cần má của Kiệt là xin phép cho Kiệt ngủ lại nhà mình ở đường Bạch Đằng để cùng làm bài vở học chung nhau cho có kết quả tốt !!! Còn Kiệt thì đến nhà mình báo cho má của mình (Dì Xuân Lan) là Dõng Mãnh xin ngủ lại nhà Kiệt để họp tác làm bài tập cho lớp,…cả hai Bà Mẹ nghe nói như vậy thì còn gì hay bằng và cũng là hai nhà « gia giáo » cả không phải chổ đi chơi sai trái nên vui vẻ đồng ý ngay. Thế là Kiệt và hai anh em mình như là chim sổ lồng, cùng cả bọn kéo xuống nhà Thầy đường Nhật Tảo hưởng trọn vẹn một đêm « tự do »……

Có điều là sáng hôm sau ai về nhà nấy tưởng đâu êm xuôi cả, ai ngờ hai người mẹ đi chợ gặp nhau cùng nói chuyện trời trăng mây nước và cả chuyện « à mấy đứa nó ngủ nhà chị có làm phiền gì không? « ….Rốt cuộc chuyện bị bể cả, hai người mẹ biết được sự thật,…là bị mấy đứa con ngoan nó qua mặt mình….Nghĩ lại thấy cũng sai trái thật, dám nói gạt bậc cha mẹ để đi chơi…., nhưng quả thật lúc đó chỉ có cách đó mới được phép đi ngủ đêm ở nhà khác….Cuối cùng hai người mẹ cũng thông cảm cho tuổi trẻ và tha thứ cho cái tội nói dối….

Còn một chuyện vui nữa mình đã kể trong bài giới thiệu Nguyễn Thị Điệp, xin nhắc lại ở đây cho đủ: 

Mình còn nhớ một chuyện vui lúc cả nhóm gồm La Văn Cao, Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh đến chơi nhà của bạn Trần Anh Kiệt (anh trai của Như Liên), thời đó Hà Tiên vừa mới nhập loại xe gắn máy Honda «Dame», loại xe thường dành cho phụ nữ chạy vì thao tác rất dể, lúc vô số không cần bấm «embrayage» trên tay mà chỉ cần đạp nhẹ «càng số» phía dưới chân phải thôi..Trong lúc cả nhóm con trai mình ở nhà trong nói chuyện chơi thì nghe văng vẵng tiếng của Điệp nói ở nhà trước với nhóm Như Liên, chắc là đang giãng nghĩa cách chạy xe Honda «Dame» vô số như thế nào,…số 1, số 2, số 3,…Lúc đó mình mới nói : « Chà nhiều số quá, tụi mình kiếm một số cũng không ra… !!» ý muốn nói là cả bọn mình không ai có một chiếc xa Honda…Cả nhóm nghe xong cùng cười vui…

Sau những năm 70, gia đình Kiệt cũng phân tán người thì đi định cư ở nước ngoài, còn Kiệt thì ở lại khu trại Cữu Long, Thị Nghè (Sài Gòn), có vợ và một con gái. Thời gian sau Kiệt lâm bệnh kéo dài và mới mấy hôm nay được tin bạn Kiệt đã về nước Chúa.

Kể lại chuyện vui ngày xưa để ngậm ngùi cho phần số của bạn, bây giờ bạn Kiệt đã ra đi sau một thời gian dài lâm bệnh, bạn đã ra đi trước người mẹ tuổi đã quá cao, mời Thầy Cô và các bạn xem tiếp phần tái bút bổ túc do anh Dõng kể lại để biết thêm chi tiết nhé.    (Trần văn Mãnh kể 01/04/2017)

Trái Trần Văn Dõng, phải Trần Anh Kiệt hình chụp khoảng 16, 17 tuổi trước nhà của Kiệt (Hà Tiên)

Trần Tấn Công (con Dì Mẫn)

Trần Thị Như Liên (con Dì Cần)

Trần Thị Yến Vân (con Dì Mẫn)

Trần Văn Dõng và Trần Anh Kiệt hình chụp trước trường Tiểu Học Hà Tiên

Tái bút bổ túc do anh Dõng viết: Hôm nay liên lạc điện thoại với bà xã Kiệt thì nắm rõ hơn là Kiệt mất ngày 22 tháng giêng âm lịch, năm Đinh Dậu, tức là khoãng 2 tháng nay thôi, còn trước đó thì nằm một chỗ khoảng 5,6 tháng với nhiều bịnh ( tựa như Parkinson), tai biến rồi phải nằm BV Hoàn Mỹ để mổ do ruột bị xoắn. Sau mổ do yếu quá phải nằm một chỗ đến ngày mất). Khi Kiệt bị bịnh thì dì Cần (mẹ̣ Kiệt) có về VN thăm, dì về một mình và ngồi xe lăn ( dì trên 90t) và sau khi Kiệt mất 2 tuần thì dì đã trở lại Mỹ). Kiệt chỉ có một con gái đã lập gia đình ( trên dưới 30t), hiện cũng ở chung nhà.
R.I .P Kiệt ơi !
(28/03/2017)

 Hình ảnh: Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh, Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Thị Điệp