Giới thiệu Nguyễn Thị Điệp

Nguyễn Thị Điệp là một nữ sinh của Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên xưa, Điệp học sau mình hai lớp : tức là vào niên khóa 1966-1967 Điệp vào học lớp Đệ Thất.

Lớp học của Điệp là một lớp của Trường mà mình giao tiếp khá thân vì mình quen thân với rất nhiều bạn nam và nữ trong lớp nầy.

Các bạn học cùng lớp với Điệp: Lê Phước Dương, Huỳnh Ngọc Sơn (anh em bạn dì với Trần Văn Mãnh), Trang Việt Thánh, Trần Tuấn Kiệt, Hoàng Thu Bình, Trần Tuấn Sĩ … Trần Thị Như Liên (bạn thân với Điệp), Trần Thị Yến Vân (chị em bạn dì với Như Liên, Yến Vân là em của Trần Tấn Công học chung lớp mình), Phạm Thị Kim Loan, Tiền Ngọc Dung, Dương Hồng Minh, Mai Thị ngọc Xuân,…v..v….

Nhà của Điệp ở trên đường Chi Lăng (góc Phương Thành – Chi Lăng) ngay trước nhà của Như Liên (nhà Như Liên là tiệm may ngày xưa). Điệp có tham gia trong hoạt động văn nghệ của Trường Trung Học Hà Tiên và của quận Hà Tiên. Điệp là một nữ ca sĩ cùng nhóm với Như Liên, Hồng Minh, Ngọc Dung, trong ban nhạc «Tiếng Hát Quê Hương» do bạn Lê Công Hưởng làm trưởng ban và do mình phụ trách đệm đàn cùng với bạn Nhan Hồng Hà. Có rất nhiều kỷ niệm cùng cả nhóm đi trình diển văn nghệ giúp vui ở các địa điểm chung quanh quận Hà Tiên và trong những dịp lễ phát thưởng cuối năm.

Mình còn nhớ một chuyện vui lúc cả nhóm gồm La Văn Cao, Trần Văn Dõng, Trần Văn Mãnh đến chơi nhà của bạn Trần Anh Kiệt (anh trai của Như Liên), thời đó Hà Tiên vừa mới nhập loại xe gắn máy Honda «Dame», loại xe thường dành cho phụ nữ chạy vì thao tác rất dể, lúc vô số không cần bấm «embrayage» trên tay mà chỉ cần đạp nhẹ «càng số» phía dưới chân phải thôi..Trong lúc cả nhóm con trai mình ở nhà trong nói chuyện chơi thì nghe văng vẵng tiếng của Điệp nói ở nhà trước với nhóm Như Liên, chắc là đang giãng nghĩa cách chạy xe Honda «Dame» vô số như thế nào,…số 1, số 2, số 3,…Lúc đó mình mới nói : « Chà nhiều số quá, tụi mình kiếm một số cũng không ra… !!» ý muốn nói là cả bọn mình không ai có một chiếc xa Honda…Cả nhóm nghe xong cùng cười vui…

Nguyễn Thị Điệp theo học Trường Trung Học Hà Tiên suốt 6 năm, dến năm 1972 Điệp rời khỏi trường Hà Tiên. (Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Phạm Thị Kim Loan và Nguyễn Thị Điệp

Nguyễn Thị Điệp nữ sinh Trung Học Hà Tiên, sau lưng là căn cứ Hải Quân (Duyên Đoàn 44) đóng tại sân vận động cũ của Hà Tiên.

Nguyễn Thị Điệp nữ sinh Trung Học Hà Tiên

Nguyễn Thị Điệp nữ sinh Trung Học Hà Tiên

. Cả nhóm đi chơi bên thành phố Kép (Cambodge) trên chiếc tàu Hải Quân PCF 3806 vào năm 1971. Đứng bìa là Mai thị Ngọc Xuân, Trần Thị Như Liên (áo trắng), Nguyễn Thị Điệp (mặc áo sọc ngang), Trần Thị Yến Vân (em bạn dì của Như Liên),  vợ chồng anh Trần Hồng Khanh, vợ anh Khanh đội nón, người đứng bìa gần vợ anh Khanh là Đảnh con Bác Sáu Viên phát thư.

Bạn học cùng lớp: Trên trái qua phải: Nguyễn Thị Điệp, Tô Mỵ Nương, Thái Thanh Niên, dưới trái qua phải: Mai Thị Ngọc Xuân, Tăng Thu Hồng, Trần Thị Như Liên

Từ trái qua phải: Thái Thanh Niên, Nguyễn Thị Điệp, Phan Cẩm Vân (nhà trước chùa Phật Đường), phía sau: Trần Ngọc Bích (nhà trước hảng nước đá Cữu Long), Vương Ngọc Hường (hiện nay đinh cư ở Pháp với gia đình), bìa phải: Huỳnh Thị Đông (nhà ở gần nhà Trần Hoàng Trang)

Trái qua phải: Nguyễn Thị Điệp, Phạm Thị Kim Loan, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Thị Như Liên

Trên trái: Nguyễn Thị Điệp, Trần Thị Như Liên, anh Phục. Dưới trái: Tăng Thu Hồng, Anh Ba, Anh Tràng trong chuyến đi Đảo An Tây năm 1970

Nguyễn Thị Điệp và Trần Thị Như Liên trên chiếc tàu PCF Hải Quân đi chơi Kép (Cambodge) ngày 07/11/1971.

Nguyễn Thị Điệp (đường đi bãi biển Mũi Nai Hà Tiên 2017)

Nguyễn Thị Điệp (trước Ao Sen Hà Tiên 2017)

Nguyễn Thị Điệp và con gái (bãi biển Mũi Nai Hà Tiên 2017)

Hiện tại Nguyễn Thi Điệp sống cùng với gia đình tại thị trấn Minh Lương, huện Châu Thành, tỉnh Kiên Giang.

Hình ảnh: Nguyễn Thị Điệp, Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Văn Mãnh, Lê Thị Việt Nga.

Lời xin lỗi muộn màng (Trần Quý Nương)

                                        Thầy Cô và các bạn thân mến, từ xưa chúng ta đã biết cái thành ngữ: « Nhất quỹ nhì ma thứ ba học trò… », nhưng nếu đọc bài viết nầy xong chúng ta phải bổ túc lại câu thành ngữ nầy cho thêm chính xác: « Nhất quỹ nhì ma thứ ba học trò NỮ….. »..!! Đúng thật như vậy, nếu các bạn nam của chúng ta ngày xưa đã có một thời lên núi Lăng những lúc không có giờ học để leo trèo, phá phách, đào khoai mì của Ông Từ Ngươn giữ Lăng, hay hái trái sơn trà và tụ tập nhau dưới gốc cây Đa của chùa Lò Gạch để thanh toán các thành quả hái trộm đó thì quả thật bọn học trò nam của chúng ta là đáng ở ngôi vị thứ ba…Nhưng so với thành tích của hai em Quý Nương và Ngọc Ánh trong chuyện kể đây thì chắc mình vẫn còn thua xa,…Thầy Cô và các bạn đọc đến đây chắc thắc mắc lắm muốn biết tới xem tại sao học trò nữ mà lại còn cao tay hơn học trò nam…Chút nữa đọc tới xong thì sẽ biết nhé,…Chỉ biết là câu chuyện xảy ra đã hơn mấy chục năm nay mà ngày nay theo lời thú thật của Ngọc Ánh thì ngay cả bây giờ chỉ là gặp gở nhau qua face book ảo ảo mờ mờ mà Ngọc Ánh vẫn còn sợ Ông Thầy Nguyễn Hồng Ẩn,…Mình cũng có lời an ủi Ngọc Ánh là không sao đâu, dầu sao quý Thầy cũng đã thông cảm cho tuổi học trò còn non dại, đã tha thứ tất cả và chỉ xem đó là một kỹ niệm thật vui đáng ghi nhớ và kỹ niệm đó cũng là sợi dây liên hệ nối lại tình Thầy trò từ xưa đến giờ,…Mong rằng quý Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Phúc Hậu, Nguyễn Văn Thành khi đọc được những dòng chữ do Trần Quý Nương kể lại đây, sẽ vui thêm và nhớ lại khoảng thời gian êm đềm, thơ mộng trôi qua ở Hà Tiên, mong như vậy nhé quý Thầy và hai bạn Quý Nương, Ngọc Ánh…(Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu…)

Lời xin lỗi muộn màng

Ngọc Ánh ơi hôm rồi trên mạng mình nhìn thấy căn nhà xưa của Bà Bảy Phi, căn nhà đối mặt với cái căn «nhà vệ sinh» xưa ở bờ sông của Hà Tiên trên đầu đường Nhật Tảo làm mình nhớ lại chuyện xưa…Câu chuyện trên 50 năm rồi đó, lúc mình còn học lớp Đệ Thất đó, lúc mà hai đứa mình gây ra một «vụ án» động trời cho nên phải chôn chặt trong lòng mấy chục năm nay không ai có can đảm tự thú.. !!

Vào thời đó, hai đứa mình ở nhà đường Nhật Tảo, cùng theo học lớp Đệ Thất. Cách vài căn nhà mình ở là nhà của Bà Bảy Tiêu, mình gọi là Bà Cô Bảy, em của Bà Cô Ba chủ nhà mình đang ở. Vì hai nhà là bà con thân thuộc với nhau nên hai đứa mình thường hay tới lui nhà Bà Cô Bảy chơi. Bà Cô Bảy chỉ sống có một mình nên trong nhà thường cho quý Thầy Giáo thuê ở trọ. Vì vậy đa số quý Thầy dạy Trung Học và Tiểu Học Trường Hà Tiên đều ở trọ nhà của Bà Cô Bảy. Năm đó mình nhớ có Ông Thầy Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Phúc Hậu dạy Trung Học và Ông Thầy Huỳnh Văn Hòa dạy Tiểu Học đến thuê ở nhà Bà Cô Bảy. Minh cũng không nhớ rỏ các môn dạy của từng Thầy, nhưng nhớ là Thầy Thành làm Hiệu Trưởng Trường Trung Học Hà Tiên. Bà Cô Bảy Tiêu lúc đó có thằng cháu ngoại tên là Nguyễn Văn Vinh, tên ở nhà là Phú, học lớp Đệ Lục, chung lớp với chị Trần Quý Phụng của mình. Chiều tối nào Phú cũng đến nhà mình ở, cùng kéo ghế tập trung ngồi trước sân nhà bình luận đủ thứ chuyện, nào là chuyện chọc phá người ta đến những tin tức liên quan đến quý Thầy ở nhà Bà Cô Bảy. Tối nào không có chuyện gì vui kể ra thì đi ngủ sớm, còn vui thì thức tới khuya. Có lần mình bị bệnh, có một Thầy nào đó mình không nhớ, có nhờ Phú mang đến cho mình hai hộp sửa Ông Thọ. Chị Quý Phụng thì thường hay đến nhà chuyện trò với quý Ông Thầy còn hai đứa mình thì …không dám.

Có một buổi tối nọ có trăng nên tụi mình thức đến khuya, khi sắp đi ngủ thì nhìn qua nhà Bà Cô Bảy thấy có hai ba quý Thầy đi ra khỏi nhà và đi về phía nhà tụi mình đang ngồi. Lúc đó mình mới hiểu ra và tự nói thầm… « À ! giờ nầy khuya quá rồi chắc quý Thầy đi « nhà hàng nổi »… !! » (Viết đến đây mình xin giải thích cho đọc giả hiểu : Ở Hà Tiên ngày xưa rất ít nhà có nhà vệ sinh riêng trong nhà, cả chợ Hà Tiên chỉ sử dụng nhà vệ sinh công cộng, mà chung quanh chợ Hà Tiên thì có 3 nhà vệ sinh công cộng được xây cất bằng cây, ngay dưới mé sông Hà Tiên. Có tất cả ba nhà vệ sinh công cộng, một ở sau Bưu Điện ở sông Đông Hồ, một ở trước trụ sở xả Mỹ Đức xưa, và một ở cặp bến Trần Hầu đầu đường Nhật Tảo, tất cả đều được cất nổi trên nước sông Hà Tiên, có cầu lót gổ để đi ra. Hồi đó người Hà Tiên gọi tên các nhà vệ sinh nầy cho thanh lịch là «Nhà hàng nổi» hay «Nhà nghỉ mát», …)

Kể tiếp chuyện nhé, lúc quý Thầy đi ngang nhà, tụi mình đều chạy đi trốn cả để quý Thầy đi ngang không nhìn thấy tụi mình. Không biết có ân oán gì không mà chị Quý Phụng bảo : «Giờ nầy trong «nhà hàng nổi» vắng lắm vì không có ai ngồi… » Rồi chỉ nêu lên ý tưởng là tụi mình đi nhát ma quý Thầy chơi…, bạn Phú lúc đó từ chối không dám tham gia (vì Phú ở chung nhà với quý Thầy…). sau cùng chỉ còn lại hai đứa mình hành động theo ý tưởng của chị Quý Phụng…Từ trước nhà nhìn thấy khi quý Thầy đã vào «nhà hàng nổi» ổn định xong xuôi rồi thì hai đứa mình chạy theo, cả hai cùng nhặt những hòn đá và ném xuống mặt nước biển ngay dưới mấy căn của «nhà hàng nổi»… Ôi thích quá.. !! mặt nước biển bắn tung tóe nước lên màu đỏ trong ban đêm theo từng nhát đá chạm xuống mặt nước…Thế là hai đứa cứ nhặt đá ném xuống mặt nước cho nước biển bắn lên tung tóe, tùy theo nếu hòn đá nhỏ thì nước bắn lên ít, hòn đá to lớn thì nước biển văng bắn lên tung tóe nhiều và cao hơn. Sau một lúc ném đá xong vì sợ quý Thầy thấy thủ phạm, hai đứa mình trốn núp sau cột đèn gần đó và rồi vừa cắm đầu cắm cổ vừa chạy nhanh về nhà cho kịp trươc khi quý Thầy về…Mình nghĩ lúc đó có lẻ quý Thầy rất giận chứ không có sợ ma đâu nên quý Thầy đi «nghỉ mát» về rất nhanh và có lẻ quý Thầy cũng đã biết thủ phạm ngay lúc đó là ai rồi… !!  Ôi sợ quỷ, sợ ma, không sợ mà chắc sợ thứ ba là học trò, nhất là lại học trò nữ… !!

Đêm đó về nhà hai đứa trong lòng lo sợ không ngủ được, nghĩ đến ngày mai lại có giờ học với Thầy Hậu !! Thôi thì mình đề nghị rủ Ngọc Ánh ăn chay, cầu nguyện, cầu xin cho quý Ông Thầy không tìm ra được thủ phạm và quý Thầy cũng đừng giận…Hai đứa mình ăn chay được bốn ngày thì bạn Ánh bảo ăn chay không nổi nữa…Vậy mà mấy ngày ăn chay đó cũng thấy linh lắm vì quý Thầy hình như không có phản ứng vì cả, vậy chắc là quý Thầy không biết được thủ phạm là ai rồi. Đến ngày thứ năm vì không còn ăn chay nữa nên Phật Trời không che chở cho nữa, Bà Cô Bảy đến nhà bảo là hai đứa bây đi xin lỗi quý Thầy đi nhe vì quý Thầy đã biết là ai phá rồi đó. Ôi !! thật là vô phép với quý Thầy quá, lúc đầu mình chỉ nghĩ là làm cho Thầy sợ ma mà thôi. Trước mặt quý Thầy, hai đứa mình lí nhí xin lỗi, còn bạn Phú thì núp trong một góc nhà lén nhìn và cười vì bạn ấy không có tham gia nên vô sự…Còn Thầy Thành và Thầy Ẩn cứ như lấy cung,  quý Thầy hỏi mãi : « Có ai xúi bảo mấy em làm không ?». Còn chị Phụng thì chị đã dặn kỷ rồi là không được khai là do chị xúi làm…Rốt cuộc vậy là hai đứa mình đều nhận tội, thật thà khai báo thì nhà nước cũng khoan hồng cho mà…

Chuyện đã qua tuy lâu lắm rồi nay nhắc lại chắc quý Thầy không quên đâu. Tụi em ngày xưa đã vô phép với quý Thầy, nay quý Thầy chắc cũng không còn nhớ được mặt mày tụi em vì mấy mươi năm đã qua rồi…Từ đó không một lần gặp lại quý Thầy, giờ đây lên mạng face book thỉnh thoảng gặp lại quý Thầy nhưng còn ngập ngừng, muốn tự mình xin lỗi lại quý Thầy một lần nữa, muốn nói lời xin lỗi muộn màng là ngày xưa vì lở đùa giởn nên phạm lỗi, xin quý Thầy tha thứ cho hai em là Ngô Ngọc Ánh và Trần Quý Nương…

Cho tái bút thêm là qua đêm nhận tội xin lỗi quý Thầy ngày xưa đó, sáng sớm hôm sau được chị Quý Phụng khoản đải cho hai gói xôi Hà Tiên thật ngon…Còn Ngọc Ánh thì vẫn còn thú thật là cho đến ngày nay khi lên mạng face book, thấy hình và tên Thầy Ẩn (An Lê), Ngọc Ánh vẫn còn sợ trong lòng….Vậy mong Thầy tha thứ bỏ qua tất cả cho chúng em nhé,..

                            Trần Quý Nương kể lại   (Sài Gòn, 09/03/2017)

Một trong ba « nhà hàng nổi » hay « nhà nghỉ mát » ở Hà Tiên, ở đây là nhà vệ sinh ở bến Trần Hầu – Nhật Tảo, chính là nhà hàng trong chuyện kể nầy, có thể là cây cột đèn trong hình là nơi mà các bạn Quý Nương, Ngọc Ánh đá trốn núp sau khi « hành động »….

Một trong ba « nhà hàng nổi » hay « nhà nghỉ mát » ở Hà Tiên, ở đây là nhà vệ sinh trước trụ sở Xả Mỹ Đức.

Hình lớp Trần Quý Nương chụp trước cột cờ của trường, phía sau là dảy phòng thí nghiệm, xa hơn là lầu ba (gọi là Lầu Ông Chánh trên núi Ngũ Hổ). Hàng dưới, từ trái sang: Châu, Tươi, Liễu, Trần Quý Nương, Viễn, Chi. Hàng trên: Trang, Hoàng, Thanh, Lý (Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên)

Ngô Ngọc Ánh hình thuở còn đi học Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên

Nhà Bà Bảy số 16 ở đường Nhật Tảo ngày xưa quý Thầy ở trọ trong thời gian dạy học ở Trường Trung và Tiểu Học Hà Tiên (Quang cảnh học trò đến thăm quý Thầy: từ trái qua phải: Nguyễn Ngọc Thanh, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, Kim Huê, Thầy Út, Lý Văn Tấn, Ngọc Lan, Lý Cui, Nguyễn Đình Nguyên, Trần Mỹ Quyên.

Ngôi nhà hiện tại số 16 đường Nhật Tảo (Hà Tiên) nơi ngày xưa quý Thầy (Hòa, Ẩn,Tuấn Sinh, Thành, Út, Hậu, Liêm, Chiếu, Cầm….) ở trọ trong thời gian dạy học ở Trường Trung Học Hà Tiên

Tác giả câu chuyện xưa Trần Quý Nương, ảnh hiện tại, Quý Nương hiện sống tại Sài Gòn, Việt Nam)

Ngô Ngọc Ánh, ảnh hiện tại, Ngọc Ánh hiện sống tại Úc Châu

Hình ảnh: Nguyễn Hồng Ẩn, Trần Văn Mãnh, Nguyễn Bích Thũy, Trần Quý Nương, Ngô Ngọc Ánh, Trần Hoàng Trang

Những lá thư tình của anh Chương (Kim Liễu – Kim Phượng)

      Thầy Cô và các bạn thân mến, ngày xưa Hà Tiên có một nhân vật mà nếu là người ở Hà Tiên thì phải biết đến nhân vật nầy. Anh tên là Giang Văn Chương, anh Chương vốn là người bà con với nhà mình, anh là em cô cậu với Hia Phón (Hia Phón là con của Ỷ Hai Láng có tiệm bán tạp hóa bên hông nhà lồng chợ cũ, nhìn ra đường Tham Tướng Sanh. Anh Chương vì sinh ra từ nhỏ đã bị bệnh hơi mất trí nên tánh anh cũng không được bình thường lắm, tuy nhiên anh có vẻ hiền hậu, thích nói chuyện và cũng có một quảng đời thiếu niên được đi học hết bậc Tiểu Học. Anh có biệt tài là nhớ rất kỹ những ngày lễ kỹ niệm của các vị anh hùng, vua chúa trong lịch sữ nước ta. Mình còn nhớ ngày xưa anh Chương thường đến nhà mình chơi, có lúc anh đang đứng, tay chấp sau lưng và nói có vẻ lụp chụp: « Bé Nhỏ, bé Nhỏ!! bửa nay là ngày giổ của Ông Vua Lê Lợi đó,… »  (tên ở nhà của mình là Bé Nhỏ,…còn anh Dõng thì tên ở nhà là Bé Hai…). Anh Chương còn có một cái tánh rất đặc thù nữa là rất ái mộ các cô gái nữ sinh của Trường Trung Học Hà Tiên,…Anh thường hay đón các em lúc đi học về để trao thư tỏ lòng muốn nói gì đó mà không ai hiểu rỏ được,…Tuy nhiên, tánh anh hiền hòa, với điều kiện là đừng ai chọc ghẹo anh nhé,..vì anh cũng dể nổi cọc lên…Anh chỉ muốn nói chuyện, giao lưu với các em gái…Anh tự làm thơ (hay chép lại thơ của một thi sĩ nào đó), chép vào vài mảnh giấy nhỏ và ném bức thư đó vào một đối tượng nào đó mà anh chọn…Anh không có bạn bè thân, hầu như không có ai cả,..ngoại trừ một anh bạn tên là anh Sáu Ngao, anh Sáu Ngao lúc đó làm nghề bán cà rem dạo, nhà anh ở đường Phương Thành, trước mặt nhà bạn Lâm Hữu Quyền, (hình như anh Sáu Ngao là cháu của Bà Sáu Lương, ngày xưa thường đi cạo gió dạo cho người ta…). Rồi thời gian trôi qua, cả anh Chương và anh Sáu Ngao đều từ giả mảnh đất Hà Tiên đi về thế giới bên kia,..Rốt cuộc anh Giang Văn Chương cũng sống và đi hết cả một đoạn đường đời tuy không dài nhưng cũng không ngắn quá. Chúng ta nhắc lại một vài kỹ niệm vui qua hai bài viết của các em Nguyễn Thị Kim Liễu và Hồ Thị Kim Phượng ở đây để còn có dịp nhớ lại anh Chương chứ không phải đem chuyện của anh ra để nhạo báng chê cười, mong Thầy Cô và các bạn đọc bài viết theo truyền thống nhắc chuyện vui buồn của thời Trung Học Hà Tiên xưa của chúng ta nhé (Trần Văn Mãnh viết lời giới thiệu)

Nữ sinh Trung Học Hà Tiên.Trái sang phải, đứng: Hồ Thị Kim Phượng, Mỹ Ly, Nguyễn Thị Kim Liễu. Ngồi: Dương Thị Thu Vân, Nguyễn Nguyệt Nga, Huỳnh Ngọc Nữ

                      Những lá thư tình của anh Chương (Nguyễn Thị Kim Liễu)

Vào những buổi chiều tan học, dưới ánh nắng dìu dịu của hoàng hôn làm cả nhóm mình : Kim Liễu, Kim Phượng , Mỹ Ly, Thu Vân, Ngọc Nữ…líu lo tán dóc về đủ mọi chuyện trong lớp, miệng vừa nói tay vừa cùng nhau vẩy chào, hẹn gặp lại ngày mai (vừa chia tay đã cảm thấy nhớ nhau… !!). Ngay trong lúc ấy, cả nhóm hay để ý đến một anh chàng mặc chiếc quần đùi, lại thiếu nhiều răng…miệng cười toe toét từ xa đi lại gần nhóm mình với một dáng đi thât ngoạn mục…(dáng đi cà tửng,…cà tửng…) anh chàng tán dóc một vài câu rồi nhanh nhẹn nhét vào tay Kim Phượng một tờ giấy nhầu nát (có khi là một mảnh giấy rách xé bằng tay…). Mảnh giấy đó tuy nhầu nét hay bị xé rách nhưng chất chứa những câu thơ hay đúng ra chính là một lá thư tình thật mùi mẫn, lãng mạn…Nhỏ Phượng ít khi đọc liền ngay hôm đó, có khi nhỏ kể lại cho cả nhóm nghe ngày hôm sau, có khi còn đưa cả mẩu giấy nhầu nát cho cả nhóm bạn cùng xem. Mình không nhớ rỏ lắm nội dung lời thư viết của anh Chương (vâng anh chàng si tình lãng mạn đó tên là Chương)…nhưng có một điều chắc chắn là anh Chương làm thơ khá hay, lúc nào cũng ca tụng những chiếc áo dài trắng, chiếc nón lá ngây thơ, nụ cười hiền lành và đôi má phính ửng hồng của Phượng….Anh Chương gởi cho Phượng nhiều thư lắm…Đôi khi thành thật mà nói, có những lá thư mà nhóm mình cứ đọc đi đọc lại mãi mà vẫn không hiểu anh Chương muốn nói điều gì… ??

Gần như chiều nào anh Chương cũng đợi nhóm mình trước cổng trường lúc tan học, và điều đó đã trở thành thói quen. Có nhiều hôm không thấy anh, nhóm mình đều quay qua quay lại như tìm kiếm một ai đó rồi đồng thời cùng hỏi nhau một lượt : « Anh Chương không đến chiều nay tụi mi hở ??!! »

Rất có thể anh Chương còn gởi nhiều lá thư tình tương tự cho các nữ sinh khác của Trường Trung Học Hà Tiên nữa, các bạn nào trong trường hợp nầy hãy kể ra cho tụi mình nghe với nhé,..

Dù sao đi nữa mình cảm thấy thật vui khi xem lại khúc phim ngắn về anh Chương, anh có vẻ khỏe mạnh trong bối cảnh trong phim, vẫn cười vô tư lự như thuở nào…Nay anh đã ra đi mong anh tìm được niềm vui của anh bên bờ bên kia cuộc sống…

                                                                  Nguyễn Thị Kim Liễu  (Nantes 28/02/2017)

Anh Giang Văn Chương  (hình chụp năm 1999)

Những lá thư tình của anh Chương (Hồ Thị Kim Phượng)

Ai đã từng là nữ sinh của Trường Trung Học Hà Tiên trước năm 1975 chắc phải biết đến anh chàng tên Chương…rất đặc biệt nầy, đặc biệt vì anh thích đưa đón các em nữ sinh sau giờ tan trường… !! Nhắc lại chuyện xưa để nhớ một thời áo trắng trên con đường Mạc Công Du có cây dài bóng mát. Anh chuyên mặc chiếc quần đùi dài đến đầu gối, áo sơ mi dài tay xắn lên khuỷu tay, miệng tươi cười, tay cầm một xấp giấy lẻo đẻo đi theo sau mấy em, rồi nhanh nhẹn ném vội vào một em nào đó mà chàng thích…Thuở ấy nhóm tụi tôi học lớp 12, đó là lớp 12 đầu tiên của Trường Trung Học Hà Tiên. Anh chàng Chương hay viết những dòng thơ mà nhóm tụi tôi không biết tác giả là ai. Có một lần cuối cùng, chàng trao thư và phán một câu xanh rờn… : «Còn đi học tôi còn đưa đón, mai mốt nghỉ học rồi tôi không có thèm nhìn tới mặt… !! »… Ôi sự thật phủ phàng, nhóm tụi tôi ôm bụng cười quá chừng luôn. Mà thật vậy, sau năm 75, tụi tôi tất cả đều nghỉ học, chàng Chương không còn đưa thư tình cho tụi tôi nữa mặc dù anh vẫn còn đứng trước cổng trường, nhưng chắc để đưa đón đàn em của chúng tôi…Thời gian hơn 40 năm trôi qua, tôi xin gởi lại các bạn nào có tên trong danh sách hãy nhận lại bài thơ cuối cùng do chính tay chàng Chương ký tặng :

Nhớ  Tuổi Hồng

Nhớ  thuở  còn thơ  thời  cắp  sách
Chị  cùng  em dẫn  bước  đến  trường
Nhìn hoa  phượng  nở bên  đường  nắng
Tóc rẻ  đường  ngôi ngát  phấn  hương

Năm sau  xếp  sách  xa  trường  cũ
Rời  biệt  trường  xưa bạn  với  Thầy
Mỗi  độ  phượng  về hoa  nở  thắm
Lòng  nghe nuối  tiếc  tuổi  thơ  ngây

Năm  năm  tuổi  ngọc trôi  dòng  nước
Nhìn cánh  phượng  rơi ủ  tuổi  buồn
Nhớ  thuở  học  trò thời  trẻ  dại
Lòng  thơm  thơm  ngát  chút  dư  hương

Mai  mốt  lấy  chồng  đi xứ  khác
Biết  còn  trở  lại mái  trường  không?
Phượng  ơi  hãy  nở  màu  hoa  thắm
Cho  kẻ  vụ qui nhớ  tuổi  hồng….

Giang văn Chương ( hay anh chép của ai đó…)

Ngày nay nhìn lại hình ảnh của anh trên face book, thấy lại nụ cười…đáng nghi và dể mến của anh, tôi cũng bùi ngùi biết là bây giờ anh đã về bên kia thế giới…Nguyện cầu cho hương hồn anh tiêu diêu nơi cực lạc và hết còn ai chờ đợi tìm kiếm anh trong những buổi tan trường về …

  Hồ Thị Kim Phượng ( Californie, 03/03/2017)

Hình ảnh, video: Trần Văn Mãnh, Hồ Thị Kim Phượng, Tô Văn Hạnh, Bùi Văn Sáu.