Vở kịch ngày xưa (Hồ Thị Kim Hoàn)

Thầy Cô và các bạn thân mến, đáng lẻ ra bài viết nầy phải ra đời từ lâu, vì bài viết kể lại một kỷ niệm rất đáng yêu và đáng nhớ…Không biết tại sao Kim Hoàn lại không nhớ ra sớm hơn để chúng ta được thưởng thức một câu chuyện thật vui thời học sinh ở Trường Trung Học Hà Tiên xưa…Nhưng cũng may có Trương Công Bạch làm vai trò động cơ khiến cho Kim Hoàn bổng dưng chợt nhớ về kỷ niệm xưa và đã cống hiến cho chúng ta câu chuyện nầy với vài bức hình xưa rất là quý giá và rất đúng mong đợi của chúng ta….(cám ơn Trương Công Bạch và Hồ Thị Kim Hoàn rất nhiều nhé…). Mình còn nhớ rất rỏ trong vở kịch do Trương Công Bạch diển ra, vào một đoạn, Bạch đầu đội chiếc nón rộng vành rất « cao bồi ».., và một chân gát trên chiếc bàn nhỏ, đứng giữa sân khấu rất oai phong, diển đúng vai trò một thành phần « anh chị » trong xả hội…Còn việc Kim Hoàn nhắc là mình có góp phần đệm nhạc cho vở kịch thì thú thật mình cũng hơi quên, chỉ nhớ mang máng là trong toàn bộ phần ca nhạc kịch của ngày hôm đó, mình quả thật có phụ trách phần chơi đàn guitar cho các bạn học sinh hát trong chương trình…Còn nhớ mình đệm bài « Lời Thề Trên Đá » cho em Quách Ngọc Điền ca rất hay và rất xôm tụ…Đọc qua bài viết mình rất khâm phục Kim Hoàn, vừa là « nhà soạn kịch » vùa là « đạo diển » cho vở kịch,…còn em Kim Phượng thì phải ngả mũ chào vì Kim Phượng đã góp phần rất lớn cho sự thành công của buổi trình diển ca nhạc kịch hôm đó, đến ngày hôm nay mình mới biết vai trò của Kim Phượng như vậy nhờ Kim Hoàn kể lại. Vậy xin thay mặt cho Blog « Trung Học Hà Tiên Xưa », xin tặng danh hiệu « Scriptwriter » cho Hồ Thị Kim Hoàn và danh hiệu « Producer » cho Hồ Thị Kim Phượng nhé…(Trần Văn Mãnh viết phần giới thiệu)

Vở kịch ngày xưa

Tôi ngỡ vở kịch năm ấy đã chìm vào quên lãng, cho tới khi đọc được những dòng chữ của anh Trương Công Bạch, thì ra bạn tôi vẫn nhớ đến, như một kỷ niệm đẹp của tuổi học trò.
Bạch viết: “Thời gian đó thì mình ốm nhom, ốm nhách, mà ai lại giao mình đóng vai ăn chơi sa đọa vậy trời?”.
Kẻ đó chính là Hồ thị Kim Hoàn đấy sư huynh ơi! Huynh nhớ đúng lắm. Niên khóa 69 – 70 lớp đệ tam của mình dám đứng ra tổ chức buổi văn nghệ bán vé lấy tiền giúp cho đồng bào Việt kiều ở Campuchia hồi hương.
Thuở ấy lớp tôi không có nhiều “ca sĩ”, nên phải vận động thêm các bạn lớp khác để giúp vào chương trình. Riêng tôi phụ trách viết một vở kịch, vừa làm đạo diễn, vừa được quyền chọn lựa “diễn viên” thủ vai.
Nội dung vở kịch là cô gái nhà lành có bạn bè trót lỡ theo đám du đãng hút sách. Rốt cuộc nhờ tình thương yêu của cha mẹ, nên cảm hóa được các bạn trở về con đường thiện, làm lại cuộc đời.

Nói về việc lựa chọn “diễn viên”:
– 2 vai chánh: Gái nhà lành dĩ nhiên tôi dành cho tôi đóng. Còn gái bụi đời thì dành cho Trang Lệ Thủy, bạn thân của tôi.
Rồi tôi nhìn chung quanh:
– Trương Thanh Hào, cao ráo, đạo mạo. Dưới mắt tôi hia hơi già, quá thích hợp đóng vai papa của tôi. Sau cái vai diễn này thì hia Hào được các bạn tự động gọi là “bác Hai”.
– Trần Thị Thanh Tuyên, cũng cao và gầy, xứng đôi với papa lắm. Thủ vai mama vậy!
– Các bạn bụi đời gồm: Trang Lệ Thủy, Nguyễn Ngọc Lê, Trương Công Bạch…
Khi nhắc lại chuyện này, Lệ Thủy có hỏi tôi:
– Sao chọn tao đóng vai « anh chị » vậy?
– Tại lúc ấy thấy mặt mày kênh kênh, hách xì xằng lắm. Còn Ngọc Lê thì mặt “ngầu” không kém.
Riêng anh Bạch, không hiểu sao tôi lại chọn anh. Anh và các bạn trai lớp tôi trông hiền lành quá, chắc tôi không tìm được ai thích hợp để đóng vai bụi đời chăng?
Vở kịch này do anh Trần văn Mãnh đệm đàn guitar làm nhạc nền. Hia Hào còn đề nghị anh Mãnh dạo bài “Lòng mẹ” khi vở kịch kết thúc, để mong tạo cảm xúc trong lòng khán giả.

Về chuyện bán vé: Hình như hơi… ế ẩm.
Tôi bèn nảy ra ý, nhờ em gái là Kim Phượng đi một vòng phố chợ Hà Tiên bán vé. Con bé giỏi… ngoại giao lắm, cho nên kết quả rất khả quan:
– Em bán được mấy chục vé rồi chị. Nhiều tiệm buôn ở quanh chợ mua vé, nhưng người ta nói là ủng hộ thôi, chưa chắc sẽ đi xem hát đâu. Còn đám bạn lớp em thì hứa chắc chắn sẽ đến, để coi chị Hoàn đóng kịch đó mà.
Ui chao, chẳng hiểu sao mới 15 tuổi mà tôi “gan” đến như vậy! Dám “tự biên, tự diễn” trong khi chưa từng trãi qua trường lớp nào. Tôi lo lắng lắm, chẳng biết mình làm nên việc hay không? Nhưng tôi cũng tự an ủi, thôi thì mình chỉ muốn làm việc từ thiện, có lấy tiền bạc chi đâu mà ái ngại.
Tôi đã chọn cho mình mặc chiếc áo dài đẹp nhất. Mama Tuyên cũng mặc áo dài. Papa Hào thì diện áo sơ mi láng mướt. Còn “băng anh chị” thì chọn bộ đồ nào thật hippy, thật bụi.

Và rồi buổi văn nghệ cũng trôi qua êm đềm. Có nhiều ca sĩ của các lớp khác trình diễn, tôi nhớ nhất là Huỳnh văn Bé, hát bài “Lá thư” của Đoàn Chuẩn và Từ Linh. Học sinh 14 tuổi, hát nhạc tiền chiến, quá tuyệt vời!
Trong số khán giả, có một “sư huynh” vừa từ Sài Gòn về xem văn nghệ. Anh nhìn tôi, ánh mắt chứa chan cảm mến:
– Em thích làm những việc này lắm hở?
– Dạ, em rất yêu thích!
– Vậy thì hãy đi trên con đường mà em ước muốn. Anh mong giấc mơ của em được thành.
Ước mơ của tôi đâu có xa vời lắm, vậy mà tôi không thực hiện được.

Đó là vở kịch đầu tiên và cuối cùng tôi viết. Cũng là vai nữ diễn viên chánh duy nhất của tôi trên “sân khấu” của ngôi trường trung học Hà Tiên.
Nhớ lại, thấy thương các bạn quá. Tất cả đều sẵn lòng bên cạnh tôi, hổ trợ tinh thần suốt quãng thời gian chúng tôi tập dợt diễn kịch.

Nhớ ơi là nhớ, các bạn thân yêu của tôi!

Hồ thị Kim Hoàn

(Jan.12. 2017)

 

1bTrang Lệ Thủy và Hồ Thị Kim Hoàn trong một tư thế « tạo dáng » rất nghệ sĩ của những năm 60-70

Hai bạn học thời Trung Học Hà Tiên: Hồ THị Kim Hoàn và Trang Lệ Thủy

3cTrái: Hồ Thị Kim Phượng (« Producer ») và phải: Hồ Thị Kim Hoàn « Scriptwriter » của « Vở Kịch Ngày Xưa »

truongcongbach_1Trương Công Bạch thủ vai « chàng trai bụi đời » trong « Vở Kịch Ngày Xưa »

JpegTrương Thanh Hào thủ vai « người cha » trong vở kịch…

dsc05969« Bộ Ba » của « Vở Kịch Ngày Xưa » hiện nay, trái qua phải: Trang Lệ Thủy, Trương Thanh Hào, Hồ Thị Kim Hoàn

Hính ảnh: Hồ Thị Kim Hoàn, Trương Công Bạch, Trương Thanh Hào, Trang Lệ Thủy

Giới thiệu Lý Cảnh Tiên

Lý Cảnh Tiên

Thầy Cô và các bạn thân mến, có thể nói là ở đất Hà Tiên nhỏ bé của chúng ta ngày xưa (trong những năm 60-70, không một bạn trẻ học sinh nào mà không quen biết bạn Lý Cảnh Tiên,….Bạn Lý Cảnh Tiên là một người gốc gác Hà Tiên và là học sinh Trung Học Công Lập Hà Tiên ngày xưa. Sở dỉ ai cũng biết đến bạn Lý Cảnh Tiên là vì bạn Tiên là một trong những khuôn mặt vừa quen thuộc vừa rất « nỗi tiếng » ở Hà Tiên…(nỗi tiếng ở đây trong cái nghĩa đẹp của từ ngử…). Bạn Lý Cảnh Tiên là một trong những người đi tiên phong trong phong trào ăn mặc rất đẹp, « à la mode » của giới trẻ đất Hà Tiên, cùng với vài khuôn mặt rất nỗi nữa là anh Hồ Hải (chơi đàn guitare rất hay thời đó), anh Thái Nam Đệ,….Các bạn nầy thời xưa đó có một phong cách ăn mặc rất đẹp mắt và rất theo mode, thường là áo trắng, quần tây xanh hay đen, ống quần bó theo ống chân, chiếc áo sơ mi sau khi bỏ vào quần còn kéo rộng ra một chút cho toàn bộ chiếc áo phủ lên sợi giây nịt, dưới chân thì mang dép da cao màu đen trông rất đẹp theo tiêu chuẩn thời đó..Đó là miêu tả về cách ăn mặc, còn mái tóc thì thời đó giới trẻ thường hay để tóc dài, và chảy rất mướt…Bạn Tiên cũng có một mái tóc để dài rất đẹp và cũng là kiểu mẩu để các bạn học sinh trẻ khác làm chuẩn cho mình. Sau đó cũng có nhiều bạn ủng hộ phong trào ăn mặc « à la mode » và để tóc dài như thế trong đó cũng có mình và các bạn khác như: Quách Ngọc Sơn, Nhan Hồng Hà,..v..v.. Lý Cảnh Tiên học trên mình một lớp, lúc mình học lớp Đệ Thất (1964-1965) thì bạn Tiên học lớp Đệ Lục, lúc mình học lớp Đệ Nhị (1969-1970) chuẩn bị thi tú tài thì bạn Tiên đã thi đậu xong Tú Tài phần một (đậu hạng bình thứ) và đã lên Sài Gòn học tiếp lớp Đệ Nhất vì lúc đó Trường Hà Tiên không có lớp Đệ Nhất. Mình còn nhớ vài hôm trước khi lên Sài Gòn để học lớp Đệ Nhất, bạn Tiên đã hớt ngắn đi mái tóc dài rất là tiếc…có lẻ bạn muốn có một phong cách nghiêm trang khi học ở trường học Sài Gòn….

Bạn Lý Cảnh Tiên vừa học rất khá (tú tài 1 đậu hạng bình thứ) vừa có tài chơi ping-pong rất hay. Ngoài ra bạn Tiên cũng có tham gia phong trào ca nhạc với các bạn nhạc thời đó: Ban Tiếng Hát Quê Hương (do mình đệm đàn) và ban Sao Đêm (do anh Tống Châu Thành đệm đàn). Các bạn học cùng lớp với bạn Lý Cảnh Tiên mình đều quen biết vì hai lớp cũng rất thân nhau trong các hoạt động ở trường. Học cùng lớp với bạn Tiên: Trần Văn Dõng, Quách Ngọc Sơn, Lâm Hữu Quyền, Nhan Hồng Hà, Trang Thanh Sơn, La Văn Cao, Bùi Văn Tư, Phan Văn Hữu,…

Bạn Lý Cảnh Tiên chính là em của anh Lý Thanh Xuân và là anh của Lý Mạnh Thường (bạn rất thân của mình), Lý Tòng Hiếu, Thuận và Lý Thanh Thủy. Nhà Tiên ở ngay góc đường Mạc Công Du và Lam Sơn, ngôi nhà rất quen thuộc mà ngày xưa mình tới lui không biết bao nhiều lần để dợt nhạc và vui chơi với bạn Mạnh Thường.

Hiện nay bạn Lý Cảnh Tiên định cư cùng gia đình bên nước Mỹ. (người tường thuật: Trần Văn Mãnh)

lycanhtien_xuaChân dung bạn Lý Cảnh Tiên (rất đẹp trai) vừa học xong bậc Trung Học

lycanhtienBạn Lý Cảnh Tiên hiện nay (đã an nhàn với gia đình và các con…)

DSC_0021Ngôi nhà quen thuộc của các anh em bạn Lý Cảnh Tiên (ảnh ngày nay)

Hình ảnh: Lý Cảnh Tiên, Ngọc Đổ Lý.

Nhớ bạn Trần Tuấn Anh (Giá Khê Trương Thanh Hùng)

NHỚ MỘT NGƯỜI BẠN

TRẦN TUẤN ANH

Lớp tôi (Đệ Tứ “quốc tế” năm học 1968-1969) có chuyện hay hay là trong lớp có một số anh em ruột học chung, đó là Trương Thanh Hào – Trương Thanh Hùng, Trần Tuấn Anh – Trần Yến Phượng, Trần Minh Trí – Trần Phước An, Tiền Minh Quang – Tiền Quý Mai. Trong đó, Trần Tuấn Anh luôn để trong tôi những kỷ niệm khó quên, đó là:

Gia đình tôi về Hà Tiên sống từ năm 1963, ngôi nhà của tôi (số 6 đường Mạc Cửu) do ba của Trần Tuấn Anh là Bác Sáu Son cất nên ba tôi và Bác Sáu khá thân nhau. Nhà Bác Sáu có nuôi mấy con bò thường dắt đi ăn cỏ ở các lề đường. Hôm ấy, tôi đi “nhà hàng 18 căn” ở bờ Đông Hồ, trên đường đi thấy con bò đang đi ăn cỏ, mủi có sợi dây lòng thòng lê trên đường. Vốn khá lý lắc, tôi đi theo đạp vào sợi dây đó không để ý người coi bò đi bên kia đường. Bất ngờ tôi nghe tiếng “Ê! Đừng đạp dây bò chớ bồ!”, giật mình, mắc cở, tôi bẻn lẻn đi tuốt xuống bờ Đông Hồ. Người nhắc tôi đó chính là Trần Tuấn Anh.

Năm đó, tôi học lớp Nhì, còn Tuấn Anh học lớp Nhất. Khi vào Đệ Thất thì học chung, chúng tôi bắt đầu chơi thân với nhau từ đó, một phần cũng là nhà Tuấn Anh ở đường Đống Đa, sau nhà tôi, cạnh nhà Tuấn Anh có con hẻm vào nhà Lâm Thị Lan.

Năm học Đệ Thất, Ba tôi cho anh em tôi đi cùng Bác Sáu và Tuấn Anh vô rừng sác ở Mương Đào đốn củi. Anh em tôi còn nhỏ, sức yếu nên chỉ đốn được một số cây su nhỏ, còn Bác Sáu cùng Tuấn Anh đốn rất nhiều. Có lúc chúng tôi chặt cây cốc rất cứng, Bác Sáu bảo chúng tôi đừng chặt cốc, mà tìm cây su, thịt mềm dễ chặt hơn. Lại có một lần lên núi đốn củi, chúng tôi thấy cây cầy mọc ở chỗ trống nên xúm lại đốn, thịt cây cầy lại rất cứng, chặt cả buổi mà chỉ được có 1 cây.

Tuấn Anh ở nhà có tên là Quới (Quí), tôi hay qua nhà Quới học chung, cùng làm toán. . . Quới lại có hoa tay, có lần tôi cùng Quới làm bích báo cho lớp, Quới vẽ minh họa, còn tôi viết bài trên giấy croquis, tờ báo lấy tên là “Nhột” đăng bài của anh chị em trong lớp, khá ngô nghê nhưng cũng vui.

Học hết Đệ Tứ, Quới đi quân cảnh, tôi tiếp tục học, rồi đi làm việc nên sau này ít gặp nhau. Tôi hay hỏi Yến Phượng tin tức của Quới nhưng mãi đến giờ vẫn chưa gặp nhau được. Hiện tôi ở Sài Gòn nên càng khó gặp hơn.

trantuananhTrần Tuấn Anh

TruongThanhHungTrương Thanh Hùng

Jpeg

Trương Thanh Hào

Một người bạn học, vừa gần nhà, vừa có nhiều kỷ niệm trong chuyện học hành, chơi đùa, lao động. Hình như mỗi lần nhớ về Hà Tiên là tôi nhớ đến Tuấn Anh (Quới), nhất là chuyện đạp dây bò, thế mà mãi đến hôm nay mới viết vài dòng về người bạn thời thơ ấu ấy. Không biết Yến Phượng có hình của Tuấn Anh không? Nếu có mà gởi cho anh Mãnh đưa lên trang này thì hay quá.

Tiết Đông Chí Bính Thân 2016.  (Giá Khê  Trương Thanh Hùng)

Hình ảnh: Trương Thanh Hào, Trương Thanh Hùng, Lâm Thị Lan.