Cơm ngày bốn bữa…(Trần Văn Mãnh)

                                       Cơm ngày bốn bữa…

Thầy Cô và các bạn thân mến, Thầy Cô và các bạn lại đặt vấn đề cái anh chàng Mãnh nầy lại muốn xài từ to lớn gì nữa đây, ai lại ăn cơm một ngày bốn bữa?? Chắc chắn không phải là anh chàng Mãnh nầy rồi vì hồi xưa lúc còn đi học Trung Học Hà Tiên xưa, anh chàng nầy ốm như cây tre,..nếu có ăn cơm một ngày bốn bữa thì làm sao lại ốm được?? Tuy nhiên người trong chuyện sắp kể ra đây đúng là đã có một thời ăn cơm một ngày bốn bữa, và người đó cũng chính là anh chàng Mãnh đang kể chuyện đây,….Vậy mời Thầy Cô và các bạn vào chuyện nhé,..

Thời gian xảy ra câu chuyện thì mình quên mất rồi nhưng còn nhớ ra là khoảng học lớp Đệ Ngũ, Đệ Tứ,…Lúc đó ở Hà Tiên phong trào chơi nhạc đang thịnh hành và rất sôi nổi, nhóm mình thường họp tại nhà bạn Lý Mạnh Thường mỗi tuần một lần để dợt nhạc, chuẩn bị vào thứ bảy mỗi tuần sẽ kéo nhau phát thanh trên Chi Thông Tin Quận. Trong ban nhạc ngoài một số ca sĩ chính như Mạnh Thường, Chị Hằng (con Thầy giáo Lộc), Duyên Đình, Song Nguyên,…còn có một số các nữ sinh đàn em như : Như Liên, Tiền Ngọc Dung, Kim Loan, Khánh Linh (DHM)….và đặc biệt là các bậc đàn chị đã ra Trường rồi cũng có khi tham gia. Hôm đó có chị DHĐ tham gia dợt nhạc chung tại nhà Mạnh Thường, sau khi dợt nhạc xong, có lẻ chị HĐ có vẻ thích nên ngỏ ý mời mình đến nhà chị chơi…, mình cũng hứa là sẽ đến khi nào tiện,..Vả lại chị là chị của một ca sĩ trong nhóm (DHM), HM học sau mình hai lớp, thường ngày mình cũng có để ý đến cô bé HM nầy vì thấy cô sao ưa uốn éo mình khi đạp xe đạp, có lẻ là để vặn mình lấy trớn đạp xe cho mạnh,…Thời đó HM có tóc ngắn, cộng với khuôn mặt hơi tròn trong cũng khá xinh,… !! (lại chọn tên hiệu là Khánh Linh cũng có chữ Linh như trong tên hiệu của mình là Tô Huyền Linh,…).

Cuối cùng rồi thì vào một ngày đẹp trời nào đó mình cũng đến nhà chị HĐ (và HM) như lời mời của chị,..Đến nhà chơi, ngồi trong phòng khách nói chuyện văn nghệ vu vơ cũng rất vui, vả lại má của chị cũng rất tử tế, tiếp đải vui vẻ, còn có hai người chị nữa cũng rất vui và nói chuyện rất hợp với mình,…Đó là buổi đầu tiên mình đến nhà HM, gần tới giờ cơm, mình cũng sắp lên tiếng từ giã để về nhà ăn cơm (nói cho Thầy Cô và các bạn biết là mặc dù lúc đó mình cũng khá trưởng thành rồi nhưng đi đâu cũng phải về ăn cơm nhà vì sợ mẹ và ngoại rầy vì ham chơi bỏ cơm,.. !! ). Tính lên tiếng từ giã thì má của HM ngỏ ý mời mình ở lại nói là hôm nay có bún thịt heo….nên đặc biệt mời khách ở lại ăn bún thịt heo…Mình nghe nói thì trong bụng nữa mừng nữa lo, vì ở lại ăn bún thịt heo thì cũng vui và chắc cũng ngon lắm nhưng cũng hơi lo, lo đến hai vụ, thứ nhứt là sợ về trể mẹ mình chờ cơm, và thứ hai là sợ thịt heo có nhiều mở vì mình rất kén ăn, từ nhỏ đến lớn không bao giờ ăn mở heo, chỉ lựa thịt nạc ăn mà thôi, nếu có nhiều mở mà mình lựa ra thì sợ người ta cười…. !! Sau đó thì mọi người vào nhà trong và ngồi vào bàn ăn thưởng thức món bún thịt heo,….(may là thịt nạc ít mở nên mình ăn cũng rất ngon,… !!). Xong xuôi theo phép lịch sự mình cũng nán lại tí thời gian nữa và sau đó xin phép ra về không quên cám ơn má của HM cho mình ăn bữa bún rất ngon. Vừa ra khỏi nhà mình tăng nhanh tốc độ đi bộ để về nhà cho nhanh nhưng cũng hơi trể bữa cơm ở nhà, mình không dám nói là đã ăn cơm xong no rồi, nên cũng phải tự dọn cơm ra ăn một mình ở nhà vì cả nhà ngoại và mẹ cùng các anh em đã ăn cơm xong rồi,…Tuy đã no bụng nhưng cũng ráng ăn thêm hai chén cơm nhà cho ra vẻ tỉnh bơ để mẹ mình khỏi thắc mắc tại sao mình ăn ít quá,…

Đến chiều có lẻ hôm đó nhằm ngày chúa nhật hay sao đó mà rốt cuộc chiều đến khoảng 3, 4 giờ chiều mình lại thả bộ đến nhà HM ghé thăm nữa, cũng nói chuyện văn nghệ, văn thơ lai rai đến chạng vạng tối, định xin phép ra về, má của HM lại mời mình ở lại ăn cơm tối, khổ nổi là rất khó từ chối nên mình cũng phải nhận lời và cũng ăn xong bữa cơm tối ở nhà HM, trong bữa ăn nầy mình đã quên không biết ăn món gì,….Cơm nước xong, ngồi lại chơi một tí và sau đó mình cáo từ ra về, má HM còn bảo đem về một túi toàn là trái cây, trái «Lê Ki Ma»….Không biết tên chính thức của trái cây nầy là gì, chỉ nhớ là trái có vỏ mỏng bên ngoài màu vàng, thịt bên trong cũng màu vàng, thuở xưa mình rất ghét trái nầy vì ăn không ngon, còn có tên là trái hột gà vì thịt nó màu vàng cháy giống như trồng đỏ trứng gà vậy,…Mình còn nhớ mỗi lần cúng kiến trong nhà, bà ngoại thường hay mua trái nầy để chưng lên các bàn thờ trong nhà, cúng xong không có ai ăn cả vì ăn không ngon,…Rốt cuộc mình cũng phải nhận túi trái cây và cám ơn má của HM và ra về lẹ như trong buổi sáng,…Ra về mà trong lòng lại lo âu vì nếu đem túi trái cây nầy về nhà mẹ mình sẽ hỏi ở đâu mà có túi trái cây nầy?…Vì thế khi gần tới nhà, gặp một bạn quen đang đi lang thang qua, mình kêu bạn lại chào hỏi xong và biếu bạn túi trái cây đó để khỏi phải đem về nhà,… !! (hồi xưa mình cũng không hiểu tại sao một vấn đề giản dị như vậy mà sao mình lại lo âu thắc mắc, mình cứ nói là của người quen cho biếu là xong,…có lẻ vì không dám nói dối hay sợ mẹ hỏi ra nhiều thứ nên không dám đem quà về,…đúng là con nít thật,…mặc dù đã học đến Đệ ngũ, Đệ Tứ rồi,…)…Giải quyết xong vụ trái cây biếu lại đến vụ ăn cơm tối, vì mình vừa về đến nhà thì cũng quá tối nên nhà cũng đã ăn cơm xong hết, lại cũng không dám nói là đã ăn cơm xong, (nếu nói ăn cơm xong rồi thì mẹ sẽ hỏi ăn ở đâu? Tại sao người ta mời ăn cơm,…đủ thứ câu hỏi mình sẽ không biết trả lời ra sao??!!…Nghĩ lại mình cũng quá khờ thì cứ việc nói là đến nhà người quen chơi và người ta mời ở lại ăn cơm, giản dị như thế thôi mà cũng không dám nói ra,…)..Rốt cuộc mình cũng phải tự dọn cơm ra ngồi ăn một mình qua loa hai chén như trong buổi sáng cho xong bữa cơm tối, tổng kết trong ngày đó là ăn tất cả bốn bữa cơm (đúng ra là ba bữa cơm cộng với một bữa bún thịt heo,…. !!)

trai-le-ki-maTrái « Lê Ki Ma » (trái hột gà đây.)

Thời gian đó mình rất thường đến chơi nhà HM, trong tuần thì vào buổi tối, cuối tuần thì cả ngày nên cứ vào cuối tuần là mình tiếp tục ăn cơm một ngày bốn bữa,…vì lúc nào má HM cũng mời ở lại ăn cơm rồi mới cho phép về,…mình không có cách nào từ chối,…

Thắm thoát thời gian trôi qua nhanh, có một lúc mỗi tối lại có bạn Hà Quốc Hưng cũng đến nhà HM chơi, cả nhóm ra ngoài mái hiên ngồi nói chuyện tâm sự mà không cần biết cả hai là cùng có liên hệ với một người bạn gái,…

Không biết khoảng thời gian sau đó như thế nào nhưng từ từ rồi mình cũng không dám kéo dài việc ăn cơm ngày bốn bữa như thế nên mình cũng hạn chế dần việc lui tới nhà HM, kết thúc câu chuyện thì cũng tốt đẹp không có việc gì thắc mắc,…Từ đó đến sau nầy tuy có bao nhiêu thay đổi đã diển ra, nhưng mình cũng còn giữ một kỷ niệm đẹp của những ngày xa xưa đó thôi…

IMG_1786Một góc đường Nhật Tảo – Lam Sơn (Hà Tiên)

IMG_1780Một góc đường Lam Sơn – Cầu Câu (Hà Tiên)

Rồi đến lúc thật xa sau nầy sau khi mình định cư ở Pháp (1986), đến năm 1994 mới trở lại Việt Nam lần đầu tiên, về đến Hà Tiên thăm mẹ và anh em, hôm đó cả nhà tổ chức đi bãi Mũi Nai chơi biển, lúc đó người ta còn quen thuê xe lam đi nên nhà nhờ anh Dõng ra chợ kiếm thuê một chiếc xe lam để đi, có xe xong, khi xe lam chạy đến trước nhà mình ở Hà Tiên (đường Bạch Đằng) để mọi người lên xe đi ra Mũi Nai thì thấy trên xe đã có sẳn hai người khách, đúng là Ông Trời tính toán trước, hai người khách trên xe không ai xa lạ mà chính là hai chị em DHĐ và DHM, vì vậy mà mình không hiểu tại sao khi xe vừa đến trước nhà thì mình thấy anh Dõng cứ cười cười hoài không biết vụ gì,…còn mình thì cũng hơi lo vì có bà xả mình đi cùng luôn trên xe,…Vì mình cũng có kể chuyện xưa cho bà xả mình nghe qua nên bà xả mình cũng biết DHM, nên khi lên xe cũng thông qua một màn giới thiệu cho thoải mái không khí trên xe…

Khi ra đến Bãi Mũi Nai, mọi người xuống xe, HM và chị là HĐ thì đi chơi riêng theo chương trình của hai chị em, còn nhóm nhà mình thì bắt đầu ổn định tại một nơi có bóng mát cạnh bờ biển,…từ lúc đó cho đến khi về bà xả mình cứ lai rai để mắt trông chừng mình, xem có lúc nào mình bỏ đi đâu một mình không,…Tuy nhiên mình cũng đâu có đi đâu chơi một mình chỉ ở trong nhóm gia đình ăn uống và tắm biển thật vui mà thôi,…(nói cho oai chớ chắc không dám đi đâu)…Vài hàng kể lại chuyện vui buồn thời xưa mong rằng Thầy Cô và các bạn xem qua, thông cảm đừng thắc mắc hỏi tên cụ thể các nhân vật là ai nhé,…mà nếu có đoán ra thì cũng để trong bụng nhe đừng nói lên nhe, cám ơn Thầy Cô và các bạn rất nhiều,…

Trần Văn Mãnh (đầu xuân 2016)

ManhThuong_Manh_ToChau_1994Manh_1994_DuongHoa_HaTien

    Trái: Hình chụp với bạn Lý Mạnh Thường nhân dịp về Hà Tiên lần đầu tiên 1994. Phải: Trần Văn Mãnh (bãi biển Hà Tiên 1994)                                     

 

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s