Cơm ngày bốn bữa…(Trần Văn Mãnh)

                                       Cơm ngày bốn bữa…

Thầy Cô và các bạn thân mến, Thầy Cô và các bạn lại đặt vấn đề cái anh chàng Mãnh nầy lại muốn xài từ to lớn gì nữa đây, ai lại ăn cơm một ngày bốn bữa?? Chắc chắn không phải là anh chàng Mãnh nầy rồi vì hồi xưa lúc còn đi học Trung Học Hà Tiên xưa, anh chàng nầy ốm như cây tre,..nếu có ăn cơm một ngày bốn bữa thì làm sao lại ốm được?? Tuy nhiên người trong chuyện sắp kể ra đây đúng là đã có một thời ăn cơm một ngày bốn bữa, và người đó cũng chính là anh chàng Mãnh đang kể chuyện đây,….Vậy mời Thầy Cô và các bạn vào chuyện nhé,..

Thời gian xảy ra câu chuyện thì mình quên mất rồi nhưng còn nhớ ra là khoảng học lớp Đệ Ngũ, Đệ Tứ,…Lúc đó ở Hà Tiên phong trào chơi nhạc đang thịnh hành và rất sôi nổi, nhóm mình thường họp tại nhà bạn Lý Mạnh Thường mỗi tuần một lần để dợt nhạc, chuẩn bị vào thứ bảy mỗi tuần sẽ kéo nhau phát thanh trên Chi Thông Tin Quận. Trong ban nhạc ngoài một số ca sĩ chính như Mạnh Thường, Chị Hằng (con Thầy giáo Lộc), Duyên Đình, Song Nguyên,…còn có một số các nữ sinh đàn em như : Như Liên, Tiền Ngọc Dung, Kim Loan, Khánh Linh (DHM)….và đặc biệt là các bậc đàn chị đã ra Trường rồi cũng có khi tham gia. Hôm đó có chị DHĐ tham gia dợt nhạc chung tại nhà Mạnh Thường, sau khi dợt nhạc xong, có lẻ chị HĐ có vẻ thích nên ngỏ ý mời mình đến nhà chị chơi…, mình cũng hứa là sẽ đến khi nào tiện,..Vả lại chị là chị của một ca sĩ trong nhóm (DHM), HM học sau mình hai lớp, thường ngày mình cũng có để ý đến cô bé HM nầy vì thấy cô sao ưa uốn éo mình khi đạp xe đạp, có lẻ là để vặn mình lấy trớn đạp xe cho mạnh,…Thời đó HM có tóc ngắn, cộng với khuôn mặt hơi tròn trong cũng khá xinh,… !! (lại chọn tên hiệu là Khánh Linh cũng có chữ Linh như trong tên hiệu của mình là Tô Huyền Linh,…).

Cuối cùng rồi thì vào một ngày đẹp trời nào đó mình cũng đến nhà chị HĐ (và HM) như lời mời của chị,..Đến nhà chơi, ngồi trong phòng khách nói chuyện văn nghệ vu vơ cũng rất vui, vả lại má của chị cũng rất tử tế, tiếp đải vui vẻ, còn có hai người chị nữa cũng rất vui và nói chuyện rất hợp với mình,…Đó là buổi đầu tiên mình đến nhà HM, gần tới giờ cơm, mình cũng sắp lên tiếng từ giã để về nhà ăn cơm (nói cho Thầy Cô và các bạn biết là mặc dù lúc đó mình cũng khá trưởng thành rồi nhưng đi đâu cũng phải về ăn cơm nhà vì sợ mẹ và ngoại rầy vì ham chơi bỏ cơm,.. !! ). Tính lên tiếng từ giã thì má của HM ngỏ ý mời mình ở lại nói là hôm nay có bún thịt heo….nên đặc biệt mời khách ở lại ăn bún thịt heo…Mình nghe nói thì trong bụng nữa mừng nữa lo, vì ở lại ăn bún thịt heo thì cũng vui và chắc cũng ngon lắm nhưng cũng hơi lo, lo đến hai vụ, thứ nhứt là sợ về trể mẹ mình chờ cơm, và thứ hai là sợ thịt heo có nhiều mở vì mình rất kén ăn, từ nhỏ đến lớn không bao giờ ăn mở heo, chỉ lựa thịt nạc ăn mà thôi, nếu có nhiều mở mà mình lựa ra thì sợ người ta cười…. !! Sau đó thì mọi người vào nhà trong và ngồi vào bàn ăn thưởng thức món bún thịt heo,….(may là thịt nạc ít mở nên mình ăn cũng rất ngon,… !!). Xong xuôi theo phép lịch sự mình cũng nán lại tí thời gian nữa và sau đó xin phép ra về không quên cám ơn má của HM cho mình ăn bữa bún rất ngon. Vừa ra khỏi nhà mình tăng nhanh tốc độ đi bộ để về nhà cho nhanh nhưng cũng hơi trể bữa cơm ở nhà, mình không dám nói là đã ăn cơm xong no rồi, nên cũng phải tự dọn cơm ra ăn một mình ở nhà vì cả nhà ngoại và mẹ cùng các anh em đã ăn cơm xong rồi,…Tuy đã no bụng nhưng cũng ráng ăn thêm hai chén cơm nhà cho ra vẻ tỉnh bơ để mẹ mình khỏi thắc mắc tại sao mình ăn ít quá,…

Đến chiều có lẻ hôm đó nhằm ngày chúa nhật hay sao đó mà rốt cuộc chiều đến khoảng 3, 4 giờ chiều mình lại thả bộ đến nhà HM ghé thăm nữa, cũng nói chuyện văn nghệ, văn thơ lai rai đến chạng vạng tối, định xin phép ra về, má của HM lại mời mình ở lại ăn cơm tối, khổ nổi là rất khó từ chối nên mình cũng phải nhận lời và cũng ăn xong bữa cơm tối ở nhà HM, trong bữa ăn nầy mình đã quên không biết ăn món gì,….Cơm nước xong, ngồi lại chơi một tí và sau đó mình cáo từ ra về, má HM còn bảo đem về một túi toàn là trái cây, trái «Lê Ki Ma»….Không biết tên chính thức của trái cây nầy là gì, chỉ nhớ là trái có vỏ mỏng bên ngoài màu vàng, thịt bên trong cũng màu vàng, thuở xưa mình rất ghét trái nầy vì ăn không ngon, còn có tên là trái hột gà vì thịt nó màu vàng cháy giống như trồng đỏ trứng gà vậy,…Mình còn nhớ mỗi lần cúng kiến trong nhà, bà ngoại thường hay mua trái nầy để chưng lên các bàn thờ trong nhà, cúng xong không có ai ăn cả vì ăn không ngon,…Rốt cuộc mình cũng phải nhận túi trái cây và cám ơn má của HM và ra về lẹ như trong buổi sáng,…Ra về mà trong lòng lại lo âu vì nếu đem túi trái cây nầy về nhà mẹ mình sẽ hỏi ở đâu mà có túi trái cây nầy?…Vì thế khi gần tới nhà, gặp một bạn quen đang đi lang thang qua, mình kêu bạn lại chào hỏi xong và biếu bạn túi trái cây đó để khỏi phải đem về nhà,… !! (hồi xưa mình cũng không hiểu tại sao một vấn đề giản dị như vậy mà sao mình lại lo âu thắc mắc, mình cứ nói là của người quen cho biếu là xong,…có lẻ vì không dám nói dối hay sợ mẹ hỏi ra nhiều thứ nên không dám đem quà về,…đúng là con nít thật,…mặc dù đã học đến Đệ ngũ, Đệ Tứ rồi,…)…Giải quyết xong vụ trái cây biếu lại đến vụ ăn cơm tối, vì mình vừa về đến nhà thì cũng quá tối nên nhà cũng đã ăn cơm xong hết, lại cũng không dám nói là đã ăn cơm xong, (nếu nói ăn cơm xong rồi thì mẹ sẽ hỏi ăn ở đâu? Tại sao người ta mời ăn cơm,…đủ thứ câu hỏi mình sẽ không biết trả lời ra sao??!!…Nghĩ lại mình cũng quá khờ thì cứ việc nói là đến nhà người quen chơi và người ta mời ở lại ăn cơm, giản dị như thế thôi mà cũng không dám nói ra,…)..Rốt cuộc mình cũng phải tự dọn cơm ra ngồi ăn một mình qua loa hai chén như trong buổi sáng cho xong bữa cơm tối, tổng kết trong ngày đó là ăn tất cả bốn bữa cơm (đúng ra là ba bữa cơm cộng với một bữa bún thịt heo,…. !!)

trai-le-ki-maTrái « Lê Ki Ma » (trái hột gà đây.)

Thời gian đó mình rất thường đến chơi nhà HM, trong tuần thì vào buổi tối, cuối tuần thì cả ngày nên cứ vào cuối tuần là mình tiếp tục ăn cơm một ngày bốn bữa,…vì lúc nào má HM cũng mời ở lại ăn cơm rồi mới cho phép về,…mình không có cách nào từ chối,…

Thắm thoát thời gian trôi qua nhanh, có một lúc mỗi tối lại có bạn Hà Quốc Hưng cũng đến nhà HM chơi, cả nhóm ra ngoài mái hiên ngồi nói chuyện tâm sự mà không cần biết cả hai là cùng có liên hệ với một người bạn gái,…

Không biết khoảng thời gian sau đó như thế nào nhưng từ từ rồi mình cũng không dám kéo dài việc ăn cơm ngày bốn bữa như thế nên mình cũng hạn chế dần việc lui tới nhà HM, kết thúc câu chuyện thì cũng tốt đẹp không có việc gì thắc mắc,…Từ đó đến sau nầy tuy có bao nhiêu thay đổi đã diển ra, nhưng mình cũng còn giữ một kỷ niệm đẹp của những ngày xa xưa đó thôi…

IMG_1786Một góc đường Nhật Tảo – Lam Sơn (Hà Tiên)

IMG_1780Một góc đường Lam Sơn – Cầu Câu (Hà Tiên)

Rồi đến lúc thật xa sau nầy sau khi mình định cư ở Pháp (1986), đến năm 1994 mới trở lại Việt Nam lần đầu tiên, về đến Hà Tiên thăm mẹ và anh em, hôm đó cả nhà tổ chức đi bãi Mũi Nai chơi biển, lúc đó người ta còn quen thuê xe lam đi nên nhà nhờ anh Dõng ra chợ kiếm thuê một chiếc xe lam để đi, có xe xong, khi xe lam chạy đến trước nhà mình ở Hà Tiên (đường Bạch Đằng) để mọi người lên xe đi ra Mũi Nai thì thấy trên xe đã có sẳn hai người khách, đúng là Ông Trời tính toán trước, hai người khách trên xe không ai xa lạ mà chính là hai chị em DHĐ và DHM, vì vậy mà mình không hiểu tại sao khi xe vừa đến trước nhà thì mình thấy anh Dõng cứ cười cười hoài không biết vụ gì,…còn mình thì cũng hơi lo vì có bà xả mình đi cùng luôn trên xe,…Vì mình cũng có kể chuyện xưa cho bà xả mình nghe qua nên bà xả mình cũng biết DHM, nên khi lên xe cũng thông qua một màn giới thiệu cho thoải mái không khí trên xe…

Khi ra đến Bãi Mũi Nai, mọi người xuống xe, HM và chị là HĐ thì đi chơi riêng theo chương trình của hai chị em, còn nhóm nhà mình thì bắt đầu ổn định tại một nơi có bóng mát cạnh bờ biển,…từ lúc đó cho đến khi về bà xả mình cứ lai rai để mắt trông chừng mình, xem có lúc nào mình bỏ đi đâu một mình không,…Tuy nhiên mình cũng đâu có đi đâu chơi một mình chỉ ở trong nhóm gia đình ăn uống và tắm biển thật vui mà thôi,…(nói cho oai chớ chắc không dám đi đâu)…Vài hàng kể lại chuyện vui buồn thời xưa mong rằng Thầy Cô và các bạn xem qua, thông cảm đừng thắc mắc hỏi tên cụ thể các nhân vật là ai nhé,…mà nếu có đoán ra thì cũng để trong bụng nhe đừng nói lên nhe, cám ơn Thầy Cô và các bạn rất nhiều,…

Trần Văn Mãnh (đầu xuân 2016)

ManhThuong_Manh_ToChau_1994Manh_1994_DuongHoa_HaTien

    Trái: Hình chụp với bạn Lý Mạnh Thường nhân dịp về Hà Tiên lần đầu tiên 1994. Phải: Trần Văn Mãnh (bãi biển Hà Tiên 1994)                                     

 

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh

Thầy Hứa Văn Vàng

                                      Thầy Hứa Văn Vàng

– Thầy giáo dạy Trường Tiểu  Học.
– Thầy Giám thị Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên
– Đạo diễn kịch thơ .
( Xin dâng lên Thầy ba nén nhang mong Thầy hãy tha thứ cho những lổi lầm của đám học trò tụi con ở ngày xưa ).
…..
Gần đến 9 giờ, đội đạo tỳ đang múa đuốc để làm thủ tục khiêng áo quan của Thầy ra nghĩa địa thì một đám giông mưa mùa chướng thật lớn ập về, thay vì cho khiêng Thầy ra luôn nhưng anh Hứa Nhứt Tâm (con trai của Thầy) cho dừng lại và Thầy đã được nấn ná ở lại với con cháu và với gia đình Thầy được thêm gần nửa tiếng đồng hồ .Có lẽ Thầy còn nấn níu điều gì …!
Năm 1963.
Mình (Lê Phước Dương), Trần Tuấn Kiệt, Sỹ ,Hùng và thêm khoãng 40 bạn khác nữa cùng học lớp Ba với Thầy .
Thầy vóc dáng nhỏ ngưới mà giọng nói sang sảng, rất khó và nghiêm khắc, không dùng roi như những Thầy khác mà dùng cây bê (kích cở như thước thợ may) bằng giấy cứng Carton khi Thầy đánh vào bả vai hay  vào mông, vào bàn tay…nghe chát chát âm thanh rất lớn ..
Cái đau qua nhanh không ê buốt như những Thầy dùng roi cây mây hay roi cá đuối.. .
Trong lớp năm đó mình và Kiệt thay phiên nhau giử phiến gỗ có thứ hạng hằng tháng 1 và 2 , phiến gỗ này được Thầy sơn màu vàng viết số màu đỏ từ 1 đến 5 lớn gấp đôi với phiến gổ hạng từ 6 tới 45 và được gắn vào lon sửa bò được đóng trên bàn trước chỗ ngồi của từng đứa …thứ hạng đó được thay đỗi hàng tháng .
Mình được Thầy giao cho giữ cuốn sổ ghi chép luân chuyển hằng ngày để mỗi em đều có nét chử ghi chép vào đó bằng bút lá tre chấm mực bằng phẩm màu .
Không biết từ đâu mà Thầy đọc được một vở kịch đối thoại bằng thơ có tựa là :
« Lê Lai cứu Chúa » rồi Thầy mê rồi Thầy khoái và rồi 2 thằng Dương và Kiệt rơi vào chọn lựa của Thầy .
Vở kich chỉ có 2 vai : Lê Lợi và Lê Lai .
Khi bắt đầu tập tuồng thì mình được Thầy giao cho vai Lê Lợi còn Kiệt thì vai Lê Lai
…Và những ngày gian khổ bắt đầu .
2 thằng trẻ trâu mới 9 tuổi mê chơi mà giờ đây mổi ngày 2 giờ phải đến nhà Thầy tập tuồng, phải học thuộc lòng những câu thơ đối thoại, phải học từng động tác rút gươm múa kiếm, phải quỳ phải đứng phải xưng vương phải xưng thần phải trợn mắt phải nhíu mài phải vui phải buồn …ôi thôi! nhắc lại mà ngán ngẩm gì đâu …
.(..2 cánh màn nhung kéo ra, 2 bên cánh gà tiếng quân Minh hò reo đuổi bắt .
Lê Lợi mặc long bào rút gươm chạy qua chạy lại một bên cánh gà ngó dáo dác.
Lê Lai mặc áo làm tướng cũng rút gươm chạy qua chạy lại ngó dác dáo .
Cảnh bị vây rượt đuổi túng cùng khó thoát nên Lê Lợi đút gươm vào vỏ ngữa mặt lên Trời mà than thở ..)

-Trời ! bốn phía giặc reo hò tở mở .
Chắc phen này ta hết nỗi cự đương .
Vận nhà Lê đã đến lúc cùng đường .
Thương đất nước đã đến hồi nghiêng ngữa.
Tâu Bệ hạ .!
-Lê Lai khanh cứ bẩm …
…….rồi thì cũng đi đến tập tành ứng đối trôi chãy thuần thục sau khi đã được Thầy thêm bớt cắt tề tỉa tót ..
Ngày phát thưởng của năm lớp ba mình hạng nhất khi được đoc tên ra lãnh thưởng với áo mảo đóng tuồng vai Lê Lợi, cảm giác nó sướng rợn ngưới.
Rồi đến lúc người giới thiệu chương trình văn nghệ phát thưởng giới thiệu .
…Tiếp theo đây là vở kịch thơ có tên :
« Lê Lai cứu Chúa » do 2 em hoc sinh lớp 3 :
– Lê Phước Dương vai Lê Lợi .
– Trần Tuấn Kiệt vai Lê Lai .
Do sự dàn dựng cảnh trí và đạo diễn của Thầy Hứa Văn Vàng …
Chưa kéo màn mà đã nghe vỗ tay rào rào. ..
Mình chợt thấy cặp mắt Thầy long lanh miệng mĩm cười…giây phút đó dù chưa diễn mà đã thấy Thầy vui sướng rồi.
..2 con sẽ cố gắng diễn tròn vai và diến thật tốt….Thầy ơi !
Lê Phước Dương
( 29/2/2016 )

cropped-th_hatien_19681.jpgThầy Hứa Văn Vàng (bìa trái) trước cổng chính Trường Trung Học Hà Tiên (1968)

Từ trái qua phải: Thầy Hiệu Trưởng Trần Văn Hương, thầy Hứa Văn Vàng, dự đám cưới của hai em Trần Thị Thúy Hằng và Hà Mỹ Khôi. (Hình: Trần Thị Thúy Hằng)

Bìa trái: Thầy Hứa Văn Vàng (dự đám cưới của Trần Thị Thúy Hằng và Hà Mỹ Khôi). Hình: Trần Thị Thúy Hằng

Trái: (tác giả) Lê Phước Dương vai Lê Lợi, phải: Trần Tuấn Kiệt vai Lê Lai

Hình ảnh: Nguyển Hồng Ẩn, Hoàng Thị Minh Liên, Trần Thị Thúy Hằng

Giới thiệu Trang Lệ Thủy

Thầy Cô và các bạn thân mến, hôm nay xin giới thiệu với Thầy Cô và các bạn một một người bạn học cùng Trường Trung Học Hà Tiên xưa,…đặc biệt là người bạn nầy không xa lạ với chúng ta, vừa không xa lạ với nhóm bạn chúng ta hiện còn ở Hà Tiên, vừa cũng không xa lạ với nhóm bạn hiện ở vùng Californie nước Mỹ,…và cũng là một cây bút mới rất duyên dáng vừa xuất hiện trên Blog của chúng ta,…Thầy Cô và các bạn đoán ra ai chưa?…Xin để hình cho thấy rỏ nhé,….:-)….!!….

Thuy_Trang127pxĐó là bạn Trang Lệ Thủy…, bạn Trang Lệ Thủy học Trường Trung Học Hà Tiên cùng chung lớp với Hồ Thị Kim Hoàn, Trần Phương Nhu, Lâm Thị Lan, Lê Phước Hãi, Trần Phước An,…..và còn nhiều bạn khác nữa mà Thầy Cô và các bạn sẽ thấy trong hình toàn thể lớp học 11A niên khóa 1970 – 1971 dưới đây.

Ngoài ra người anh trai của Trang Lệ Thủy là anh Trang Thanh Sơn cũng là học sinh ngày xưa của Trường Hà Tiên chúng ta và còn là một thành viên trong ban văn nghệ học sinh, học trên mình một lớp (cùng lớp với anh Trần Văn Dõng…), mình cũng thường đích thân đệm đàn guitar cho anh Sơn ca, anh thường ca một bài mà mình quên tựa nhưng câu đầu như sau: « Mình cứ trách anh thư không hồi âm… »….:-)…!! 

Theo lời Lệ Thủy nói, gia đình Lệ Thủy sống thường xuyên trên mặt nước,..thay đổi nơi chốn nhiều lần, nhưng có lẻ có một cơ duyên nào đó, gia đình Lệ Thủy dừng chân lâu dài tại đất Hà Tiên, làm nơi dung thân và kết bạn với người Hà Tiên và với cảnh đẹp Hà Tiên,…Nhờ cơ duyên như vậy, Lệ Thủy gia nhập vào Trường Trung Học Hà Tiên chúng ta và những kỷ niệm bắt đầu dệt đầy thành một quyển sách lưu bút to lớn,…Nào là kỷ niệm về người bạn « Hà Liên Khúc », nào là kỷ niệm cuối năm đòi kẹo với Thầy Cô và ca hát văn nghệ,…Hiên nay Lệ Thủy định cư cùng với gia đình Ba Mẹ tại vùng Californie nước Mỹ, Lệ Thủy sẽ kể cho Thầy Cô cuộc sống hằng ngày phục vụ tha nhân như thế nào, mời Thầy Cô và các bạn đọc sau đây nhé,..        (Trần Văn Mãnh)

                                    Tiếng nói của mình.

(Kính tặng quý Thầy, Cô ngày xưa của các em. Thầy Cô đã cho các em trái tim biết nhớ mãi tình người, trong đó có cả tình thầy trò mà các em luôn giữ gìn, trân trọng: Học sinh của Trường Trung Học Hà Tiên xưa.)

                                                       Trang Lệ Thủy.   
                                                         
Trời đã vào đông, có những cơn gió thổi lành lạnh đến run người. Tôi  bước vội vào nhà thờ và tìm một chổ ngồi, trong Thánh Đường, nơi hàng ghế gần bục giảng để lắng nghe học sinh của trường Việt Ngữ hát bài Thánh ca ‘Đêm yên lặng”. Nhìn thấy những khuôn mặt hồn nhiên và tươi sáng của các em với y phục rất xinh xắn và dễ thương trong ngày lễ Giáng Sinh. Học sinh của tôi giống như những thiên thần trong trái tim của tôi vậy. Tiếng nhạc trổi lên êm đềm, quyện vào lời hát thật thánh thiện và bình yên của các em đã đưa tôi trở về vùng quê hương hiền hòa và thân ái trong những ngày tôi còn thơ ấu nơi quê nhà. Bất chợt mi mắt tôi thấm ướt, tôi đã khóc. Không biết tôi khóc vì xúc động khi nhớ về quê hương của mình, trong những ngày Giáng Sinh xa xưa. Hay tôi khóc, vì vui mừng khi thấy những học sinh của tôi, đã có thể hát được bài Thánh ca an bình này, trong mùa Giáng Sinh năm nay, bằng chính tiếng nói của mình.

Nhớ những ngày đầu tiên khi các em cắp sách tới trường, theo ba mẹ ghi danh học tiếng Việt. Có em không nói được tiếng Việt nào cả, có em bập bẹ được vài tiếng. Có em học lớp mẫu giáo cứ khóc hoài, vì tiếng Việt khó quá…có em hay đùa trong lớp: “Thưa cô, con sinh ra ở Mỹ, con là người Mỹ, có Quốc tịch Mỹ, nên con không cần học tiếng Việt phải không cô?”, hay “ Sao học bài nào con cũng thấy có trò Tí hết vậy cô”. Tôi cũng còn nhớ, có lần tôi tình cờ nhìn thấy, vài học sinh của lớp chúng tôi, đã âm thầm, thút thít khóc vì đội của mình thua cuộc, trong một lần tham dự đố vui để học nào đó, với các trường bạn. Trái tim của tôi cũng lặng lẽ khóc theo.

Hôm nay, tôi cũng đã nhìn thấy John, người học trò tiếng Việt của lớp chúng tôi cách đây vài năm về trước, đã chuyển dịch bài giảng của Mục Sư bằng tiếng Việt qua Anh ngữ một cách rất lưu loát và thông thạo. Hình như có niềm vui nào đó, len lén vào tim tôi làm lòng mình rất ấm.

Rồi cũng có lần nào đó, trong dịp Tết ở nhà thờ, tôi nhớ. Tôi bỗng nghe trong đám đông có tiếng gọi “ Cô ơi, cô có khỏe không?”. Quay lại, tôi bất chợt nhận ra người học trò cũ của mình, đã theo học lớp tiếng Việt với tôi lâu lắm rồi. Thì ra tình thầy trò vẫn muôn thuở tồn tại và ấm áp, dù ở đây hay ở quê nhà.

Cám ơn trường Việt Ngữ  El Monte, ngôi trường đã đem lại cho tôi tình yêu quê hương, tiếng nói và tình người, trong đó có cả tình thầy trò, mà tôi, suốt một đời luôn trân trọng.

                                          Trang Lệ Thủy (03/2016)

Hai bạn học thời Trung Học Hà Tiên: Hồ Thị Kim Hoàn và Trang Lệ Thủy

TrangLeThuy_11A_1970_1971Lớp học 11A niên khóa 1970 – 1971 Trang Lệ Thủy (chấm xanh dương) cùng Thầy Cô và các bạn

TrangLeThuy_1996Trang Lệ Thủy nhân một dịp về Việt Nam, Hà Tiên năm 1996

Tái bút: Trang Lệ Thủy đi dạy tiếng Việt cho các trẻ em hải ngoại vào mỗi sáng chủ nhật, ngỏ hầu bảo tồn phần nào nền văn hóa nước nhà. Hai năm nay, tuy nghĩ dạy vì bận rộn, và cha mẹ già cần người săn sóc, nhưng trong tương lai gần khi mọi việc được sắp xếp ổn thỏa, Lệ Thủy sẽ đi dạy trở lại. Đây là bài viết về Trường Việt ngử ở hải ngoại có Lệ Thủy tham dự với vai trò Cô Giáo.

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Trần Phương Như, Nguyễn Phúc Hậu

Một con ngựa đau (Trương Thanh Hào)

Thời học sinh, chắc ai cũng đã từng trãi qua nhiều kỳ thi. Nhưng có lẽ, kỳ thi tuyển từ lớp nhứt của bậc Tiểu Học để được vào học lớp đệ thất của trường Trung Học công lập là lần thi đầu đời ấn tượng khó phai đối với tất cả chúng ta phải không các bạn.
Một năm trước khi tôi thi tuyển vào lớp đệ thất ở trường Trung Học Hà Tiên là kỳ thi tuyển của các anh chị học trên tôi 1 lớp, (chắc năm đó anh Trần Văn Mãnh còn nhớ)…. Hồi đó, thi tuyển vào lớp đệ thất gồm 2 môn: văn và toán. Và cái đề thi môn luận văn năm đó là : « Em hãy bình luận câu Một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ ». Đây là câu tục ngữ có xuất xứ từ miền Bắc Việt nam và chữ « tàu » ở đây có nghĩa là cái chuồng ngựa, nhưng vì là đa số thí sinh ở Hà Tiên, một quận của miền nam nước Việt, nên sự hiểu biết cộng thêm một ít suy luận của một học sinh lớp nhứt với tuổi đời khoảng 12, 13 tuổi thì đa số sĩ tữ đều luận là: Ở nước Tàu, phương tiện đi lại và vận chuyển chính là con ngựa, cho nên họ rất yêu quý con ngựa, nếu có một con ngựa đau thì cả dân nước Tàu đều lo lắng cho ngựa và tất cả mọi người dân nước Tàu đều không ăn cỏ, để tỏ lòng đau xót cho ngựa….
Và nếu tôi đi thi, có gặp đề thi nầy, thì chắc là tôi cũng luận như vậy luôn. May mắn là năm sau, năm tôi thi tuyển vào lớp đệ thất Trung Học Hà Tiên, môn luận văn không có đề thi tương tự và cũng không có dân nước Pháp không ăn bánh mì, hay dân nước Mỹ không ăn hamburger vì một chiếc xe hơi bị hư….

                                           Trương Thanh Hào (03/2016)

Ecoles_Elementaires_HaTien2bMinh họa một lớp học trường Tiểu Học: Trần văn Dõng (chấm đỏ) và Trần Văn Mãnh (chấm xanh) đang học lớp nhứt Trường Tiểu Học Hà Tiên (Thầy Nguyễn Văn Pho), khoảng năm 1962-1963

TruongTieuHoc_DongHo_HaTienTrường Tiểu Học Hà Tiên ở đường Mạc Công Du (Hà Tiên) ngày nay mang tên Trường Tiều Học Đông Hồ

TruongTrungHoc_DongHo2_HaTienTrường Trung Học Công Lập Hà Tiên ở đường Mạc Tữ Hoàng ngày nay mang tên Trường Trung Học Cơ Sở Đông Hồ 2

TruongThanhHao_NayJpeg

Trường Thanh Hào (trái: Thời thi đậu vào lớp Đệ Thất Trường Trung Học Công Lập Hà Tiên 1963, phải: chân dung hiện nay,..)

Hình ảnh: Trần Văn Mãnh, Trương Thanh Hào.

Jpeg

Một thoáng trong mơ (Trang Lệ Thủy)

Thầy Cô và các bạn thân mến, Blog của chúng ta ngày càng mở rộng cho các đọc giả nhất là các đọc giả vốn cũng là « học trò xưa » của Trường Trung Học Hà Tiên….Hôm nay, với một sự thích thú bất ngờ, mình nhận được mail khích lệ và một bài viết của bạn Trang Lệ Thủy…từ vùng đất Cali xa vợi….Mình rất vui mừng và cũng rất cám ơn Lệ Thủy,….Mình đã biết Trang Lệ Thủy từ rất lâu, kể từ gia đình Lệ Thủy thường qua lại nhà người láng giềng của mình ở đường Bạch Đằng…Anh của Lệ Thủy là anh Trang Thanh Sơn học chung lớp với các anh Lý Cảnh Tiên, Trần Văn Dõng,…Bài của Lệ Thủy viết để nhắc lại những kỷ niệm trường lớp, bạn, thầy cô ngày xưa,…Nhất là Thủy rất quyến luyến và lúc nào cũng còn thương nhớ đến một người bạn thân cùng lớp, cùng bàn…mà ngay nay không còn nữa,…Mời thầy cô và các bạn đi vào vùng ký ức của Lệ Thủy nhé,..   (TVM)

Một thoáng trong mơ (Trang Lệ Thủy)

Trang Lệ Thủy trong những năm 70 Trường Trung Học Hà Tiên

Lâu lắm rồi, từ ngày xa xứ, Hà Tiên vẫn ẩn hiện trong tôi như một thoáng trong mơ. Từ nhỏ tôi đã sống xa gia đình và đến rất nhiều nơi, tôi đã đi học rất nhiều trường. Vì gia đình tôi vốn dĩ đã kết duyên với sông nước bao la, rày đây mai đó. Nhưng nơi dừng chân lại vài năm và một trong những ngôi trường mang lại cho tôi nhiều cảm xúc nhất, đó là Hà Tiên và Trường Trung Học Hà Tiên.

Với tôi, Hà Tiên có nét quyến rủ lạ thường, nhất là vào những đêm trăng sáng, tôi thường hay ngồi lặng lẻ một mình, nhìn dòng sông Giang Thành trôi chảy, và dãy núi Tô Châu oai nghi trước mặt nhà, mà trào dâng bao nguồn thi tứ (tôi rất thích làm thơ, nhưng thơ của tôi chỉ là thơ con cóc.)

Bên cạnh quê hương hùng vĩ này (nói như nhạc sĩ Lê Dinh), Trường Trung Học Hà Tiên đã để lại cho tôi bao niềm nhớ, tôi nhớ Thầy nhớ Cô: Thầy Hiển, Thầy Ẩn, Thầy Hậu, Cô Hoa, Cô Loan, Cô Lành, Thầy Trí, Cô Nguyệt…và các bạn bè thân thương của mình mà hôm nay kẻ còn người mất …thật ngậm ngùi. Một trong những người bạn đã vĩnh viễn ra đi, xa tôi suốt đời. Tôi nhớ Dương Hà.

Hà và tôi học chung lớp, ngồi chung bàn và thân nhau nhiều hơn năm chúng tôi lên đệ tứ. Tôi ngồi đầu bàn, kế đến Hà  rồi Nguyễn Hồng Điệp. Hà vui vẽ, thân thiện và “hợp tác” rất chặt chẻ với tôi, Ngọc Lê, Thanh Tuyên, Mai thị Hạt, Lưu thị Kim Nhan (cháu của Thầy Giám Thị Hứa Văn Vàng) cùng nhau phá phách các Thầy Cô, bè bạn… rồi khúc khích cười …vui thật là vui.

Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất về Hà là « Hà liên khúc ». Cứ mỗi dịp hè về, vào những ngày cuối năm, trước khi nghỉ học, học sinh thường đòi kẹo với Thầy Cô… Lớp chúng tôi cũng không ngọai lệ: KẸO và yêu cầu hát cho nhau nghe, đã là một thông lệ không thể nào tránh khỏi. Mở đầu chương trình hát cho nhau nghe, thường là Trương Minh Huệ, (Ba của Huệ làm trong Bưu Điện Hà Tiên, ngành Viễn thông) Huệ có giọng hát hay và truyền cảm như Duy Khánh, rồi Nguyễn Anh Khanh, (Khanh con của Ông Trưởng Chi Bưu Điện Hà Tiên) Khanh lúc nào cũng hát bài “Chuyến tàu hoàng hôn”, làm cho chúng tôi cũng hiếu kỳ đặt thành nghi vấn: “Khanh chỉ thích có một bài hát này sao, hay bạn chỉ biết hát có một bài hát này, nghi quá!”…rồi đến lượt Dương Hà, Hà thường hát bài “Rừng lá thấp”. Nhưng rất tiếc Hà chỉ thuộc bài hát này một chút mà thôi, thế là Hà tự nhiên chuyển sang bài hát khác, rồi bài hát khác nữa … để hoàn thành liên khúc Dương Hà, mỗi lần nghe Hà biểu diễn liên khúc, cả lớp không ai nhịn cười được và Hà cũng vui vẽ cười theo.

TrangLeThuy_XuaDuongDiemHa

Trái: Trang Lệ Thủy,  Phải: Dương Diễm Hà

TrangLeThuy_vaBan_1996Từ trái sang phải: Nguyễn Ngọc Lê, Loan, Lâm Xuân Mỹ, Phạm Thúy Phượng, Trần Yến Phượng, Trang Lệ Thủy, Tuyết, Trần Phước An, Lê Phước Hải (1996)

Bây giờ không còn người hát liên khúc để nghe, không còn ai để cùng nhau phá phách, nhưng mình vẫn luôn nhớ bạn, Dương Hà. Cám ơn bạn và tất cả các bạn bè cũ của mình, đã một thời, cùng mình sống chung dưới mái trường trung học Hà Tiên mà tuổi thơ thật rạng ngời.
                                 Hởi các bạn tôi ơi!
                                Cám ơn bạn, tuyệt vời.
                                Bạn là ánh mặt trời,
                                Chiếu sáng mãi đời tôi.

TrangLeThuy_1996Tác giả: Trang Lệ Thủy
 
  Californie, 07/03/2016  Trang Lệ Thủy

Hình ảnh: Trang Lệ Thủy, Dương Phương Hà, Nguyễn Phúc Hậu, Trần Phương Nhu