Đóng góp của bạn Trương Thanh Hùng

Thầy Cô và các bạn thân mến, Trương Thanh Hùng là một học sinh kỳ cựu của Trường Trung Học Hà Tiên chúng ta ngày xưa,..Hùng là em của bạn Trương Thanh Hào và bạn Trương Thái Minh (Minh là bạn học thân của Trần Văn Mãnh suốt những năm Trung Học Hà Tiên và cả năm Đệ Nhất Nguyễn Trung Trực Rạch Giá nữa). Bạn Hùng đã theo dỏi và đọc rất thường xuyên những bài viết xuất hiện trên trang Blog THHTX của chúng ta. Chẳng những thế mà bạn Hùng còn thả bút viết rất nhiều nhận xét cho từng bài, các nhận xét của bạn Hùng chủ yếu là nhắc lại chuyện vui ngày xưa còn đi học, chuyện Thầy trò, trường lớp,…Rất tiếc nếu mình để các lời viết nhận xét nầy dưới dạng « comments » vì có một số bạn sẽ không để ý và không có dịp đọc qua. Vì vậy hôm nay mình gom góp lại và sắp xếp thành một bài viết theo nhiều chủ đề rất phong phú, xin mời Thầy Cô và các bạn xem qua nhé, nhân đây mình cũng xin cám ơn bạn Hùng rất nhiều và mong rằng bạn sẽ tiếp tục theo dỏi bài mới trên Blog và đóng góp cho trang Blog của chúng ta thêm phong phú nhé,.. (TVM)

 15 décembre 2015 à 22 h 44 min, Trương Thanh Hùng:

1/ Một vài ấn tượng đối với Thầy Trương Minh Hiển

Hình như tất cả các thầy cô đã dạy tôi từ Đệ Thất đến Đệ Nhị (năm 1970 đã gọi là lớp 11) ở Trung học Hà Tiên đều để lại trong tôi nhiều ấn tượng đẹp, trong đó, thầy Trương Minh Hiển là người đã đem lại cho tôi lòng yêu văn chương để tôi theo nghiệp viết lách đến ngày hôm nay.
Tôi nhớ năm học lớp Đệ Tứ, Thầy đọc bài thơ « Chơi động Hương Sơn » của Chu Mạnh Trinh cho cả lớp cùng nghe. Thầy đọc một hơi, gần như « không lấy hơi tiếp », giọng đọc lôi cuốn lạ lùng làm cho tôi say mê và sau này đi theo cái nghiệp văn chương. Hết sức cám ơn Thầy.
Lại còn có một chuyện. Không biết năm đó tôi mắc lỗi gì mà Thầy bắt tôi lên văn phòng đánh cho mấy roi. Một việc làm mà hình như bất cứ thầy cô nào cũng không làm khi dạy trung học.

Tuy bị Thầy đánh, nhưng tôi lại càng yêu Thầy hơn.
Có lần, lúc tôi đang học ở trường Sư phạm Vĩnh Long, Thầy cùng anh Trần Văn Dõng sang thăm, Thầy cho tiền bảo anh Dõng cùng tôi đi chơi. Anh Dõng và tôi đến bắc Mỹ Thuận uống nước. Đó cũng là một kỷ niệm đẹp.
Sau này, tôi cùng một số bạn bè tiếp Thầy cùng cô Loan tại cơ quan Ban Tuyên Giáo huyện Hà Tiên. Buổi gặp mặt hết sức vui vẻ. Tôi tin là Thầy cùng các bạn khó quên.
Khi Thầy viết và xuất bản quyển tiểu thuyết « Thành phố bị chôn vùi 15 thế kỷ », Thầy có đến nhà tôi ở Rạch Giá ngủ 1 đêm.

Còn nhiều chTruongMinhHienuyện khác nữa, khi có dịp sẽ nhắc lại để các anh chị và bè bạn nghe chơi.      (Trương Thanh Hùng)

HoangDucTrung_TruongThanhHung Hung_Hien_Hung_Trung_Chu_Kiet_THHTHình trên: Trương Thanh Hùng (bên phải); hình dưới: Trương Thanh Hùng (bìa trái)

Sach_TMHBìa quyển sách tiểu thuyết do Thầy Hiển viết.

 

27 décembre 2015 à 22 h 09 min, Trương Thanh Hùng:

2/ Trường Trung Học Hà Tiên

Trường Trung học Hà Tiên của chúng ta có lịch sử khá hay và đẹp. Trường được thành lập vào sau năm 1954, lúc đó còn mượn tạm cơ sở của trường tiểu học (Trường Nam), một trong những người Thầy đầu tiên là thầy Trương Minh Đạt (em song sinh của thầy Trương Minh Hiển), lớp học trò đầu tiên có Trần Phình Chu, Lâm Thị Ánh Tuyết (Cả hai người này sau đều tham gia nghề giáo). Đặc biệt có nhà văn Doãn Quốc Sĩ từng làm hiệu trưởng của trường (Doãn Quốc Sĩ có xuất bản cuốn « Vào Thiền » rất hay). Tôi sẽ cố gắng sưu tầm về lịch sử của Trường để chúng ta cùng tham khảo
Trương Thanh Hùng.

TruongMinhDat_Manh_LangMacCuu_1994Thầy Trương Minh Đạt và Trần Văn Mãnh năm 1994

27 décembre 2015 à 0 h 08 min, Trương Thanh Hùng:

3/ Kỷ niệm với Thầy Nguyễn Hồng Ẩn

Trong đời học sinh, hình như thầy cô nào cũng để lại những ấn tượng đẹp trong tôi, nhưng có thầy ghi dấu ấn đậm đà hơn, trong những vị đó, tôi luôn nhớ đến thầy Nguyễn Hồng Ẩn.
Năm học 1969-1970, tôi đang học lớp Đệ Tam (Năm này đổi cách gọi lại là lớp 10). Từ năm Đệ Thất, tôi là một học sinh được vinh dự đứng trong tốp 10 từ dưới đếm lên. Nhưng không hiểu sao, năm Đệ Tam, trong môn Lý-Hóa do Thầy Ẩn dạy tôi lại được số điểm cao nhất trong kỳ thi đệ nhất lục cá nguyệt. Từ đó tôi học khá lên và thi đậu tú tài 1.
Năm 1972, tôi vào học trường Sư phạm Vĩnh Long, lúc này Thầy Ẩn về dạy tại trường Phan Thanh Giản (Cần Thơ).
Một hôm, tôi đang ở nội trú, Thầy Ẩn vào tìm tôi, hình như Thầy biết tôi học Sư phạm Vĩnh Long là do chị Nguyễn Ngọc Lan và chị Hứa Nguyệt Quang lúc ấy học khóa 10, trên tôi 1 khóa cho Thầy biết, Thầy gọi ra quán nước, tôi còn nhớ hôm ấy tôi uống một ly sữa đậu nành. Thầy bảo tôi về dạy kèm toán-lý-hóa cho hai đứa em vợ của Thầy là Nguyễn Hồng Tuấn và Nguyễn Hồng Châu. Cũng năm này, Thầy được bổ nhiệm làm hiệu trưởng trường Bình Minh.
Tôi hết sức bất ngờ và cảm động vì một người Thầy mà lại vào tận nội trú để tìm một đứa học trò tạm gọi là vô danh tiểu tốt lúc bấy giờ. Tình của tôi đối với Thầy càng đậm thêm.
Sau này, tôi có liên lạc với Thầy qua văn chương. Hình như Thầy vẫn còn dành cho tôi tình cảm của năm xưa.
Trên trang Web này, tôi xin cám ơn Thầy Nguyễn Hồng Ẩn vì những gì Thầy đã làm cho tôi để tôi vững bước vào đời.
Cũng cám ơn anh Mãnh đã lập trang Web này để những người đã từng sống dưới mái trường Trung học Hà Tiên xưa có dịp ôn lại những kỷ niệm đẹp, êm đềm
                                                                           Trương Thanh Hùng.

NguyenHongAn_Toronto_1987Thầy Nguyễn Hồng Ẩn chụp tại Toronto (Canada) 1987

 1 janvier 2016 à 0 h 25 min, Trương Thanh Hùng:

4/ Núi Lăng

Trong số học sinh Trung học Hà Tiên xưa, ít có người nào không một lần lên Núi Lăng cùng bè bạn vui chơi. Tôi cũng vậy, nhất là vào những năm học Đệ Tứ đến lớp 11.
Năm học Đệ Tam, vào những giờ trống (Thầy cô bận việc cho nghỉ), anh em chúng tôi hay rủ nhau lên Núi Lăng phá phách. Trong lớp có Mong Đức Hưng ra vẻ là người sành điệu, rủ nhau đến quán của gia đình Thái Thanh Niên ở đầu đường vào chùa Lò Gạch (ngang nhà thờ) mua 1 xị rượu trắng pha với 1 chai nước cam rồi mang lên núi, thường đến ngồi ở mộ Mạc Thiên Tích, mỗi đứa uống vài hớp rồi trở về trường học tiếp. Tôi thường nói với bạn bè rằng tôi biết uống rượu từ năm 1970 là vậy.
Năm học Đệ Tứ, lúc Thầy Hậu, Thầy Chiếu, Cô Hoa về dạy, anh em cũng hay lên Núi Lăng chơi trò « Cầu cơ ». Tôi nhớ hình như Hà Quốc Hưng học sau tôi 1 lớp có 1 cây cơ hình trái tim đàng hoàng, rất láng nói rằng lấy ván hòm (cải táng) làm nên rất linh.
Trước đó, hình như lúc tôi đang học đệ lục, đệ ngũ thì phải, có một lần tôi cùng Trần Phước An (con ông Yết Ma, nhà ở chùa Phù Dung) cùng Dương Văn Hiến lên núi ăn cắp dừa. Tôi là đứa vụng về nên chỉ theo chầu rìa. Trần Phước An leo lên cây dừa ở gần mộ Mạc Thiên Tích bẻ, Hiến đứng ở dưới chụp vì sợ có tiếng động ông Từ Nguơn ra bắt. Hiến đứng dưới gốc dừa tè còn đang gài nút quần (lúc đó còn mặc quần khá chật, lại gài nút chứ chưa xài phẹcmơtuy). Ở trên An hỏi « Rồi chưa? », Hiến trả lời « Rồi » ngửa mặt lên mà tay còn gài nút quần, An thả trái dừa xuống ngay mặt Hiến. Môi Hiến sưng vù lên nhưng cũng ráng chụp thêm hai trái, rồi ba đứa đến mộ Mạc Thiên Tích đập, xé vỏ dừa, đập gáo uống nước. Hiến bây giờ ở Mỹ, còn An thì vẫn ở nhà cũ gần chùa Phù Dung.
Hơn 45 năm đã qua, nhưng những kỷ niệm ấy vẫn còn mãi trong tôi.  (Trương Thanh Hùng)

                        HaTien_LangMacCuu_1994_h             Cảnh Núi Lăng và những cây dừa nhiều trái hấp dẩn cho nhóm học sinh nghỉ học đến hái trộm,…             

Hình ảnh: Trần văn Mãnh, Trần văn Dõng, Hoàng Thị Minh Liên, Nguyễn Hồng Ẩn

Une réflexion au sujet de « Đóng góp của bạn Trương Thanh Hùng »

  1. Anh Mãnh,
    Em có vài bài viết về Hà Tiên, anh xem nếu được thì đưa lên trang mạng của mình để thầy cô, bạn bè cùng chia sẻ.
    Trương Thanh Hùng
    KÝ ỨC HÀ TIÊN
    Đêm nghe tiếng ếch bên tai
    Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò
    Trần Tế Xương
    Tôi là một đưa con của miền đất Hà Tiên hiền hòa, xinh đẹp. Tuy nay không còn cư ngụ tại Hà Tiên, nhưng mỗi năm đều có đôi lần về Hà Tiên vì chuyện chung, riêng. Mỗi lần về Hà Tiên là một miền ký ức sống dậy xuyến xao, để vui với sự phát triển của quê hương đất nước, đồng thời cũng bồi hồi luyến tiếc cảnh cũ người xưa.
    Cầu Tô Châu vững chãi nối đôi bờ Kim Dự, khu lấn biển hứa hẹn cho một đô thị tương lai. Ai mà chẳng vui mừng, tự hào vì trí tuệ, tài năng, sức lực của những người con Hà Tiên đã cống hiến để làm cho một vùng đất ven biên thay đổi theo hướng đi lên. Những con đường, phố xá khang trang của nội ô thị xã Hà Tiên như son phấn điểm trang để cô gái Hà Tiên đẹp càng thêm đẹp. Các khu di tích lịch sử và danh thắng như Núi Lăng, Mũi Nai, Thạch Động, Đá Dựng, Pháo Đài, Đông Hồ, nhà tù Hà Tiên. . . được trùng tu, tôn tạo càng nâng thêm sức thu hút đối với du khách gần xa. Hơn nữa, người dân Hà Tiên sau cuộc chiến tranh biên giới và nhất là trong những năm đổi mới đã vươn lên bằng chính tài năng và sức lực của chính mình để cuộc sống ngày thêm hạnh phúc.
    Không phải như bà Huyện Thanh Quan nói về Thăng Long xưa mà có những cảnh như: “Lối xưa xe ngựa hồn thu thảo; Ngõ cũ lâu đài bóng tịch dương”, hay “Trấn Bắc hành cung cỏ dãi dầu”. . . bởi Hà Tiên ngày nay chẳng những còn giữ lại một số nét xưa, mà lại còn được tôn lên để trở thành một thành phố du lịch văn hóa. Hà Tiên giàu có hơn xưa, đó là điều mà tất cả mọi người đều phải công nhận. Nhưng mọi sự thay đổi, cho dù là đổi thay theo hướng đi lên dưới một góc nhìn nào đó thì cũng là “Thương hải biến vi tang điền” và cũng khiến cho ai đó bồi hồi khi nhớ đến cảnh cũ, người xưa, nhất là đối với những người có tâm hồn hoài cổ.
    Hà Tiên xưa, không nói đến cái thời xa xưa lúc Hà Tiên là trấn lỵ của một trấn rộng lớn, lúc mà tao đàn Chiêu Anh Các rộn rịp tài tử văn nhân, tấp nập những hoạt động giao thương cách nay trên dưới 300 năm cũng như những biến thiên của lịch sử, các giai đoạn suy-hưng, mà chỉ mới đây thôi, khoảng vài chục năm trước. Vài chục năm cũng không phải ngắn so với một đời người. Lúc chúng tôi còn là những đứa học trò nhỏ, rồi lớn dần theo thời gian cùng với sự thay đổi nhẹ nhàng của một thị trấn bình yên, mà cũng có lúc sôi động hay điêu tàn trong cuộc chiến tranh biên giới.
    Hồi đó, phải!, hồi đó những đứa học trò nhỏ của chúng tôi câu cá bên bờ Đông Hồ, ra bãi biển dưới chân núi Pháo Đài bắt những con điệp nướng ăn, lên núi Lăng phá phách, leo dừa, hái mít, trèo lên đỉnh Tô Châu mà ngắm Đông Hồ; lội bộ 6 cây số ra Mũi Nai tắm biển rồi ăn trộm dưa hấu giải khát, những trái dưa hấu Hà Tiên trồng bằng phân dơi ngọt ngào mát rượi tuy không lớn trái nhưng nổi tiếng khắp cả Miền Nam; đi lên Thạch Động, vào Đá Dựng ngắm những kỳ công của tạo hóa.
    Những con đường trong nội ô thị trấn dù có tên, nhưng chúng tôi vẫn thích gọi bằng những từ dân dã: Đường Hàng Dương, Hàng Dừa, mé Đông Hồ, đường lên Núi Lăng, rồi đến Lầu Ba, Xóm Đạo, Xóm Rẫy, Xóm Chợ, Xóm Củi, Nhà đèn, Trường Gà, Cầu Câu, Cầu Đá, Cầu Đồn Tả, Cầu Giữa, Giếng Tượng, Bãi Nò, Bà Lý, Ao Sen, Ao Lục Bình, Ao Xà Lách. . . Đám trẻ chúng tôi vẫn thường tự hào là mình được sống ở một xóm nào đó, bảo vệ danh tiếng của xóm mình bằng nhiều cách, kể cả việc phải “đánh lộn”.
    Về Hà Tiên hôm nay, những con đường đất đá, những con hẻm được tráng nhựa, rộng thêm ra nhưng lại mất đi những hàng cây rợp bóng của ngày xưa. Đi ngang qua trường tiểu học, trường trung học như vẫn còn nghe tiếng kẻng lúc tựu trường, ra chơi hay tan học với hình dáng của các ông giáo già nghiêm khắc. Hình như không nơi nào không mang dấu ấn của tuổi thơ.
    Con người Hà Tiên thuở ấy hiền hòa, nhân hậu và có đôi chút trầm mặc. Ngôi chợ nhỏ cũng ít ồn ào, không nói thách (hình như bây giờ vẫn giữ được nét chơn chất ấy), người đi chợ để xe ở lề đường không ai trông coi vẫn không mất. Tô bún nhâm, bún nước kèn, dĩa xôi Hà Tiên, chén chè hột me. . . mãi vẫn không quên trong khẩu vị của người Hà Tiên.
    Rồi những ngày chiến tranh biên giới, người dân thị trấn phải sơ tán gần hết sau đêm 14 tháng 3 năm 1978, bọn Khmer đỏ bắn pháo và tấn công vào Mỹ Đức, Giếng Tượng. Cả thị trấn chìm trong cô tịch, đâu đây vẫn còn những dấu đạn pháo trên đường và vài ngôi nhà. Rất may là ít người trong thị trấn phải trúng đạn, nhưng dân Mỹ Đức thì bị bọn Khmer đỏ sát hại rất nhiều. Người ta nói do “Ông bà Hà Tiên phù hộ”. Không biết “Ông bà Hà Tiên” là ai, có phải là Khai Trấn Quốc Công Mạc Cửu hay Mạc Lịnh Công Mạc Thiên Tích, hay Bà Cô Năm?. . . Nhưng có lẽ linh khí mấy trăm năm của Hà Tiên đã ăn sâu vào tiềm thức của người dân thị trấn Hà Tiên để họ tin tưởng rằng Hà Tiên phải là một vùng đất bình yên “Đất Phật, người hiền” như đã bao đời truyền tụng.
    Hà Tiên vẫn đẹp, vẫn thơ và ngày nay được mở mang, phát triển, mong rằng khi qui hoạch, sửa sang, những người có trách nhiệm nên quan tâm đến một chút nét xưa để Hà Tiên mãi đẹp, mãi thơ.

    Giá Khê
    Trương Thanh Hùng

    Aimé par 1 personne

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s