« Cố Nhân »

Từ thuở ấy, lúc chia tay, đến nay đã khoảng bốn mươi sáu năm, chúng tôi không có dịp gặp lại nhau. Thế mà…

Nhớ lại…
1-Lần đầu tiên đặt chân đến vùng đất xa lạ, chỉ biết tên qua “câu thần chú” mà thầy tiểu học đã dạy, một cách để nhớ tên 21 tỉnh của Nam Kỳ thời Pháp thuộc: “GIA, CHÂU, HÀ, RẠCH, TRÀ, SA, BẾN, LONG, CHÂU, SÓC, THỦ, TÂY, BIÊN, MỸ, BÀ, CHỢ, VĨNH, GÒ, CẦN, BẠC, CẤP”*, lòng tôi nao nao/phân vân/ háo hức…
Nao nao bởi nơi mình chọn lựa, đến để sống ít nhất vài năm, mà nghèo nàn, mộc mạc, đơn sơ, im ắng nhưng với rừng núi, biển sông hồ, trời xanh lộng gió đầp ắp thiên nhiên …sao mà dễ thương đến thế! Đất nước mình- nói riêng miền Nam- cũng “gấm vóc” chán!
Mối ưu tư, phân vân, lo sợ ban đầu khi đến nơi xa xôi, không biết gì cả ngoài biết rằng có một ngôi trường trung học hiện hữu mà thôi, đã biến mất để thay vào đó sự háo hức tìm hiểu, hòa nhập…
Ngoài tên của thị trấn đã biết khi quyết định chọn đến để dạy học, tôi háo hức biết thêm từng địa danh một hỏi thăm trên con đường đến đó. Những Rạch Sõi, Kiên Lương, Ba Hòn, Thuận Yên, rồi bến đò Tô Châu- bên mặt Đông Hồ, bên trái vịnh Thái Lan. Cách một giòng sông, con đó sẽ đưa tôi qua là đến đích. Thị trấn nhỏ quá …không ngờ. Một cái khách sạn cũ kỹ hiện ra khi chân chạm…thị trấn biên cương- cái thị trấn bé tí xíu nghèo nàn mà không ngờ trở thành “tình nhân” suốt cuộc đời tôi.
Sau người đưa đò, người tiếp tân tại khách sạn, người dân địa phương tôi tiếp xúc tiếp theo là chủ sạp báo duy nhất, dáng người bây giờ nhớ không rõ nét, phốp pháp, vui vẻ, niềm nở, hiếu khách, càng niềm nở hơn khi biết tôi là người đến làm việc tại trường trung học. Anh hướng dẩn cho tôi những điều cần biết ban đầu và từ đó tôi trở thành khách hàng của anh và anh sẽ là một trong những phụ huynh học sinh của tôi nơi đây.
Qua sự giới thiệu của anh chủ sạp báo, tôi đến gặp giáo sư Nguyễn Đức Sơn tại một nhà trọ trên đường Bạch Đằng, xéo với cây dừa ba ngọn đặc biệt, lần đầu tôi biết và thấy, để nhờ chỉ dẩn thêm những việc phải làm sắp đến. Giáo sư Sơn vui vẻ, niềm nở tiếp tôi và giúp mọi việc cần thiết. Ngày mai anh Sơn sẽ giới thiệu tôi với hiệu trưởng để trình diện và giúp tìm nhà trọ cho tôi.
Nhà trọ đầu tiên của tôi là nhà thân mẫu của anh giáo viên tiểu học Lâm Văn Núi, cũng trên đường Bạch Đằng, sau này biết là gần nhà của giáo sư Trương Minh Hiển và Trương Minh Đạt, còn bên kia đường tôi nhớ hình như là một ngôi chùa thì phải. Con đường Bạch Đằng lấp lánh ánh trăng nhất là mỗi độ trăng rằm sẽ nằm mãi trong ký ức của tôi.

HT4_Dua_Ba_Ngon_1965Hiệu trưởng lúc đó là ông Lại Xuân Quấc mà sau này ông sẽ cho tôi một kỷ niệm không bao giờ quên trong năm đầu tiếp xúc với « giới chức hành chánh » trong ngành giáo dục.

Tốt nghiệp cùng khoá với tôi tại Đại Học Sư Phạm Sài Gòn năm 1965 đến Hà Tiên còn có giáo sư Bùi HữuTrí cùng vợ là Nguyễn Minh Nguyệt môn Pháp văn và giáo sư Phùng Tuấn Sinh môn Triết ( Triết là môn học của cấp lớp 12 mà Trung Học Hà Tiên năm ấy chỉ đến lớp 10, anh Sinh coi như “đi lạc”, chắc sẽ dạy Việt văn, Sử Địa hoặc Công Dân Giáo dục!)

Vài hôm sau tôi sẽ bắt đầu công việc với môn Lý và Hoá. Trang bị mớ kiến thức chuyên môn và phương pháp sư phạm được đào tạo tương đối chính quy thời ấy, tôi, 25 tuổi, “hiên ngang” (bắt buộc ra vẻ thôi) đứng trước mặt đám học sinh nhỏ hơn tôi cũng chẳng nhiều, cấp dạy lớn nhất là lớp 10, nhưng với các nét mặt thân thiện, hiền lành dễ mến của các tôi càng vững lòng…
(Còn tiếp)
NHA
July 12, 2015

*Gia Định, Châu Đốc, Tiên, Rạch Giá, Trà Vinh, Sa Đéc, Bến Tre, Long An,
…..,Cần Thơ, Bạc Liêu, Cap Saint Jacques (tức Cấp hay Vũng Tàu)

Bốn_Thầy_An_Son_Tri_SinhTrái qua phải: Nguyễn Hồng Ẩn, Nguyễn Đức Sơn, Bùi Hữu Trí, Phùng Tuấn Sinh

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn: (hình trái) sau dảy nhà công chức gần bờ sông Đông Hồ, (hình phải) đi chơi Bãi Nò Hà Tiên

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn: (hình trái) đi chơi Bãi Nò Hà Tiên, Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trổ tài leo dừa tại Hà Tiên (hình phải).

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn trổ tài chèo xuồng (hình trái), đi chơi Bãi Nò Hà Tiên, (hình phải) mua ghẹ tươi trên Bãi Nò: bên trái Thầy Nguyễn Hồng Ẩn, bên phải cô Nguyễn Minh Nguyệt

Thầy Nguyễn Hồng Ẩn – Bãi Nò Hà Tiên (những năm cuối 1960…)

nguyenhongan_baino_hatien-1nguyenhongan_baino_hatien-2nguyenhongan_baino_hatien-3nguyenhongan_baino_hatien-4nguyenhongan_baino_hatien-5

Hình ảnh: Nguyễn Hồng Ẩn

Publicités

Une réflexion au sujet de « « Cố Nhân » »

  1. Về Thầy Cô của trường Trung học Hà Tiên xưa, học sinh của trường vào những năm 1967-1970 có lẽ không quên được Thầy Bùi Văn Cầm mà bạn Lâm Thị Lan đã từng nhắc đến trong mục « Chuyện vui ngày xưa ». Thời đó, 1 giáo sư thường dạy thêm một vài môn phụ, nhưng tôi chỉ nhớ Thầy Cầm dạy môn vạn vật, không biết có dạy thêm môn phụ nào không?.
    Thầy Cầm người Qui Nhơn, vóc người vừa phải mà có vẻ rắn chắc như võ sư, tánh tình rất vui vẻ, hiền lành, gần gũi học sinh mà hình như cũng khá nghiêm trang. Tôi quí Thầy Cầm cũng như các Thầy Cô khác từ xa đến Hà Tiên dạy học. Nhưng có một chuyện, theo tôi cần phải viết ra đây để bạn học chúng ta tâm đắc thêm về tình thầy trò của trường Trung học Hà Tiên.
    Với lớp học của chúng tôi, Thầy Cầm có sáng kiến là mỗi học sinh viết một bài văn thơ gì đó rồi chép ra thành mấy chục bản trên giấy pơ luya gấp đôi cho đủ số học sinh trong lớp nộp cho Thầy. Sau đó, Thầy đóng lại thành tập có bìa bằng giấy cứng rồi phát lại cho mỗi đứa một cuốn làm kỷ niệm năm học. Những trang viết học trò không phải hay nhưng rất có ý nghĩa. Đến nay chắc không còn ai giữ được tập này, thật đáng tiếc. Nếu có ai còn giữ xin công bố cho bạn bè sao lại nhé.
    Năm 1986, tôi có dịp đi tập huấn tại Qui Nhơn. Vừa ra đến Qui Nhơn, tôi nhớ ngay đến Thầy. Trong lần ra quán nhậu với một người bạn, tôi hỏi chủ quán có biết Thầy Bùi Văn Cầm không? bởi tôi nghĩ Thầy về dạy tại Qui Nhơn thì chắc là người có đi học sẽ biết. Mà đúng vậy, chủ quán biết và chỉ tôi đến nhà Thầy.
    Nhà Thầy nằm trên con đường gần mé biển, phía sau là bến đổ cà của dân chài. Tôi cùng anh bạn đến gõ cửa, Thầy ra chào. Nhìn Thầy, tôi nhận ra ngay, nhưng Thầy thì không nhận ra tôi bởi đã hơn 15 năm không gặp, tôi ốm, đen, tóc tai gọn ghẽ, Thầy cứ tưởng có anh công an nào đi tìm (Sau này Thầy nói lại như vậy).
    Sau khi xưng tên họ, Thầy nhớ liền, mừng rối rít kêu vào nhà chào Cô và giới thiệu các em.
    Tôi ở Qui Nhơn 40 ngày, tánh tôi lại hay nhậu nhẹt. Khá nhiều lần thầy gọi đến nhà chiêu đãi. Thời bao cấp, gia đình Thầy cũng còn khó khăn, mà chúng tôi cũng « đói », những bữa chiêu đãi không sang trọng gì nhưng ngon vô cùng với những mòn ăn lạ miệng xứ biển Qui Nhơn. Đồ biển Qui Nhơn khá rẻ nên theo tôi cũng là thịnh soạn và rất ngon, nhất là ngon ở tình Thầy trò. Thầy có mua mấy con cá chuồn đá nướng cho tôi thưởng thức, hết sức ngon. Sau này tôi có ra Miền Trung nhưng không tìm được loại hải sản ấy để ăn lại.
    Vào những ngày chủ nhật, Thầy dắt bọn chúng tôi đi thằm mộ Hàn Mặc Tử, Lầu Ông Hoàng ở bãi biển Qui Hòa (nơi có trại phong nổi tiếng), cảnh đẹp vô cùng. Rồi đi thăm tháp Cánh Tiên, thành Hoàng Đế. . . Lúc đạp xe đi thăm tháp Cánh Tiên, trời nắng nóng vô cùng, tôi lại không đội nón nên nước mũi cứ chảy ròng ròng. Thầy lột nón đang đội cho tôi che đầu, quả tình khi đội nón lên, nước mũi hết chảy ngay.
    Rồi tối tối, Thầy cô dắt bọn tôi đến chợ « Hột vịt » ăn chè. Gọi là chợ hột vịt vì nơi này có rất nhiều quán bán chè mà trên mỗi bàn con đều có một cây đèn hột vịt rất hay.
    Những kỷ niệm đối với Thầy Bùi Văn Cầm khi ở Hà Tiên và Qui Nhơn thật đẹp mà tôi không bao giờ quên được.
    Còn đối với Thầy thì Hà Tiên đã để lại cho Thầy rất nhiều tình cảm và kỷ niệm đẹp, Thầy rất quí, yêu thương những đứa học trò ở Hà Tiên (Thầy nói như thế).
    Sau đó ít lâu, tôi ra Rạch Giá sống, Thầy có đến thăm và ở nhà tôi mấy ngày.
    Sau này, khi đời sống đã phát triển, phương tiên thông tin liên lạc hiện đại, nhưng tôi lại không cách nào liên lại được với Thầy. Mong rằng qua trang « Trung học Hà Tiên xưa » này, bạn nào có tin tức gì với Thầy xin cung cấp để nối lại tình cảm xưa.
    Nếu Thầy có đọc được trang mạng này, xin liên lạc với tụi em.
    Sài Gòn
    30-1-2016

    Aimé par 1 personne

Répondre

Entrez vos coordonnées ci-dessous ou cliquez sur une icône pour vous connecter:

Logo WordPress.com

Vous commentez à l'aide de votre compte WordPress.com. Déconnexion /  Changer )

Photo Google

Vous commentez à l'aide de votre compte Google. Déconnexion /  Changer )

Image Twitter

Vous commentez à l'aide de votre compte Twitter. Déconnexion /  Changer )

Photo Facebook

Vous commentez à l'aide de votre compte Facebook. Déconnexion /  Changer )

Connexion à %s